Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 105: ** Bánh trung thu Kinh Đô: Ăn vào tăng khả năng cảm thụ ánh trăng.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:19:04 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 105: BÁNH TRUNG THU KINH ĐÔ – THÁI ÂM QUY TẮC TRONG TỪNG MIẾNG NHÂN

Vân Hải Thành dạo gần đây không khí có chút trầm lắng lạ thường. Sau khi ga tàu cao tốc Linh Thạch được đưa vào vận hành, nhịp sống của các tu sĩ bỗng chốc bị đẩy nhanh đến mức chóng mặt. Người người nhà nhà lo đi săn lùng linh thạch, xếp hàng mua cà phê lon để thức đêm cày cuốc công pháp, hoặc đơn giản là túc trực ở khu máy bán hàng tự động để "săn" những lon nước ngọt có gas phiên bản giới hạn.

Thế nhưng, giữa cái không khí hối hả ấy, Tiệm tạp hóa Bình An của Diệp Trần vẫn giữ một nhịp điệu riêng: Chậm rãi, lười biếng và đầy thần bí.

Tiết trời đã vào độ giữa mùa thu. Ở Tiên giới, đêm Trung thu không chỉ đơn thuần là ngày tết đoàn viên, mà còn là thời điểm Thái Âm tinh hoa nồng đậm nhất trong năm. Các đại tông môn tu luyện công pháp thuộc tính Thủy hoặc Âm đều coi đây là ngày hội lớn nhất, kẻ thì lập đàn tế nguyệt, người thì bế quan cầu mong đột phá.

Diệp Trần nằm dài trên chiếc ghế dựa bằng mây, chân đi đôi dép tổ ong màu xanh ngọc, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, mắt lờ đờ nhìn lên bầu trời đang dần chuyển sang màu tím thẫm của hoàng hôn.

“Hệ thống, hôm nay có hàng mới không? Ngươi đừng có bảo là lại bắt ta đi bán mấy thứ như giấy vệ sinh đấy nhé, danh tiếng ‘Thái thượng tiệm chủ’ của ta chút nữa là bị ngươi bôi nhọ hết rồi.” Diệp Trần thầm nhủ trong đầu.

【 Đinh! Nhiệm vụ mùa lễ hội được kích hoạt: Tán phát tinh hoa ánh trăng. 】
【 Mặt hàng mới đã mở khóa: Bánh Trung Thu Kinh Đô (Hộp đỏ Truyền thống). 】
【 Công dụng: Tăng cường 500% khả năng cảm thụ Thái Âm Chi Lực trong 2 canh giờ. Đặc biệt, người dùng có cơ hội ngộ ra ‘Nguyệt Ảnh Quy Tắc’. 】
【 Ghi chú của hệ thống: Đừng khinh thường nhân thập cẩm, đó là sự kết hợp của Hỗn Độn Ngũ Vị. 】

Diệp Trần bật dậy, đôi dép lê ma sát với nền đá kêu “loẹt xoẹt”. Hắn lẩm bẩm: “Bánh trung thu? Lại còn là Kinh Đô? Cái hệ thống này đúng là biết chọn thời điểm thật.”

Cùng lúc đó, Thanh Loan – nàng tiểu nhị kiêm “hộ pháp” trung thành nhất của tiệm – đang tỉ mỉ dùng chân khí để lau sạch từng kẽ hở trên máy tính tiền. Thấy Diệp Trần đứng dậy, cô vội vàng cúi đầu:

“Chủ thượng, có chuyện gì sai bảo ạ?”

Diệp Trần phất tay, một luồng ánh sáng đỏ rực đột ngột xuất hiện trên quầy hàng. Khi ánh sáng tan đi, hàng chục hộp giấy màu đỏ rực rỡ, trên đó in hình hoa văn rồng phượng tinh xảo cùng dòng chữ vàng kim “Kinh Đô” hiện ra trước mắt. Một mùi thơm dìu dịu, là sự hòa quyện giữa mùi bột nướng, hương hoa bưởi và vị ngọt lịm của mứt sen, bắt đầu lan tỏa khắp gian tiệm.

Thanh Loan khẽ hít một hơi, đôi mắt xinh đẹp trợn tròn: “Chủ thượng… đây là… pháp bảo mới sao? Khí tức này, tại sao lại giống như chứa đựng cả một vầng trăng khuyết bên trong?”

Diệp Trần tiện tay mở một hộp bánh, lấy ra một chiếc bánh nướng vàng ươm, bề mặt hoa văn nổi khối sắc nét như được điêu khắc từ hoàng kim. Hắn ném cho Thanh Loan một chiếc:

“Ăn thử đi. Cái này gọi là Bánh Trung Thu. Đừng nhìn nó nhỏ mà coi thường, tu sĩ muốn chạm tay vào quy tắc của Mặt Trăng, đôi khi cần phải ăn… bánh.”

