Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 91: ** Các vị đại lão đi học lớp 1
Ánh nắng ban mai của vùng Vân Hải Thành lười biếng rọi qua khe cửa gỗ của Tiệm tạp hóa Bình An, nhảy nhót trên gương mặt đang say ngủ của Diệp Trần. Phía sau cửa tiệm, tiếng “cốp, cốp” đều đặn của việc chẻ củi vẫn vang lên như nhịp đồng hồ, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu.
Nhưng hôm nay không giống mọi ngày. Trước cửa tiệm, một đám đông “đặc thù” đã đứng xếp hàng từ lúc sương sớm còn chưa tan.
Nếu người dân thành Vân Hải đi ngang qua, chắc chắn sẽ kinh hãi đến rớt cả hàm. Đứng đầu hàng là Trần Huyền Tử, Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người bình thường chỉ thấy thấp thoáng trên chín tầng mây giờ lại đang cầm một chiếc ghế đẩu nhỏ, ngồi gặm mẩu bánh mì khô. Phía sau lão là hàng loạt các gia chủ, tông chủ của những thế lực lớn nhỏ trong vòng bán kính ngàn dặm, ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, thái độ kính cẩn như đang đợi bái kiến tiên đế.
Ở giữa sân, một tấm bảng hiệu bằng gỗ mới tinh được treo lên, bên trên viết hàng chữ nguệch ngoạc bằng bút dạ đen:
**“LỚP PHỔ CẬP GIÁO DỤC CÔNG NGHỆ CẤP ĐỘ 1: CÁCH SỬ DỤNG LINH THOẠI VÀ QUY TẮC KHÔNG LÀM HỎNG ĐỒ. ĐIỄM DANH LÚC GIỜ THÌN. AI ĐẾN MUỘN CẤM CỬA 1 THÁNG.”**
“Cạch.”
Cửa tiệm mở ra. Diệp Trần, với bộ quần áo thun trắng có hình chú mèo tài lộc và đôi dép tổ ong huyền thoại, ngáp dài một cái rồi dựa lưng vào khung cửa. Anh liếc nhìn đám đông, giọng lười biếng:
— Vào đi, nhớ lau chân kỹ vào. Tiệm mới lau đấy.
Cả đám đại lão, những kẻ mà chỉ cần hắt hơi một cái cũng khiến đại địa rung chuyển, giờ đây ngoan ngoãn như những đứa trẻ lớp một, cẩn thận chà chân lên tấm thảm “Welcome” rách rưới rồi rón rén đi vào bên trong.
Bên trong tiệm đã được Diệp Trần sắp xếp lại. Những kệ hàng được đẩy sát vào tường, ở giữa đặt một dãy bàn ghế dài. Trên mỗi vị trí đều có một vật phẩm hình chữ nhật, mỏng, mặt lưng ánh lên sắc lưu ly huyền ảo. Đó chính là “Linh Thoại Vạn Giới” – phiên bản Smartphone dành riêng cho tu sĩ mà hệ thống vừa cập nhật.
— Các vị ngồi đi. Thanh Loan, phát trà sữa cho mỗi người một ly để tỉnh táo đầu óc.
Thanh Loan trong bộ đồng phục tiểu nhị nhanh nhẹn mang ra những ly trà sữa trân châu đá lạnh. Những vị lão tổ này sau khi nếm thử vị ngọt béo ngậy cùng những viên trân châu dai dai thì đôi mắt vốn đã mỏi mệt vì tu luyện bỗng sáng rực lên.
— Khụ khụ! — Diệp Trần gõ cây thước kẻ xuống bàn, làm cả gian phòng im bặt. — Hôm nay tôi mở lớp này vì một mục đích duy nhất: Đừng có hở chút là dùng linh lực để tác động vào máy. Linh thoại là để dùng tay vuốt, hoặc dùng thần thức một cách nhẹ nhàng. Ai mà làm nổ màn hình vì truyền linh lực quá mạnh, tôi sẽ ném ra cho Ma Tôn cùng chẻ củi. Nghe rõ chưa?
— Đã rõ! — Các vị đại lão đồng thanh hét lớn, khí thế chấn động đến mức bụi trên trần nhà rơi xuống.
— Tốt. Bước 1: Mở máy.
Trần Huyền Tử nhìn chằm chằm vào vật phẩm trước mặt. Lão thận trọng vươn ngón tay run rẩy, khẽ ấn vào nút nguồn ở cạnh máy.
