Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 18: ** Đêm trăng tròn và sát cơ

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:16:42 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 18: ĐÊM TRĂNG TRÒN VÀ SÁT CƠ**

Thanh Vân Tông, Dược viên số 9.

Ánh trăng tròn vành vạnh như một chiếc mâm bạc treo lơ lửng giữa tầng không, rát xuống thung lũng hẻo lánh này một lớp sương mờ ảo ảnh. Gió đêm lướt qua những tán lá linh dược, tạo nên những tiếng xào xạc đều đặn như hơi thở của một mãnh thú đang say ngủ.

Trong gian nhà tranh ọp ẹp, Diệp Phi đang ngồi xếp bằng trên chiếc bồ đoàn bằng rơm khô. Trước mặt hắn, một chiếc lư hương nhỏ tỏa ra làn khói thanh khiết, mùi hương không giống bất kỳ loại trầm hương nào trên thế gian, bởi đó là bụi phấn hoa của “Thanh Tâm Quả” ngàn năm mà hắn vừa xay nhuyễn ban chiều.

Diệp Phi mở mắt, đồng tử đen láy như chứa cả vạt trời sao. Hắn khẽ thở ra một hơi dài, nhìn vào bảng trạng thái mờ nhạt chỉ mình hắn thấy được:

【 Chủ nhân: Diệp Phi 】
【 Tu vi công khai: Luyện Khí tầng 3 】
【 Tu vi thực tế: Hóa Thần tầng 9 (Bán bộ Luyện Hư) 】
【 Công pháp: Thần Nông Trường Sinh Kinh (Tầng 12) 】
【 Điểm tuổi thọ: 9.999+ năm 】
【 Trạng thái: Đang chờ thu hoạch Cải Bắp Kim Cương 】

“Lại sắp đột phá rồi sao? Haiz, tu luyện thật là chuyện phiền phức.” Diệp Phi lẩm bẩm, gương mặt hiện lên vẻ sầu não mà nếu những thiên tài ngoài kia nhìn thấy, chắc chắn sẽ uất ức đến mức thổ huyết mà chết.

Mười năm qua, hắn chưa từng bế quan lấy một ngày. Đối với Diệp Phi, tưới nước là luyện khí, nhổ cỏ là luyện kiếm, gánh phân là rèn luyện gân cốt. Mỗi khi một loại linh quả mới chín rộ, hệ thống lại “tặng” cho hắn vài chục năm tu vi. Hắn đã cố hết sức để kìm hãm, dùng đủ loại bí thuật ẩn nặc để đè ép khí tức, nhưng thực lực vẫn cứ như thủy triều dâng lên không cách nào ngăn cản.

Hắn nhìn ra ngoài sân. Nhị Cẩu đang nằm bò dưới gốc cây hòe già, bốn chân duỗi ra, cái đuôi thi thoảng quất một cái lười biếng xuống đất. Trong mắt người ngoài, đó chỉ là một con chó vàng gầy gò, rụng lông nửa mùa. Nhưng dưới linh nhãn của Diệp Phi, con chó này đang tỏa ra hung quang của một ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào, mỗi hơi thở của nó đều nuốt chửng linh khí xung quanh thành một vòng xoáy nhỏ.

“Nhị Cẩu, tối nay bói quẻ thấy đại hung.” Diệp Phi đột ngột lên tiếng, thanh âm trầm thấp.

Nhị Cẩu hé một bên mắt, khẽ khịt mũi như đang mỉa mai sự nhát gan của chủ nhân. Nó liếc về phía hàng rào tre cũ kỹ bao quanh vườn rau, nơi mà Diệp Phi đã dành cả một năm để bố trí “Thập Bát Đại Trận”.

Dưới mắt thường, đó chỉ là những nan tre đan xen lỏng lẻo. Nhưng thực tế, đó là một mê trận cấp Thần, đan xen giữa ảo ảnh, sát trận và không gian giam giữ. Nếu có kẻ nào đó sơ sẩy bước vào, đừng nói là Kim Đan hay Nguyên Anh, dù có là Hóa Thần như Diệp Phi cũng phải trầy da tróc vẩy mới thoát được.

