Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 167: ** Thuốc tăng trọng cho Tiểu Hắc

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:03:32 | Lượt xem: 3

**Chương 167: Thuốc tăng trọng cho Tiểu Hắc**

Buổi sáng ở Vân Hải Thành luôn bắt đầu bằng tiếng chẻ củi đều đặn của Cửu U Ma Tôn ở góc sân sau tiệm tạp hóa.

Nếu là trước đây, kẻ nào dám bắt vị chí tôn thống lĩnh Ma giới này đi làm công việc của một gã tiều phu, hắn chắc chắn sẽ dùng Ma hỏa đốt trụi linh hồn kẻ đó suốt vạn năm. Thế nhưng hiện tại, Cửu U Ma Tôn lại đang chẻ củi một cách rất tận tâm, thậm chí là có chút… nghệ thuật. Đôi tay từng vung ra những đòn diệt thế giờ đây cầm rìu sắt, bổ xuống những thanh gỗ một cách dứt khoát.

“Một nhát… hai nhát… Ma công của ta hình như lại tinh tiến rồi.” Lão lẩm bẩm, quệt mồ hôi trên trán, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía chiếc ghế tựa bọc da (hàng nhập khẩu từ hệ thống) đặt trước cửa tiệm.

Ở đó, Diệp Trần đang nằm dài, chân đi dép tổ ong màu vàng rực rỡ, trên mặt đắp một tờ báo cũ để che nắng, miệng ngậm một cây tăm, bộ dạng lười biếng đến mức cực điểm.

Cạnh chân anh, một con chó đen nhỏ xíu, lông lá bù xù như một cục than lăn lóc, đang dùng hai chân trước ôm một thanh xúc xích bò ăn dở, gặm một cách ngon lành. Đó chính là Tiểu Hắc, sinh vật mà giới tu tiên nghe danh đã mất mật – Thôn Phệ Thần Thú hậu duệ. Nhưng ở tiệm tạp hóa này, nó chỉ là một con chó nhỏ háu ăn và thích được Diệp Trần xoa đầu.

*“Đinh! Ký chủ đã tích lũy đủ 10 vạn điểm danh vọng từ việc lắp đặt Wifi miễn phí và bán nước giải khát. Cửa hàng đạt điều kiện quay thưởng đặc biệt hàng tuần. Ngài có muốn thực hiện không?”*

Tiếng cơ khí khô khốc của hệ thống vang lên trong đầu Diệp Trần. Anh lười biếng đẩy tờ báo ra khỏi mặt, dụi mắt một cái, uể oải nói:

– Quay đi. Cầu trời đừng có ra mấy cái thứ như khăn giấy hay tăm xỉa răng nữa. Lần trước quay ra cái bồn cầu thông minh làm lão Trần Huyền Tử ngồi nghiên cứu mất ba ngày ba đêm, suýt nữa thì tẩu hỏa nhập ma vì tưởng đó là bí cảnh tu luyện không gian.

Vòng quay ảo hiện ra trong tâm trí Diệp Trần, kim đồng hồ xoay tít rồi dừng lại ở một ô màu xanh lá cây đậm.

*“Chúc mừng ký chủ nhận được: Thực phẩm chức năng đậm đặc – Thuốc tăng trọng dành riêng cho Thần Thú (Phiên bản giới hạn). Công dụng: Kích thích tế bào nguyên thủy, đẩy nhanh quá trình trưởng thành của thần thú, bổ sung nguyên tố vi lượng cần thiết. Lưu ý: Liều lượng cực mạnh, vui lòng không cho sinh vật dưới cấp Thần ăn nhầm.”*

Một chiếc hộp nhựa màu trắng hiện ra trong tay Diệp Trần. Nhìn bên ngoài, nó chẳng khác gì mấy lọ vitamin dành cho người lớn ở hiện đại, nhãn mác đề tên: “Pro-Thần Thú: Mau lớn, khỏe mạnh, lông mượt”.

Diệp Trần cầm lọ thuốc lên ngắm nghía, sau đó cúi xuống nhìn Tiểu Hắc đang gặm xúc xích dưới chân mình. Tiểu Hắc dường như cảm nhận được điều gì đó, nó dừng lại, ngước đôi mắt tròn xoe, đen láy lên nhìn anh, cái đuôi vẫy rối rít.

– Chà, mày gặm xúc xích lâu ngày nhìn cũng hơi gầy thật. Ăn thử cái này xem có béo lên được tí nào không.

Diệp Trần mở nắp lọ, bên trong là những viên thuốc màu tím sẫm, tỏa ra một mùi hương vừa giống thịt nướng vừa giống linh dược cao cấp. Anh lấy ra một viên, tung lên không trung.

