Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 106: ** Đèn lồng điện: Xua tan bóng tối vĩnh hằng ở Bắc Huyền Lục.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:19:43 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 106: ĐÈN LỒNG ĐIỆN: XUA TAN BÓNG TỐI VĨNH HẰNG**

Gió tuyết ở Bắc Huyền Lục chưa bao giờ ngừng thổi. Đây là vùng đất bị lãng quên bởi ánh mặt trời, nơi mà bóng tối không chỉ là sự thiếu vắng ánh sáng, mà là một loại vật chất hiện hữu, đặc quánh và lạnh lẽo, có thể gặm nhấm cả linh lực của những tu sĩ mạnh mẽ nhất.

Người ta gọi đó là "Cực Dạ Chi Ma" — bóng tối vĩnh hằng.

Tại Vân Hải Thành, tiết trời vẫn đang ở độ thu mát mẻ, nhưng bên trong tiệm tạp hóa Bình An, không khí lại có chút kỳ lạ. Diệp Trần đang nằm dài trên chiếc ghế tựa quen thuộc, nhưng hôm nay anh không mặc áo thun trắng đơn thuần nữa, mà khoác thêm một chiếc áo phao to sụ màu bạc – hàng tặng kèm từ hệ thống sau khi doanh số tháng trước vượt chỉ tiêu.

"Chủ tiệm, ngài thật sự… phong cách thật khác người."

Trần Huyền Tử đứng một bên, tay cầm một lon Coca-Cola vừa bật nắp, vừa rùng mình nhìn luồng khí lạnh đang tỏa ra từ đám người đứng đối diện.

Trước cửa tiệm lúc này là một nhóm tu sĩ kỳ quái. Họ mặc chiến bào làm từ da của Tuyết Quái, cả người tỏa ra hàn khí thấu xương. Dẫn đầu là một nữ tử có làn da trắng đến mức gần như trong suốt, đôi mắt xanh thẳm như băng nguyên vạn năm. Nàng chính là Tuyết Thiên Dao, cung chủ của Hàn Băng Tiên Cung, vị đại lão Hóa Thần kỳ trấn giữ phương Bắc.

Tuyết Thiên Dao nhìn Diệp Trần bằng ánh mắt nghi hoặc, rồi nhìn sang chiếc "vỏ kén" màu bạc (áo phao) mà anh đang mặc: "Trần đạo hữu, vị này chính là… 'Vị Thần của Tiệm Tạp Hóa' mà ông nói sao?"

Trần Huyền Tử vội vàng nuốt ngụm nước ngọt, lau miệng: "Tuyết cung chủ, chớ có nhìn bề ngoài. Diệp chủ tiệm là người thích sống giản dị, nhưng pháp bảo của ngài ấy… hắc hắc, nói ra thì sợ bà không tin nổi đâu."

Tuyết Thiên Dao hít sâu một hơi, nén lại sự kiêu ngạo của một vị cung chủ, tiến lên một bước, chắp tay nói: "Diệp tiên sinh, Bắc Huyền Lục chúng ta đang gặp đại nạn. Cực Dạ năm nay đến sớm hơn trăm năm, bóng tối đã bao phủ toàn bộ băng nguyên. Mọi loại pháp bảo hỏa hệ hay linh đăng chứa linh hỏa đều bị cái tối tăm kia dập tắt. Nếu cứ tiếp tục, hàng vạn môn đồ và bách tính phương Bắc sẽ bị đông cứng trong bóng tối. Mong ngài ban cho một con đường sống."

Diệp Trần ngáp một cái dài, tay dụi dụi mắt. Anh nhìn hệ thống vừa mới "nhảy" thông báo nhiệm vụ:

*【Nhiệm vụ chi nhánh: Thắp sáng Bắc Huyền Lục. Vật phẩm yêu cầu: Đèn lồng điện đa năng LED siêu sáng. Số lượng: Tùy hỉ. Phần thưởng: Công thức làm trà sữa kem muối.】*

"Trà sữa kem muối sao?" Ánh mắt Diệp Trần chợt sáng lên một chút. Món này mà mang ra thì đám nữ tu ở Vân Hải Thành chắc chắn sẽ phát điên hơn cả trà sữa trân châu.