“Sợ gì chứ? Ta đã chuẩn bị phương án tẩu thoát thứ 108 rồi.” Diệp Phi tự nhủ, tay phải sờ vào chiếc túi trữ vật treo bên hông. Bên trong đó là mười vạn tấm bùa độn thổ cấp cực phẩm, ba cái phi thuyền viễn cổ có tốc độ siêu thanh, và quan trọng nhất là một nắm hạt giống “Vong Ưu Thảo” – loại cỏ chỉ cần ngửi một hơi là xóa sạch ký ức trong vòng ba đời.

Cách đó không xa, trong căn buồng phụ dành cho khách, Tô Thanh Tuyết đang ngồi xếp bằng trên giường. Thương thế của nàng đã bình phục tám chín phần sau khi uống bát canh “bí ngô linh sâm” của Diệp Phi tối qua. Nàng khẽ mở mắt, ánh trăng chiếu nghiêng qua khe cửa, dát lên gương mặt băng thanh ngọc khiết của nàng một lớp ánh sáng lung linh.

“Tên Diệp Phi này… rốt cuộc là hạng người gì?” Nàng khẽ tự hỏi.

Ở bên cạnh hắn, nàng cảm thấy linh khí trong cơ thể tự chuyển động nhanh gấp mười lần bình thường. Thậm chí, cái thanh Thanh Vân Kiếm là thần binh truyền đời của nàng, vốn tính khí kiêu ngạo, vậy mà từ khi đặt trong gian phòng này, nó lại run rẩy như gặp phải thiên địch, thậm chí còn chủ động thu liễm toàn bộ kiếm ý.

Bỗng nhiên, một luồng sát khí cực nhạt lướt qua rặng núi phía sau dược viên.

Diệp Phi vốn đang lim dim, ngay lập tức lưng hắn dựng đứng như một con mèo bị dẫm phải đuôi.

“Một… hai… ba khí tức.” Hắn thầm tính toán trong đầu. “Một kẻ Trúc Cơ đại viên mãn, hai kẻ Trúc Cơ tầng tám. Kẻ đi đầu… hơi quen, khí tức của công pháp Chấp Pháp Đường?”

Lâm Hải!

Diệp Phi nhíu mày. Hắn chỉ muốn yên ổn trồng rau, cớ sao cái lão già này cứ thích đâm đầu vào chỗ chết như vậy? Đối với một kẻ luôn lấy “cẩu đạo” làm tôn chỉ sống như Diệp Phi, việc kẻ thù tìm đến tận cửa là thất bại lớn nhất của đời người. Điều đó có nghĩa là hắn chưa đủ “ẩn mình”, hoặc là… hàng rào tre của hắn nhìn chưa đủ rách nát.

Bên ngoài dược viên khoảng một dặm, ba bóng đen đang ẩn nấp sau một tảng đá lớn.

“Trưởng lão, chúng ta cứ thế này mà xông vào sao? Lỡ như tông chủ biết được…” Một đệ tử tâm phúc tên Trương Mục lo lắng hỏi.

Lâm Hải hừ lạnh một tiếng, đôi mắt già nua của lão dưới ánh trăng lóe lên vẻ tham lam điên cuồng: “Hừ, Tông chủ đang bế quan, chấp sự ngoại môn thì đều là người của ta. Một tên tạp dịch tép riu, dù có bí bảo gì thì cũng không xứng nắm giữ. Chỉ cần đoạt lấy thứ đó, lão phu sẽ đột phá Kim Đan, đến lúc đó Thanh Vân Tông này ai dám ho hé?”

