Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 104: ** Diệp Trần mở thêm chi nhánh bán tự động.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:18:25 | Lượt xem: 4

Tiếng còi tàu Thanh Long dần lùi xa phía sau, nhưng hơi nóng của nó vẫn còn hầm hập trong tâm trí những tu sĩ ở Vân Hải Thành. Trên chiếc ghế nằm quen thuộc trước cửa tiệm tạp hóa, Diệp Trần ngáp một cái dài, tay gãi gãi bụng, cảm giác như bao nhiêu sức lực tích cóp cả tuần đã bay sạch theo chuyến tàu thử nghiệm vừa rồi.

“Làm chủ tiệm thật mệt mỏi mà.” Diệp Trần lẩm bẩm, mắt lim dim nhìn rặng mây đỏ ráng chiều.

“Chủ nhân, người đã vất vả rồi. Đây là nước khoáng ướp lạnh, người dùng tạm.” Thanh Loan khẽ bước tới, đôi tay ngọc ngà dâng lên chai Lavie vẫn còn vương những hạt nước li ti do hơi lạnh ngưng tụ.

Cử chỉ của nàng nhẹ nhàng, thanh thoát như một tiên nữ giáng trần, nhưng ánh mắt nhìn Diệp Trần lại chứa đầy vẻ sùng bái cuồng nhiệt. Trong mắt Thanh Loan, mỗi bước đi của Diệp Trần hôm nay – từ việc triệu hồi con quái thú bằng sắt thép kia đến việc kết nối hai vùng đất trong chớp mắt – chính là biểu hiện cao nhất của “Không Gian Đại Đạo”.

Diệp Trần nhận lấy chai nước, uống một ngụm lớn, cảm giác sảng khoái lan tỏa từ cổ họng xuống tận tâm can. Hắn híp mắt lại, chưa kịp hưởng thụ sự yên bình được bao lâu thì trong đầu vang lên tiếng “Ting” khô khốc của hệ thống.

【 Tinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành cột mốc “Cách mạng giao thông”. Hệ thống nhận thấy nhu cầu mua sắm tại ga tàu Thanh Long đang bùng nổ vượt quá khả năng phục vụ của tiệm tạp hóa hiện tại. 】
【 Nhiệm vụ mới: Khai trương Chi nhánh bán tự động đầu tiên tại Ga Vân Hải. 】
【 Yêu cầu: Không cần nhân viên trực trực tiếp, vận hành dựa trên cơ chế “Linh lực tự phục vụ”. 】
【 Phần thưởng: Mở khóa mặt hàng mới “Cà phê lon HighLands” (Công hiệu: Duy trì trạng thái không ngủ, không nghỉ, tập trung cao độ để bế quan trong 7 ngày 7 đêm mà không bị tẩu hỏa nhập ma). 】

Diệp Trần suýt chút nữa phun ngụm nước trong miệng ra ngoài. Hắn trợn mắt, gào thét trong lòng: “Hệ thống, ngươi có nhầm không? Ta vừa mới vận hành xong cái tàu cao tốc, còn chưa kịp ngủ bù, ngươi lại bắt ta mở chi nhánh? Lại còn bán tự động? Ngươi muốn vắt kiệt sức lao động của một thanh niên Gen Z hả?”

【 Ký chủ đừng có lười biếng. Đây là vì đại nghiệp nâng tầm Tiên giới. Hơn nữa, chi nhánh bán tự động có nghĩa là ngươi… không cần phải làm gì cả sau khi lắp đặt. Ngươi chỉ việc nằm đây và thu tiền. 】

Nghe đến bốn chữ “nằm đây thu tiền”, đôi mắt lờ đờ của Diệp Trần bỗng nhiên sáng quắc lên như đèn pha ô tô. Hắn bật dậy, phủi phủi cái quần lửng, khuôn mặt lười biếng quét sạch, thay vào đó là một vẻ nghiêm túc đầy… mùi tiền.

“Thanh Loan, đi thôi. Chúng ta ra ga tàu.”

Thanh Loan ngẩn ra một chút, sau đó vội vàng gật đầu: “Tuân lệnh chủ nhân! Có phải người lại chuẩn bị bố trí một đạo trận kinh thiên động địa gì ở đó không?”

Diệp Trần chỉ xua xua tay: “Trận pháp gì tầm này, ta đi đặt mấy cái máy bán hàng… à không, ta đi đặt ‘Vạn Giới Linh Hộp’ thôi.”