“Ting!”
Màn hình sáng lên với hình ảnh logo hệ thống là một chiếc xe đẩy siêu thị bay giữa trời sao. Trần Huyền Tử giật bắn người, suýt chút nữa theo bản năng đã tung ra một đạo Thanh Vân Thủ để tự vệ.
— Bình tĩnh! Lão Trần, đó chỉ là màn hình khởi động. — Diệp Trần thở dài.
Phía cuối lớp, Cửu U Ma Tôn — kẻ đang mang danh “nhân viên tạm thời” chuyên chẻ củi — cũng được ưu tiên ngồi một ghế. Lão cầm cái điện thoại bằng đôi bàn tay đầy vết chai sần, mặt mày cau có:
— Chủ tiệm, tại sao cái của ta nó hiện màu đỏ? Có phải ta sắp đột phá ma công thông qua thứ này không?
Diệp Trần liếc mắt qua:
— Màu đỏ là nó báo hết pin! Lão chưa khảm linh thạch vào khe cắm phía dưới kìa. Ăn hại thật!
Ma Tôn bị mắng mà không dám ho he, vội vàng rút ra một viên cực phẩm linh thạch, cẩn thận bóp nhỏ rồi nhét vào khe cắm phía dưới linh thoại. Ngay lập tức, thanh trạng thái chuyển sang màu xanh lá. Lão thở phào, lén lút nhìn xung quanh xem có ai cười mình không.
— Bây giờ, hướng dẫn đăng ký tài khoản Thiên Cơ. — Diệp Trần bắt đầu vẽ lên tấm bảng lớn. — Đây là phần mềm liên lạc vạn giới. Mỗi người cần một cái ID, tức là mật hiệu riêng. Lưu ý: ID là thứ để nhận diện, đừng có đặt mấy cái tên sến súa quá.
Trần Huyền Tử vuốt râu, ngẫm nghĩ hồi lâu rồi dùng thần thức chạm vào bàn phím ảo. Trên màn hình của lão hiện ra dòng chữ: *“Thanh Vân Đệ Nhất Kiếm Tổ”*.
Cạnh đó, gia chủ họ Dương của Vân Hải Thành liếc trộm, bĩu môi rồi gõ: *“Dương Gia Thiên Tài – Độc Cô Cầu Bại”*.
Cửu U Ma Tôn thì đơn giản hơn, lão đầy oán hận gõ: *“Kẻ Chẻ Củi Khổ Sai”*.
Khi tất cả đã hoàn thành việc đăng ký, Diệp Trần ra lệnh:
— Thanh Loan, tạo một cái Group Chat, kéo hết mấy ông này vào. Tên nhóm là “Hội Những Người Nghiện Tạp Hóa”.
“Ting! Ting! Ting! Ting!”
Hàng loạt tiếng thông báo vang lên liên hồi. Những vị lão tổ này chưa bao giờ thấy một loại giao tiếp nào kỳ lạ đến thế. Họ không cần dùng truyền âm phù tiêu tốn linh khí, cũng không cần gửi hạc giấy mất cả ngày trời. Chỉ cần gõ một dòng chữ, tất cả những người trong phòng đều thấy ngay lập tức.
*Thanh Vân Đệ Nhất Kiếm Tổ:* “Mọi người có thấy ta nói gì không?”
*Dương Gia Thiên Tài:* “Thấy rồi, lão Trần, tên của ông sến quá.”
*Thanh Vân Đệ Nhất Kiếm Tổ:* “Ngươi dám bảo lão phu sến? Có tin ta dùng kiếm ý băm vằn cái điện thoại của ngươi không?”
*Chủ tiệm (Admin):* “Ai đe dọa bạo lực mạng, kích ra khỏi nhóm, thu hồi linh thoại.”
Cả nhóm im bặt. Diệp Trần gật đầu hài lòng:
— Tiếp theo là bài học quan trọng nhất: Livestream. Đây là công cụ để các vị khoe sắc đẹp, khoe bảo vật hoặc bán hàng. Thanh Loan, làm mẫu cho họ thấy.
Thanh Loan cầm chiếc điện thoại của mình, chọn tính năng Trực tiếp. Ngay lập tức, trên màn hình của tất cả mọi người hiện lên hình ảnh Thanh Loan đang mỉm cười, phía sau là kệ hàng mì tôm Hảo Hảo xếp ngay ngắn.
