Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 24: ** Thử thách tư chất

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:21:31 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 24: THỬ THÁCH TƯ CHẤT**

Ánh nắng ban mai của Thanh Vân Tông xuyên qua những tầng mây trắng, phủ xuống sân quảng trường Ngoại môn một lớp bụi vàng óng ánh. Hôm nay là ngày đại kiểm tra để chọn ra những đệ tử sẽ tiến vào Mật cảnh Thần Long – một cơ duyên ngàn năm có một, nhưng trong mắt Diệp Phi, đó chẳng khác nào một tấm vé mời đi xuống gặp Diêm Vương sớm.

Hắn đứng ở góc xa nhất của quảng trường, nấp sau bóng một cây đại thụ già cỗi, trên vai vẫn vắt chiếc khăn lau mồ hôi loang lổ vết bùn đất. Tay phải hắn cầm chiếc cuốc gỉ, tay trái xách chiếc bình tưới nước móp méo, nhìn thế nào cũng giống một lão nông dân đi nhầm chỗ hơn là một tu sĩ tham dự đại hội.

Nhị Cẩu nằm phủ phục bên chân hắn, cái đuôi gầy trơ xương thi thoảng lại đập đập xuống đất theo nhịp điệu uể oải. Nó ngáp một cái thật dài, đôi mắt vàng khè khinh bỉ nhìn đám đệ tử đang hăng máu tranh giành vị trí phía trước. Với nó, việc đứng đây phơi nắng thật sự là một sự sỉ nhục đối với một "Thần thú" vừa được chén sạch một bát hành lá xào tiên linh khí tối qua.

"Diệp lão đệ, sao lại đứng đây? Mau, mau ra phía trước, sắp đến lượt dược viên chúng ta rồi!"

Tiếng gọi sang sảng cắt ngang dòng suy nghĩ của Diệp Phi. Hắn quay đầu lại, chỉ thấy Lý Trưởng lão – vị trưởng lão ngoại môn có sở thích "ăn chực" rau củ của hắn – đang hớt hải chạy tới, mặt mày hớn hở như vừa nhặt được vàng.

Diệp Phi thở dài, nở một nụ cười khổ sở nhất có thể: "Lý trưởng lão, ngài cũng thấy đấy, vãn bối chỉ là một kẻ trồng rau, tu vi Luyện Khí tầng 3 dậm chân tại chỗ 10 năm nay. Đi vào mật cảnh làm gì cho làm mồi cho yêu thú? Chi bằng ngài nói giúp một tiếng với Tông môn, cho vãn bối ở lại trông nom vườn cải bắp, mùa này sâu bướm nhiều lắm…"

Lý Trưởng lão nghe vậy thì trong lòng thầm "hừ" một tiếng. Lão nhìn chằm chằm vào chiếc cuốc gỉ trong tay Diệp Phi, rồi lại nhìn bộ dạng "vô hại" kia, trong não bộ lập tức vận hành với tốc độ ánh sáng.

*Hành động của Diệp tiểu hữu thật thâm sâu! Hắn cầm cuốc ra sân tập, ý nói là tu hành cũng như trồng rau, phải biết vun xới từ gốc rễ. Hắn cố tình nói mình tu vi thấp, chính là để thử thách tâm tính của ta, xem ta có vì cái danh lợi tầm thường mà bỏ rơi hắn không! Cao nhân, đúng là cao nhân phương nào ẩn dật mà!*

"Khụ khụ, Diệp đạo hữu khiêm tốn quá rồi." Lý Trưởng lão vuốt râu, mắt lóe lên tia sáng "thông tuệ". "Hôm nay không phải chỉ là thử thách tu vi, mà là đo 'Căn cốt linh căn'. Biết đâu sau 10 năm bồi đắp linh thổ, căn cốt của ngươi đã thoát thai hoán cốt?"