***

Ga Vân Hải lúc này đang ở trong tình trạng vỡ trận. Sau khi chuyến tàu Thanh Long kết thúc lượt về, hàng ngàn tu sĩ vẫn chưa chịu rời đi. Họ vây quanh đường ray, kẻ thì sờ nắn, kẻ thì lấy ngọc giản ra ghi chép, thậm chí có vị đại lão Kim Đan còn đang cố gắng dùng thần thức để thâm nhập vào bên trong đầu tàu xem nó vận hành thế nào, nhưng đều bị một lớp màng ánh sáng xanh rung ra ngoài.

“Tránh ra, tránh ra! Chủ tiệm tới!” Trần Huyền Tử, lúc này đã hoàn toàn hóa thân thành một “bảo vệ” tận tụy của tiệm, vung vẩy cây quạt đuổi khéo đám đông. Lão vừa được ăn mì tôm ngon, vừa được ngồi tàu xịn, hiện tại trong lòng trung thành còn hơn cả tử sĩ.

Diệp Trần thong thả bước tới khu vực sảnh chờ của nhà ga. Hắn quan sát một lượt, rồi chọn ra ba vị trí đắc địa nhất, nằm ngay cạnh lối xuống tàu.

“Hệ thống, triển khai đi.” Diệp Trần truyền ý niệm.

Trước sự chứng kiến của hàng ngàn con mắt kinh ngạc, không gian tại ba vị trí kia đột nhiên vặn xoắn lại. Một luồng hào quang rực rỡ từ trên trời rơi xuống, và khi hào quang tan đi, ba chiếc hộp bằng kim loại kỳ lạ hiện ra. Chúng cao hơn đầu người một chút, mặt trước là lớp kính trong suốt nhìn thấy rõ những vật phẩm bên trong, bên cạnh có một cái khe nhỏ tỏa ra linh khí dao động dị thường và một bảng điều khiển có những biểu tượng kỳ quái.

“Đó là cái gì? Chấn cung pháp bảo sao?”
“Không giống, trên đó không có trận pháp ba động, nhưng tại sao ta lại cảm thấy nó chứa đựng quy tắc vô cùng chặt chẽ?”
Một nhóm tu sĩ bắt đầu xì xào bàn tán.

Diệp Trần hắng giọng một cái, giọng nói được hệ thống khuếch đại truyền khắp ga tàu: “Mọi người nghe đây. Vì tiệm tạp hóa quá xa, đi lại bất tiện cho những người đi tàu, nên hôm nay ta đặt tại đây ba chiếc ‘Vạn Giới Tự Động Linh Đài’. Các ngươi chỉ việc ném linh thạch vào khe, chọn món đồ mình thích trên bảng điều khiển, nó sẽ tự động rơi ra.”

“Không cần chủ tiệm đứng bán?” Một tu sĩ run rẩy hỏi. “Hóa ra vật này có linh trí sao?”

“Có thể hiểu là vậy.” Diệp Trần lười giải thích sâu về cơ chế lập trình và lò xo đẩy hàng. “Đây là chi nhánh tự phục vụ. Không mặc cả, không trả nợ, ai dám phá hoại, máy sẽ tự kích hoạt thiên lôi đánh nát bấy.”

Để thị phạm, Diệp Trần ra hiệu cho Trần Huyền Tử: “Lão Trần, làm phát đầu đi.”

Trần Huyền Tử hưng phấn vô cùng. Lão bước tới trước chiếc máy đầu tiên, bên trong toàn là những chai Sting đỏ rực và Coca-Cola đen bóng. Lão lấy ra một viên linh thạch hạ phẩm, run rẩy đưa vào cái khe nhỏ.

“Sụp!”

Viên linh thạch bị chiếc máy nuốt chửng một cách mượt mà. Ngay sau đó, bảng điện tử hiện lên số “1”. Trần Huyền Tử nhìn chằm chằm vào lon Coca-Cola có ký hiệu số 05, rồi nhấn mạnh vào phím số tương ứng.

“Cạch! Rầm!”

Lon Coca từ trên giá rơi xuống máng bên dưới. Trần Huyền Tử cúi xuống nhặt lên, lon nước vẫn còn lạnh buốt tới tận xương tủy. Lão bật nắp “Xìiiiiii” một tiếng, rồi ngửa cổ uống một hơi dài dưới ánh mắt thèm thuồng của hàng ngàn người.

