Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 3: ** Nhặt được một con chó vàng

Cập nhật lúc: 2026-05-09 13:01:29 | Lượt xem: 2

Sáng sớm, sương mù dày đặc bao phủ thung lũng của ngoại môn Thanh Vân Tông. Ánh bình minh le lói chưa kịp xuyên qua màn mây thì Diệp Phi đã vác chiếc cuốc gỉ trên vai, bắt đầu một ngày làm việc mới.

Dược viên này nằm ở một góc khuất nhất của tông môn, quanh năm mây mù bao phủ, linh khí mỏng manh đến mức những thiên tài ở nội môn chỉ cần nhìn qua cũng thấy chán ghét. Nhưng đối với Diệp Phi, đây chính là "mảnh đất hứa", là pháo đài vững chắc nhất để hắn thực thi triết lý "Cẩu đạo" trường sinh của mình.

Diệp Phi dừng lại trước hàng rào tre trông có vẻ mục nát. Hắn thở hắt ra một hơi, đưa tay lật nhẹ chiếc thẻ tre cũ kỹ treo trên cổng. Ngay lập tức, một tầng gợn sóng vô hình thoáng hiện lên rồi biến mất. Đó là một phần của "Thập Bát Đại Trận" mà hắn đã dày công bố trí trong suốt 10 năm qua, lấy danh nghĩa là hàng rào đuổi thỏ, nhưng thực chất có thể ngăn cản ngay cả một tu sĩ Kim Đan cường hành xông vào.

"Hệ thống, hôm nay thuộc tính thế nào rồi?" Diệp Phi thầm hỏi trong lòng.

Một bảng điều khiển hiện ra trong đầu hắn:

**[Ký chủ: Diệp Phi]**
**[Tu vi bề ngoài: Luyện Khí tầng 3]**
**[Tu vi thực tế: Luyện Hư tầng 9 (Sắp đột phá Hợp Thể)]**
**[Công cụ: Cuốc Thái Cổ (Bình thường), Bình Cam Lộ (Bình thường)]**
**[Sản vật đang trồng: Cải bắp kim cương (100 ngày), Hành lá kiếm khí (50 ngày)…]**
**[Điểm thần nông: 12.500]**
**[Tuổi thọ còn lại: 15.600 năm]**

"Haiz, mới có bấy nhiêu tuổi thọ sao? Vẫn chưa an toàn, vẫn chưa đủ an toàn." Diệp Phi lầm bầm, sắc mặt hiện rõ sự lo lắng không hề giả trân. Ở cái thế giới mà một vị Tiên đế có thể thọ hàng triệu năm thì hơn một vạn năm tuổi thọ của hắn chẳng khác nào ngọn đèn trước gió.

Hắn bắt đầu cầm bình nước đi tưới cho luống cải bắp. Thứ nước hắn dùng, nếu rơi vào tay bất kỳ một vị tông chủ của siêu cấp tông môn nào, cũng đủ khiến họ phát điên mà đại chiến ba trăm hiệp. Đó là tinh hoa Cam Lộ tinh khiết nhất, chứa đựng nồng đậm đạo vận. Nhưng dưới tay Diệp Phi, nó chỉ là "nước giếng pha chút đường" cho ngọt rau.

Khi đang tỉ mỉ nhặt cỏ, đôi tai thính nhạy của một tu sĩ Luyện Hư bỗng giật nảy. Từ phía bìa rừng cách đó không xa, có một tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên.

Diệp Phi ngay lập tức khựng lại, cơ bắp toàn thân căng cứng. Theo phản xạ bản năng của một kẻ sợ chết đến cực đoan, hắn liền lui lại ba bước, tay phải bí mật kết ấn tẩu thoát, mắt quét nhìn xung quanh xem có mai phục hay không.

"Tiếng gì vậy? Quái vật? Hay là có kẻ đang bị truy sát dạt vào đây để kéo mình xuống nước? Hoặc là… có vị tiên tử nào đang trọng thương và mình cứu xong sẽ bị gán ghép vào một mối tình nghiệt ngã dẫn đến diệt môn?"

Hàng loạt kịch bản kinh dị hiện ra trong đầu Diệp Phi. Hắn đứng bất động mười phút đồng hồ, dùng thần thức cực kỳ cẩn thận quét đi quét lại khu vực đó tận một trăm lần. Sau khi chắc chắn rằng trong vòng bán kính mười dặm không có hơi thở của bất kỳ cường giả nào, hắn mới rón rén tiến tới.

