Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 185: ** Ngoại tinh nhân bị sốc vì vị cay của mì tôm.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:16:03 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 185: MÌ CAY CẤP ĐỘ 7 VÀ SỰ SỤP ĐỔ CỦA CÁC NỀN VĂN MINH**

Ánh trăng của Vân Hải Thành đêm nay dường như đặc quánh lại dưới những dư âm của năng lượng lạ lẫm mà phi thuyền đĩa bạc vừa để lại. Không gian vẫn còn vương vất cái mùi thơm ngậy của gà rán KFC hòa quyện cùng chút hương liệu nhân tạo của kẹo mút vị dâu. Đám tu sĩ ngoài phố, sau một phen kinh hồn bạt vía trước "lực lượng ngoại lai", nay lại đứng hình trước cái sự thản nhiên đến mức cực đoan của ông chủ tiệm tạp hóa.

Diệp Trần đang ngủ. Phải, anh đang ngủ một cách hết sức chân thành trên chiếc ghế nằm gỗ sồi. Chiếc tạp chí "Tu Tiên Thời Đại" che trên mặt anh khẽ phập phồng theo từng nhịp thở đều đặn. Đối với anh, dù là Ma tôn kéo quân tới hay người ngoài hành tinh ghé thăm, thì cũng chẳng quan trọng bằng việc bù lại giấc ngủ trưa đã bị phá hỏng.

"Vèo—"

Một đạo ma quang xé rách màn đêm, đáp xuống trước cửa tiệm với tư thế của một tảng thiên thạch rơi. Cửu U Ma Tôn, trong tay vẫn còn cầm một cái xương gà đã gặm sạch sẽ, mặt mày đen sầm nhìn cái máy bay không người lái (Drone) vừa mới thu cánh lại định bay vào trong tiệm.

"Này! Thằng nhóc tiểu nhị! Ngươi giải thích thế nào về việc combo 3 miếng gà này lại thiếu một phần khoai tây chiên?" Ma Tôn quát lên, nhưng âm lượng vừa đủ để không làm thức tỉnh vị "đại lão" đang nằm kia. Lão ta sợ Diệp Trần một, thì sợ cái bình xịt muỗi kia mười.

Thanh Loan lạnh lùng liếc mắt qua, tay cầm chai nước lau kính, giọng nói không chút ấm áp: "Trong biên lai ghi rõ 'Ma Tôn đổi một lốc Ma Sát Thạch lấy gà rán'. Ma Sát Thạch của ông bị sứt một góc, hệ thống trừ đi phần khoai tây. Có ý kiến gì thì lên phường, à không, qua bên kia đợi chủ nhân thức dậy mà khiếu nại."

Ma Tôn cứng họng, tức tối vứt cái xương gà vào thùng rác – cái thùng rác thần kỳ mà bất cứ thứ gì rơi vào cũng tan biến vào hư không. Lão lầm bầm: "Hút máu… đúng là tiệm hắc điếm mà!"

Vừa dứt lời, một bóng dáng già nua, gầy gò nhưng tinh thần quắc thước đột nhiên hiện ra bên cạnh Ma Tôn. Trần Huyền Tử, Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, đang đưa mũi lên hít hà không khí một cách cuồng nhiệt.

"Mùi vị này… không phải gà rán. Đây là mùi vị của sự hủy diệt xen lẫn tái sinh!" Lão Trần trợn mắt, chỉ vào một khe hở nhỏ phía trên kệ hàng đang tỏa ra làn khói mờ nhạt. "Hắc Ma đầu, ngươi có thấy không? Đạo vận đỏ rực kia… đó không phải là lửa, đó là Huyết Khí tinh hoa!"

Đúng lúc này, trên bầu trời bỗng vang lên tiếng rít xé gió một lần nữa. Đĩa bạc của Zorax – kẻ đáng lẽ đã rời khỏi tinh hệ này – đột ngột quay trở lại. Nhưng lần này, nó không hạ cánh một cách tao nhã mà dường như đang bị mất kiểm soát, lao vút xuống rồi dừng khựng lại cách cửa tiệm chỉ vài mét.

Cửa sập mở ra, Zorax lao ra ngoài, mái tóc bạc của hắn dựng đứng, đôi mắt vàng khè nay chuyển sang màu đỏ sọc. Hắn không nói không rằng, quỳ thụp xuống trước cái ghế nằm của Diệp Trần, rên rỉ:

"Hỡi Đấng Sáng Thế của Vị Giác! Xin hãy cứu lấy giống loài của chúng tôi! Kẹo mút… kẹo mút không đủ! Sau khi rời đi, bộ não của chúng tôi đã bị vị ngọt đó làm cho đình trệ, chúng tôi nhận ra nếu không có một thứ gì đó cực đoan hơn để trung hòa, nền văn minh của chúng tôi sẽ chìm đắm trong sự hủ bại của đường ngọt mãi mãi!"