“Oaaaaaaaa! Đã quá! Sảng khoái hơn cả đột phá cảnh giới!” Lão già râu tóc bạc phơ hét lên một tiếng đầy mãn nguyện.

Đám đông bùng nổ.

“Ta nữa! Cho ta thử với!”
“Tránh ra, ta có linh thạch trung phẩm đây, đừng có chen lấn!”

Cảnh tượng lập tức trở nên hỗn loạn. Những tu sĩ vốn dĩ cao ngạo, thường ngày luôn tỏ ra thoát tục, lúc này lại giống như những bà nội trợ tranh nhau mua hàng giảm giá, chen lấn đến sứt đầu mẻ trán chỉ để được ném linh thạch vào cái máy vô tri kia.

Diệp Trần đứng từ xa, nhìn thấy doanh thu trên hệ thống nhảy số liên tục như máy điện báo, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thỏa mãn.

“Cái này gọi là kinh tế quy mô đó, các vị tiên nhân ạ.”

***

Tuy nhiên, giữa sự hào hứng đó, có những ánh mắt đầy vẻ thâm độc đang ẩn nấp trong đám đông.

Tại một góc khuất của ga tàu, hai tu sĩ mặc trường bào màu tím, ngực thêu hình một tòa bảo tháp rực rỡ, đang lặng lẽ quan sát mọi chuyện. Họ là chấp sự cấp cao của Vạn Bảo Các, chi nhánh Đông Nhất Lục.

“Cái máy kia… không có linh khí dao động của trận pháp, cũng không phải dùng luyện khí thuật chính thống.” Một người tên là Lý Mục khẽ thì thầm, giọng điệu đầy vẻ kiêng dè. “Hắn dùng vật này để bán hàng, chẳng phải là muốn triệt tiêu con đường sống của các tiệm đan dược và phù chú hay sao?”

“Hừ, không chỉ vậy.” Người còn lại, tên là Vương Bình, nghiến răng nói. “Tốc độ vận hành của nó quá nhanh, hơn nữa nó đánh trúng tâm lý tò mò của tu sĩ. Nếu để thứ này lan rộng ra toàn bộ Cửu Tiêu Linh Giới, uy tín và sự lũng đoạn của Vạn Bảo Các chúng ta sẽ sụp đổ trong một sớm một chiều.”

“Phải báo cáo về Trung Đô ngay lập tức.” Lý Mục lén lút lấy ra một miếng ngọc giản truyền tin. “Ngoài ra, tối nay chúng ta phải thử nghiệm độ bền của chiếc hộp sắt này. Ta không tin một thứ không có hộ thân đại trận lại có thể chịu nổi một đòn của tu sĩ Nguyên Anh.”

***

Đêm đó, Vân Hải Thành chìm trong yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi qua những rặng thông và tiếng sóng vỗ rì rào từ biển xa. Ga Vân Hải vắng lặng, ánh đèn dầu leo lét dọc hành lang không đủ xua tan bóng tối.

Hai bóng đen từ phía sau hàng cột đá lướt ra, tiếp cận chiếc “Vạn Giới Linh Đài”.

“Là nó.” Vương Bình lên tiếng lạnh lùng. “Hắn nói máy này có thiên lôi? Nực cười, ta dùng ‘Tử Vong Độc Vụ’ bao phủ nó, mục nát toàn bộ linh kiện bên trong, xem hắn ngày mai bán cái gì.”

Hắn vừa định đưa tay ra thì từ bóng tối, một luồng áp lực nặng nề đột nhiên giáng xuống.

“Gâu!”

Một tiếng sủa ngắn gọn nhưng vang vọng như tiếng sấm nổ ngay sát màng nhĩ khiến cả hai giật bắn mình.

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ lúc nào cũng lờ đờ đi theo Diệp Trần, không biết từ lúc nào đã đứng ngay sau lưng họ. Nhưng lúc này, đôi mắt nó không phải màu đen thông thường mà là một màu vàng kim đáng sợ, sâu thẳm như hố đen vũ trụ.

“Cút.” Một giọng nói trẻ con non nớt nhưng đầy uy quyền vang lên trực tiếp trong thức hải của hai tên chấp sự.

“Thần thú nói chuyện?” Lý Mục xanh mặt, kinh hãi kêu lên.

“Một con chó đen cũng dám cản đường chúng ta?” Vương Bình lòng đầy kiêu ngạo, hắn vốn là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, sao có thể bị một con vật dọa sợ? Hắn vung tay, một dải lụa màu tím mang theo độc tính kịch liệt lao về phía Tiểu Hắc.