Thanh Loan cung kính nhận lấy bằng cả hai tay. Cô nhẹ nhàng cắn một miếng nhỏ. Ngay lập tức, lớp vỏ bánh giòn rụm tan ra trên đầu lưỡi, sau đó là vị bùi bùi của hạt dưa, vị béo của mỡ lợn, và cái mặn mà của lòng đỏ trứng muối – thứ mà tu sĩ thường gọi là “Âm Dương Luân Hồi Nhãn”.

“Ầm!”

Thanh Loan cảm thấy đại não mình như nổ tung. Linh lực trong cơ thể vốn đã vững chắc nay lại giống như thủy triều gặp trăng rằm, cuồn cuộn dâng cao. Sau lưng cô, một hư ảnh mặt trăng bạc nhàn nhạt hiện lên, tỏa ra ánh sáng thuần khiết lạnh lẽo.

“Đây… đây không phải là thức ăn!” Thanh Loan thảng thốt, nước mắt cảm động rưng rưng: “Trong lòng đỏ trứng này, rõ ràng là tích tụ ngàn năm của Thái Âm tinh hỏa! Chủ thượng, người thật là vĩ đại khi mang thứ này ra cứu độ chúng sinh!”

Diệp Trần khóe miệng giật giật: “Bình tĩnh, đó chỉ là trứng vịt muối thôi.”

Vừa lúc đó, ngoài cửa tiệm vang lên tiếng cười sang sảng quen thuộc. Trần Huyền Tử, lão già “nghiện mì tôm” của Thanh Vân Môn, hôm nay diện một bộ đạo bào mới tinh, đi cùng lão là một thiếu nữ mang mạng che mặt, khí chất lạnh lùng như băng tuyết thiên sơn.

“Diệp tiểu hữu! Hôm nay lão phu mang đến một khách hàng lớn đây!” Trần Huyền Tử vừa bước vào đã mũi thính hơn chó, hít lấy hít để: “Mùi gì thế này? Thơm quá, không giống vị nồng đậm của mì tôm, cũng không giống vị của Sting dâu… Ô kìa, đó là vật gì?”

Lão nhìn vào đống hộp bánh đỏ rực, hai mắt sáng rực như đèn pha.

“Đây là Bánh Trung Thu.” Diệp Trần nhàn nhạt đáp. “Hai mươi viên linh thạch cấp cao một chiếc. Một hộp bốn chiếc giá tám mươi viên. Không mặc cả.”

Vị thiếu nữ đi cùng Trần Huyền Tử khẽ nhíu mày. Cô chính là Liễu Như Nguyệt, Thánh nữ của Nguyệt Diệu Cung từ Trung Đô lặn lội tới đây. Cô tu luyện ‘Nguyệt Ảnh Thiên Công’ đã đến tầng thứ chín, kẹt ở Kim Đan đỉnh phong ba năm trời, chỉ thiếu một chút cảm ngộ về Thái Âm quy tắc để đột phá Nguyên Anh.

Nghe thấy giá tiền, Liễu Như Nguyệt lạnh lùng lên tiếng: “Tiệm chủ, linh thạch đối với ta không quan trọng, nhưng hai mươi viên linh thạch cấp cao cho một miếng bánh thường dân, e là quá lời rồi chứ? Ở Trung Đô, Nguyệt Lộ Đan cũng chỉ có giá đó.”

Trần Huyền Tử nghe vậy vội vàng đổ mồ hôi hột, kéo áo nàng: “Liễu thánh nữ, chớ có nói càn! Đồ ở tiệm Diệp tiểu hữu mà dùng mắt phàm nhìn thì hỏng rồi! Ngươi xem Thanh Loan cô nương kìa!”

Lúc này, Liễu Như Nguyệt mới chú ý đến Thanh Loan đang đứng cạnh quầy. Sắc mặt nàng đại biến: “Sau lưng nàng ta… là Nguyệt Tế Ảnh? Một người làm trong tiệm mà lại có được loại cảm ngộ này?”

Thanh Loan nhàn nhạt liếc nhìn nàng một cái, vẻ mặt lộ rõ sự cao ngạo của một nhân viên tiệm tạp hóa đẳng cấp: “Có mắt mà không thấy núi Thái Sơn. Bánh của chủ thượng ta là quy tắc chi đạo, chẳng lẽ lại rẻ mạt như đống thuốc bỏ đi của Nguyệt Diệu Cung các ngươi?”

Diệp Trần chẳng buồn giải thích nhiều, hắn cầm một miếng bánh dẻo trắng ngần, bắt đầu ăn ngon lành: “Tin thì mua, không tin thì lượn. Đừng chắn cửa tiệm, phiền phức.”