Tiểu Hắc nhảy phốc lên, đớp gọn viên thuốc vào miệng. Nó nhai “rộp rộp” với vẻ khoái chí, sau đó nuốt xuống, nấc cụt một cái rồi quay lại nhìn Diệp Trần như muốn xin thêm.

– Chỉ một viên thôi, hệ thống bảo cái này mạnh lắm… – Diệp Trần vừa định cất lọ thuốc đi thì chợt có tiếng hét lớn từ ngoài phố vọng vào.

– Diệp lão bản! Cứu mạng! Tai họa tới rồi!

Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, lúc này đang hớt hơ hớt hải chạy tới, vạt áo bào tiên phong đạo cốt thường ngày giờ đây lếch thếch, gương mặt già nua tràn đầy sợ hãi. Lão vừa chạy vừa chỉ tay lên bầu trời.

Thanh Loan đang lau dọn kệ hàng phía trong cũng giật mình bước ra, đôi lông mày liễu khẽ cau lại:
– Trần lão tiền bối, có chuyện gì mà ông hốt hoảng như vậy?

Trần Huyền Tử hổn hển nói:
– Ở… ở ngoài tầng bình lưu… không phải, là ở bên ngoài chín tầng mây của Đông Nhất Lục! Một đám tàn dư của “Thiên Thạch Diệt Thế” đang hướng về phía Vân Hải Thành chúng ta! Đó là do dư chấn của trận đại chiến ở vực ngoại thiên không giữa các vị cổ lão đại năng. Chúng ta không có linh khí để chống đỡ, cả thành phố này sẽ biến thành bình địa mất!

Vừa dứt lời, bầu trời bỗng chốc tối sầm lại. Dù đang là ban ngày nhưng một cái bóng khổng lồ bao trùm lấy mặt đất. Khi mọi người ngẩng đầu lên, họ thấy những khối thiên thạch bốc cháy rực lửa, to lớn như những hòn đảo bay, đang rít gào xé rách không gian lao xuống. Sức nóng kinh người bắt đầu làm cho không khí trở nên khô khốc, linh khí loãng xung quanh dường như bị bóp nghẹt.

Các tu sĩ trong thành phố hoảng loạn chạy ra đường. Ma Tôn buông chiếc rìu xuống, ánh mắt nghiêm trọng:
– Khí tức này… là tàn tích của Hỗn Độn Chi Lực. Dù là ta ở thời kỳ đỉnh phong cũng khó lòng chặn đứng cả một dải thiên thạch lớn thế này.

Diệp Trần gãi gãi đầu. Anh vốn dĩ định kệ xác nó, vì dù có chuyện gì xảy ra thì cái tiệm tạp hóa này cũng là vùng vô địch, anh chẳng sao cả. Nhưng nhìn xuống đống hàng hóa mới nhập về, rồi nghĩ đến việc nếu thành phố này nát bét thì lấy ai mua mì tôm cho anh kiếm tiền, anh lại thở dài.

– Phiền phức thật.

Đúng lúc này, cơ thể Tiểu Hắc bỗng nhiên phát ra những tiếng nổ nhỏ “pạch pạch”.

Viên thuốc tăng trọng đã bắt đầu phát huy tác dụng.

Tiểu Hắc bỗng rống lên một tiếng, nhưng tiếng kêu này không phải là tiếng chó sủa thông thường, mà là một thanh âm trầm hùng, rung động tận linh hồn, giống như tiếng gầm của một con hung thú thái cổ đang tỉnh giấc sau triệu năm.

– Ẳng! (Dịch: Nóng quá!)

Một luồng hắc khí cuồn cuộn từ lỗ chân lông của Tiểu Hắc bùng nổ. Trong sự chứng kiến đầy kinh hoàng của Trần Huyền Tử và Ma Tôn, thân hình nhỏ bé chỉ bằng bàn tay của nó bắt đầu phình to với tốc độ chóng mặt.

Một trượng, mười trượng, trăm trượng…

Trong tích tắc, nó đã vượt qua mái nhà của tiệm tạp hóa, biến thành một con chó đen to lớn bằng một tòa lầu gác. Nhưng nó vẫn chưa dừng lại. Đôi mắt nó chuyển thành màu đỏ thẫm của máu, bốn chân như những cột trụ chống trời, móng vuốt sắc lẹm xé toạc mặt đất xung quanh (nhưng tuyệt đối không chạm vào một viên gạch nào của tiệm tạp hóa nhờ quy tắc bảo vệ của hệ thống).