Diệp Phi trong lòng mắng thầm: *Thoát cái đầu lão! Ta chỉ muốn sống thọ thôi!*

Ngay lúc đó, một giọng nói chói tai, mang theo ý vị trào phúng lạnh lẽo vang lên từ phía bục cao:

"Tạp dịch dược viên Diệp Phi, có mặt hay không? Trốn tránh kiểm tra chính là vi phạm môn quy, phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi tông!"

Diệp Phi rùng mình. Đó là giọng của Lâm Hải – Trưởng lão chấp pháp. Lão già này rõ ràng là đang nhắm vào hắn. Sau vụ "đột nhập ban đêm" thất bại và bị "vật lạ" gõ đầu lần trước, Lâm Hải tuy mất một đoạn ký ức ngắn nhưng bản năng của một con cáo già khiến lão luôn cảm thấy thung lũng của Diệp Phi có điều bất thường. Lão muốn ép Diệp Phi lộ diện dưới sự quan sát của hàng ngàn người, để xem hắn rốt cuộc là thiên tài ẩn mình hay là kẻ may mắn nhặt được bảo vật.

Dưới áp lực của vô số ánh nhìn, Diệp Phi đành lủi thủi bước ra. Nhị Cẩu theo sau, nó đi lảo đảo, thi thoảng còn dừng lại gãi ngứa, hoàn toàn không có lấy một chút dáng vẻ của một con thú linh sủng.

Đám đệ tử ngoại môn xung quanh bắt đầu xì xào:
"Đó là ai vậy? Sao lại cầm cả cuốc đi kiểm tra?"
"Hình như là cái tên phế vật ở dược viên mười năm không thăng nổi một cấp."
"Cười chết ta rồi, nhìn con chó gầy của hắn kìa, trông như sắp chết đói đến nơi ấy!"

Diệp Thần – thiên tài ngoại môn, người vừa mới hồi phục sau vụ "tiêu chảy 3 tháng" bí ẩn, đứng phía trước nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy thù hận. Hắn hất cằm, nói nhỏ đủ để Diệp Phi nghe thấy: "Rác rưởi thì mãi là rác rưởi thôi. Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy, sự khác biệt giữa mây và bùn!"

Diệp Phi cúi đầu, trong lòng niệm thầm: *“Không nghe, không thấy, không biết. Ta là hòn đá, ta là ngọn cỏ, ta chỉ là cái bắp cải di động…”*

Phía trên bục, một khối đá lớn gọi là "Hỗn Nguyên Thạch" tỏa ra ánh sáng u lãnh. Đây là linh bảo chuyên dùng để đo độ tinh khiết của linh căn. Người có tư chất càng cao, ánh sáng phát ra sẽ càng rực rỡ theo các màu: Trắng, Xanh, Vàng, Tím, Kim.

Tô Thanh Tuyết ngồi ở hàng ghế dành cho thiên kiêu nội môn. Hôm nay cô mặc một bộ y phục trắng như tuyết, lạnh lùng và thanh cao như một đóa sen băng. Ánh mắt cô khẽ lướt qua đám đông, dừng lại ở dáng vẻ lom khom của Diệp Phi. Đôi môi mọng khẽ mím lại, cô nhớ đến vị ngọt thanh khiết của củ cà rốt mà hắn từng cho cô ăn. Thứ đó đã giúp cô phá giải bình cảnh Kim Đan, điều mà ngay cả đan dược thượng phẩm của tông môn cũng không làm được.

*Diệp Phi… ngươi rốt cuộc giấu bao nhiêu bí mật?* Cô thầm nghĩ.

"Diệp Phi, bước lên!" Lâm Hải quát lớn.

Diệp Phi bước tới trước khối thạch bi. Hắn cảm nhận được hàng ngàn đạo thần thức đang quét qua người mình. Nếu là một tu sĩ bình thường, hẳn sẽ run rẩy dưới uy áp này, nhưng với tu vi thực sự đã chạm tới ngưỡng "Phản phác quy chân", hắn thấy những uy áp này chỉ như gió thoảng mây trôi.

