Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 112: ** Bỏng ngô và Coca

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:24:34 | Lượt xem: 3

**Chương 112: Bỏng ngô và Coca**

Vân Hải Thành buổi sớm mai không còn sự tĩnh mịch vốn có của một vùng biên viễn linh khí loãng. Thay vào đó, nó tràn ngập những tiếng “Vù vù” xé gió và những bóng người kỳ lạ.

Diệp Trần ngáp một cái dài đến tận mang tai, uể oải đẩy cánh cửa gỗ của tiệm tạp hóa. Đập vào mắt anh không phải là cảnh non thanh thủy tú, mà là một dàn “hầu tử” mặc giáp vàng, tay cầm gậy inox, mắt đeo kính râm đen kịt đang xếp hàng ngay ngắn trước cửa.

Thanh Loan – nàng tiểu nhị xinh đẹp vốn là Thánh nữ thanh cao, giờ đây cũng đã quen với cảnh tượng này. Cô khoác trên mình bộ tạp dề thêu hình chú mèo thần tài (vật phẩm hệ thống tặng), tay cầm chổi lông gà, lạnh lùng quát lên:

“Xếp hàng cho ngay ngắn! Ai dám chen lấn, đừng trách món ‘Thần Khí Lôi Đình’ của chủ thượng không nể tình!”

Đám tu sĩ, có người là Trúc Cơ, có kẻ đã đạt tới Kim Đan, thậm chí có cả mấy lão quái Nguyên Anh giấu mặt dưới lớp áo choàng, ai nấy đều rùng mình. Họ liếc nhìn chiếc vợt muỗi điện màu xanh nõn chuối đang treo lủng lẳng trên vách tường phía sau Diệp Trần. Đối với họ, đó không phải là đồ dùng gia đình, đó là một món “Cực phẩm Linh bảo” mang sức mạnh của Cửu Thiên Lôi Kiếp, một phát quẹt qua là hồn siêu phách tán.

Diệp Trần gãi gãi bụng, bước đến chiếc ghế tựa bằng mây, nằm vật xuống rồi gọi thầm trong đầu:

“Hệ thống, hôm qua ta bán được bao nhiêu gậy sắt và kính râm rồi?”

[Ding! Chúc mừng ký chủ, nhiệm vụ ‘Phổ cập văn hóa Hầu Vương’ đã đạt tiến độ 95%. Điểm danh vọng thu về đủ để mở khóa combo: ‘Rạp chiếu phim mini’ và hai vật phẩm đi kèm: ‘Hắc Thủy Thần Dịch – Coca’ cùng ‘Linh Mễ Phi Thăng – Bỏng ngô’.]

Ánh mắt Diệp Trần chợt lóe lên một tia hứng thú. Anh đã quá chán cảnh nhìn các tu sĩ múa gậy khắp thành. Để cho bọn họ “ngộ đạo” bằng hình ảnh thôi chưa đủ, cần phải có dịch vụ gia tăng đi kèm. Phải có cái gì đó để họ vừa ăn vừa xem phim, giống như cách các bạn trẻ ở Trái Đất hưởng thụ vậy.

“Mở khóa ngay cho ta!”

[Ding! Tiêu hao 100.000 linh thạch danh vọng. Hệ thống đang lắp đặt…]

Trong một khoảnh khắc mà không ai trong giới tu tiên có thể cảm nhận được, không gian phía sau quầy thu ngân của Diệp Trần khẽ rung động. Một chiếc tủ kính lớn chứa đầy những hạt ngô vàng óng xuất hiện cạnh lò vi sóng. Bên cạnh đó, tủ lạnh được mở rộng thêm một ngăn, xếp đầy những lon sắt màu đỏ rực rỡ, bên trên in những dòng chữ uốn lượn trắng tinh khôi: *Coca-Cola*.

Mùi bơ béo ngậy đột nhiên lan tỏa ra khắp tiệm tạp hóa, xuyên qua lớp không khí loãng, tràn ra đường lớn.

“Hít… mùi gì mà thơm vậy?”

Trần Huyền Tử, Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, hôm nay vẫn giữ vị trí “đầu cầu”. Lão bỏ chiếc kính râm xuống, mũi thính như mũi chó săn, hít lấy hít để.

“Mùi này… ngọt như mật ong rừng, béo như linh chi hầm, lại còn có một chút khí tức của hỏa diễm tinh hoa!”

