Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 177: ** Thanh Loan nhận ra tình cảm của mình.
Nắng chiều ở Vân Hải Thành vốn dĩ luôn mang một vẻ bảng lảng, u buồn của một vùng biên viễn linh khí cạn kiệt. Thế nhưng, kể từ khi Tiệm Tạp Hóa Bình An mọc lên, những tia nắng cuối ngày xuyên qua tán cây cổ thụ trước cửa tiệm lại mang một màu vàng óng ả, ấm áp lạ thường, giống như mật ong rưới lên mặt đất.
Trong không gian yên tĩnh của buổi xế chiều, chỉ có tiếng "rè rè" khe khẽ của chiếc máy điều hòa nhiệt độ hiệu Panasonic – một "thần khí" điều khiển nhiệt độ mà Diệp Trần mới lắp đặt sau khi hệ thống thăng cấp.
Diệp Trần như thường lệ, nằm dài trên chiếc ghế tựa bằng mây. Anh mặc một chiếc áo thun trắng có in hình con mèo tài lộc, chiếc quần đùi hoa rực rỡ và đôi dép tổ ong huyền thoại gác chéo lên nhau. Trên tay anh là một cuốn truyện tranh "Naruto" phiên bản tiếng Việt được hệ thống chuyển ngữ sang ngôn ngữ Tiên giới, thi thoảng lại rít một hơi trà sữa trân châu qua chiếc ống hút nhựa.
Thanh Loan đứng ở quầy thu ngân, đôi tay thon dài trắng muốt đang cẩn thận dùng chiếc khăn lông mềm mại lau chùi những chai nước ngọt trên kệ. Ánh mắt cô thi thoảng lại lén lướt qua bóng dáng đang nằm hưởng lạc kia.
Đã bao lâu rồi kể từ ngày cô ngã gục trước cửa tiệm này?
Thanh Loan đôi khi cảm thấy ký ức về thời còn là Thánh nữ của Tuyết Nguyệt Tông dường như đã xa xôi lắm, tựa như một kiếp sống khác. Ngày đó, cô chỉ biết đến tu luyện và giết chóc. Thế giới của cô là băng tuyết lạnh lẽo, là những âm mưu tranh đoạt linh mạch, là sự phản bội của sư môn khi họ sẵn sàng giao nộp cô cho kẻ thù để đổi lấy sự bình an giả tạo.
Trong ký ức của cô, tu sĩ là những kẻ cô độc, cao ngạo, coi chúng sinh như kiến cỏ. Một chai nước khoáng Lavie mà chủ nhân đưa cho cô ngày ấy, trong mắt người phàm có lẽ chỉ là nước giải khát, nhưng với cô, nó là cam lộ cứu mạng, là thứ sức mạnh thuần khiết giúp cô tái sinh từ tro tàn.
"Thanh Loan, đừng có lau nữa. Cái kệ đó cô lau đến nỗi sắp mòn cả gỗ rồi."
Giọng nói lười biếng của Diệp Trần vang lên phá tan dòng suy nghĩ của cô. Anh không ngẩng đầu lên khỏi cuốn truyện, tay kia chỉ vào tủ lạnh: "Ra lấy một hũ sữa chua nha đam mà ăn. Để lâu nó hết lạnh đấy."
Thanh Loan khẽ giật mình, đôi gò má hơi ửng hồng. Cô cúi đầu, nhỏ giọng đáp: "Vâng, chủ nhân."
Cô bước tới bên chiếc tủ lạnh – thứ mà lúc mới xuất hiện, cô đã quỳ xuống bái lạy ba lạy vì tưởng đó là một loại "Hàn Băng Thần Bảo" có khả năng đóng băng thời gian. Bây giờ, cô đã thuần thục mở cửa tủ, cảm nhận luồng khí lạnh mơn man da thịt, rồi cầm lấy hũ sữa chua nhỏ xinh.
Ngồi trên chiếc ghế gỗ cao cạnh quầy, Thanh Loan chậm rãi bóc lớp giấy bạc. Hương thơm thanh mát của sữa chua và vị ngọt của nha đam lan tỏa trong khoang miệng. Cô nhìn Diệp Trần, trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả.
Ở bên cạnh anh, cô không bao giờ cảm thấy áp lực của việc phải mạnh mẽ hơn kẻ khác. Diệp Trần không bắt cô phải tu luyện khổ hạnh, không bắt cô phải ra ngoài chinh chiến. Việc nặng nhất anh giao cho cô là… quét dọn bụi bẩn và giải thích cho mấy vị lão tổ tham ăn cách bóc vỏ xúc xích sao cho đúng.