Anh lững thững đứng dậy, lê đôi dép tổ ong tiến về phía kệ hàng phía sau. Đám tu sĩ Bắc Huyền Lục nín thở dõi theo. Trong thâm tâm họ, vị "đại nhân" này chắc hẳn đang đi vào mật thất, dùng bí pháp thượng cổ để lấy ra một mảnh mặt trời hoặc là một hạt giống của Thần hỏa gì đó.

*Cạch… cạch… rầm!*

Tiếng va chạm của đồ nhựa vang lên khô khốc. Diệp Trần quay trở ra, trên tay cầm một chiếc vật thể màu đỏ thắm, hình tròn, phía trên có quai cầm bằng nhựa, bên dưới là một chuỗi tua rua màu vàng trông cực kỳ… rẻ tiền.

"Đây, đèn lồng điện hàng nội địa cao cấp. Một cái giá 100 linh thạch thượng phẩm, mua mười tặng một, không mặc cả." Diệp Trần đặt chiếc đèn lên quầy gỗ.

Không khí rơi vào im lặng chết chóc.

Tuyết Thiên Dao nhìn chiếc đèn lồng làm bằng nhựa cứng, trên mặt còn in hình một con cá chép béo mầm kèm dòng chữ "Vạn Sự Như Ý" bằng thứ ngôn ngữ kỳ lạ (mà họ cho rằng đó là thiên thư). Nàng cảm thấy mình như bị trêu đùa.

"Diệp tiên sinh… ngài chắc đây không phải là đồ chơi cho trẻ nhỏ chứ?" Một vị trưởng lão phía sau Tuyết Thiên Dao không kìm được, lên tiếng: "Chúng ta cần ánh sáng có thể xua đuổi Cực Dạ Chi Ma, thứ bóng tối có thể nuốt chửng cả pháp bảo Địa cấp. Cái thứ… cái thứ bằng chất liệu kỳ lạ không có lấy một chút linh khí này…"

Diệp Trần không nói gì, chỉ thản nhiên tìm phía dưới gầm quầy một đôi pin AA hiệu Con Thỏ (phiên bản đã được hệ thống 'ma cải' để chịu được nhiệt độ cực hạn).

*Cạch.*

Anh lắp pin vào, sau đó nhấn nút công tắc nhỏ xíu ở bên hông.

*XOẸT!*

Một luồng ánh sáng trắng xanh cực mạnh bùng phát từ tâm chiếc đèn lồng. Nó không phải là ngọn lửa lập lòe, cũng không phải là linh quang mờ ảo. Đó là một thứ ánh sáng thuần khiết, ổn định và chói lòa đến mức Tuyết Thiên Dao cùng đám cao thủ phải nhắm mắt lại theo bản năng.

"Cái gì?!" Tuyết Thiên Dao thốt lên.

Nàng kinh hãi nhận ra, dưới ánh sáng này, mọi quy tắc băng hàn xung quanh mình bỗng chốc tan biến. Thứ ánh sáng đó không có hơi ấm của lửa, nhưng lại chứa đựng một loại quy tắc "Xác Định" — nó xác định không gian xung quanh là "Có Ánh Sáng", và thế là bóng tối không thể xâm nhập.

Diệp Trần lắc lắc cái đèn: "Cái này dùng LED hạt mười hai bóng, siêu sáng, siêu tiết kiệm điện. Đặc biệt, nó có ba chế độ: sáng mạnh, sáng vừa và… nhấp nháy liên tục (SOS). Nếu các người bị lũ quái vật bao vây, cứ bật chế độ nhấp nháy, đảm bảo chúng nó mù mắt hết cả đám."

Thanh Loan đang lau kệ gần đó, thấy cảnh này thì đôi mắt đẹp tỏa sáng đầy sùng bái: "Chủ nhân thật là từ bi. Ngài ấy rõ ràng đang dùng 'Đại Nhật Chân Quy Tắc' nén vào trong một khối pháp bảo nhỏ gọn. Ánh sáng này chính là khắc tinh của bóng tối nguyên thủy."

Trần Huyền Tử thì đã quá quen với việc này, lão chen vào: "Tuyết cung chủ, bà đừng có ngẩn người ra. Một trăm linh thạch thượng phẩm cho một mảnh 'Mặt Trời Nhỏ' thế này là quá rẻ rồi! Nếu là ta, ta sẽ mua sạch cả kho."