Lão vội vàng tiến đến sát quầy, gương mặt già nua tràn đầy vẻ nịnh nọt: “Diệp chủ tiệm, lại có món mới sao? Lần này là linh dược cấp bậc gì vậy? Lão phu cam đoan sẽ là người đầu tiên mở hàng!”

Diệp Trần chậm rãi ngồi dậy, chỉ tay về phía chiếc máy nổ bỏng ngô đang bắt đầu hoạt động. Tiếng “Bụp… bụp… bục!” vang lên giòn giã. Mỗi một hạt ngô bé xíu sau khi qua lò nóng bỗng chốc nở bung ra thành một đóa hoa trắng muốt, bồng bềnh như mây, thơm nức mũi.

“Đây không phải linh dược.” Diệp Trần nhạt giọng đáp. “Nó gọi là Bỏng Ngô. Còn thứ nước kia gọi là Coca.”

“Bỏng ngô? Coca?” Thanh Loan đứng bên cạnh cũng không kiềm lòng được mà đưa mắt nhìn. Cô thấy chủ thượng lấy ra một cái xô giấy lớn, xúc đầy những hạt bỏng trắng tinh vào trong, sau đó lại lấy một lon sắt màu đỏ từ trong tủ lạnh ra.

Một âm thanh “Chát!” vang lên cực kỳ dứt khoát khi Diệp Trần bật nắp lon.

Khói trắng (thực chất là hơi lạnh và khí ga) bốc ra nghi ngút. Tiếng sủi bọt “xì xèo” nghe thôi đã thấy rùng mình vì sảng khoái.

Trần Huyền Tử trợn tròn mắt. Lão cảm nhận được bên trong thứ chất lỏng màu đen sẫm kia ẩn chứa một lượng quy tắc “Khí” cực kỳ cuồng bạo. Lớp bọt khí ấy trông thì giống như thuốc độc, nhưng khí tức tỏa ra lại vô cùng thanh mát.

“Chủ thượng… đây là… Hắc Thủy Thần Dịch trong truyền thuyết sao?” Thanh Loan thảng thốt hỏi.

Diệp Trần phì cười: “Tên gì mà sến vậy. Đây là nước ngọt. Uống vào giúp tâm hồn sảng khoái, đập tan mọi lo âu. Đặc biệt, nếu kết hợp combo này với việc xem phim, các ngươi sẽ thấy thế nào mới thực sự là ‘Thiên nhân hợp nhất’.”

Diệp Trần đưa lon Coca cho Trần Huyền Tử: “Thử đi. Hai viên Linh thạch trung phẩm một lon. Bỏng ngô mười linh thạch một xô. Combo cả hai thì mười một linh thạch.”

Đối với một Nguyên Anh cao thủ như Trần Huyền Tử, mấy viên linh thạch chẳng là gì. Lão run rẩy cầm lấy lon nước lạnh toát, đưa lên miệng hớp một hơi lớn.

“Cẩn thận!” Dương Phong – vị thiếu chủ gia tộc từ xa hét lên. “Trần tiền bối, thứ nước màu đen này trông như độc của Ma giáo, người…”

Lời còn chưa dứt, biểu cảm trên mặt Trần Huyền Tử đã thay đổi hoàn toàn.

Đôi mắt lão trợn ngược lên, cơ mặt rung rinh. Lão cảm thấy hàng triệu bọt khí li ti đang nổ tung trên đầu lưỡi, một cảm giác tê rần chưa từng có lan từ cuống họng xuống tận đan điền. Cái vị ngọt thanh lịm trộn lẫn với cảm giác cay nồng của khí ga khiến lão suýt chút nữa là bật ra tiếng rên rỉ.

“Ợ… Ợ…!”

Một tiếng ợ dài mang theo một luồng trọc khí hôi hám đẩy ra khỏi miệng Trần Huyền Tử. Lão cảm thấy lồng ngực mình bỗng chốc nhẹ tênh, như thể những tạp chất tích tụ hàng trăm năm qua vừa bị thứ “Hắc thủy” này rửa trôi sạch sẽ.

