Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 99: ** Phần thưởng cho nhà vô địch: Một chiếc xe máy điện VinFast.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:14:13 | Lượt xem: 3

Quảng trường trung tâm Trung Đô hôm nay không còn vẻ trang nghiêm, cổ kính thường ngày của một thánh địa tu tiên vạn năm tuổi. Thay vào đó, nó rực rỡ dưới ánh sáng của hàng ngàn trận pháp quang ảnh khổng lồ treo lơ lửng giữa tầng không, phản chiếu hình ảnh của mười chiếc Smartphone phiên bản đặc biệt đang được đặt trên bục thi đấu.

Âm nhạc điện tử xập xình vang dội – một loại âm thanh ma mị mà người dân Tiên giới chưa bao giờ nghe thấy – len lỏi vào tận xương tủy, khiến những tu sĩ vốn quen với thanh âm tiêu sáo thoát tục cũng phải nhún nhảy theo nhịp.

Giữa biển người mênh mông, Diệp Trần ngồi vắt chân chữ ngũ trên một chiếc ghế tựa bọc da êm ái – hàng nhập khẩu từ hệ thống – tay cầm cốc trà sữa trân châu size XL với tỉ lệ đường đá hoàn hảo. Anh đeo một chiếc kính râm tráng gương đen tuyền, đôi dép tổ ong dưới chân khẽ đung đưa theo điệu nhạc.

“Ông chủ Diệp, trận chung kết sắp bắt đầu rồi, ngài thật sự không lo lắng sao?” Trần Huyền Tử run rẩy vuốt chòm râu bạc, mắt lão không rời khỏi màn hình lớn. Lão là thành viên dự bị, cũng là người ‘cày thuê’ nổi tiếng nhất tiệm, nhưng trước áp lực của trận chung kết giải đấu “Vương Giả Vinh Diệu – Tiêu Diệt Thiên Đạo”, lão vẫn không nén nổi lo âu.

Diệp Trần hút một ngụm trà sữa, nhai trân châu sần sật, giọng lười biếng: “Lo cái gì? Ma Tôn nhà chúng ta là ai chứ? Lão ta đã dùng cả tính mạng để leo rank suốt ba tháng nay, đến nỗi râu tóc cũng bạc thêm mấy sợi vì tức giận khi gặp phải ‘đồng đội lợn’. Còn Thanh Loan, nàng ấy có sự tập trung của một sát thủ. Thiên Đạo Minh dù có là thiên tài tu tiên, nhưng về trình độ bấm máy… họ vẫn chỉ là mấy gã nghiệp dư mới biết xài wifi thôi.”

Phía trên bục thi đấu, hai đội tuyển đang đối mặt.

Một bên là đội “Vạn Giới Tạp Hóa”, dẫn đầu bởi Cửu U Ma Tôn – người hôm nay không mặc ma giáp mà diện một bộ áo hoodie đen cực ngầu (phần thưởng nhiệm vụ của hệ thống). Bên cạnh là Thanh Loan trong bộ trang phục võ phục gọn gàng, ánh mắt sắc lẹm như băng giá.

Bên kia là đội “Thiên Đạo Vô Song”, gồm năm thiên tài kiệt xuất nhất của các siêu cấp tông môn ở Trung Đô. Bọn họ ai nấy mặt mày nghiêm trọng, linh lực dao động xung quanh đến mức không khí cũng vặn vẹo. Nhưng lạ thay, ánh mắt họ không nhìn đối thủ, mà lại thèm thuồng nhìn về phía một vật thể lạ đang bị che phủ bởi một tấm bạt đen huyền bí đặt ngay trung tâm sân khấu.

Diệp Trần nhận thấy bầu không khí đã đủ nóng, anh từ từ đứng dậy, vứt cái ống hút vào thùng rác hệ thống rồi thong dong bước lên sân khấu. Tiếng hò reo bùng nổ như sấm dậy. Ở cái thế giới này, Diệp Trần không chỉ là một chủ tiệm, anh là “Thần” của xu hướng, là người nắm giữ những bí mật mà cả những vị đại năng Đại Thừa cũng phải khom lưng.

“Hôm nay là trận chung kết của giải đấu Vương Giả Tiên Giới lần thứ nhất.” Diệp Trần cầm lấy một cái micro không dây, giọng anh được khuếch đại qua trận pháp vang vọng khắp thành phố. “Đội chiến thắng không chỉ nhận được danh hiệu ‘Vô Địch Thiên Hạ’, mà còn nhận được một món quà đặc biệt chưa từng xuất hiện tại Cửu Tiêu Linh Giới.”

Diệp Trần mỉm cười, một nụ cười mà theo Thanh Loan là “chứa đựng huyền cơ vô tận”. Anh tiến lại gần tấm bạt đen, một tay nắm lấy mép bạt, ánh mắt đảo qua đám đông đang nín thở.

“Các vị thường phi hành bằng linh kiếm, đúng chứ? Các vị ngồi linh thú, hoặc dùng phi thuyền tốn kém hàng vạn linh thạch mỗi ngày để duy trì trận pháp, đúng chứ? Nhưng hôm nay, ta sẽ giới thiệu cho các vị một định nghĩa mới về ‘Tốc Độ’ và ‘Phong Cách’.”

