Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 98: ** Ma Tôn làm Support, Thanh Loan làm AD

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:13:35 | Lượt xem: 3

Trên chiếc phi thuyền khổng lồ "Thiên Cơ Hào", âm thanh xé gió rít lên giữa tầng không gian của Đông Nhất Lục. Bên trong khoang hạng nhất được bao phủ bởi những trận pháp lọc khí và điều hòa nhiệt độ tối tân, không gian lại mang một màu sắc kỳ lạ chưa từng thấy trong lịch sử tu tiên.

Diệp Trần ngả người trên chiếc ghế sofa da nhập khẩu từ hệ thống, tay cầm ly Coca-Cola đầy đá, ống hút nhựa màu đỏ rực khẽ lay động theo nhịp phi thuyền. Ánh mắt anh lười biếng nhìn về phía hai bóng người đang đứng giữa sảnh lớn – nơi mà linh lực đang cuộn xoáy nhưng không phải để giao đấu sinh tử, mà là để… cầm Smartphone.

"Nghe này, đây không phải là trò đùa đâu." Diệp Trần hút một ngụm nước ngọt, thanh âm vang lên lười nhác nhưng chứa đựng uy áp không thể chối cãi. "Giải đấu tại Trung Đô lần này tụ hội toàn bộ thiên tài của thập đại tông môn. Bọn họ không chỉ tu vi cao mà thần thức cũng rất nhạy bén. Nếu các ngươi không phối hợp được, chúng ta sẽ mất sạch số linh thạch đặt cược."

Đứng đối diện anh là một sự kết hợp lạ lùng nhất Tiên giới: Một bên là Thanh Loan, Thánh nữ thanh cao thoát tục với bộ váy lụa trắng nhẹ nhàng, khí chất băng thanh ngọc khiết; bên còn lại là Cửu U Ma Tôn, một đại lão Ma đạo với bộ giáp đen kịt, sát khí ngùn ngụt đến mức khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại.

Nhưng lúc này, vị Ma Tôn vạn người khiếp sợ ấy đang đỏ mặt tía tai, hai tay run rẩy cầm chiếc Smartphone phiên bản giới hạn, miệng lắp bắp: "Chủ nhân… bản tôn… à không, thuộc hạ thật sự phải làm việc đó sao? Bảo vệ một tiểu nha đầu? Bản tôn trước giờ chỉ biết đồ sát, chưa bao giờ biết \'bảo kê\' là cái thá gì!"

Diệp Trần nhướn mày, vỗ nhẹ vào bình xịt muỗi đặt cạnh bàn, giọng điệu thản nhiên: "Ngươi muốn đi chẻ củi suốt đời, hay muốn lên bục nhận cúp vinh quang rồi được ta thưởng cho một thùng mì tôm hảo hạng kèm xúc xích bò?"

Nghe đến "mì tôm hảo hạng", dạ dày của Cửu U Ma Tôn phản bội chủ nhân của nó bằng một tiếng "ọt" rõ to. Lão hít một hơi sâu, nén nỗi nhục nhã của một bá chủ Ma giới vào sâu trong lòng, cúi đầu thấp xuống: "Thuộc hạ… tuân mệnh."

Thanh Loan khẽ liếc nhìn Ma Tôn, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng nay thoáng hiện một tia ái ngại nhưng nhanh chóng lấy lại sự nghiêm túc. Cô hướng về Diệp Trần, cung kính nói: "Diệp đại nhân, Thanh Loan đã sẵn sàng. Những kỹ năng bắn cung từ xa mà ngài truyền dạy qua trò chơi này thật sự rất huyền diệu. Nó không chỉ yêu cầu linh lực, mà còn cần sự chuẩn xác đến từng sát na."

"Tốt." Diệp Trần gật đầu, "Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu buổi tập huấn cường độ cao. Đề tài: **Cặp bài trùng AD – Support**. Thanh Loan, cô là chủ lực gây sát thương (AD), còn lão già họ Ma kia, ngươi là Trợ thủ (Support)."