Kẻ còn lại tên Trần Tiệp thấp giọng: “Nhưng nghe đồn nơi này có quái sự, lần trước Diệp Thần đi qua đây về thì tiêu chảy đến tận bây giờ vẫn chưa khỏi…”

“Ngu ngốc! Đó chỉ là trùng hợp.” Lâm Hải phất tay. “Ta đã dùng linh phù ẩn nặc của Chấp Pháp Đường, cấp độ Nguyên Anh cũng chưa chắc phát hiện được. Lát nữa vào trong, ta lo đối phó với tên Diệp Phi đó, hai người các ngươi lục soát gian phòng, nhớ kỹ, cọng rau mầm nào nhìn có vẻ lấp lánh cũng không được bỏ sót!”

“Rõ!”

Ba người thân thủ nhanh nhẹn, lướt đi trong bóng tối như những con báo đen. Lâm Hải rất cẩn thận, lão không đi đường chính mà chọn cách băng qua khu vườn khoai tây ở phía sau – nơi lão cho rằng phòng thủ lỏng lẻo nhất.

Khi đặt chân vào ranh giới dược viên, Lâm Hải bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Lão dừng lại, nheo mắt nhìn xung quanh. Mặt đất dưới chân trông có vẻ tơi xốp, những cây khoai tây lá xanh mướt, cuống tím đang khẽ đung đưa dù không có gió.

“Trưởng lão, sao vậy?” Trương Mục hỏi nhỏ.

“Cẩn thận, cảm giác ở đây… hơi lạ.” Lâm Hải rút ra một thanh đoản kiếm, khí tức Trúc Cơ tỏa ra xung quanh bao bọc lấy ba người.

Hành động của lão chẳng khác nào cầm một ngọn đuốc đứng giữa đêm đen trong mắt Diệp Phi.

Ở trong nhà tranh, Diệp Phi che mặt thở dài: “Lại còn tỏa linh lực bảo hộ? Lão sợ cái bẫy của ta không nhận diện được lão là tu sĩ sao? Thật là muốn tìm chết mà.”

Nhị Cẩu cũng ngáp một cái dài, nó quay sang nhìn chủ nhân, ánh mắt như muốn hỏi: *“Có cần tao tiễn bọn nó đi luôn không?”*

“Khoan đã, đừng sát sinh ngay trên mảnh đất này, hỏng cả phong thủy vườn rau của tao.” Diệp Phi lắc đầu. “Dùng bẫy cơ quan mức độ một thôi. Để xem… kích hoạt dãy khoai tây ‘Vỡ Vụn Thần Hồn’ phối hợp với hàng rào ‘Lưỡng Nghi Cực Hạn’.”

Lâm Hải và hai đệ tử tiếp tục tiến sâu vào. Khi lão vừa dẫm chân lên một khoảnh đất bằng phẳng giữa hai hàng khoai tây, bỗng nhiên có tiếng *“Tách!”* nhẹ nhàng vang lên.

*Oanh!*

Không phải là một vụ nổ long trời lở đất, mà là một làn khói màu tím sậm bùng lên từ dưới mặt đất.

“Cái gì thế này? Độc sương?” Lâm Hải giật mình, vung kiếm tạo ra một luồng gió xoáy muốn thổi bạt làn khói.

Nhưng lão kinh hoàng nhận ra, luồng gió của lão khi chạm vào làn khói tím không những không thổi bạt được nó, mà ngược lại còn bị làn khói đó… nuốt chửng. Làn khói như có ý thức, bám chặt lấy cơ thể lão, thẩm thấu qua lớp hộ thể linh lực như thể lớp bảo vệ đó chỉ là một tờ giấy mỏng.

“Trưởng lão! Chân của con… chân của con mất cảm giác rồi!” Trương Mục thét lên một tiếng kinh hãi.

Hắn cúi xuống và nhìn thấy một cảnh tượng rùng mình: Mặt đất dưới chân hắn bỗng chốc hóa thành một vũng bùn đen ngòm, từ đó mọc ra vô số sợi dây leo nhỏ xíu nhưng chắc như sắt nguội, quấn chặt lấy mắt cá chân hắn rồi kéo xuống.