– Chủ… chủ nhân… Tiểu Hắc nó… – Thanh Loan kinh hãi che miệng.

Diệp Trần ngửa cổ lên nhìn, chiếc kính râm trên mặt anh suýt rơi xuống:
– Cái đệt! Thuốc tăng trọng này là hàng siêu cấp của siêu cấp à?

Tiểu Hắc lúc này đã to lớn đến mức phần lưng đã chạm vào những đám mây tầng thấp. Nó cảm thấy một cơn đói chưa từng có trong đời đang cào xé ruột gan. Viên thuốc kia dường như đã đánh thức cái dạ dày không đáy của giống loài Thôn Phệ Thần Thú. Đối với nó bây giờ, cả thế giới dường như biến thành một bàn tiệc lớn.

Nó nhìn lên bầu trời, nơi những khối thiên thạch rực lửa đang lao tới. Trong mắt các tu sĩ khác, đó là tử thần. Nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu vì thuốc tăng trọng của Tiểu Hắc, đó chính là… những viên kẹo dẻo vị dâu tây nóng hổi.

– Gâu!

Tiểu Hắc đạp mạnh chân xuống đất. Một cú bật nhảy khiến cả Vân Hải Thành rung chuyển như gặp động đất. Toàn bộ cơ thể nó lao thẳng lên không trung, xuyên qua mười vạn trượng mây mù, tiến vào hư không vô định.

Dưới đất, mọi người chỉ còn thấy một cái bóng đen khổng lồ che lấp hoàn toàn những khối thiên thạch rực lửa.

Ở ngoài không gian của Cửu Tiêu Linh Giới, những tảng thiên thạch mang theo quy tắc hủy diệt đang điên cuồng lao đi. Nhưng đột nhiên, một cái miệng rộng mênh mông như hố đen vũ trụ hiện ra trước mặt chúng.

Tiểu Hắc không còn giữ hình dáng của một con chó thông thường nữa. Nó bây giờ là một sinh vật của bóng tối, dài hàng vạn dặm, cái đuôi mỗi khi vẩy lại quất nát những tiểu hành tinh xung quanh.

“Khà… khà…”

Tiểu Hắc ngoác miệng ra. Sức hút kinh thiên động địa từ họng của nó tạo thành một cơn lốc xoáy thần bí. Những khối thiên thạch to lớn vốn dĩ đang lao nhanh bỗng chốc bị mất trọng lực, bị hút ngược vào trong cái miệng khổng lồ đó như những hạt cát rơi vào miệng giếng.

*Rộp! Rộp! Rộp!*

Tiếng nhai rôm rốp vang vọng khắp cả một vùng tinh không. Những khối đá cứng hơn linh khí kim loại, chứa đầy hỏa độc và quy tắc hủy diệt, vào miệng Tiểu Hắc lại biến thành những món đồ ăn giòn tan. Nó nuốt chửng dải thiên thạch thứ nhất, vẫn thấy chưa đủ.

Cơn đói do thuốc tăng trọng mang lại làm nó trở nên điên cuồng hơn. Đôi mắt đỏ rực của nó lia qua các vì tinh tú xa xăm lấp lánh trên dải ngân hà của Linh giới.

“Món kia… chắc là vị sữa.”

Tiểu Hắc há miệng hướng về một ngôi sao nhỏ đang phát ra ánh sáng vàng nhạt gần đó. Hút một hơi mạnh, ngôi sao đó lập tức rời khỏi quỹ đạo, bay thẳng vào bụng nó. Tiếp theo là một ngôi sao màu xanh dương, một ngôi sao màu đỏ rực…

Dưới mặt đất, các tu sĩ Vân Hải Thành chứng kiến một cảnh tượng cả đời không thể quên.

Bầu trời ban đêm của Tiên giới vốn rực rỡ với hàng triệu ngôi sao, giờ đây từng cái, từng cái một đang… biến mất. Giống như có một người khổng lồ nào đó đang cầm một chiếc khăn đen lau sạch những hạt bụi sáng trên một tấm bảng đen.

– Trời ơi! Ngôi sao bản mạng của lão phu! Nó bị nuốt mất rồi! – Một vị lão tổ của một tông môn nào đó gào lên thảm thiết khi thấy ngôi sao dẫn đường của mình tắt ngóm.

– Không phải bị tắt… là bị ăn mất! Con chó đó đang ăn các vì sao! – Trần Huyền Tử đứng đờ người, đôi môi run rẩy. Lão nhìn về phía Diệp Trần, lúc này đang bình thản cầm một cốc trà sữa vừa mới pha, dùng ống hút chọc một cái:

– Ơ kìa, Tiểu Hắc, ăn vừa thôi con! Để dành chỗ tí về còn ăn cơm chiều, ăn vặt ngoài đường nhiều quá là đau bụng đấy!