Diệp Trần khẽ cựa mình. Anh đưa tay gạt tờ tạp chí ra, nheo mắt nhìn đám người đang đứng đen kịt trước cửa tiệm. Một con chó đen nhỏ (Tiểu Hắc) lững thững đi ra từ dưới gầm bàn, ngáp một cái thật dài rồi nhìn Zorax bằng ánh mắt khinh bỉ của kẻ đã ăn mòn hết xúc xích bò.

"Gì mà ồn ào thế?" Diệp Trần ngái ngủ hỏi, giọng vẫn còn chút nhựa. "Zorax? Sao không về hành tinh của ông mà chiếm đóng đi? Quay lại đây làm gì?"

"Chủ nhân kính mến!" Zorax gào lên đầy thống thiết, "Chúng tôi đã phân tích viên kẹo của Ngài. Nó quá hoàn mỹ, đến mức mọi thuật toán điều khiển phi thuyền của chúng tôi đều bị vị ngọt hóa thành vô dụng. Các phi hành gia của tôi giờ đây chỉ biết ôm nhau khóc vì hạnh phúc, họ không chịu làm việc nữa! Ngài phải có thứ gì đó… 'mạnh' hơn, thứ gì đó có thể khiến họ tỉnh táo lại!"

Diệp Trần gãi đầu, ánh mắt vô tình lướt qua quầy hàng mới vừa được hệ thống tự động cập nhật trong lúc anh ngủ. Một màu đỏ rực rỡ, bao bì in hình một con gà đang phun ra lửa, bên cạnh là bảy cấp độ biểu tượng cho "Địa ngục".

[Ting! Nhiệm vụ phụ phát sinh: "Phổ cập vị giác cấp độ hạt nhân". Bán được 10 bát mì cay cấp độ 7 cho thực khách ngoại lai. Phần thưởng: Mở khóa kệ hàng "Gia dụng thông minh – Tủ lạnh âm 200 độ C".]

Khóe môi Diệp Trần khẽ giật giật. Hệ thống này đúng là không để anh yên mà.

"Được rồi, được rồi." Diệp Trần đứng dậy, vươn vai một cái khiến xương cốt kêu răng rắc. "Muốn tỉnh táo chứ gì? Muốn cảm nhận 'ý nghĩa thực sự của sự tồn tại' chứ gì? Thanh Loan, đi đun nước đi. Trần lão, Ma Tôn, nếu hai người muốn thử thì cũng vào đây. Hôm nay tiệm tạp hóa tổ chức 'Thách thức vị giác'."

Ba phút sau.

Trước mặt Zorax, Trần Huyền Tử và Ma Tôn là ba bát mì bốc khói nghi ngút. Màu nước súp không phải là màu đỏ thông thường của ớt, mà là một loại màu đỏ sẫm đến tím tái, lấp lánh những hạt tinh thể liti trông như những ngôi sao đang sụp đổ. Mùi hương bốc lên không hề thơm theo nghĩa thông thường, nó hắc đến mức Ma Tôn vừa hít một hơi đã hắt hơi liên tục, ma công trong người suýt thì bạo tẩu.

"Đây là…" Ma Tôn run giọng hỏi.

"Mì tôm siêu cay cấp độ 7 – Hỏa Diệm Diệt Thế Diện." Diệp Trần thản nhiên lấy một lon Coca-Cola mát lạnh từ trong tủ lạnh ra, khui "tạch" một cái rồi dựa lưng vào kệ hàng xem kịch. "Ăn đi, một bát này giá mười vạn linh thạch thượng phẩm, riêng Zorax lấy giá ưu đãi là một cân quặng Neutron."

Trần Huyền Tử nhìn bát mì, trong lòng bỗng dấy lên một nỗi bất an kinh khủng. Lão là Nguyên Anh kỳ, cơ thể đã rèn luyện đến mức dao đâm không thủng, lửa đốt không cháy, vậy mà lúc này, nhìn vào bát mì, lão thấy da đầu tê rần. Nhưng vì sĩ diện của một Lão tổ, lão cầm đôi đũa tre lên, gắp một sợi mì dài đỏ thắm.

"Chỉ là món ăn thôi mà, có thể làm gì được ta?"