Tiểu Hắc nhìn dải lụa kia với vẻ khinh bỉ cực độ. Nó thậm chí không thèm tránh né, chỉ há to miệng.

Một cái miệng vốn dĩ nhỏ bé đột nhiên mở rộng ra gấp trăm lần, không gian xung quanh như bị hút sạch vào trong. Dải lụa màu tím – một món trung phẩm linh khí – bị nó nhai ngấu nghiến như nhai một miếng da bò khô.

“Rắc, rắc, rắc…”

Vương Bình và Lý Mục chết lặng. Linh khí bản mạng bị cắn nát khiến Vương Bình phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái dại.

“Thôn Phệ… Thôn Phệ Thần Thú!” Hắn run rẩy thốt ra năm chữ.

“Biết rồi thì biến, trước khi ta quyết định nếm thử vị thịt tu sĩ Nguyên Anh xem có dai hơn xúc xích bò không.” Tiểu Hắc thu lại dị tượng, lười biếng ngồi xuống, dùng chân sau gãi gãi tai.

Hai vị chấp sự của Vạn Bảo Các chạy trối chết như bị ma đuổi, không dám quay đầu lại nhìn dù chỉ một lần.

Ở một căn phòng nhỏ trên tầng hai của tiệm tạp hóa, Diệp Trần đang nằm ngửa, chân gác lên cửa sổ, tay cầm chiếc điện thoại hệ thống cấp cho để lướt xem… menu hàng hóa mới.

Hắn liếc mắt nhìn về phía ga tàu một cái, rồi tặc lưỡi: “Mấy cái máy bán hàng tự động này bảo mật hơi kém nhỉ? Lần sau phải lắp thêm camera giám sát 360 độ rồi kết nối với hệ thống lôi phạt của ga tàu mới được. Hệ thống, ghi lại cho ta.”

【 Đã ghi nhận. Ký chủ thật sự rất độc ác. Kẻ trộm sẽ bị giật điện ở mức 10 vạn Volt đấy. 】

“Độc ác gì chứ, ta là đang giáo dục họ về ý thức công cộng thôi mà.” Diệp Trần ngáp một cái, xoay người ngủ tiếp.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua sương mù, một sự kiện chấn động khác đã xảy ra.

Bên cạnh ba chiếc máy bán hàng, Diệp Trần cho đặt thêm một vật phẩm mới mà hệ thống vừa cấp: “Máy pha cà phê Highlands tự động”.

Mùi hương nồng nàn của cà phê rang xay bắt đầu lan tỏa khắp không gian nhà ga. Đối với các tu sĩ vốn quen với hương vị thanh nhã của trà xanh hoặc mùi thảo mộc cay nồng của đan dược, hương thơm này quả thực là một sự khiêu khích vị giác mạnh mẽ.

“Mùi gì mà thơm lạ lùng vậy?”
“Ngửi vào một cái, ta cảm thấy linh đài thanh minh hẳn ra!”

Diệp Trần đích thân đứng ra giới thiệu mặt hàng này. Hắn không cầm ly cà phê sành điệu, mà lại cầm một lon cà phê Highlands màu đỏ rực, bật nắp một cách điệu nghệ.

“Các vị đạo hữu, có phải các ngươi thường xuyên gặp vấn đề khi bế quan không?” Diệp Trần bắt đầu “sale” bằng giọng văn của một chuyên viên tiếp thị chuyên nghiệp.

“Mệt mỏi khi xung kích cảnh giới? Buồn ngủ khi đang nghiên cứu công pháp? Tâm trí không thể tập trung do tạp niệm quá nhiều? Đừng lo, Cà Phê Thần Lực đã có mặt!”

Hắn chỉ vào chiếc máy: “Một lon cà phê này, tương đương với 7 ngày 7 đêm tỉnh táo tuyệt đối. Thần thức của các ngươi sẽ hoạt động với công suất 200%, không biết mệt mỏi là gì. Giá chỉ 5 viên linh thạch hạ phẩm một lon. Rẻ như cho!”

Lần này, không cần Diệp Trần dục, đám đông đã tự động xếp hàng.

Một vị tu sĩ già yếu, tu vi bấy lâu nay kẹt ở Trúc Cơ tầng chín không tài nào đột phá được vì mỗi lần ngồi thiền đều cảm thấy đầu óc mê muội, quyết định chơi lớn. Lão bỏ ra 5 viên linh thạch, nhận lấy lon cà phê đen.