Tiếng của Diệp Trần tuy nhỏ, nhưng thông qua hệ thống tiệm tạp hóa, nó truyền thẳng vào tai Tiểu Hắc ở ngoài không gian cách đó hàng vạn dặm.

Tiểu Hắc đang định há mồm nuốt thêm một chùm sao thì chợt khựng lại. Nghe thấy giọng của chủ nhân, cái dạ dày điên cuồng của nó bỗng chốc dịu xuống một chút. Nó nhìn quanh, nhận ra mình vừa mới “chén” sạch một mảng trời của Đông Nhất Lục, khiến vùng này tối thui không còn lấy một ánh sao.

Nó nấc lên một cái. Một luồng khí hỗn độn phun ra từ mũi, vô tình tạo thành một cơn gió lớn thổi bay hàng loạt đám mây độc phía xa.

Dần dần, tác dụng của viên thuốc tăng trọng đạt đến cực điểm rồi bắt đầu chuyển hóa thành năng lượng nuôi cơ thể. Thân hình khổng lồ che lấp mặt trời của Tiểu Hắc bắt đầu thu nhỏ lại. Từ vạn dặm xuống nghìn dặm, từ nghìn dặm xuống mười trượng, rồi cuối cùng nó rơi từ trên cao xuống như một quả đại bác đen thui.

*Ầm!*

Tiểu Hắc rơi trúng sân sau của tiệm tạp hóa, tạo thành một cái hố sâu hoắm (sau đó hệ thống ngay lập tức tự động lấp đầy lại để không hỏng cảnh quan).

Một con chó đen béo mầm, tròn trịa như một quả dưa hấu, bước ra từ đám bụi mù. Bốn cái chân nó ngắn tũn vì… quá béo, cái bụng thì xệ xuống chạm cả mặt đất. Nó lạch bạch bò đến bên chân Diệp Trần, thè lưỡi liếm liếm chiếc dép tổ ong của anh, đôi mắt lim dim vì no quá mức.

Toàn bộ Vân Hải Thành im phăng phắc.

Mọi người nhìn con chó béo đang làm nũng dưới chân gã thanh niên mặc áo thun, rồi lại nhìn bầu trời trống hoắc không còn lấy một thiên thạch (và cả một mảng sao), tất cả đều đồng loạt quỳ sụp xuống.

– Diệp tiền bối thần thông quảng đại!
– Thần thú hộ tiệm uy chấn vạn giới!

Ma Tôn lúc này mới hoàn hồn, lão lắp bắp hỏi:
– Diệp… Diệp lão bản, lọ thuốc lúc nãy ngài cho nó ăn… là cái gì vậy?

Diệp Trần nhún vai, nhấp một ngụm trà sữa:
– À, thuốc tăng trọng cho gia súc thôi mà. Có gì đâu. Mà này, lão Ma, cái cây củi kia lão chẻ kiểu gì thế? Nát vụn rồi kìa, tối nay lấy gì nhóm bếp nấu mì?

Ma Tôn cúi đầu nhìn thanh củi trên tay mình đã bị bóp nát từ bao giờ, mặt mày xám ngoét. Lão không dám tưởng tượng, nếu lão uống một viên thuốc đó thì lão sẽ biến thành cái gì. Có lẽ là biến thành một Ma Thần đủ to để ngồi bẹp cả Ma giới chăng?

Thanh Loan mỉm cười nhẹ nhàng, cô đi tới bế Tiểu Hắc lên. Cảm nhận được sự nặng nề của nó, cô khẽ thốt lên:
– Chủ nhân, nó nặng thật sự, cứ như đang bế cả một dãy núi trên tay vậy.

– Nó nuốt chừng đó thiên thạch với sao trời mà không nặng mới lạ. – Diệp Trần xua tay – Thôi, mang nó vào nhà đi, để nó ngủ một giấc tiêu hóa chỗ thức ăn đó. Hệ thống bảo là sau khi ngủ dậy nó sẽ chính thức đột phá vào giai đoạn trưởng thành.

Anh nhìn ra ngoài cửa tiệm, nơi hàng ngàn tu sĩ đang đứng xếp hàng chờ đợi, ai nấy đều nhìn anh với ánh mắt vừa kính sợ vừa sùng bái tột độ.