Tại một bụi cỏ lau rậm rạp bên khe suối nhỏ, một con chó vàng gầy trơ xương đang nằm hấp hối.

Nó nhỏ thó, bộ lông vàng vẩn đục, đầy bùn đất và những vết ghẻ lở. Bốn chân nó co quắp, xương sườn nhô hẳn ra ngoài, chứng tỏ nó đã đói khát rất lâu ngày. Điều đáng nói là hơi thở của nó đứt quãng, trong cổ họng thỉnh thoảng phát ra tiếng khò khè vô lực.

"Chỉ là một con chó?"

Diệp Phi nhíu mày. Hắn vẫn không hạ thấp cảnh giác, dùng chiếc cuốc gỉ khều khều nhẹ vào thân con chó. Con chó nhỏ khó khăn lắm mới hé mở được đôi mắt mờ đục nhìn Diệp Phi một cái. Trong ánh mắt đó không có sự hung dữ của dã thú, chỉ có sự van nài, sự tuyệt vọng của một sinh linh sắp bị hơi thở tử thần nuốt chửng.

Diệp Phi đứng khoanh tay, trầm tư suy nghĩ: "Cứu hay không cứu? Cứu nó tức là kết nhân quả. Nhân quả dẫn đến phiền phức. Phiền phức dẫn đến tử vong. Quy tắc số một của Cẩu đạo: Không nhặt những vật lạ bên lề đường."

Nhưng khi hắn định quay lưng đi, một giọng nói máy móc của Hệ thống bỗng vang lên:

**[Nhiệm vụ đột xuất: Trái tim người nông dân.]**
**[Nội dung: Cứu sống sinh linh sắp chết này. Phần thưởng: 500 điểm thuộc tính Thần Nông và 1 hạt giống Linh quả lạ.]**

Ánh mắt Diệp Phi lóe lên. Điểm thuộc tính thì cũng bình thường thôi, nhưng hạt giống linh quả lạ thường là những thứ không có trong hiệu sách hay thị trường, rất có lợi cho việc tăng cường phòng ngự. Quan trọng nhất là, nhìn con chó gầy gò này, hắn bỗng nhớ đến chính mình của mười năm trước, khi vừa mới xuyên không đến đây, bơ vơ và vô dụng, suýt nữa thì chết đói ở cái nơi tu tiên đầy máu lạnh này.

"Thôi được rồi, xem như ta nợ ngươi từ kiếp nào vậy. Nhưng nói trước, nếu ngươi là yêu quái hóa thân thì ta sẽ dùng cái cuốc này bổ đôi đầu ngươi trước khi ngươi kịp hắt hơi đấy."

Diệp Phi lầm bầm, tay áo phất một cái. Một luồng linh lực ôn hòa như bông lan tỏa ra, bao bọc lấy con chó nhỏ, đưa nó vào trong vườn rau.

Vào đến gian nhà lá, Diệp Phi lấy ra một chiếc bát sành sứt mẻ. Hắn đắn đo một chút, rồi vào trong hầm chứa đồ lấy ra một nửa củ cải trắng bị gãy – đây là "củ cải Tuyết Tủy" cực phẩm, vốn định để chiều nay hầm xương.

Hắn nghiền nát củ cải, hòa cùng một ít nước Cam Lộ, tạo thành một loại dung dịch lỏng xanh biếc, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ nhưng khiến cho hoa cỏ xung quanh đều hướng về phía này mà run rẩy.

"Nào, ăn đi. Nếu mạng ngươi đủ lớn để tiêu hóa thứ này, ngươi sẽ sống."

Hắn nhỏ từng giọt dung dịch vào miệng con chó. Kỳ tích xuất hiện, ngay khi nước vào cổ họng, cơ thể khô héo của con chó vàng nhỏ bỗng run lên bần bật. Những vết thương ngoài da của nó bắt đầu khô lại và bong ra với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Linh lực tinh khiết của củ cải Tuyết Tủy len lỏi vào kinh mạch, tu bổ lại nội tạng đã suy kiệt của nó.