“Đừng hoảng! Phá cho ta!” Lâm Hải quát lớn, chém mạnh đoản kiếm xuống vũng bùn.

Nhưng ngay lúc kiếm quang chuẩn bị chạm đất, một con bù nhìn đuổi quạ rách rưới đứng ở góc vườn bỗng nhiên… quay đầu lại. Gương mặt bằng vải bố của nó vẽ một cái miệng rộng cười đến mang tai, hốc mắt tối om phát ra những tia sáng vàng rực.

Con bù nhìn giơ bàn tay làm bằng rơm lên, một luồng áp lực khổng lồ từ trên trời giáng xuống, khiến cả ba người Lâm Hải quỵ sụp xuống đất, xương cốt kêu răng rắc.

“Đây… đây là trận pháp gì?” Lâm Hải kinh hoàng tột độ. Lão cảm thấy linh lực trong kinh mạch của mình như bị đông cứng, ngay cả việc hô hấp cũng trở nên khó khăn. “Đây không phải là vườn rau! Đây là địa ngục!”

Ở trung tâm trận pháp, cái gọi là hàng rào tre bắt đầu xoay chuyển. Những nan tre vốn bình thường giờ đây phát ra kiếm khí ngang tàng, đan xen thành một cái lưới kiếm khổng lồ phủ xuống đầu ba người.

Cùng lúc đó, từ bên trong gian nhà chính, một thanh âm bình thản, mang theo chút lười biếng vang lên:

“Khuya rồi không ngủ, các vị chạy vào vườn rau của ta làm gì? Tính trộm phân bón sao?”

Lâm Hải ngẩng đầu lên, thấy Diệp Phi đang thong dong bước ra, tay cầm một cái cuốc gỉ, sau lưng là một con chó vàng đang nhe nanh. Dưới ánh trăng, hình bóng của gã đệ tử tạp dịch mà lão vốn coi thường bỗng trở nên cao lớn một cách đáng sợ, tựa như một vị thần thượng cổ đang nhìn xuống đám kiến hôi.

“Ngươi… ngươi không phải Luyện Khí tầng 3!” Lâm Hải run rẩy nói, môi xám xịt. “Ngươi là ai? Tiền bối phương nào đang ẩn cư tại đây? Vãn bối… vãn bối vô tình mạo phạm, xin tiền bối giơ cao đánh khẽ!”

Diệp Phi thở dài, xoa xoa thái dương: “Lão xem, ta đã cố tình biểu hiện ở Luyện Khí tầng 3 để các ngươi khỏi thèm muốn rồi mà. Sao các ngươi cứ phải ép ta lộ diện chứ?”

Hắn đi tới trước mặt Lâm Hải, cái cuốc gỉ trên tay quét nhẹ một cái. Động tác cực kỳ chậm chạp, như thể lão nông đang xới đất ban trưa, nhưng trong mắt Lâm Hải, cái cuốc đó như chứa đựng cả quy luật của thiên địa, khóa chết mọi ngõ ngách có thể chạy trốn của lão.

“Tiền bối tha mạng! Ta là Trưởng lão chấp pháp của Thanh Vân Tông, nếu ta chết, Tông môn sẽ…”

“Yên tâm, ta không giết các người.” Diệp Phi cắt ngang lời lão, nụ cười trên môi hiện lên sự hiền hậu đầy quỷ dị. “Giết người phải dọn xác, rắc rối lắm. Ta chỉ cần các người… quên đi vài chuyện thôi.”

Hắn giơ tay vỗ nhẹ lên túi trữ vật, ba cọng “Vong Ưu Thảo” hiện ra.

Nhưng đúng lúc này, một biến cố bất ngờ xảy ra.

Từ phía gian phòng phụ, một đạo kiếm quang trắng xóa như dải ngân hà xé tan màn đêm, trực tiếp chém thẳng vào vị trí của Lâm Hải. Kiếm ý lạnh lẽo khiến cả khu vườn bỗng chốc phủ đầy sương giá.