Tuyết Thiên Dao hít một hơi thật sâu. Nàng cảm nhận được luồng ánh sáng kia không hề bị dao động bởi gió tuyết lùa vào từ cửa tiệm. Nó giống như một vùng lãnh thổ bất khả xâm phạm.

"Diệp tiên sinh… tôi mua! Trước tiên lấy một nghìn cái!"

Diệp Trần đang uống nước thì sặc: "Khụ khụ… một nghìn cái? Cô tưởng đây là xưởng sản xuất chắc? Mỗi ngày hệ thống… à không, cửa hàng chỉ cung cấp tối đa 50 cái thôi. Muốn mua nhiều phải đặt hàng trước, trả thêm phí vận chuyển liên lục địa."

Tuyết Thiên Dao không hề do dự: "Được! 50 cái hôm nay tôi lấy hết! Ngoài ra tôi muốn đặt thêm năm nghìn cái nữa! Giá cả không thành vấn đề!"

Lúc này, một tu sĩ Bắc Huyền Lục tò mò hỏi: "Chủ tiệm, ngài nói có chế độ 'nhấp nháy'… nó dùng để làm gì?"

Diệp Trần nhếch mép cười, tay bấm nút hai lần liên tục.

*Chớp! Chớp! Chớp!*

Chiếc đèn lồng đỏ rực bắt đầu nháy liên hồi với tần suất cực cao. Trong không gian hẹp của cửa tiệm, thứ ánh sáng này tạo ra hiệu ứng kinh khủng. Trần Huyền Tử và đám tu sĩ chỉ thấy trước mắt mình như có hàng vạn đạo lôi điện nổ tung, thần thức bị kích thích đến mức chóng mặt, buồn nôn.

"Ách! Dừng lại! Đừng bấm nữa! Lão phu sắp thăng thiên rồi!" Trần Huyền Tử ôm đầu kêu quái vật.

Tuyết Thiên Dao cũng phải lùi lại mấy bước, gương mặt tái nhợt vì kinh ngạc: "Thứ này… thứ này có thể làm nhiễu loạn ngũ giác, thậm chí là làm đóng băng thần thức của đối phương! Đây quả thật là 'Cửu Dương Chấn Hồn Đăng'!"

Diệp Trần tắt đèn, thản nhiên nói: "Dùng cái này lúc đi săn đêm là chuẩn nhất. Nhưng nhớ đừng nhìn thẳng vào đèn, kẻo tu vi Hóa Thần cũng không cứu được đôi mắt của các người đâu."

Quy trình thanh toán diễn ra nhanh chóng. Tuyết Thiên Dao cẩn thận ôm 50 chiếc đèn lồng như ôm báu vật gia truyền. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ mang về phương Bắc một đống đồ nhựa màu đỏ rực rỡ như thế này, nhưng sức mạnh tỏa ra từ chúng là không thể chối cãi.

Ngay đêm hôm đó, tại biên giới giữa Đông Nhất Lục và Bắc Huyền Lục, nơi ranh giới của bóng tối vĩnh hằng bắt đầu nuốt chửng vạn vật.

Một đám quái vật bóng tối — "Dạ Ảnh Tộc" — đang gào rú. Chúng là những sinh vật sinh ra từ hư vô, không có thực thể, miễn nhiễm với mọi công pháp ngũ hành thông thường. Chúng đang từ từ vây hãm một thành trấn nhỏ của tu sĩ ở vùng biên giới.

"Chết chắc rồi… Linh lực hộ thể của ta sắp cạn rồi…" Một tiểu tu sĩ trẻ tuổi run rẩy nói, ánh lửa từ thanh kiếm của hắn đang yếu dần dưới sức ép của màn đêm đen kịt.

Đột nhiên, từ trên bầu trời, một đạo phi kiếm băng thanh xé toạc màn sương muối. Tuyết Thiên Dao hạ xuống, gương mặt lạnh lùng.

"Cung chủ! Người trở về rồi!" Đám tu sĩ reo hò, nhưng ngay sau đó lại tuyệt vọng: "Nhưng ngay cả người cũng không thể thắp sáng vùng đất này mãi được…"

Tuyết Thiên Dao không nói lời nào, nàng vỗ vào túi trữ vật. Một loạt những vật thể hình tròn màu đỏ hiện ra. Nàng ra lệnh: "Toàn bộ đệ tử Hàn Băng Tiên Cung, mỗi người cầm một cái, bật nút đen bên cạnh cho ta!"