– Xem ra, món “Thuốc tăng trọng” này có vẻ được việc đấy chứ. – Diệp Trần thầm nghĩ trong lòng – Hệ thống, nếu tao ăn một viên thì sao?

*“Đinh! Nhắc nhở ký chủ: Cơ thể ký chủ là cơ thể phàm nhân được hệ thống bảo hộ tuyệt đối, nhưng nếu ăn vào, ký chủ sẽ bị béo phì vĩnh viễn và không cách nào giảm cân được bằng bất cứ loại linh dược nào trong giới này. Ngài có muốn thử không?”*

Diệp Trần nghe xong thì lạnh sống lưng, lập tức ném ý tưởng đó ra khỏi đầu. Béo phì? Không thể nào. Anh phải giữ dáng thanh mảnh để còn nằm ghế tựa cho thoải mái chứ.

Buổi chiều hôm đó, tại Vân Hải Thành, người ta đồn rằng Tiệm Tạp Hóa Bình An của Diệp tiền bối vừa mới nuôi được một vị Thần Linh có thể nuốt chửng cả trời đất.

Vạn Bảo Các vốn định mang một loại linh đan cấp cao đến để so tài sản phẩm mới, nhưng khi nghe tin con chó của Diệp Trần vừa mới nuốt hết mấy ngôi sao để làm “đồ ăn vặt”, vị phân các chủ của họ ngay lập tức đổi ý. Lão hạ lệnh đốt sạch số đan dược đó rồi mang linh thạch đến mua toàn bộ số… thức ăn hạt cho chó trong tiệm của Diệp Trần, với hy vọng có thể nuôi được một con chó dù chỉ bằng một phần mười Tiểu Hắc.

Kết quả là, vài ngày sau, con chó giữ cửa của Vạn Bảo Các do ăn quá nhiều “Hạt tăng cường canxi” (vốn dành cho chó thường) đã… vỡ bụng mà chết vì quá nhiều dinh dưỡng không hấp thụ hết.

Chỉ có ở Tiệm Tạp Hóa Bình An, quy tắc thế giới mới không tồn tại.

Đêm hôm đó, bầu trời phương Đông trống không, tối đen như mực. Diệp Trần ngồi trước cửa, cầm chiếc quạt giấy, vừa quạt vừa nhìn lên khoảng không tối tăm đó.

– Tiểu Hắc đúng là ăn khỏe quá, mất hết cả sao đẹp để ngắm rồi.

Thanh Loan mang ra một dĩa trái cây, nhẹ giọng nói:
– Chủ nhân đừng lo, những ngôi sao kia vốn là tích tụ của tinh thần lực thiên cổ. Tiểu Hắc ăn chúng rồi, sau này hơi thở của nó sẽ tỏa ra ánh sao trời, người chỉ cần bảo nó đứng ngoài sân phát sáng là được ạ.

Diệp Trần mắt sáng lên:
– Ý hay! Đèn LED năng lượng vũ trụ tự động. Đỡ tốn linh thạch mua nến.

Nằm trong lòng Thanh Loan, con chó béo đang ngủ say đột nhiên hắt xì một cái. Một luồng bụi ánh sáng li ti bắn ra từ lỗ mũi nó, biến thành những đốm sáng lung linh bay khắp tiệm tạp hóa, tạo nên một khung cảnh huyền ảo đẹp đến mê hồn.

Ma Tôn ở góc sân vừa chẻ xong đống củi mới, ngước lên nhìn cảnh đó, thầm thở dài:
– Thế giới này điên rồi. Một con chó cũng biến thành nhà máy phát điện bằng sao trời. Còn mình thì… vẫn phải đi chẻ củi.

Lão liếc nhìn chai Sting dâu đỏ rực đặt cạnh đống củi – phần thưởng hôm nay của Diệp Trần. Lão mở nắp, nốc một hơi lớn. Cảm giác chua ngọt bùng nổ cùng với luồng sức mạnh “Cuồng Huyết” cuộn trào khiến lão lập tức quên hết mệt mỏi, hai mắt đỏ rực lên, vung rìu chẻ củi với tốc độ gấp mười lần trước đó.

Cuộc sống tại tiệm tạp hóa vạn giới, sau vụ “Tiểu Hắc nuốt sao”, vẫn cứ thế diễn ra theo một cách kỳ lạ, hài hước và đầy những chuyện không tưởng. Nhưng có một điều chắc chắn là: Đừng bao giờ đụng vào thức ăn vặt của con chó đen ở cửa tiệm này, nếu bạn không muốn cả thế giới của mình bị nó “ăn sạch” trong một nốt nhạc.

*Hết chương 167.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8