“Dâm tặc Lâm Hải! Dám mưu đồ bất chính với Diệp công tử, nạp mạng đi!” Thanh âm của Tô Thanh Tuyết vang lên, mang theo sự phẫn nộ lạnh lùng của một Băng Sơn Nữ Thần.

Diệp Phi trợn tròn mắt: “Đợi đã! Tô cô nương, đừng phá…”

*Oành!*

Kiếm khí chém trúng Lâm Hải, nhưng cũng đồng thời chém vào một cái “hố chôn” mà Diệp Phi vừa bí mật đào dưới đất. Trong hố đó, có chứa ba thùng khoai tây đỏ tía – sản phẩm mới nhất mà hắn thử nghiệm với nồng độ linh lực cao gấp trăm lần bình thường.

Một tiếng nổ như sấm truyền khắp cả dãy núi Thanh Vân vang lên. Một quầng sáng tím khổng lồ bốc lên trời, tạo thành một cái hình nấm khổng lồ rực rỡ giữa đêm trăng.

Diệp Phi chỉ kịp ôm mặt than thở: “Haiz, mùa màng năm nay… thế là mất trắng rồi.”

Lâm Hải và hai tên đệ tử bị dư chấn của vụ nổ thổi bay lên cao, xoay vòng vòng trên không trung rồi rơi thẳng xuống bãi rác phía sau núi của tông môn như những ngôi sao băng rụng xuống bùn. Nhờ tác dụng của khói tím từ khoai tây, bọn họ không những bị đánh cho mặt mũi bầm dập, mà ký ức về đêm nay cũng tan thành mây khói, biến thành một mảng trắng xóa trong đại não.

Sáng hôm sau, Thanh Vân Tông náo loạn.

Người ta tìm thấy Trưởng lão Chấp pháp Lâm Hải cùng hai đệ tử tâm phúc đang nằm mê man trong bãi rác ngoại môn, toàn thân không còn một mảnh vải che thân, trên đầu mỗi người mọc lên một cái u lớn như quả trứng gà. Đặc biệt hơn là, miệng bọn họ cứ không ngừng lẩm bẩm: “Khoai tây ngon quá… đừng nổ mà… khoai tây ơi…”

Tông chủ Thanh Vân Tông vừa mới xuất quan, nghe báo cáo thì kinh hãi, lập tức dẫn người tới dược viên số 9 kiểm tra.

Khi họ đến nơi, chỉ thấy một vùng đất cháy sém nhẹ (đã được Diệp Phi dọn dẹp cấp tốc trong đêm). Diệp Phi đang ngồi bên hàng rào, gương mặt lem luốc nhọ nồi, tay cầm một củ khoai tây đã cháy đen, dáng vẻ vô cùng tội nghiệp.

“Diệp Phi! Đã xảy ra chuyện gì?” Tông chủ nghiêm giọng hỏi.

Diệp Phi mếu máo, đưa củ khoai cháy ra: “Tông chủ! Không hiểu sao tối qua có tiếng sét đánh xuống vườn của con. Con đang nướng khoai tây ăn khuya, ai dè bị sét đánh trúng chỗ khoai nướng, nó nổ cái ‘bùm’ một phát, rồi con ngất đi. Đến lúc tỉnh lại thì thấy vườn thành thế này rồi… May mà con phúc lớn mạng lớn.”

Lý Trưởng lão – người luôn tin Diệp Phi là đại năng ẩn cư, đứng cạnh Tông chủ, nheo mắt nhìn xung quanh. Lão chợt phát hiện dưới một gốc rau cải có một vết lõm rất nhỏ, khí tức để lại vô cùng huyền bí.