Anh là người kỳ lạ nhất mà cô từng gặp. Anh nắm giữ sức mạnh có thể dễ dàng xóa sổ một Ma Tôn, nhưng lại có thể vì một đồng linh thạch mà kỳ kèo với khách hàng nửa ngày trời. Anh có thể lấy ra những vật phẩm mà giới tu tiên cả đời không dám mơ tới, nhưng niềm vui lớn nhất của anh lại là nằm ngủ trưa dưới bóng râm.
*Hành động của chủ nhân, mỗi một cử chỉ đều ẩn chứa Thiên Đạo.* – Thanh Loan thầm nghĩ.
Cô nhớ có lần cô hỏi anh: "Chủ nhân, tại sao ngài không thống nhất thiên hạ, lập nên một đế chế bất tử?"
Khi đó, Diệp Trần chỉ liếc nhìn cô một cái, thở dài đầy ngao ngán: "Làm vua mệt lắm Thanh Loan ơi. Ăn xong nằm ngủ, rảnh thì bán vài gói mì lấy tiền mua trà sữa, đó mới là chân lý của cuộc đời. Cô xem, cả đời bận rộn để rồi cũng về với đất, chi bằng tận hưởng một bát mì nóng lúc này có phải hơn không?"
Câu nói đó đã làm Thanh Loan đại ngộ ngay lập tức. Cô bế quan ba ngày, cảnh giới từ Kim Đan trực tiếp vọt lên Nguyên Anh hậu kỳ, chỉ vì cô nhận ra đạo lý "Vạn pháp quy tông, đơn giản là nhất". Nhưng thực chất, lúc đó Diệp Trần chỉ đơn thuần là… quá lười biếng để suy nghĩ chuyện đại sự.
Tiểu Hắc từ góc tiệm chạy đến, dụi dụi cái đầu đen xù vào chân Thanh Loan, mắt nó long lanh nhìn vào hũ sữa chua.
"Mày lại thèm rồi à?" Thanh Loan mỉm cười, vẻ lạnh lùng băng giá thường ngày biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng nhu hòa như nước. Cô lấy một chiếc thìa nhỏ, xúc một miếng sữa chua đưa cho con chó đen mà ai nhìn vào cũng tưởng là chó cỏ, nhưng thực chất có thể nuốt cả một sơn hà.
Bỗng nhiên, Diệp Trần khép cuốn truyện lại, ngáp một cái thật dài rồi đứng dậy. Anh bước tới trước cửa tiệm, nhìn về phía chân trời đang dần sụp tối. Gió thổi qua làm mái tóc anh hơi rối, dáng người cao gầy phản chiếu dưới ánh đèn neon "Vạn Giới Tạp Hóa" vừa mới bật sáng.
"Sắp đến lúc rồi." Diệp Trần lầm bầm.
Thanh Loan nghe vậy, trái tim chợt thắt lại. Cô vội vã đứng dậy, tay vẫn còn cầm hũ sữa chua dang dở: "Chủ nhân… ngài nói 'sắp đến lúc' là sao? Có phải… có thế lực nào sắp tấn công tiệm?"
Trong đầu cô ngay lập tức hiện lên hình ảnh các vị cổ thần thức tỉnh, hay sự sụp đổ của Thiên Đạo mà các vị lão tổ vẫn thường lo sợ. Cô thề, nếu có bất cứ ai dám làm phiền đến giấc ngủ của chủ nhân, cô sẽ dùng mạng sống này để tuẫn đạo.
Diệp Trần xoay người lại, thấy vẻ mặt căng thẳng và ánh mắt kiên định của Thanh Loan, anh khựng lại một chút rồi bật cười:
"Nghĩ gì thế? Tôi bảo là sắp đến giờ phát sóng bộ phim 'Hậu Duệ Của Thần Tiên' tập mới nhất trên màn ảnh thần thông mà tôi mới cài đặt hệ thống cáp quang ấy mà. Mau, mau vào bếp nổ một ít bắp rang bơ đi, phim sắp bắt đầu rồi!"
Thanh Loan ngẩn ngơ. Cảm xúc trào dâng nãy giờ bỗng chốc khựng lại giữa chừng, khiến cô dở khóc dở cười.
"Bắp… bắp rang bơ ạ?"
"Đúng đúng, nhớ cho nhiều bơ một chút, vị ngọt một tí mới ngon. Phim này nghe nói là bom tấn của Trung Đô sản xuất đấy, để xem trình độ làm phim của mấy lão tu sĩ đó đến đâu."
Diệp Trần vừa nói vừa kéo một chiếc ghế sô pha to tướng từ trong kho ra giữa sảnh, rồi hì hụi cắm điện cho cái TV màn hình phẳng 65 inch cực đại.