Hệ thống trong đầu hắn vang lên:
【 Cảnh báo: Thạch bi này có khả năng nhìn thấu cốt tủy. Ký chủ có muốn sử dụng "Màn sương của Nông phu" để che dấu thuộc tính? 】

*Có! Che thật kỹ vào, cho ta kết quả tệ nhất có thể!* – Diệp Phi gào thét trong lòng.

Hắn chậm rãi đặt bàn tay thô ráp, chai sạn vì cuốc đất lên mặt đá lạnh lẽo.

Không khí như đông cứng lại. Một giây, hai giây… mười giây trôi qua. Khối Hỗn Nguyên Thạch vốn dĩ nhạy cảm đến mức một con kiến bò qua cũng phát sáng, giờ đây lại im lìm như một tảng đá ven đường. Không có ánh sáng, không có rung động, thậm chí ngay cả màu Trắng (tệ nhất) cũng không hiện ra.

"Ha ha ha!" Diệp Thần không nhịn được cười rộ lên. "Không thể nào! Thạch bi không thèm phản ứng? Điều này có nghĩa là hắn hoàn toàn không có linh căn? 10 năm qua hắn tu luyện kiểu gì vậy? Dùng phân bón thay linh khí à?"

Đám đông cười ồ lên. Lâm Hải trên bục nhíu mày. Lão nghi ngờ quan sát khối đá, lẽ nào thạch bi hỏng? Lão vung tay một cái, một tia linh lực bắn vào đá, đá lập tức phát ra ánh sáng vàng rực.

"Thạch bi bình thường." Lâm Hải lạnh lùng nhìn Diệp Phi. "Diệp Phi, ngươi giải thích sao về việc này?"

Diệp Phi giả bộ mặt cắt không còn giọt máu, chân run cầm cập: "Báo cáo trưởng lão… vãn bối đã nói rồi, vãn bối tư chất ngu muội, chỉ hợp với việc trồng rau… Chắc là do linh lực của vãn bối bị lẫn quá nhiều tạp chất đất cát, nên thạch bi nó… nó khinh không thèm đo."

Lý Trưởng lão đứng bên cạnh bỗng nhiên giật nảy mình. Lão nhìn vào vệt tay mà Diệp Phi để lại trên thạch bi. Trong khi mọi người cười nhạo ánh sáng không hiện lên, lão lại phát hiện ra một chi tiết kinh hoàng: Mặt đá của Hỗn Nguyên Thạch – thứ có độ cứng ngang ngửa cực phẩm linh khí – vậy mà lại xuất hiện năm vết lõm hình ngón tay!

*Trời ơi!* Lý Trưởng lão hít một ngụm khí lạnh, tim đập thình thịch. *Thạch bi không sáng là vì linh lực của hắn đã đạt đến mức 'Vô cực', vượt ra ngoài thang đo của giới tu chân này! Hắn không phải là không có linh căn, mà là linh căn của hắn đã hòa nhập với đại địa, khiến Thạch bi lầm tưởng hắn là một phần của tự nhiên! Năm dấu ngón tay đó chính là minh chứng: Hắn đang kìm nén sức mạnh đến mức cực hạn để không làm nổ tung cả quảng trường này! Diệp lão đệ, ngươi thực sự quá khổ tâm để đóng vai phế vật rồi!*

Đúng lúc Lâm Hải định ra lệnh đuổi Diệp Phi xuống thì bất ngờ, khối thạch bi bỗng nhiên "rắc" một tiếng.

Từ tâm điểm bàn tay Diệp Phi, một làn khói xám bốc lên. Màu xám không có trong hệ thống phân cấp màu sắc của tông môn. Nó âm u, mờ mịt, nhưng lại mang theo một cảm giác cổ xưa, dày nặng.

"Màu… màu xám?" Một đệ tử ngơ ngác hỏi. "Đó là tư chất gì?"

"Chắc là 'Linh căn rác rưởi' cấp độ cuối cùng chăng?" Diệp Thần tiếp tục mỉa mai.