— Chào các vị tiền bối, hôm nay Thanh Loan sẽ giới thiệu loại xúc xích bò mới về…
Các đại lão như hóa đá. Họ nhìn vào màn hình, rồi nhìn sang Thanh Loan đang đứng cách đó vài mét. Một cảm giác thần kỳ khó tả trào dâng. Đây không phải là pháp thuật ảo ảnh, đây là sự phản chiếu thực tại thông qua Internet!
— Ôi trời đất ơi! — Một vị trưởng lão thốt lên. — Nếu lão phu dùng thứ này khi đang chiến đấu với yêu thú, chẳng phải cả tông môn sẽ được chiêm ngưỡng oai phong của lão phu sao?
— Đúng thế. — Diệp Trần chêm vào. — Nhưng hãy cẩn thận, nếu ông bị yêu thú rượt chạy trối chết thì cả tông môn cũng thấy ông mất mặt đến tận tổ tiên đấy.
Vị trưởng lão kia lập tức đổ mồ hôi hột, dẹp ngay ý nghĩ đó sang một bên.
Không khí lớp học bắt đầu trở nên sôi nổi. Những vị tu sĩ già nua vốn quen với việc bế quan tu luyện hàng trăm năm, nay lại phát hiện ra một thế giới đầy màu sắc. Họ bắt đầu khám phá kho “Emoji” (biểu tượng cảm xúc).
Trần Huyền Tử cười khà khà, gửi liên tục hình ảnh một bàn tay giơ ngón cái (Like) vào nhóm. Cửu U Ma Tôn thì vô tình tìm thấy biểu tượng hình đống phân, lão thấy nó có màu nâu giống củi khô nên thích thú gửi một loạt cho Trần Huyền Tử.
*Thanh Vân Đệ Nhất Kiếm Tổ:* “Ma Tôn! Ngươi gửi cái gì thối tha vào máy ta thế này?”
*Kẻ Chẻ Củi Khổ Sai:* “Ta thấy nó đẹp, giống mấy khúc củi gỗ linh đen mà ta vừa chẻ xong.”
*Thanh Vân Đệ Nhất Kiếm Tổ:* “Ngươi nhầm rồi! Đó là chất thải của con súc vật! Ngươi dám sỉ nhục lão phu?”
*Kẻ Chẻ Củi Khổ Sai:* “Hả? Sao nó lại là chất thải? Nhìn tròn trịa thế cơ mà?”
Cả lớp học ồ lên cười, ngay cả Diệp Trần cũng không nhịn được mà phun cả ngụm trà sữa vào mặt Cửu U Ma Tôn.
— Khụ khụ… Được rồi, trật tự! — Diệp Trần lau miệng. — Bây giờ là bài học về “Bình luận”. Khi thấy ai đó đăng tin hoặc livestream, các vị có thể khen hoặc chê. Nhưng hãy nhớ, trên không gian mạng này, tôi là người quản lý tối cao. Ai xúc phạm danh dự của tiệm, hoặc bình luận khiếm nhã về nhân viên (đặc biệt là Thanh Loan), sẽ bị “ban IP” – tức là điện thoại sẽ biến thành cục gạch.
Đám đông nghe vậy, lập tức rùng mình. Với họ hiện tại, mất đi cái “Linh thoại” này còn đau khổ hơn là bị mất vài năm tu vi. Nó quá gây nghiện!
Buổi học kéo dài đến tận trưa. Diệp Trần hướng dẫn họ cách chụp ảnh (Selfie). Một cảnh tượng vô cùng trớ trêu diễn ra: Cửu U Ma Tôn, một đại ma đầu từng giết người không ghê tay, giờ đây đang đứng cạnh đống củi, một tay cầm rìu, một tay giơ điện thoại lên cao, nghiêng đầu 45 độ để trông cho khuôn mặt bớt hung dữ, sau đó là một tiếng “Tạch”.
— Chủ tiệm, tại sao trong ảnh ta trông… hơi đen? — Ma Tôn thắc mắc.
— Do lão đen sẵn chứ sao! Để tôi chỉnh app làm đẹp cho. — Diệp Trần lấy máy của Ma Tôn, kéo thanh trượt “Làm trắng” và “Cà da” lên tối đa.