Diệp Trần bấm nhẹ vào màn hình điều khiển trên bàn. Một trận pháp ảo ảnh bậc cao được hệ thống cung cấp bỗng chốc bao trùm cả khoang thuyền. Cảnh vật xung quanh biến đổi, họ không còn ở trên phi thuyền nữa mà đang đứng trong "Thần Thức Không Gian", trước mắt là một bản đồ chiến trường 5v5 quen thuộc nhưng được hiện thực hóa một cách sống động.

"Kết nối thần thức đi!" Diệp Trần ra lệnh.

Thanh Loan và Ma Tôn nhắm mắt lại. Linh hồn họ bị cuốn vào thế giới ảo. Trong không gian này, họ không dùng pháp bảo thật của mình, mà chọn những "anh hùng" có sẵn.

Thanh Loan chọn một nhân vật xạ thủ mang tên "Thánh Nữ Tiên Cung". Trong tay cô là một cây cung dài rực rỡ ánh bạc, mỗi mũi tên tỏa ra hàn khí cực độ. Đây là nhân vật đòi hỏi kỹ năng di chuyển (Hit & Run) cực cao, thứ mà Diệp Trần đã rèn luyện cho cô suốt một tuần qua bằng cách bắt cô… đuổi theo và bắn rụng những chiếc lá rụng giữa bão táp.

Còn Cửu U Ma Tôn, sau một hồi phân vân dưới sự giám sát của Diệp Trần, cuối cùng cũng cắn răng chọn "Ma Khôi Hộ Vệ" – một nhân vật to lớn, cầm khiên khổng lồ, kỹ năng chính là lấy thân mình chắn sát thương và tạo ra những vùng làm chậm ma quái.

"Bắt đầu!"

Trận tập huấn nổ ra. Đối thủ của họ là một nhóm "Bot" do hệ thống giả lập dựa trên sức mạnh của các cao thủ Kim Đan kỳ.

Ở khu vực "Đường Rồng", Ma Tôn đi trước, khí thế vẫn vô cùng hung hãn. Lão vung khiên một cách loạn xạ, miệng lầm bầm: "Chết đi! Lũ tép riu này, sao dám cản đường bản tôn!"

"Dừng lại!" Tiếng Diệp Trần vang lên trong tâm trí lão như sấm sét. "Ngươi là Support! Ai cho ngươi đánh lính? Nhường linh nghiệm và linh thạch cho AD ngay! Đứng lên phía trước bụi cỏ, lấy tầm nhìn!"

Ma Tôn khựng lại, mặt đen như đít nồi. Một đại ma đầu đứng đầu Ma liên, nay lại phải đứng "canh gác bụi cỏ" cho một cô gái nhỏ nhặt từng đồng bạc vụn từ đám quái lính. Sự sỉ nhục này thật sự quá lớn!

"Nhưng… chủ nhân, thuộc hạ có thể một chiêu quét sạch bọn chúng!" Ma Tôn ấm ức.

"Quét sạch rồi thì AD lấy cái gì mà mạnh? Không có đồ, vào giao tranh cuối trận cô ấy bị sát thủ đối phương bắt gọn thì ngươi gánh nổi không?" Diệp Trần mắng.

Lúc này, một nhóm lính đối phương áp sát. Thanh Loan di chuyển thanh thoát như một chú chim yến, mỗi bước chân cô đều giữ một khoảng cách hoàn hảo. "Vụt! Vụt! Vụt!" Những mũi tên băng giá bắn ra liên tục, kết liễu đám lính một cách chuẩn xác.

Nhưng bỗng nhiên, từ trong bụi cỏ đối diện, hai bóng đen (Bot) bất ngờ lao ra. Đó là một gã chiến binh cầm đại đao và một pháp sư hệ hỏa. Mục tiêu của chúng không phải là gã hộ vệ trâu bò Ma Tôn, mà chính là Thánh Nữ mỏng manh phía sau.

"Á!" Thanh Loan khẽ thốt lên một tiếng, linh lực ảo ảnh trong game bị trúng chiêu khống chế, bước chân cô chậm lại.

"Ma Tôn! Phê chuẩn sử dụng chiêu cuối: Ma Diệm Thành Trì!" Diệp Trần hét lớn.