“Thần dịch! Đúng là Thần dịch!” Trần Huyền Tử hét lên, đôi mắt sáng quắc như đèn pha. “Lão phu cảm thấy toàn bộ kinh mạch như được gột rửa bằng nước suối từ trời cao. Cảm giác tê tê này… chẳng lẽ đây là sức mạnh của Lôi Đình được thuần hóa sao?”

Cả đám tu sĩ ồ lên kinh ngạc.

Diệp Trần chỉ thầm lắc đầu: “Cha nội này đúng là giỏi nhất môn ‘não bổ’. Chỉ là nước ngọt nhiều ga thôi mà cũng ví với Lôi Đình.”

Dương Phong thấy vậy, không chịu thua kém, cũng ném ra linh thạch mua một bộ combo. Hắn cầm xô bỏng ngô lên, nhón một hạt bỏ vào miệng.

“Răng rắc!”

Hạt bỏng giòn tan, vị ngọt của đường và vị béo của bơ quyện lại, đánh thẳng vào vị giác của kẻ từ nhỏ đến lớn chỉ ăn linh đơn khô khốc.

“Cái này… thứ linh mễ này sau khi nổ tung lại có thể mang theo định lực mạnh mẽ đến vậy?” Dương Phong ngỡ ngàng. Hắn cảm thấy sau khi ăn miếng bỏng này, tâm thần vốn dĩ đang xao động vì khó phá cảnh bỗng chốc bình lặng như mặt hồ mùa thu.

“Tất nhiên rồi.” Diệp Trần dựa lưng vào ghế, giọng lười biếng: “Ngô của tiệm ta được ủ bằng tinh hoa mười hai giờ linh khí (thực ra là ngô hữu cơ loại một), nổ trong lò Hỏa diệm cấp cao (máy inox TQ). Ăn một hạt là định tâm, ăn một xô là tĩnh thần.”

“Chủ thượng, vậy còn ‘Xem phim’ mà người nói?” Thanh Loan tò mò hỏi.

Diệp Trần mỉm cười bí hiểm. Anh đứng dậy, vỗ tay một cái. Từ trên trần tiệm tạp hóa, một chiếc rèm trắng khổng lồ từ từ hạ xuống. Cùng lúc đó, một chiếc máy chiếu hiện đại được che phủ bởi một lớp pháp trận che mắt (để giữ vẻ huyền bí) bắt đầu hoạt động.

“Hôm trước các ngươi xem kịch bản Tây Du Ký trên sách và nghe kể chuyện rồi. Hôm nay, ta cho các ngươi xem bản ‘Live-action’.”

Trong tiệm bỗng chốc tối sầm lại. Các tu sĩ định dùng thần thức để nhìn, nhưng lập tức bị một sức mạnh vô hình của tiệm tạp hóa ép lại. Diệp Trần lên tiếng: “Không được dùng thần thức. Ở đây chỉ có thể dùng mắt người phàm để xem. Ai không tuân thủ, cấm cửa một tháng.”

Tất cả lập tức ngoan ngoãn như mèo con.

Âm nhạc bắt đầu vang lên. Tiếng sáo, tiếng trống của bản nhạc “Vân Cung Tấn Âm” kinh điển trỗi dậy, hào hùng và đầy tiên khí. Trên màn ảnh rộng, hình ảnh Thạch Hầu nhảy ra từ trong tảng đá, hét vang chấn động trời xanh.

“Trời đất! Đó là… bản thể của Hầu Vương sao?”

“Nhìn kìa, con khỉ kia lại có thể dùng một sợi tóc hóa ra nghìn vạn bản sao. Công pháp này chẳng lẽ là ‘Thần Nghịch Vạn Hóa’?”

Cả đám tu sĩ ngồi bệt dưới sàn tiệm, tay ôm xô bỏng ngô, tay cầm lon Coca, mắt không rời khỏi màn hình. Cứ mỗi khi thấy Tôn Ngộ Không đánh thắng yêu quái, cả đám lại rộ lên hô hò, tiếng mở nắp lon Coca “Chát chát” vang lên như pháo nổ.

Thanh Loan ngồi cạnh Diệp Trần, cô vừa ăn một hạt bỏng ngô, vừa khẽ nhấp một ngụm Coca. Đôi mắt long lanh của nàng thánh nữ lần đầu tiên lộ ra vẻ say mê như trẻ nhỏ.