Tấm ảnh hiện ra sau đó khiến cả phòng chết lặng. Ma Tôn trong ảnh có làn da trắng nõn như em bé, đôi mắt to tròn long lanh, cái cằm nhọn hoắt.
Trần Huyền Tử nhìn tấm ảnh, rồi nhìn lão Ma Tôn mặt đầy sẹo, run rẩy nói:
— Yêu pháp… Đây tuyệt đối là yêu pháp bậc nhất thế gian! Nó có thể thay đổi nhân diện mà ngay cả kính chiếu yêu cũng không nhìn ra!
— Cái này gọi là Photoshop. — Diệp Trần thản nhiên đáp. — Sau này các vị muốn lừa tình… à không, muốn kết giao đạo lữ qua mạng thì phải cẩn thận với cái này.
Bữa trưa hôm đó, Diệp Trần hào phóng nấu một nồi lẩu lớn bằng “Nồi cơm điện thần cấp” cho cả lớp. Vừa ăn, các vị đại lão vừa không rời tay khỏi điện thoại. Họ bắt đầu phát hiện ra tính năng “Thiên Cơ Diễn Đàn” – nơi mà hệ thống đã tự động thu thập thông tin về các sự kiện trong giới tu tiên và đăng lên dưới dạng các bài báo.
Một tiêu đề đập vào mắt mọi người: **“CHẤN ĐỘNG: THÁNH NỮ DIỆU THIỆN TÔNG TUYÊN BỐ KHÔNG TÌM ĐẠO LỮ, QUYẾT TÂM Ở VẬY NUÔI CHÓ.”**
Phía dưới bài viết là hàng ngàn bình luận từ các “acc ảo” do hệ thống tạo ra ban đầu để dẫn dắt dư luận.
— Trời ạ! Thánh nữ Diệu Thiện vốn là người trong mộng của lão phu mấy trăm năm trước! — Gia chủ họ Dương đập bàn cái rầm. — Để lão phu vào bình luận khuyên bảo nàng.
Lão luống cuống gõ: *“Nàng ơi, chó có gì hay, ta đây có linh thạch, có địa bàn, có…”*
Chưa kịp gõ hết câu, Diệp Trần đã vỗ vai lão:
— Dương lão gia, ông nên mua cái Kính Râm ở quầy số 3 đi. Đọc tin tức nhiều đau mắt đấy, v lại nhìn ông giống mấy gã biến thái lắm.
Dương gia chủ mặt đỏ bừng, vội vàng cất máy vào ngực áo, nhưng chỉ ba giây sau lại lén lút lấy ra để lướt tiếp.
Buổi chiều, Diệp Trần dạy họ về một khái niệm cực kỳ đáng sợ của tương lai: “Game mobile”.
— Các vị, tu hành là một quá trình gian khổ và nhàm chán. Để giải trí, hệ thống đã cài đặt sẵn trò chơi “Nông Trại Tiên Nhân”. Trong trò chơi này, các vị có thể trồng linh dược, nuôi linh thú ảo.
Nó nghe có vẻ đơn giản, nhưng sự thực là nó đánh trúng vào bản năng gom góp của tu sĩ.
— Á! Lão Trần! Ngươi dám lẻn vào trang trại của ta ăn trộm một củ cà rốt linh cấp! — Một vị trưởng lão hét lên.
Trần Huyền Tử nhếch mép cười, tay vẫn thoăn thoắt bấm màn hình:
— Có bản lĩnh thì sang trộm lại của ta này. Hì hì, trò này hay thật, chẳng cần tốn sức ra đồng mà vẫn có cảm giác thu hoạch.
Ma Tôn thì ngồi một góc, vẻ mặt cực kỳ căng thẳng. Lão vừa mới quay được một con “Gà Linh Cấp” trong vòng quay may mắn. Lão đang phân vân không biết nên dùng số điểm kinh nghiệm ảo đó để nâng cấp chuồng gà hay là để… đổi lấy một cái ảnh nền điện thoại mới hình Diệp Trần cho nó “hợp phong thủy”.
Đến khi mặt trời lặn sau dãy núi, buổi học mới thực sự kết thúc.
— Được rồi, hôm nay đến đây thôi. — Diệp Trần vươn vai đứng dậy. — Điện thoại này là của các vị sau khi đã trả đủ tiền linh thạch. Nhưng hãy nhớ, mỗi tháng phải đóng tiền “Cước phí Internet” cho tôi. Nếu không, máy sẽ chỉ dùng để soi gương thôi đấy.