Nhưng Tô Thanh Tuyết đứng bật dậy. Cô nhìn chằm chằm vào làn khói xám đó. Cô từng đọc trong thư tịch cổ, có một loại linh căn cực kỳ hiếm thấy gọi là "Hỗn Độn Địa Linh", những người sở hữu nó đều có vẻ ngoài bình thường nhưng tiềm năng vô hạn, vạn pháp không thể xâm phạm.

Lý Trưởng lão lúc này không kiềm chế được nữa, lão lập tức nhảy ra sân, hét lớn: "Câm miệng hết cho ta! Đám tiểu tử các ngươi biết cái gì? Đây không phải là màu xám bình thường! Đây chính là… là 'Đại đạo chí giản', là màu sắc của Đất mẹ!"

Lão quay sang Lâm Hải, mặt đỏ gay vì phấn khích: "Lâm trưởng lão, tư chất này nhìn thì yếu, nhưng thực chất là cực kỳ vững chãi. Một kẻ mười năm trồng rau, tâm tính đã rèn luyện đến mức bàn thạch. Mật cảnh Thần Long đầy rẫy hiểm nguy, cần những người có 'phúc đức đại địa' như Diệp Phi để hóa giải sát khí. Ta đề nghị, không, ta lệnh với tư cách trưởng lão quản sự: Diệp Phi nhất định phải đi!"

Diệp Phi suýt chút nữa đánh rơi chiếc cuốc vào chân mình. *Lý già, ta tổ tông lão! Ta đã cố làm cho nó xám xịt như tro tàn rồi, thế mà lão cũng não bổ ra được 'Đại đạo chí giản'? Ta muốn ở nhà tưới rau mà!*

Lâm Hải nheo mắt nhìn Diệp Phi. Lão vốn muốn loại hắn để sau này dễ bề hành động, nhưng thấy sự phản kháng kịch liệt của Lý Trưởng lão và biểu hiện kỳ quái của thạch bi, lão nảy ra một ý kế thâm độc hơn.

"Được!" Lâm Hải cười lạnh. "Nếu Lý trưởng lão đã nói vậy, Diệp Phi sẽ có tên trong danh sách. Hơn nữa, vì hắn có tư chất 'đặc biệt', ta sẽ giao cho hắn một trọng trách: Dẫn đầu đội tiên phong vào cửa Mật cảnh!"

Toàn trường xôn xao. Đội tiên phong? Đó chẳng phải là bia đỡ đạn sao?

Diệp Phi cảm thấy bầu trời trước mắt tối sầm lại. Hắn quay sang nhìn Nhị Cẩu. Con chó vàng gầy gò lúc này cũng đang ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Hải bằng ánh mắt giống như nhìn một cái đùi gà đã bị ôi thiu. Nó khẽ nhe răng, một luồng uy áp từ cõi u minh thoáng qua rồi biến mất nhanh đến mức không ai kịp nhận thấy.

"Xong rồi, đời ta coi như xong…" Diệp Phi lẩm bẩm, mặt mũi méo mó.

"Chúc mừng Diệp huynh!" Diệp Thần đi qua, vỗ vai hắn một cái thật mạnh, ý đồ dùng linh lực khiến Diệp Phi ngã nhào để làm nhục trước đám đông.

*Bốp!*

Tiếng động vang lên không phải là tiếng xương gãy, mà giống như tiếng bàn tay đập vào một tảng thép vạn năm. Diệp Thần biến sắc, tay hắn tê dại như vừa đánh vào núi lớn, trong khi Diệp Phi chỉ hơi lảo đảo một chút, miệng vẫn lầm bầm gì đó về "héo mất rau muống".

Diệp Phi vội vàng ôm lấy tay mình, giả bộ rên rỉ: "Á… đau quá, Diệp sư huynh, huynh tay khỏe thật đấy, vãn bối đau đến tận tim rồi này…"

Hắn vờ như đau đớn, lảo đảo bỏ chạy về phía dược viên, để lại Diệp Thần đứng đó với bàn tay sưng vù và một gương mặt không thể tin nổi.