Liễu Như Nguyệt cắn môi. Sự kiêu ngạo của thiên tài từ Trung Đô thôi thúc nàng quay lưng đi, nhưng linh giác mạnh mẽ của nàng lại mách bảo rằng cái hộp bánh màu đỏ kia chính là cơ duyên ngàn năm có một.

“Được, ta mua một hộp!” Liễu Như Nguyệt vung tay, tám mươi viên linh thạch cấp cao xếp ngay ngắn trên quầy.

Cô mở hộp, chọn lấy chiếc bánh nướng nhân hạt sen trứng muối. Khi đưa vào miệng, ánh mắt cô từ nghi ngờ chuyển sang bàng hoàng, rồi dần dần là mê dại.

Khác với sự cục mịch của các loại đan dược thường thấy, miếng bánh này mang lại một sự bùng nổ về vị giác. Hạt sen thanh tao hòa cùng vị mặn của trứng muối tạo nên một sự cân bằng tuyệt đối. Nhưng quan trọng hơn, một dòng năng lượng dịu mát, thuần túy hơn cả linh khí trăng rằm, từ thực quản lan tỏa khắp tứ chi bách hài.

Trong thức hải của Liễu Như Nguyệt, vầng trăng vốn u tối bấy lâu nay bỗng chốc được thắp sáng. Nàng thấy mình như đang bay vút lên chín tầng mây, vượt qua tầng khí quyển, tiến gần sát đến vầng thái âm khổng lồ. Những dòng mật mã cổ xưa về quy tắc bóng tối và ánh trăng bắt đầu hiện rõ như in.

“Cái này… cái này là ‘Nguyệt Lão Hóa Cảnh’ trong truyền thuyết!”

Liễu Như Nguyệt không kìm được nữa, nàng ngồi bệt ngay trước cửa tiệm, bắt đầu nhập định.

“Vù vù vù!”

Một luồng kình phong quét qua Vân Hải Thành. Giữa ban ngày ban mặt, trên bầu trời phía trên tiệm tạp hóa, một vầng trăng rằm khổng lồ đột nhiên xuất hiện, át cả ánh sáng mặt trời. Ánh trăng như thác nước đổ xuống, bao trùm lấy Liễu Như Nguyệt.

Dân chúng và tu sĩ trong thành hoảng hốt chạy ra đường:

“Trời ơi! Nhật nguyệt đồng huy? Là vị đại năng nào đang đột phá?”
“Nhìn kìa! Là ở hướng tiệm tạp hóa của Diệp chủ tiệm!”
“Chắc chắn là lão gia tử lại tung ra thần khí mới rồi!”

Trần Huyền Tử nhìn cảnh tượng này mà nuốt nước bọt ừng ực. Lão vội vàng lục túi, khổ sở nói: “Diệp tiểu hữu, ta… ta không đủ linh thạch cấp cao, ta dùng chiếc Phi kiếm cấp Linh phẩm này đổi một cái bánh nhân thập cẩm được không? Lão phu cũng muốn cảm thụ ánh trăng một chút!”

Diệp Trần nhìn chiếc kiếm lấp lánh, thở dài: “Quy tắc của tiệm là tiền trao cháo múc, nhưng nể tình lão là khách quen… chiếc kiếm này chỉ đổi được một góc cái bánh thôi. Còn lại lão phải nợ công đức.”

“Đổi! Đổi ngay!” Trần Huyền Tử không chút do dự, như sợ Diệp Trần đổi ý.

Lão cầm miếng bánh nhân thập cẩm, vừa nhai vừa lẩm bẩm: “Chà, vị gừng, vị mứt bí, vị mỡ… Thú vị thật! Cảm giác như toàn bộ nhân gian hòa quyện vào nhau, rồi sau đó mới là ánh trăng thoát tục. Đạo của Diệp chủ tiệm quả nhiên là đạo từ trong bình phàm!”

Ngay lúc này, từ trên bầu trời, ba đạo hào quang mạnh mẽ đáp xuống. Khí tức của họ khiến cả Vân Hải Thành như bị đông cứng. Đây là các cao thủ Hợp Thể Kỳ của “Liên minh Bài trừ Tạp hóa” vừa đến nơi.

Kẻ dẫn đầu là một lão già mặc đạo bào thêu hình kiếm sắc lẹm, đôi mắt đầy sát khí: “Kẻ nào dám ở đây làm loạn quy tắc thiên đạo, giả thần giả quỷ tạo ra dị tượng này?”

Hắn nhìn xuống, thấy Liễu Như Nguyệt đang đột phá, lại thấy Trần Huyền Tử đang ngồi xổm nhai bánh, và cuối cùng là Diệp Trần đang lười biếng nằm ghế tựa.