Các vị đại lão lục tục đứng dậy, ai nấy đều như vừa trải qua một cuộc tẩy lễ về linh hồn. Họ cầm chiếc điện thoại trên tay, cảm giác như đang nắm giữ vận mệnh của một thời đại mới.
Trần Huyền Tử trước khi bước ra cửa còn quay lại, ngại ngùng hỏi Diệp Trần:
— Chủ tiệm… nếu lão phu muốn gửi hình ảnh này cho người sư muội đang ở phương xa… à ừm… người đó không có điện thoại, thì có cách nào không?
Diệp Trần nhếch mép cười, lấy từ dưới quầy ra một hộp thiết bị nhỏ:
— Đây là “Trạm phát sóng mini di động”. Ông chỉ cần cắm nó xuống đất tại chỗ sư muội ông ở, sau đó tặng nàng một cái máy khác. Nhưng giá của bộ này… không rẻ đâu nhé. Một mảnh khoáng thạch cấp Thần, thế nào?
Trần Huyền Tử cắn răng, dứt khoát rút ra một khối khoáng thạch đỏ rực như máu, đặt xuống bàn:
— Chốt giá! Vì hạnh phúc tuổi già của lão phu, cái gì cũng đáng!
Nhìn bóng dáng các vị đại lão khuất dần trong ánh hoàng hôn, ai nấy đều cúi đầu nhìn vào cái vật sáng lấp lánh trên tay, Diệp Trần thở phào một hơi. Anh nằm xuống ghế mây, cầm chiếc điện thoại của riêng mình lên.
Trên màn hình hiện ra một thông báo từ hệ thống:
【 Nhiệm vụ hoàn thành: Phổ cập công nghệ cho 20 khách hàng cấp cao. 】
【 Phần thưởng: Mở khóa tính năng “Nạp thẻ lần đầu nhận quà khủng” và “Shopee Tiên Giới”. 】
【 Danh vọng của cửa hàng tại Vân Hải Thành tăng mạnh. 】
Diệp Trần cười thầm: “Bắt đầu thôi, cuộc cách mạng tiêu dùng thực sự của Tiên giới.”
Đúng lúc đó, group chat bỗng nhảy thông báo mới.
*Kẻ Chẻ Củi Khổ Sai:* “Các vị, ai biết cách chỉnh để ảnh đại diện của ta nó lấp lánh như của Thanh Loan không? Ta מוốn làm một cái trông thật bá đạo.”
*Thanh Vân Đệ Nhất Kiếm Tổ:* “Hỏi chủ tiệm ấy, đồ đần! Mà thôi, để lão phu hướng dẫn cho, trả phí 10 viên linh thạch nhé.”
Diệp Trần lắc đầu ngán ngẩm, ném điện thoại sang một bên rồi hô lớn:
— Thanh Loan! Tối nay ăn mì tôm trứng muối! Thêm xúc xích! Hôm nay chúng ta kiếm bộn rồi!
— Vâng thưa chủ nhân!
Phía sau vườn, Cửu U Ma Tôn vẫn đang đứng dưới ánh trăng, không chịu đi ngủ mà cứ cầm điện thoại soi khắp nơi, thỉnh thoảng lại đưa rìu lên tạo dáng để “chụp ảnh check-in”.
Lão bỗng lẩm bẩm:
— Tu tiên mấy ngàn năm, hóa ra không bằng một buổi đi học lớp một của Diệp chủ tiệm. Cái mạng Internet này… đúng là tà môn hơn cả ma công của ta.
Dưới bầu trời sao, cả thành Vân Hải đêm đó im lìm, nhưng trong không gian vô hình của “Mạng vạn giới”, những cuộc trò chuyện, những bài đăng, và cả những âm mưu “trộm rau” đang bùng nổ dữ dội.
Kỷ nguyên mạt pháp? Tài nguyên cạn kiệt? Đối với các tu sĩ của thành Vân Hải bây giờ, những thứ đó không còn quá quan trọng nữa. Quan trọng là… pin điện thoại của mình còn bao nhiêu phần trăm, và bài đăng mới nhất có được bao nhiêu cái “Like” từ các tiên tử phương xa.
Tiên giới, thực sự đã đổi thay từ chính cái tiệm tạp hóa nhỏ bé này.