Lý Trưởng lão nhìn theo bóng lưng Diệp Phi, khẽ gật đầu, râu vểnh lên đầy đắc ý: *Giả vờ, lại giả vờ rồi! Diệp đạo hữu, kịch bản này của ngươi tuy cũ nhưng hiệu quả thật sự rất tốt. Ta sẽ phối hợp với ngươi tới cùng!*

Trong khi đó, ở một góc khác của quảng trường, Tô Thanh Tuyết khẽ cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ nhỏ rơi ra từ khối Hỗn Nguyên Thạch nơi Diệp Phi vừa chạm tay vào. Mảnh đá đó đã bị hóa thành bụi mịn hoàn toàn từ bên trong.

Cô khẽ lầm bẩm: "Tư chất 'màu xám'… Thú vị thật."

Về đến dược viên, Diệp Phi lập tức đóng sập cổng tre, ngồi phịch xuống đất, vã mồ hôi hột.

"Hệ thống! Ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Ta bảo cho tư chất rác rưởi, sao cái lão họ Lý kia lại hét lên 'Đại đạo' gì đó?"

【 Báo cáo ký chủ: Căn cốt của ngài đã bị tẩy luyện bởi Linh quả Thần cấp trong thời gian quá dài. Ngay cả khi Hệ thống che dấu 99,9% khí tức, thì 0,1% còn lại vẫn vượt qua khả năng chịu tải của thạch bi hạ giới. Kết quả màu xám là do thạch bi đã bị… 'chập mạch'. 】

Diệp Phi ôm đầu: "Vậy là giờ ta phải đi làm bia đỡ đạn cho bọn họ? Vào cái mật cảnh quỷ quái đó?"

Hắn nhìn ra vườn rau xanh mướt. Những cây cải bắp đang vươn mình mạnh mẽ, những trái cà chua đỏ mọng chứa đựng hỏa linh lực kinh người, và rặng hành lá dài nhọn như những thanh kiếm cắm ngược vào hư không.

Hắn nghiến răng, đứng dậy cầm chiếc cuốc gỉ lên.

"Nhị Cẩu! Đừng giả chết nữa! Vào đây bón phân nhanh!"

Nhị Cẩu lười biếng bò dậy. Diệp Phi lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc hòm gỗ cũ kỹ. Mở hòm ra, bên trong không phải kim ngân châu báu, mà là một đống lựu đạn làm từ… khoai tây phơi khô, những cuộn dây thừng bện từ rễ nhân sâm nghìn năm, và đặc biệt là một bộ áo giáp làm từ… vỏ hạt dẻ cổ đại.

"Nếu chúng đã muốn ta đi, thì đừng trách ta biến cái mật cảnh đó thành bãi rác!" Diệp Phi nghiến răng. "Nhị Cẩu, từ giờ đến ngày khởi hành, ngươi phải đào cho ta thêm 10 cái hầm bí mật xung quanh thung lũng này. Nếu ta không về được, ngươi cũng đừng hòng có linh quả mà ăn!"

Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng, rồi như hiểu ra tính chất nghiêm trọng của vấn đề, nó bắt đầu đào bới điên cuồng bằng bốn chân với tốc độ như một chiếc máy khoan công nghiệp.

Dưới ánh hoàng hôn, một người một chó bắt đầu công cuộc chuẩn bị cho chuyến "đi chơi cưỡng chế". Diệp Phi nhìn về hướng Mật cảnh Thần Long xa xăm, ánh mắt lóe lên sự kiên định của một kẻ… sợ chết đến cực hạn.

"Cẩu Đạo quy tắc thứ nhất: Trước khi đối mặt với nguy hiểm vô danh, hãy đảm bảo rằng mình có đủ hỏa lực để san phẳng cái nguy hiểm đó trước khi nó kịp chạm vào lông chân mình!"

Tiếng cuốc đất vang lên đều đặn trong thung lũng, báo hiệu một cơn bão sắp sửa ập đến Thanh Vân Tông, mà trung tâm của nó, lại là một kẻ chỉ muốn trồng rau qua ngày.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8