*“Đây rồi!”* Lý Trưởng lão thầm nghĩ, tim đập thình thịch. *“Cái hố này… chẳng lẽ là chỗ Diệp tiểu hữu diễn luyện tuyệt thế công pháp? Tiếng nổ tối qua, chắc chắn là hắn đã trừng trị lão già Lâm Hải gian ác kia nhưng vẫn muốn giả vờ như một tai nạn thiên nhiên! Tiền bối, người diễn sâu quá!”*

Lý Trưởng lão ho hắng một tiếng, bước tới gần Tông chủ rồi thì thầm: “Tông chủ, ta thấy việc này có lẽ là do… Thiên đạo cảm ứng. Lâm Trưởng lão gần đây làm nhiều việc bất nghĩa, chắc là đêm qua đi qua đây bị Thiên lôi hỏi tội, trùng hợp trúng phải nồi khoai tây nướng của Diệp tiểu hữu thôi.”

Tông chủ Thanh Vân Tông nhìn vào đôi mắt “ngây thơ vô tội” của Diệp Phi, lại nhìn vào đống khoai cháy, sau đó nhìn vào Lý Trưởng lão – người vốn là chuyên gia bói toán của tông môn. Ngẫm lại lời giải thích tuy phi lý nhưng dường như là duy nhất có thể chấp nhận được, ông thở dài:

“Thôi được rồi. Diệp Phi, ngươi chăm sóc vườn rau có công, nay lại chịu thiệt hại. Bản tọa bồi thường cho ngươi 10 viên linh thạch hạ phẩm và một túi hạt giống linh dược thượng hạng của nội môn.”

Diệp Phi mừng rỡ như điên, dập đầu lia lịa: “Tạ Tông chủ! Tông chủ vạn tuế!”

Đợi đoàn người rời đi, Diệp Phi đứng thẳng người, vẻ mặt khúm núm biến mất trong nháy mắt. Hắn phủi phủi tro bụi trên người, nhìn về phía Nhị Cẩu đang nằm giả chết bên cạnh:

“Mệt chết ta rồi. Diễn xuất quả thực tốn linh lực hơn cả việc xới đất. May mà bọn họ chỉ nghĩ là do nổ nồi khoai tây.”

Tô Thanh Tuyết từ trong nhà bước ra, ánh mắt nhìn Diệp Phi đã thay đổi hoàn toàn. Nàng không còn vẻ băng lãnh như trước, mà pha chút tò mò lẫn kính sợ: “Diệp công tử… đêm qua ta thật sự chỉ là…”

“Tô cô nương, ăn sáng thôi.” Diệp Phi ngắt lời nàng bằng cách đưa ra một bát cháo bốc khói nghi ngút. “Chuyện tối qua coi như là nướng khoai không thành đi. Sau này cô đừng ra ngoài ban đêm, nguy hiểm lắm.”

Tô Thanh Tuyết cầm bát cháo, nhìn những hạt gạo linh lung tỏa ra hào quang nhạt, lòng thầm nghĩ: *Nguy hiểm sao? Người nguy hiểm nhất cả cái Đông Hoang này, e là đang đứng trước mặt ta nấu cháo đây này.*

Trên cây hòe già, một chú chim nhỏ đậu xuống, nó cúi xuống mổ một hạt dưa hấu mà Diệp Phi vô tình đánh rơi. Ngay lập tức, đôi cánh nó bùng lên lửa đỏ rực, tiếng kêu hóa thành tiếng phượng hoàng vang vọng khắp trời xanh rồi vụt bay mất tích.

Diệp Phi chỉ liếc nhìn theo, tặc lưỡi: “Con chim này ăn lắm thế không biết, lại lãng phí một hạt dưa rồi.”

Dưới chân hắn, Nhị Cẩu ngước lên trời nhìn con chim sắp hóa Phượng kia, khinh bỉ xì một hơi rồi lại gục đầu xuống ngủ. Trong dược viên hẻo lánh này, bình yên một lần nữa lại bao trùm, như thể chưa từng có cuộc đột kích nào diễn ra vào đêm trăng tròn ấy.

Chỉ có ở bãi rác tông môn, Lâm Hải Trưởng lão vẫn đang nỗ lực gặm nhấm một miếng vỏ dưa hấu cũ, miệng liên tục lẩm bẩm: “Khoai tây… đừng nổ mà… tiên nhân ơi…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8