Zorax cũng không chần chừ. Với tư duy của một chủng tộc khoa học, hắn tin rằng không có hợp chất hữu cơ nào có thể phá hủy bộ đồ bảo hộ nano cấp phân tử trong miệng hắn. Hắn há miệng, đưa cả một miếng lớn vào.

Cả không gian trong tiệm tạp hóa bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc.

Một giây… Hai giây… Ba giây…

"OÀNH!!!"

Một tiếng nổ không phát ra âm thanh nhưng làm rung chuyển cả thần thức của những người chứng kiến. Gương mặt của Zorax từ màu xám bạc chuyển sang đỏ tươi, rồi sang tím, cuối cùng là một màu đen cháy xém như bị điện giật.

"XÈOOO—"

Từ hai lỗ tai của Zorax, hai luồng khói trắng phun ra dài tới nửa mét, áp suất cực lớn khiến cái mũ bảo hộ của hắn nứt toác. Đôi mắt vàng của hắn trừng trừng, đồng tử co rút lại thành một cái chấm nhỏ xíu. Hắn muốn hét lên, nhưng thực quản của hắn dường như đã bị một bàn tay lửa khổng lồ bóp nghẹt.

"A… Gâu… Á… Hỏa… Đạo… Vạn… Cổ…" Zorax lắp bắp, rồi đột nhiên, hắn nhảy dựng lên cao ba mét, lao thẳng ra khỏi tiệm tạp hóa, cắm đầu xuống cái mương nước tưới cây gần đó của Vân Hải Thành.

Nhưng nước mương không những không làm dịu đi cái cay, mà khi mặt hắn chạm nước, tiếng "Xèo" vang lên như thể miếng sắt nung đỏ nhúng vào thùng nước đá, hơi nước bốc lên mù mịt cả một vùng.

Bên trong tiệm, Trần Huyền Tử cũng không khá khẩm hơn. Lão già vốn dĩ tiên phong đạo cốt nay đang bò rạp dưới sàn, lưỡi thè dài ra ngoài như một con chó sắp chết khát, toàn thân run rẩy như lên cơn sốt rét.

"Diệp… Diệp tiểu hữu… Ngươi… Ngươi cho ta ăn… mảnh vỡ của Mặt Trời sao?" Lão Trần rên rỉ. Mỗi khi lão thở ra, một tia lửa thực thụ lại bắn ra từ mũi, đốt cháy cả chòm râu dài quý giá mà lão đã nuôi nẫng suốt ba trăm năm.

Ma Tôn là kẻ cứng đầu nhất. Lão vận dụng toàn bộ Ma công, ý đồ dùng luồng ma khí lạnh lẽo trong người để trấn áp cái nóng của bát mì. Nhưng không! Cái cay của món "Hỏa Diệm Diệt Thế" này không thuộc về thế giới này. Nó là quy tắc Thiên Đạo ở một cấp độ cao hơn. Khi Ma công của lão chạm vào sợi mì, nó không những không dập tắt được lửa, mà còn giống như đổ thêm dầu vào lửa.

"Ầm!"

Lớp áo choàng đen của Ma Tôn bùng cháy. Lão trợn trừng mắt, nhìn thấy trong bát mì không phải là sợi mì nữa, mà là hàng vạn con ác long đang múa lượn, mỗi lần chúng quẫy đuôi là lại đánh vào tâm ma của lão một nhát chí mạng.

"Ta thấy rồi… Ta thấy vạn giới sụp đổ trong biển lửa…" Ma Tôn thốt lên, giọng nói khàn đặc. Lão bắt đầu nhảy một điệu nhảy kỳ quái, chân tay vung vẩy điên cuồng để thoát khỏi cảm giác tê dại lan tận tủy xương.

Thanh Loan đứng bên cạnh, tay cầm khay trà, đôi mắt đẹp hiện lên vẻ sùng bái tột độ. Cô lầm bầm: "Hóa ra đây là cách Chủ nhân dạy họ về 'Hành Giả Khổ Hạnh'. Thông qua cái cay cực hạn để kích phát tiềm năng tiềm ẩn trong gene và linh hồn. Một gói mì tôm nhỏ bé mà lại chứa đựng đạo lý diệt thế và sáng thế luân hồi. Chủ nhân… thực sự là vĩ đại quá đi thôi!"

Diệp Trần nhìn đống hỗn loạn trước mắt, khẽ thở dài: "Đã bảo là cấp độ 7 rồi mà không tin. Thanh Loan, đưa cho mỗi người một hộp sữa tươi mộc châu lạnh đi, không thì họ sẽ cháy trụi cả thần thức mất."