“Gói bánh này chứa tà thuật!” Lão già Hợp Thể Kỳ quát lớn, vung tay tung ra một đạo kiếm khí về phía quầy hàng: “Hủy cái tiệm tà môn này đi cho ta!”

Thế nhưng, đạo kiếm khí kinh thiên động địa kia, khi bay vào phạm vi cửa tiệm chưa đầy một mét, bỗng nhiên biến thành một làn khói nhẹ… mùi hoa bưởi.

Diệp Trần thở dài, vẫn không thèm mở mắt: “Này, các ông có biết là làm gián đoạn người ta ăn bánh trung thu là tội rất nặng không?”

Lão già Hợp Thể Kỳ ngẩn người: “Cái gì? Kiếm khí của ta…”

Hắn chưa kịp nói hết câu, Diệp Trần đã chỉ tay về phía chiếc máy bán hàng tự động: “Tiểu Hắc, đuổi khách. Mấy lão này ồn ào quá, làm hỏng cả vị bánh thập cẩm của ta rồi.”

“Gâu!”

Con chó đen nhỏ nằm ở góc sân đột nhiên đứng bật dậy. Trong tích tắc, nó hóa thành một bóng đen khổng lồ che lấp cả mặt trời, cái miệng to như vực thẳm trực tiếp há ra.

Ba vị cao thủ Hợp Thể Kỳ chưa kịp phản ứng đã thấy mình bị một lực hút không thể cưỡng lại kéo tuột xuống đất. Nhưng Tiểu Hắc không nuốt họ, nó chỉ dùng móng vuốt to tướng túm cổ từng người ném phăng vào khu nhà kho sau tiệm.

“Cho bọn họ mỗi người một cái chổi.” Giọng Diệp Trần đều đều vang lên: “Bao giờ quét sạch bụi bẩn ở cả cái phố này mới cho ăn bánh vụn.”

Hiện trường bỗng chốc im lặng như tờ.

Trần Huyền Tử trợn tròn mắt, miếng bánh trong miệng suýt nữa rơi ra: “Hợp… Hợp Thể Kỳ… bị xách như xách gà? Diệp chủ tiệm, người thực sự là thần linh phương nào hạ giới?”

Đúng lúc này, Liễu Như Nguyệt bừng tỉnh. Khí tức Nguyên Anh từ cơ thể nàng bùng nổ, rực rỡ và thuần khiết. Nàng mở mắt, việc đầu tiên nàng làm là nhìn xuống miếng bánh còn dở trong tay, rồi quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Trần:

“Như Nguyệt bái kiến tiền bối! Ơn tái tạo này, Như Nguyệt không bao giờ quên. Bánh này… bánh này thực sự chứa đựng cả Nguyệt Đạo!”

Diệp Trần vẩy quạt, một cách mệt mỏi đáp: “Nguyệt đạo cái gì chứ. Chỉ là chút đồ ăn vặt thôi. Xong rồi thì đứng sang bên, nhường chỗ cho người khác mua hàng. Tối nay trăng đẹp, các ngươi nên về nhà mà thưởng thức, đừng có ở đây làm loạn.”

Tin tức Thánh nữ Nguyệt Diệu Cung đột phá nhờ ăn một miếng bánh màu đỏ nhanh chóng bay đi với tốc độ ánh sáng qua mạng nội bộ và các diễn đàn tu sĩ. Chỉ trong một canh giờ, trước cửa tiệm tạp hóa Bình An đã xuất hiện một hàng dài dằng dặc các tu sĩ, từ các vị trưởng lão tóc bạc phơ đến những tiểu tu sĩ luyện khí.

“Cho tôi một hộp Kinh Đô nhân đậu xanh!”
“Ta muốn nhân trứng muối! Ta cần đột phá!”
“Thập cẩm! Cho ta thập cẩm, ta muốn nếm vị Hỗn Độn!”

Diệp Trần lại nằm xuống ghế, nhìn Thanh Loan đang bận rộn thu linh thạch đến mức tay run bần bật, còn Tiểu Hắc thì nằm canh gác với vẻ mặt khinh thường cả thế gian.

Hắn nhìn lên vầng trăng rằm thực sự đang từ từ nhô lên phía chân trời. Một mùa Trung thu ở Tiên giới này, xem ra cũng không tệ.

Dưới ánh trăng thanh bình, tiếng chổi tre quét rác của ba vị cao thủ Hợp Thể Kỳ ngoài phố nghe sao mà nhịp nhàng đến lạ. Đỉnh phong của đại đạo, cuối cùng cũng chỉ là một bữa cơm no, một miếng bánh ngọt, và một chốn bình an để tựa lưng mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8