Sau một canh giờ, hơi thở của con chó đã dần ổn định. Nó nằm thiếp đi trên đống cỏ khô, toàn thân tỏa ra một tầng hào quang nhàn nhạt.

Diệp Phi ngồi bệt xuống ghế tre, quẹt mồ hôi trên trán: "Mệt thật, cứu mạng còn khổ hơn trồng một mẫu ruộng. Hy vọng con chó này không báo oán."

Sáng hôm sau.

Diệp Phi vừa mới thức dậy, định ra giếng múc nước rửa mặt thì đã thấy một cái bóng vàng nhỏ xíu đang loay hoay trước cửa phòng.

Con chó nhỏ đã tỉnh. Nó không còn gầy yếu như hôm qua nữa. Dù xương sườn vẫn còn hơi lộ ra, nhưng đôi mắt nó đã trở nên đen láy, tinh anh và vô cùng linh động. Thấy Diệp Phi đi ra, nó liền lùi lại một bước, nghiêng đầu nhìn hắn với vẻ đầy phòng bị, nhưng sau đó dường như cảm nhận được hơi thở quen thuộc đã cứu mạng mình, nó liền vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn.

"Gâu!"

Một tiếng sủa non nớt, vang vọng khắp thung lũng.

Diệp Phi khoanh tay, híp mắt nhìn nó: "Tỉnh rồi à? Ăn hết đồ của ta rồi thì biết điều một chút. Ở đây ta là chủ, ngươi là khách. Quy tắc của thung lũng này chỉ có hai điều: Một là không được làm hỏng rau của ta, hai là khi thấy có người lạ tới thì phải trốn đi thật kỹ."

Con chó như thể hiểu tiếng người, nó nhìn về phía luống cải bắp tươi tốt, rồi lại nhìn cái cuốc gỉ của Diệp Phi, trong đôi mắt hiện lên một tia khinh thường thoáng qua cực nhanh. Nếu Diệp Phi nhìn kỹ, hắn sẽ thấy con chó này đang nhíu mày – một hành động vô cùng con người.

"Nhìn cái gì mà nhìn? Muốn ăn nữa không?" Diệp Phi xách từ trong bếp ra một bát cơm trắng trộn với vài mẩu lá rau thừa. "Cơm này được nấu từ Gạo Linh Tuyền, rau này là Cải Bắp Kim Cương bị sâu đục một lỗ, bình thường cường giả Kim Đan cũng không có cửa mà ăn đâu. Ăn đi!"

Con chó ban đầu có vẻ hơi chần chừ, cái mũi đen của nó khịt khịt vào bát cơm. Ngay lập tức, nó giống như phát hiện ra kho báu vô tận, vùi đầu vào bát cơm mà đánh chén đến mức đuôi vẫy nhanh như một chiếc quạt điện.

Ăn xong, nó liếm bát sạch bong không còn một hạt cơm nào, sau đó đi đến chân Diệp Phi, dụi dụi cái đầu nhỏ vào ống quần vải bố của hắn.

Diệp Phi cười hắc hắc: "Biết ơn là tốt. Để xem nào, phải đặt cho ngươi một cái tên. Người ta thường bảo tên xấu dễ nuôi, sống lâu. Ta là Diệp Phi, ngươi là con chó thứ hai bước chân vào vườn rau này – à không, con đầu tiên. Nhưng ta thích số hai hơn vì nó có cảm giác an toàn, dự phòng."

Hắn vỗ tay một cái: "Quyết định thế đi, từ nay ngươi tên là Nhị Cẩu."

Con chó nghe thấy cái tên này, hành động dụi đầu bỗng dừng lại. Nó ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn Diệp Phi với vẻ mặt không thể tin nổi. Nó – đường đường là hậu duệ duy nhất còn sót lại của… À mà thôi, nó nhìn cái tên phàm nhân tu vi "Luyện Khí tầng 3" trước mặt, rồi lại nghĩ đến bát cơm kỳ diệu lúc nãy, cuối cùng đành ngậm ngùi chấp nhận số phận.

"Gâu…" (Tiếng sủa nghe đầy vẻ cam chịu).

Thế là, cuộc sống ở thung lũng có thêm một thành viên mới.