Sau khi tu hết ba hộp sữa tươi, Zorax bò từ dưới mương lên, ướt sũng nhưng đôi mắt lại sáng quắc một cách lạ lùng. Hắn không còn vẻ uể oải, hủ bại như lúc nãy nữa. Thay vào đó, một luồng năng lượng đỏ rực bao quanh lấy hắn, thậm chí cơ bắp trên cơ thể mảnh khảnh của người hành tinh Tinh Vân cũng bắt đầu phồng lên.

"Cảm ơn Ngài!" Zorax quỳ sụp xuống, giọng nói trầm hùng hơn hẳn. "Cái cay này… nó đã đốt cháy hết những đoạn code rác trong não bộ của chúng tôi! Chúng tôi không chỉ tỉnh táo, mà dường như gene đã được nâng cấp lên một tầng thứ mới! Ngài có bao nhiêu bát mì này? Chúng tôi muốn mua sạch! Dùng toàn bộ kho tàng của hành tinh chúng tôi để đổi cũng được!"

Trần Huyền Tử cũng gượng dậy được, chòm râu của lão đã cháy sạch nhưng khí tức trên người lão bỗng dưng bùng nổ. Một tầng gông xiềng của Nguyên Anh kỳ vốn dĩ cứng nhắc bao năm, nay dưới sức nóng của mì cay đã có dấu hiệu rạn nứt.

"Hóa ra… phá sau đó mới lập!" Lão Trần cười lớn, dù nước mắt nước mũi vẫn còn tèm lem. "Cái cay này là để đốt cháy tạp chất trong linh lực! Diệp tiểu hữu, bát mì này chính là thánh vật của giới tu tiên! Từ nay về sau, ai nói tu tiên là thanh cao thoát tục? Tu tiên chính là phải ăn mì cay!"

Cửu U Ma Tôn lúc này mới lấy lại được bình tĩnh, lão nhìn chằm chằm vào bát mì còn dở, rồi nhìn sang Diệp Trần với ánh mắt kinh sợ xen lẫn khao khát. "Bản tôn… bản tôn muốn mua mười vạn bát này về cho quân đoàn Ma tu. Chúng ta sẽ dùng cái cay này để thống trị thế giới!"

Diệp Trần khoát tay, vẻ mặt lười biếng lại hiện về: "Thôi đi các ông tướng. Mì này mỗi người mỗi ngày chỉ được ăn một bát. Ăn nhiều hơn là tự thiêu đấy. Còn ông Zorax, lấy mì xong thì lướt nhanh đi, đừng để phi thuyền của ông che hết ánh trăng của tiệm tôi."

Đêm đó, phi thuyền đĩa bạc rời đi trong một luồng hào quang màu đỏ cam rực rỡ, mạnh mẽ gấp mười lần lúc mới đến. Người ta đồn rằng, hạm đội của Zorax sau này đã đổi tên thành "Hỏa Diệm Quân Đoàn", và mỗi lần họ tấn công hành tinh nào, vũ khí của họ không phải laser mà là những quả bom tỏa ra mùi mì cay nồng nặc.

Còn ở Vân Hải Thành, cái tên "Mì Cay Cấp Độ 7" đã trở thành một truyền thuyết kinh hoàng. Các tu sĩ bắt đầu xếp hàng dài dằng dặc trước cửa tiệm từ lúc gà chưa gáy, chỉ mong được một lần trải nghiệm cảm giác "vừa ăn vừa khóc", cảm giác thấy tổ tiên hiện về chào hỏi giữa làn khói súp cay xè.

Diệp Trần nằm trên ghế, nghe tiếng tiền linh thạch chảy vào túi hệ thống "leng keng", môi khẽ nở một nụ cười mãn nguyện. Anh lầm bầm trong giấc ngủ:

"Hóa ra, đỉnh cao của tu hành… thực sự là nằm ở bát mì nóng, và một chút sữa tươi để chữa bỏng lưỡi."

Dưới gầm giường, con chó đen nhỏ Tiểu Hắc lén lút kéo một gói mì cay cấp độ 7 ra, nhìn vào hình con gà phun lửa, đôi mắt nó lóe lên tia sáng ranh mãnh. Nó tự nhủ: "Chủ nhân đúng là kiết lị, cái này ăn với xúc xích bò chắc chắn là cực phẩm nhân gian!"

Và thế là, một "vị thần thực phẩm" khác lại chuẩn bị ra đời trong tiệm tạp hóa kỳ quái nhất Tiên giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8