Thanh Loan đứng lặng nhìn tấm lưng của Diệp Trần. Ánh đèn từ tiệm tạp hóa chiếu vào bóng lưng anh, tạo ra một vùng sáng an lành giữa bóng đêm bao trùm vạn vật. Cô chợt nhận ra rằng, cô không còn sợ hãi tương lai mạt pháp nữa. Dù linh khí có cạn kiệt, dù thế giới có sụp đổ, chỉ cần đứng sau tấm lưng này, cô thấy mình luôn có một chốn trở về.
Cảm giác này… nó không chỉ là lòng trung thành của một thuộc hạ. Nó không chỉ là sự sùng bái dành cho một vị cao nhân.
Nó là sự bình yên khi được là một phần trong cuộc sống giản đơn của anh. Cô thích cái cách anh đưa cho cô một cây kem que khi trời nóng, thích cách anh phàn nàn về việc mạng lag khi đang chơi game, và thích cả cái cách anh lười biếng giao phó mọi việc cho cô nhưng luôn âm thầm bảo vệ cô trong phạm vi vô địch của mình.
Thanh Loan đặt hũ sữa chua xuống quầy, bàn tay đặt lên vị trí tim mình. Nơi đó đang đập những nhịp đập nhanh hơn thường lệ. Một cảm giác ngọt ngào, mềm mại giống như vị nha đam trong sữa chua đang len lỏi khắp cơ thể cô.
*Thì ra, tình yêu trong mắt một tu sĩ không nhất thiết phải là đôi lứa cùng nhau phi thăng, không phải là sự thề nguyền dưới Thiên Đạo.*
*Mà tình yêu, chính là việc được cùng người ấy ngồi ăn bắp rang bơ và xem một bộ phim dài tập qua ngày đoạn tháng.*
Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay, đủ để khiến vạn đóa tuyết liên ở Bắc Huyền Lục phải hổ thẹn vì không đủ độ thanh khiết.
"Chủ nhân, đợi em một lát, bắp rang bơ sẽ có ngay đây!"
Cô xoay người chạy vào gian bếp nhỏ, tiếng lạch cạch của xoong nồi vang lên cùng với tiếng cười khẽ.
Diệp Trần đang loay hoay với cái điều khiển từ xa, chợt khựng lại, khẽ gãi đầu lẩm bẩm: "Con bé này hôm nay sao thế nhỉ? Vui vẻ lạ thường. Chắc là do cái hũ sữa chua nha đam đó ngon quá chăng? Hệ thống đúng là không lừa mình, đồ ăn vặt cấp cao có khả năng cải thiện tâm trạng thật."
Tiểu Hắc nằm bên cạnh chân ghế, ngước đôi mắt "uy nghiêm" nhìn ông chủ của mình, rồi lại nhìn vào gian bếp, trong lòng nó không ngừng than thở: *Chủ nhân ơi là chủ nhân, ngài tu hành Đạo vô địch đến mức vô tri luôn rồi à? Đến một con chó như tôi còn thấy Thánh nữ nhà người ta đổ ngài rầm rầm kia kìa.*
Trong tiệm tạp hóa nhỏ ở góc thành Vân Hải, hương bơ thơm ngậy bắt đầu lan tỏa. Ngoài kia, bóng đêm dần dày đặc, những con quái thú và ma tu bắt đầu rục rịch trong bóng tối, nhưng không một ai dám đến gần nơi này trong phạm vi mười dặm.
Vì bên trong căn tiệm ấy, có một nam nhân đang nằm chờ xem phim, và một nữ nhân vừa nhận ra tình yêu của mình qua một hũ sữa chua 5 linh thạch.
Thời gian như ngừng trôi. Tiếng máy điều hòa vẫn rè rè đều đặn.
Hạnh phúc, đôi khi thực sự chỉ cần đơn giản như vậy. Một gói mì, một ly trà sữa, và một người để cùng sẻ chia những điều nhỏ nhặt nhất trong cõi hồng trần cuồn cuộn này.
"Thanh Loan, nhanh lên em ơi! Nhạc phim nổi lên rồi kìa!" Diệp Trần hét vọng vào trong.
"Tới ngay đây ạ!"
Tiếng bước chân vui vẻ của cô gái nhỏ vang lên trong cửa tiệm, đánh dấu một bước chuyển mình âm thầm trong mối quan hệ của họ, điều mà sau này giới tu tiên vẫn thường truyền tai nhau như một huyền thoại về "Thánh nữ làm bắp rang ngon nhất thiên hạ".