Diệp Phi vẫn như cũ, mỗi sáng tưới rau, bón phân, chiều đến thì nằm võng đọc sách tu tiên cơ bản. Nhị Cẩu thì bắt đầu lộ rõ sự khác thường. Nó không giống những con chó khác thích đuổi gà hay nghịch ngợm. Nó thường xuyên nằm dưới gốc cây cổ thụ lớn nhất giữa vườn rau, nhắm mắt như đang thiền định.

Đôi khi, Diệp Phi thấy Nhị Cẩu đi vòng quanh hàng rào tre, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào các điểm nút của trận pháp. Có lần, Diệp Phi vô tình đi ngang qua, thấy Nhị Cẩu đang giơ một chân sau lên… "tè" vào một mắt trận quan trọng.

"Nhị Cẩu! Ngươi làm cái quái gì đấy!" Diệp Phi hét lên, cầm chổi chạy ra.

Con chó giật mình, nhanh chóng hoàn thành "thủ tục" rồi phóng vụt vào gầm giường.

Diệp Phi tức tối đi đến mắt trận, định thần nhìn lại thì bỗng ngẩn người. Nơi Nhị Cẩu vừa phóng uế không hề làm hỏng trận pháp, mà dịch thể của nó chứa đựng một loại năng lượng kỳ lạ nào đó, hòa quyện với linh lực của hàng rào tre, làm cho trận pháp trở nên tự nhiên hơn, ẩn giấu khí tức sâu hơn đến mức ngay cả Diệp Phi cũng suýt không nhận ra dấu vết của nhân tạo.

"Ảo giác sao?" Diệp Phi gãi đầu. "Chắc chắn là ảo giác rồi. Một con chó nhặt ngoài đường làm sao biết bố trí trận pháp được. Chắc tại rau mình trồng nhiều chất quá, chó ăn vào cũng sinh ra biến dị thôi."

Nghĩ đoạn, hắn lại tiếp tục quay về xới đất. Hắn không hề biết rằng, dưới gầm giường, Nhị Cẩu đang thở dài thườn thượt bằng cái mũi ngắn ngủn, thầm nghĩ trong bụng: "Chủ nhân này rốt cuộc là loại đại năng gì vậy? Trận pháp bố trí tuy tinh diệu nhưng vẫn còn sơ hở 'mười lăm phần vạn', mình không bù đắp thêm chút khí tức thì kẻ thù chỉ cần tìm kiếm ba nghìn năm là sẽ ra mất!"

Mấy ngày sau, rắc rối bắt đầu tìm đến, đúng như những gì Diệp Phi lo ngại về "nhân quả".

Một buổi trưa, khi Diệp Phi đang chuẩn bị nấu món khoai tây chiên bằng loại khoai tây hỏa hệ do hắn đặc chế, thì bên ngoài cổng vườn có tiếng động lớn.

"Diệp Phi! Tên tạp dịch kia, mau cút ra đây cho ta!"

Một giọng nói hống hách vang lên. Nhị Cẩu đang nằm dưới gốc cây lập tức dựng tai lên, đôi mắt đen bừng lên một tia lạnh lẽo sắc lẹm, khí thế trên người nó thoáng chốc trở nên thâm trầm đến đáng sợ. Nhưng chỉ trong chớp mắt, nó thấy Diệp Phi đang chạy ra với vẻ mặt sợ hãi như sắp chết đến nơi, thế là nó lại nhanh chóng xẹp xuống, giả vờ làm một con chó ghẻ đang gãi ngứa.

Diệp Phi vừa chạy vừa run, miệng lầm bầm: "Tai họa tới rồi, tai họa tới rồi. Quẻ hôm trước bói đúng là 'hung', thảo nào tối qua mí mắt cứ giật liên hồi."

Hắn hé cửa nhìn ra. Trước cổng là ba đệ tử ngoại môn, dẫn đầu là một thanh niên cao lớn, mặc đạo bào vân mây, mặt mày vênh váo. Đây là Vương Hổ, một kẻ nổi danh là chuyên đi bắt nạt các đệ tử tạp dịch để thu phí bảo kê linh thạch.

"Ồ, là Vương sư huynh." Diệp Phi khom lưng quỳ gối, nụ cười trên mặt vô cùng nịnh nọt. "Không biết hôm nay ngọn gió nào đưa sư huynh đến cái nơi chim không thèm đậu, chó không thèm đi bậy này ạ?"