*TÁCH! TÁCH! TÁCH!*

Trong tích tắc, năm mươi chiếc đèn lồng điện đồng loạt bật sáng.

*OÀNH!*

Một vùng ánh sáng trắng cực đại bùng nổ, rực rỡ như thể một phần mười mặt trời thực sự đã rơi xuống đất. Bóng tối vĩnh hằng vốn dĩ đang hung hăng gào rú, khi chạm vào ánh sáng này liền giống như gặp phải axit mạnh, phát ra những tiếng xì xèo đau đớn rồi tan biến thành làn khói xám.

Lũ Dạ Ảnh Tộc lần đầu tiên trong đời biết thế nào là "sợ hãi". Chúng cố gắng lao vào nhưng cứ tiến tới gần phạm vi mười mét của ánh sáng là thân hình liền bị rã ra.

"Trời ơi! Đây là thần tích sao?"
"Bóng tối… bóng tối đang lùi lại!"

Đám tu sĩ phương Bắc đứng sững sờ. Họ nhìn những chiếc đèn lồng màu đỏ có hình cá chép đang đung đưa trong gió tuyết, tỏa ra thứ ánh sáng thách thức cả quy luật tự nhiên. Hình ảnh hàng chục chiếc đèn lồng đỏ rực giữa nền tuyết trắng, xua đuổi bóng tối đen đặc, tạo thành một khung cảnh vừa kỳ ảo vừa… mang đậm phong cách Tết cổ truyền hạ giới.

Một vị trưởng lão cảm động phát khóc: "Hóa ra ánh sáng của sự cứu rỗi lại có hình dạng… một con cá chép béo. Thật là sâu sắc, thật là đạo vận thâm thúy!"

Ở một nơi khác, trên một đỉnh núi đen kịt nơi sâu nhất của Bắc Huyền Lục, một đôi mắt đỏ ngầu như hai đầm máu từ từ mở ra. Đó chính là Cực Dạ Ma Quân, kẻ đứng sau bóng tối nghìn năm qua. Lão đang nhìn về hướng thành biên giới với vẻ kinh nghi bất định.

"Thứ gì… thứ gì lại dám khiêu khích quyền uy của bóng tối? Một loại thần quang mới? Tại sao trong đó không có linh khí, nhưng lại ẩn chứa một loại quy luật… của 'Pin Con Thỏ' là cái quái gì?!"

Trong khi đó, tại Tiệm tạp hóa Bình An, Diệp Trần đang sung sướng tận hưởng thành quả của mình.

"Đing! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ. Phần thưởng: Máy làm kem tuyết và công thức Trà sữa kem muối đã mở khóa."

Thanh Loan bưng tới một ly trà sữa vừa mới pha thử nghiệm. Bên trên là một lớp kem dày, mặn mặn béo béo, rắc thêm chút bột cacao.

Diệp Trần hớp một ngụm, cảm nhận vị mặn hòa quyện với vị ngọt của trà, anh lim dim mắt tự nhủ: "Tu tiên làm gì cho mệt? Bán vài cái đèn lồng, uống ly trà sữa kem muối, nằm đây ngắm mấy con quỷ bóng tối mù mắt qua màn hình giám sát… cuộc đời chỉ cần thế thôi."

Tiểu Hắc ngồi bên cạnh, chân trước gạt gạt cái đèn lồng nhựa Diệp Trần ném cho làm đồ chơi. Con "Thôn Phệ Thần Thú" này vừa nãy ngứa răng đã cắn thử một miếng vào cái quai cầm, kết quả bị điện giật cho dựng đứng cả lông, bây giờ nhìn cái đèn lồng với ánh mắt cực kỳ tôn trọng.

Thế giới này, từ hôm nay, bóng tối đã không còn là điều đáng sợ nhất nữa. Bởi vì họ đã biết rằng, chỉ cần có đủ linh thạch thượng phẩm, họ có thể mua được một "mảnh mặt trời" từ tiệm tạp hóa của vị chủ nhân lười biếng kia.

Và quan trọng nhất, mặt trời đó… có hình con cá chép.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8