*Xoạt!*

Tấm bạt đen được kéo xuống. Một luồng ánh sáng LED màu xanh cyan rực rỡ từ đèn pha chữ V phía trước xe bùng lên, quét ngang qua khuôn mặt sững sờ của hàng vạn tu sĩ.

Đó là một chiếc xe máy điện VinFast mẫu mới nhất, màu đen nhám huyền bí, lớp sơn bóng bẩy đến mức phản chiếu được cả ánh sao. Những đường nét khí động học mềm mại nhưng mạnh mẽ, đôi gương chiếu hậu tinh xảo như tai của một linh thú thượng cổ. Đặc biệt nhất là logo hình chữ V nổi bật ở mặt nạ trước, tỏa ra ánh sáng trắng tinh khiết.

“Đây là… Thần Khí gì?” Một vị lão tổ của Thiên Đạo Minh run run giọng, lắp bắp hỏi. “Ta không cảm nhận được bất kỳ dao động linh khí nào từ nó, nhưng tại sao… tại sao nó lại khiến linh hồn ta run rẩy vì vẻ đẹp này?”

Diệp Trần vỗ nhẹ vào yên xe êm ái, hào hứng giới thiệu: “Đây là ‘Vạn Việt Thần Xa’ – hay còn gọi là VinFast. Nó không tiêu thụ linh khí của người lái, cũng chẳng cần cho nó ăn linh dược như bọn linh thú đỏng đảnh. Nó hoạt động bằng điện – loại sức mạnh nguyên thủy nhất của Lôi Đình.”

Cả quảng trường xôn xao. Lôi điện vốn là thứ tu sĩ sợ hãi nhất vì nó liên quan đến Thiên Kiếp, vậy mà thứ “Thần xa” này lại chạy bằng lôi điện?

“Nó im lặng như bóng ma, nhanh như lôi hỏa, và đặc biệt…” Diệp Trần nhảy lên xe, bật khóa điện. Mặt đồng hồ điện tử hiện ra các thông số sáng rực khiến đám tu sĩ rồ dại vì tò mò. Anh khẽ vặn ga, bánh xe cao su cao cấp rít nhẹ trên mặt sàn, một âm thanh cao vút đầy phấn khích vang lên. “Nó là biểu tượng của sự đẳng cấp. Hãy tưởng tượng cảnh bạn cưỡi chiếc xe này, chở theo tiên nữ của mình lướt đi trên mặt hồ của Vân Hải Thành vào đêm trăng tròn. Linh kiếm? Cũ rồi! Phi hành? Mỏi chân lắm! Chỉ có VinFast mới mang lại cho bạn cảm giác ‘Chủ tịch’ thật sự!”

Cửu U Ma Tôn mắt sáng quắc như đèn pha xe. Lão nhìn chằm chằm vào chiếc xe, nắm đấm siết chặt: “Thần vật này… nhất định phải thuộc về bản tôn! Ai dám cản bản tôn thắng giải hôm nay, ta sẽ dùng Smartphone đập nát đầu hắn!”

Trận đấu bắt đầu.

Trên màn hình lớn, bản đồ thi đấu hiện ra. Đội Thiên Đạo Vô Song chơi rất kỷ luật, họ dùng những chiến thuật cổ điển như bao vây và chiếm cứ tài nguyên. Nhưng họ không hiểu một điều: Ma Tôn và Thanh Loan đã trải qua “khổ luyện” trong quán tạp hóa của Diệp Trần dưới một áp lực kinh khủng hơn nhiều – đó là bị Diệp Trần cắt wifi nếu chơi kém.

“Thanh Loan, theo sau bản tôn!” Ma Tôn gầm nhẹ. Lão cầm trong tay vị tướng đấu sĩ hạng nặng, di chuyển linh hoạt như một bóng ma. “Thằng nhóc Thiên Đạo Minh kia, ngươi dám cướp Bùa Xanh của ta? Ngươi có biết ta đã phải tốn bao nhiêu công đức để học được cách lướt tường không?”

Thanh Loan im lặng, đôi tay thon dài lướt trên màn hình cảm ứng nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh. Nàng chơi vị tướng xạ thủ, mỗi một phát bắn đều chuẩn xác đến từng milimet, quét sạch mọi chướng ngại trên đường đi.

Trận chiến kéo dài trong hai canh giờ. Những tiếng chửi thề, những tiếng hò reo và cả những giọt mồ hôi rơi xuống sàn thi đấu. Tu sĩ ở dưới khán đài nhìn đến ngây dại. Họ thấy những thiên tài cao ngạo vốn dĩ luôn giữ hình tượng thoát tục, nay lại vì một pha “cướp rồng” mà gào thét như người phàm. Họ thấy một Ma Tôn thống lĩnh một phương, nay lại hì hục chạy quanh để bảo vệ “bé xạ thủ” Thanh Loan.