Nhị Cẩu ở đằng sau nghe thấy thế thì khẽ hắt hơi một cái, ánh mắt đầy sự khinh bỉ đối với sự nhát gan của chủ nhân.

Vương Hổ hếch cằm, chỉ tay vào vườn rau: "Ta nghe nói dạo này vườn rau của ngươi xanh tốt lạ thường, khí tức trong lành, chắc chắn là ngươi giấu giếm linh thạch để bồi bổ cho rau phải không? Nghe đây, từ tháng này, lệ phí nộp cho bang hội chúng ta tăng gấp đôi. Nộp ra mười viên linh thạch hạ phẩm, nếu không, ta sẽ nhổ hết đống rau thối này của ngươi!"

Diệp Phi mặt méo xẹo, rên rỉ: "Sư huynh tha mạng! Đệ tử đào đâu ra linh thạch cơ chứ? Rau xanh tốt là nhờ đệ tử chăm chỉ tưới… nước giếng pha đường đấy ạ!"

"Pha đường cái đầu ngươi! Mau đưa tiền, hoặc là ta vào lục soát!" Vương Hổ bắt đầu mất kiên nhẫn, bàn tay hắn linh lực lưu chuyển, định bước qua hàng rào tre.

Trong lòng Diệp Phi lúc này thầm chửi rủa: "Thằng ngu, bước vào đi. Bước vào một bước là 'Vạn Kiếm Xuyên Tâm Trận' của ta sẽ biến ngươi thành cái tổ ong. Lúc đó ta lại phải mất công đào hố chôn, mà phân bón bằng thịt người thì rau hơi nồng, khó bán lắm."

Nhưng bên ngoài, hắn vẫn ôm lấy chân Vương Hổ mà van xin.

Giữa lúc đó, Nhị Cẩu bỗng nhiên lững thững đi tới. Nó không sủa, chỉ đứng im lặng bên cạnh chân Diệp Phi, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào ống quần của Vương Hổ.

Vương Hổ cúi xuống, thấy một con chó vàng ghẻ lở thì hừ lạnh: "Đến chó cũng hèn y như chủ. Đi chỗ khác!"

Hắn giơ chân định đá Nhị Cẩu.

Diệp Phi tim đập nhanh: "Thôi chết, nếu con chó này bị đá văng vào mắt trận kích hoạt phòng ngự thì mình lộ tẩy mất!"

Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo lại khiến tất cả sững sờ. Vương Hổ vừa mới vung chân lên, bỗng dưng hắn thấy chân mình cứng đờ như bị đá hóa. Một luồng khí tức cực kỳ khủng khiếp, cổ xưa và đầy áp lực từ con chó vàng kia thoáng qua. Trong mắt Vương Hổ lúc đó, con chó vàng không còn là chó ghẻ nữa, mà là một con quái thú khổng lồ có thể nuốt chửng cả bầu trời.

"A!"

Vương Hổ hét lên một tiếng thất thanh, mất đà ngã ngửa ra phía sau, đầu đập vào tảng đá cạnh cổng phát ra một tiếng "cốp" khô khốc.

Hai tên đi theo ngơ ngác: "Vương sư huynh, huynh sao vậy?"

Vương Hổ mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy chỉ tay vào Nhị Cẩu: "Con… con quái vật… chạy… mau chạy!"

Hắn không kịp đứng dậy, lồm cồm bò dậy mà chạy như gặp ma, hai tên đàn em thấy đại ca bỏ chạy cũng hoảng sợ chạy theo mà chẳng hiểu tại sao.

Thung lũng trở lại vẻ tĩnh lặng.

Diệp Phi ngây người nhìn theo bóng bọn họ, rồi nhìn xuống Nhị Cẩu đang thản nhiên dùng răng cắn gấu quần hắn kéo kéo về phía bếp.

"Chuyện gì vừa xảy ra? Hắn ngã sao? Chắc là hôm qua luyện công quá độ, hư hỏa xông lên đầu dẫn đến ảo giác rồi." Diệp Phi tự an ủi mình như vậy. "May thật, may thật. Không phải đào hố chôn người rồi."

Hắn xoa đầu Nhị Cẩu: "Nhị Cẩu à, ngươi hên đấy. Suýt chút nữa là thành chó hầm rồi. Đi, vào ta thưởng cho miếng thịt bò sấy khô (thực chất là thịt Thần Thú Cổ Đại hắn đào được trong vườn)."