Cửu U Ma Tôn bản năng định lùi lại để tránh bị vây hãm, nhưng nghe lệnh, lão liền nghiến răng, nhảy bổ về phía trước.

"Khốn khiếp! Chết thay tiểu nha đầu này cũng được, nhưng chủ nhân nhớ cộng thêm cho ta một bát súp mì!"

Lão đấm mạnh xuống đất. Một bức tường bằng ma hỏa bùng lên, che chắn hoàn toàn trước mặt Thanh Loan. Những luồng pháp thuật hỏa hệ từ phía đối phương đâm sầm vào bức tường ma lửa của Ma Tôn, nổ tung thành những mảnh vụn.

Lão cảm nhận được những đòn tấn công giả lập ấy đau điếng, thanh máu trên đầu sụt giảm nghiêm trọng. Nhưng cũng chính lúc này, một cảm giác lạ lùng trỗi dậy. Một cảm giác "được bảo vệ người khác" mà bao nhiêu năm chinh chiến Ma giới lão chưa bao giờ cảm thụ qua.

Thanh Loan ở phía sau đã hồi phục từ trạng thái choáng. Nhìn thấy tấm lưng vững chãi như núi thái sơn của Ma Tôn chắn trước mặt mình, cô khẽ mím môi, đôi mắt rực sáng lên một luồng đạo vận mạnh mẽ.

"Đã tiếp nhận hỗ trợ! Cảm ơn Ma Tôn tiền bối!"

Thanh Loan bật nhảy lên không trung, tà váy bay phất phới. Cô kéo căng dây cung đến cực hạn. Trong không gian này, ý chí của cô hòa làm một với nhân vật.

"Băng Phách Thần Tiễn – Vạn Tiễn Xuyên Tâm!"

Vụt! Một mũi tên lớn hóa thành hàng nghìn vệt sáng xanh biếc, phủ đầu hai kẻ địch đang bị Ma Tôn làm chậm. Những tiếng nổ liên hoàn vang lên. Hai tên đối thủ của hệ thống tan biến thành bụi sáng.

"Double Kill!"

Giọng nói máy móc của hệ thống vang lên dõng dạc trong sảnh thi đấu ảo.

Cửu U Ma Tôn đứng đực ra đó, máu chỉ còn một tẹo, nhưng lại thấy khoái chí vô cùng. Lão cười hố hố, rung cả giáp trụ: "Ha ha ha! Nhìn thấy chưa? Hai tên nhãi ranh ấy bị bắn nát sọ rồi! Thần tiễn của Thanh Loan nha đầu thật sự rất lợi hại!"

"Lùi lại đi, đừng có múa!" Diệp Trần tạt gáo nước lạnh. "Biến về nhà để hồi linh lực, kẻo rừng đối phương sang bắt bây giờ."

Suốt hai canh giờ tiếp theo trên phi thuyền, không gian khoang hạng nhất ngập trong những tiếng hô hào lạ kỳ. Nào là "Ma Tôn cắm mắt!", "Thanh Loan giữ vị trí!", "Tiểu Hắc, mày là sát thủ sao lại đi ăn cỏ của rừng mình?".

Con chó đen nhỏ – Tiểu Hắc, vốn dĩ đang núp ở một xó để đóng vai "Sát thủ đi rừng", lúc này đang cúi đầu hối lỗi vì lỡ tay trộm mất con quái bù bùa của Thanh Loan. Nó vẩy đuôi liên tục, ánh mắt tội nghiệp như muốn nói: "Tại xúc xích thơm quá nên con nhìn quái lính cũng ra xúc xích thôi mà!"

Diệp Trần nhìn vào màn hình theo dõi, thầm đánh giá tiến độ của họ. Mặc dù là một sự kết hợp lạ đời, nhưng dường như nó lại mang đến hiệu quả đáng kinh ngạc. Ma Tôn có bản năng chiến đấu của một kẻ từng trải qua vạn trận chiến, khả năng đọc tình huống giao tranh của lão cực kỳ đáng sợ. Khi lão bỏ qua cái tôi của một bá chủ và bắt đầu phối hợp, Ma Tôn thực sự trở thành một "bức tường thép" không thể xuyên phá.