Khoảnh khắc quyết định đến. Ma Tôn dùng một pha “Tốc biến” kết hợp đại chiêu, hất tung cả năm người đội đối phương.

“Thanh Loan! Bắn chúng nó!!!” Ma Tôn hét lớn, khí thế như thể đang chuẩn bị san phẳng một tông môn.

Thanh Loan không lỡ một nhịp nào. Ngón tay nàng bấm liên tiếp vào các chiêu thức. Ánh sáng vàng của kỹ năng xạ thủ nổ tung trên màn hình. *Pentakill!*

Tiếng thông báo vang lên khô khốc nhưng đầy uy lực từ hệ thống máy chủ của Diệp Trần. Cả quảng trường lặng ngắt trong một giây, rồi nổ tung trong tiếng reo hò điên cuồng. Nhà chính của đội Thiên Đạo Vô Song sụp đổ dưới những đợt lính của đội Tạp Hóa.

“Chúng ta… thắng rồi?” Trần Huyền Tử ngồi dưới ghế dự bị, đánh rơi cả gói hạt hướng dương đang cắn dở, nước mắt già nua chảy dài. “Vạn Giới Tạp Hóa vạn tuế!”

Lễ trao giải diễn ra ngay sau đó. Diệp Trần bước ra, cầm theo chìa khóa thông minh (Smartkey) của chiếc VinFast. Anh trao nó vào tay Ma Tôn, người lúc này đang run rẩy vì xúc động, tóc tai bù xù sau trận chiến căng não.

“Ma Tôn, từ hôm nay, lão là đại diện thương hiệu của xe điện VinFast tại Tiên Giới.” Diệp Trần vỗ vai lão.

Cửu U Ma Tôn không nói nên lời. Lão run rẩy cầm lấy chìa khóa, bước đến bên chiếc xe. Theo hướng dẫn của Diệp Trần, lão ấn nút mở khóa. *Tít tít!* Tiếng còi xe vang lên nhẹ nhàng, đèn xi-nhan nháy sáng như chào đón chủ nhân mới.

Ma Tôn nhảy lên xe, ngồi vững chãi trên yên. Lão vặn nhẹ ga. Chiếc xe lướt đi trong sự im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng gió rít qua tai. Ma Tôn điều khiển chiếc xe chạy một vòng tròn quanh sân khấu, rồi bất ngờ lão vặn kịch ga, phóng thẳng lên hư không.

Chiếc xe không cần cánh, không cần linh kiếm hỗ trợ, cứ thế chạy trên những bậc thang linh lực mà Ma Tôn tạo ra. Dưới ánh trăng của Trung Đô, chiếc xe đen nhám với đèn LED hình chữ V rực rỡ trở thành hình ảnh huyền thoại nhất lịch sử giới tu tiên.

“Nhìn kìa! Ma Tôn đang lái Thần Xa!”
“Trời ạ, nó nhanh quá! Tốc độ kia phải tương đương với cao thủ Nguyên Anh kỳ phi hành toàn lực!”
“Mà trông lão ấy ngầu quá, chiếc áo hoodie kia phối với chiếc xe… quả thực là đẹp không sao tả xiết!”

Diệp Trần nhìn lên trời, thấy Ma Tôn đang khoái chí bốc đầu chiếc VinFast giữa đám mây, thầm nghĩ trong lòng: *“Hệ thống, chuẩn bị mở đơn đặt hàng xe máy điện đi. Ngày mai, cả Trung Đô sẽ phát điên vì cái thứ này cho mà xem. Ta phải tính giá mỗi chiếc ít nhất là một ngàn linh thạch cực phẩm… à không, hai ngàn!”*

Thanh Loan tiến lại gần Diệp Trần, nàng nhìn chiếc chìa khóa dự phòng trong tay anh, hỏi khẽ: “Ông chủ, tại sao chiếc xe này lại gọi là VinFast?”

Diệp Trần mỉm cười, ánh mắt xa xăm: “Nó có nghĩa là ‘Việt Nam’ và ‘Tốc độ’. Ở thế giới của ta, nó là niềm tự hào. Ở đây, nó sẽ là khởi đầu cho một cuộc cách mạng.”

Đêm đó, Trung Đô không ngủ. Người ta không bàn tán về công pháp hay đan dược nữa. Từ các quán trà đến những thanh lâu sang trọng, đâu đâu cũng vang lên câu hỏi: “Bao giờ thì Tiệm Tạp Hóa mở bán xe máy điện?”

Còn Diệp Trần, anh lặng lẽ rút điện thoại ra, vào ứng dụng quản lý tiệm tạp hóa.

*Nhiệm vụ: Phổ cập phương tiện xanh tại Tiên giới – Hoàn thành.*
*Phần thưởng: Mở khóa vật phẩm mới – Trạm sạc điện năng lượng mặt trời và Smartphone đời mới có camera 108 Megapixel.*

Diệp Trần tắt máy, nằm ngửa trên chiếc ghế tựa giữa sân khấu trống vắng, nhấm nháp chút trân châu còn lại dưới đáy cốc. Thế giới này, bắt đầu trở nên thú vị rồi đấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8