Sau khi uống xong nửa lon, mắt lão đột nhiên mở to, con ngươi co rụt lại. Một luồng hăng hái kỳ lạ dâng lên não bộ.

“Trời đất ơi! Ta… ta cảm thấy mình có thể thức cả đời để đọc sách! Những đoạn kinh văn tối nghĩa kia, tại sao bây giờ lại rõ ràng như vậy?”

Lão lập tức ngồi bệt xuống giữa sân ga, không cần quan tâm đến hình tượng, bắt đầu kết ấn tu luyện. Khí tức trên người lão dao động mạnh mẽ, linh khí xung quanh điên cuồng kéo tới.

Chỉ trong nửa nén hương – một kỷ lục vô tiền khoáng hậu – vị tu sĩ này đột phá ngay tại chỗ!

“Đột phá rồi! Lão Lý đột phá Kim Đan rồi!”

Sân ga một lần nữa chấn động. Cơn sốt “máy bán hàng tự động” và “cà phê tiên hiệp” nhanh chóng lan truyền khỏi Vân Hải Thành, vượt qua các dãy núi, truyền đến tai của các thế lực lớn nhất ở Đông Nhất Lục và thậm chí là lan tới tận Trung Đô quyền quý.

***

Trong khi đó, tại phủ thành chủ của Vân Hải Thành, Thành chủ Vân Đào đang nhìn xuống những báo cáo về nguồn thuế linh thạch thu được từ hoạt động của ga tàu và tiệm tạp hóa mà tay run rẩy vì sung sướng.

“Diệp chủ tiệm… quả thực là phúc tinh của thành chúng ta. Chỉ riêng việc bán cà phê lon thôi mà linh thạch đổ về còn nhiều hơn cả khai thác mỏ một năm!”

Nhưng phía sau niềm vui là sự lo lắng. Ông nhìn về hướng Trung Đô, lẩm bẩm: “Cây to đón gió lớn. Vạn Bảo Các chắc chắn sẽ không bỏ qua miếng bánh béo bở này. Diệp Trần ơi Diệp Trần, hy vọng đôi dép lê và chiếc ghế dựa của ngươi có thể gánh vác nổi cơn thịnh nộ từ phương Bắc.”

Tại tiệm tạp hóa, Diệp Trần vẫn thản nhiên nằm trên ghế. Hắn đang nhìn vào màn hình hệ thống, nơi hiện lên một thông báo mới màu đỏ thẫm:

【 Cảnh báo: Một tiểu đội của ‘Liên minh Bài trừ Tạp hóa’ đã rời Trung Đô, bao gồm 3 vị Hợp Thể Kỳ và 1 vị Đại Thừa Kỳ tọa trấn. Mục tiêu: Thu giữ bí mật về máy bán hàng và tàu cao tốc. 】

Diệp Trần xoa cằm, gương mặt không chút sợ hãi, trái lại còn hiện lên một vẻ mong chờ đầy nghịch ngợm.

“Hợp Thể Kỳ? Đại Thừa Kỳ? Nghe có vẻ oai đấy.”

Hắn quay sang Thanh Loan đang lau dọn quầy hàng: “Thanh Loan, chuẩn bị thêm một vài khay trứng vịt lộn và mấy thùng mì tôm siêu cay loại mới đi. Ta đoán là chúng ta sắp đón khách quý từ phương xa tới… để làm thợ xây hoặc quét rác rồi.”

Thanh Loan khựng lại một giây, sau đó đôi mắt sáng lên vẻ phấn khích: “Chủ nhân, người lại muốn thu phục nô bộc mới sao?”

“Nô bộc gì chứ.” Diệp Trần cười khẩy. “Nhà ga của chúng ta đang thiếu nhân viên vệ sinh chuyên nghiệp. Tu sĩ Đại Thừa dùng thần thức để quét bụi… chắc là sạch lắm đây.”

Ngoài kia, sóng biển vẫn vỗ rì rào, và âm thanh “Cạch, rầm” của chiếc máy bán hàng tự động tại ga tàu vẫn vang lên đều đặn, mỗi một âm thanh là một bước tiến, hoặc một cái tát mạnh mẽ vào bộ mặt của giới tu tiên cũ kỹ.

Thời đại của tiệm tạp hóa bán tự động, chính thức bùng nổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8