Còn Thanh Loan, sự tập trung và điềm tĩnh của một Thánh nữ giúp cô không bao giờ mắc lỗi trong việc xả sát thương. Cô bắn cung mà như đang dạo chơi giữa vườn hoa, thanh thoát nhưng lại đầy tính sát thương.

Trận đấu ảo cuối cùng trong ngày kết thúc bằng một màn quét sạch đối phương tuyệt đẹp ở hang Rồng.

Khi cả nhóm thoát ra khỏi Thần Thức Không Gian, Ma Tôn và Thanh Loan đều ướt đẫm mồ hôi. Linh hồn họ mỏi mệt nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một thứ gọi là "đam mê". Thứ cảm xúc mà những tu sĩ khổ hạnh lâu ngày đã quên mất.

Diệp Trần đóng màn hình lại, đặt ly Coca đã cạn xuống bàn, nở một nụ cười hài lòng: "Tốt lắm. Ma Tôn, ngươi đã bắt đầu hiểu được thế nào là nhường nhịn và hy sinh để chiến thắng. Thanh Loan, cô đã biết tin tưởng hoàn toàn vào đồng đội sau lưng mình. Đây mới là chìa khóa để xưng bá Trung Đô."

Cửu U Ma Tôn quẹt mồ hôi trên trán, giọng vẫn còn chút run vì phấn khích: "Chủ nhân, cái chiêu gọi là \'Teleport\' ấy, nếu chúng ta dùng nó khi phối hợp với pháp trận truyền tống của Thanh Vân Môn, liệu có thể…"

"Đừng có mang logic game ra ngoài đời thực quá nhiều, hỏng đấy." Diệp Trần cắt ngang. "Mỗi nơi có quy tắc riêng. Trong game ta là chủ, ngoài kia thiên đạo là chủ. Nhưng chỉ cần trong giới diện Smartphone này các ngươi vô địch, thì cả cái giới tu tiên này sẽ phải quỳ xuống dưới chân tiệm tạp hóa chúng ta."

Đúng lúc này, từ bên ngoài cửa sổ phi thuyền, những rặng núi mây trắng xóa dần biến mất, nhường chỗ cho một tòa thành khổng lồ bay lơ lửng giữa tầng không. Đó là Trung Đô – kinh đô của tu tiên giới, nơi tập trung hàng nghìn tòa bảo tháp rực rỡ và những luồng linh khí cuộn xoáy như rồng bay phượng múa.

Vạn Bảo Các đã chuẩn bị sẵn một đấu trường cực lớn tại trung tâm thành phố. Những dải lụa thêu hình "Smartphone" và logo "Vạn Giới Tạp Hóa" tung bay rợp trời.

Hồng Ngọc bước vào khoang, thông báo với giọng hồi hộp: "Diệp tiền bối, chúng ta đã tới Trung Đô. Tin tức về giải đấu đã lan rộng, hiện tại vé vào xem đã được bán sạch với giá cao ngất ngưởng. Ngay cả những vị Lão tổ đang bế quan của Kiếm Tông và Ma Ảnh Giáo cũng đã xuất quan để xem trận đấu này."

Diệp Trần đứng dậy, duỗi người một cái thật dài, đôi dép tổ ong của anh gõ lẹt xẹt trên mặt sàn pha lê.

"Đi thôi. Bảo Ma Tôn và Thanh Loan nghỉ ngơi 15 phút. Chúng ta sẽ tiến vào sân vận động theo phong cách chuyên nghiệp nhất."

Anh dừng lại một chút, lấy từ không gian hệ thống ra một vật phẩm mới. Đó là ba chiếc kính râm màu đen tuyền, bóng loáng.

"Đeo cái này vào. Đây là \'Thiên Địa Mặc Kính\', không chỉ giúp các ngươi chống lại những cái nhìn thần thức soi mói của đám đại lão, mà quan trọng nhất là… nhìn nó rất ngầu."