“Chủ thượng, người từ đâu mà có thể thu thập được những mảnh ký ức về các vị đại năng ở thế giới khác như vậy?” Cô thì thầm, lòng sùng bái đối với Diệp Trần lại tăng thêm một tầng cao mới. Trong mắt cô, Diệp Trần không phải đang bán đồ tạp hóa, mà là đang truyền thừa lại những nền văn minh đã mất của Thái Cổ.

Diệp Trần chỉ im lặng cười, tay anh xoa đầu con chó đen Tiểu Hắc đang ngồi dưới chân, nó cũng đang bận rộn nhai xúc xích và thỉnh thoảng liếm vụn bỏng ngô rơi trên sàn.

“Tiểu Hắc, mày thấy không? Tu tiên làm gì cho mệt, cứ Coca với Bỏng ngô là cả giới tu tiên phải quỳ.”

Đúng lúc buổi chiếu phim đang đến hồi cao trào khi Đại náo thiên cung, từ phía sau tiệm vang lên tiếng “Rầm… rầm…”.

Một gã đàn ông lực lưỡng, mình trần, tay cầm rìu lớn bước ra. Không ai khác chính là Cửu U Ma Tôn, kẻ đang bị phạt chẻ củi cho tiệm. Lão dụi mắt, nhìn thấy màn hình khổng lồ và ngửi thấy mùi thơm, cái bụng ma thần vạn năm chưa biết đói bỗng dưng kêu lên một tiếng “Éo…”.

“Diệp chủ tiệm… cái đó… ta cũng muốn một xô.” Ma Tôn chỉ vào bỏng ngô, giọng bớt đi vẻ ngang tàng, thêm phần cầu khẩn.

Diệp Trần liếc mắt nhìn đống củi đã được chẻ ngăn nắp: “Chẻ xong 500 thanh gỗ chưa?”

“Dạ xong hết rồi ạ!” Ma Tôn gật đầu như bổ củi.

“Được rồi, thưởng cho ngươi một xô bỏng ngô thêm phô mai và một lon Coca 1.5 lít. Ngồi xuống kia mà xem, cấm có gây gổ với mấy tên chính đạo.”

Cửu U Ma Tôn sướng đến phát điên, cầm lấy lon Coca to đùng như cầm bảo vật. Hắn ngồi phịch xuống bên cạnh Trần Huyền Tử – kẻ thù truyền kiếp của mình.

Hai lão đại, một bên là Chính đạo Thái thượng lão, một bên là Ma giới Chí tôn, lúc này chẳng còn sát khí nào. Cả hai cùng cầm lon nước cụng vào nhau một cái:

“Keng!”

“Lão già thối, tránh sang một bên cho bản tôn xem Hầu Vương đại náo Thiên đình!”

“Hừ, Ma đầu ngươi cứ xem đi. Xem xem đạo tâm của Ngộ Không chính hay tà, học hỏi đi nhé!”

Nói đoạn, cả hai cùng húp một ngụm lớn, rồi đồng thanh “Ợ” một cái rung trời lở đất.

Diệp Trần nằm trên ghế tựa, nhìn cảnh tượng này mà thấy thật bình yên. Hệ thống liên tục thông báo điểm danh vọng nhảy vọt. Tiền linh thạch chất thành núi trong kho không gian.

Sắp tới khi mở khóa Wifi, anh sẽ bán điện thoại thông minh. Lúc đó, có lẽ Ma Tôn sẽ bận đi livestream bán rìu, còn Thanh Loan sẽ trở thành Idol số một giới tu tiên, hằng ngày livestream “Ngộ đạo” bằng cách… ăn khoai tây chiên.

“Tu tiên cái gì chứ…” Diệp Trần nhắm mắt lại, thư thái tận hưởng mùi bơ bỏng ngô. “Hạnh phúc chẳng qua là lúc nóng nực được uống một ngụm Coca lạnh đến tận ruột gan mà thôi.”

Bên ngoài, tuyết đầu mùa ở Vân Hải Thành bắt đầu rơi, nhưng bên trong tiệm tạp hóa của Diệp Trần, cái không khí nồng ấm của bơ, tiếng cười nói của các tu sĩ, và tiếng “xèo xèo” của bọt khí Coca đã xua tan mọi giá lạnh. Một thời đại mới của giới tu tiên – thời đại “Giải trí tạp hóa” – đã thực sự bắt đầu rực rỡ như thế đó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8