Nhị Cẩu liếc nhìn Diệp Phi một cái, đuôi vẫy nhẹ. Nó thầm nghĩ: "Thân là chủ nhân của ta, dù có yếu đuối một chút cũng không sao, chỉ cần cung cấp đủ cơm linh là được. Mấy con ruồi muỗi này, để bổn tọa âm thầm xử lý là ổn."

Đêm đó, trăng thanh gió mát.

Diệp Phi nằm trong phòng, hơi thở đều đặn. Thực chất, dù đang ngủ, nguyên thần của hắn vẫn không ngừng hấp thụ linh khí đất trời qua các lỗ chân lông, tu vi âm thầm nhích dần lên đỉnh phong Luyện Hư.

Bên ngoài, Nhị Cẩu nhảy lên mái nhà lá. Nó ngồi xổm như tư thế của con người, nhìn lên vầng trăng khuyết. Một luồng ánh sáng tinh hoa từ vầng trăng đổ xuống, bị nó nuốt trửng vào bụng. Bộ lông vàng bẩn thỉu của nó dưới ánh trăng chợt hiện ra những hoa văn cổ quái, trông như những chuỗi xích thần linh đang bị phong ấn.

Nhị Cẩu nhìn về hướng Vương Hổ vừa chạy đi, miệng khẽ nhếch lên, một luồng sóng âm cực nhỏ phát ra mà tai người không nghe thấy:

"Dám đe dọa người nuôi cơm của ta? Đêm nay ngươi cứ mơ thấy ta ăn thịt ngươi chín trăm chín mươi chín lần đi."

Tại khu nội môn, Vương Hổ đang ngủ bỗng giật nảy mình, la hét thảm thiết trong cơn ác mộng, bắt đầu chuỗi ngày mất ngủ trầm trọng khiến hắn sút mười ký thịt trong vòng một tuần.

Sáng hôm sau, Diệp Phi ra khỏi phòng, vươn vai một cái thật dài.

"Hệ thống, bói quẻ hôm nay thế nào?"

**[Quẻ hôm nay: Bình hòa. Khuyến cáo: Nên thu hoạch hành lá, trồng thêm tỏi để xua đuổi ám khí.]**

"Tốt!" Diệp Phi hào hứng cầm cuốc ra vườn. "Nhị Cẩu đâu, ra bới đất cho ta nào!"

"Gâu!"

Con chó vàng chạy tót ra, đuôi vẫy tít mù. Một người một chó, dưới ánh nắng sớm ban mai, tiếp tục công việc "cẩu" trường sinh của mình, tạo nên một khung cảnh yên bình giả tạo nhất cái thương lam giới này.

Diệp Phi vừa làm vừa hát vu vơ một bản nhạc từ kiếp trước, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía vườn rau bát ngát. Đối với hắn, thiên hạ đại loạn, thần tiên đánh nhau hay ma đầu tái thế đều không quan trọng. Quan trọng là cải bắp năm nay không có sâu, và Nhị Cẩu thì càng lúc càng… dễ nuôi.

Chương này khép lại khi Diệp Phi vô tình đào lên một chiếc nhẫn cũ kỹ bị chôn sâu dưới đất từ mười năm trước mà hắn đã quên bẵng đi.

"Ủa, cái này… chẳng lẽ là nhẫn của vị trưởng lão đã mất mười năm trước mình lỡ tay cuốc trúng?"

Hắn nhanh chóng vứt nó sang một bên: "Thứ dơ bẩn, đừng mong kéo ta vào drama tìm kiếm kho báu!"

Nhị Cẩu nhanh như chớp lao tới, dùng miệng ngậm lấy chiếc nhẫn rồi chạy biến vào gầm giường. Nó biết, thứ phế thải trong mắt chủ nhân lại là một chiếc "Giới Chỉ Trữ Vật" có chứa tinh hoa bản nguyên không gian.

"Thôi xong, lại có đồ ăn vặt rồi." Nhị Cẩu nhai chiếc nhẫn giòn tan như nhai bánh quy, trong lòng đầy thỏa mãn.

Cuộc sống của người nông dân "Cẩu" và con chó "Lưu manh" chính thức bắt đầu bước vào những chuỗi ngày đầy sự hiểu lầm kinh điển.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8