Cửu U Ma Tôn nhận lấy chiếc kính râm nhỏ bé, nhìn nó với vẻ hoài nghi rồi đeo lên mặt. Bỗng chốc, vẻ mặt dữ tợn của lão cộng với chiếc kính đen khiến lão trông chẳng khác nào một vệ sĩ siêu cấp từ thế giới hiện đại. Lão soi mình trong gương, không nhịn được thốt lên: "Đạo tổ ơi, trông bản tôn… khí chất quá đi mất!"

Thanh Loan đeo kính vào, nét đẹp lạnh lùng của cô giờ thêm một phần bí ẩn và hiện đại, khiến ngay cả Diệp Trần cũng phải ngẩn ngơ mất một giây.

Khi cửa phi thuyền mở ra, một luồng ánh sáng chói lòa từ những viên linh thạch chiếu sáng cả một vùng trời. Hàng vạn tu sĩ đứng chật kín bên dưới bắt đầu gào thét.

"Nhìn kìa! Người của Vạn Giới Tạp Hóa đã đến!"

"Ai là vị Ma Tôn đã hạ sát hàng vạn tu sĩ đó? Sao trông lão đeo cái thứ màu đen kia… oai phong vậy?"

"Đó là Thánh nữ Thanh Loan sao? Trời ạ, nàng ấy trông khác quá, thần bí và quyến rũ chưa từng thấy!"

Diệp Trần dẫn đầu đoàn người bước xuống cầu thang ánh sáng. Anh không dùng phi hành, không dùng linh kiếm, chỉ lững thững đi đôi dép tổ ong, tay đút túi quần, miệng khẽ lẩm bẩm: "Tới lúc bắt đầu buổi trình diễn rồi."

Phía sau anh, Cửu U Ma Tôn và Thanh Loan đi sát hai bên như hai vị hộ pháp của thiên thần bóng tối. Một người là hiện thân của sự hủy diệt nay chọn cách che chở; một người là biểu tượng của sự tinh khiết nay mang theo sát cơ của những mũi tên tử thần.

Trận chiến tại Trung Đô này không đơn thuần là một giải đấu, nó là sự va chạm giữa một bên là truyền thống tu hành cũ kỹ kéo dài hàng vạn năm, và một bên là văn hóa giải trí hiện đại mang theo sức mạnh của những quy tắc mới từ Diệp Trần.

Ở phía xa trên khán đài VIP, những vị trưởng lão của Thiên Đạo Minh và những vị lão tổ cấp Đại Thừa đang nheo mắt nhìn về phía nhóm người này. Họ cảm thấy một luồng áp lực lạ thường, không phải từ tu vi, mà từ sự tự tin toát ra từ mỗi bước chân của đám người đi dép lê và đeo kính râm kia.

"Chúng ta đi đâu?" Thanh Loan hỏi nhỏ.

"Đến khu vực thi đấu chính diện." Diệp Trần chỉ tay về phía đài cao. "Hôm nay, các ngươi không phải là tu sĩ. Các ngươi là những tuyển thủ Esports. Nhớ kỹ cho ta: Support chết thay AD là chuyện thiên kinh địa nghĩa, nhưng nếu AD để Support chết mà không lấy được mạng đối phương… thì đừng có mơ tới chuyện có kem que ăn tráng miệng sau trận!"

Cửu U Ma Tôn nghe vậy, nắm chặt chiếc Smartphone trong tay, gân xanh nổi lên: "Cứ tin ở lão phu! Ai dám đụng tới nha đầu kia, bản tôn sẽ hất tung cả tổ tông 18 đời của hắn lên trời bằng chiêu một!"

Tiếng reo hò rung trời lở đất bùng nổ khi đội hình của "Vạn Giới Tạp Hóa" bước vào sân đấu. Cuộc cách mạng tại Trung Đô chính thức bắt đầu từ chương này, với một Ma Tôn làm Trợ thủ và một Thánh Nữ làm Xạ thủ – một kịch bản mà ngay cả những vị thần cổ đại nằm sâu trong lăng mộ cũng không bao giờ mơ tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8