Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 31: ** Khoai tây luộc làm chấn động toàn trường
**CHƯƠNG 31: KHOAI TÂY LUỘC LÀM CHẤN ĐỘNG TOÀN TRƯỜNG**
Thanh Vân Tông, thung lũng linh dược phía sau núi ngoại môn.
Tiết trời vào hạ, nắng sớm như những dải lụa vàng mỏng manh xuyên qua lớp sương mù dày đặc vốn quanh năm bao phủ thung lũng hẻo lánh này. Đây là nơi linh khí mỏng manh nhất tông môn, cũng là nơi "hẻo lánh đến mức thỏ cũng chẳng thèm tới ị" theo lời đồn đại của các đệ tử nội môn. Thế nhưng, đối với Diệp Phi, đây lại là thiên đường hạ giới.
"Hô… Một, hai… Một, hai…"
Diệp Phi mặc một bộ áo vải thô đã sờn màu, chân đi đôi giày cỏ giản dị, đang hì hục vung chiếc cuốc gỉ lên xuống. Mỗi nhát cuốc của hắn đều mang theo một nhịp điệu kỳ lạ, thoạt nhìn thì vụng về nhưng nếu có một vị đại năng cấp bậc Độ Kiếp ở đây, hẳn sẽ kinh hoàng phát hiện ra: Mỗi lần chiếc cuốc gỉ kia chạm đất, không gian xung quanh lại khẽ rung động theo quy luật của Đại Đạo, những đường rãnh đất mà hắn xới lên chính là những trận văn tự nhiên nhất thế gian.
"Cái thời tiết này, trồng khoai tây là hợp nhất." Diệp Phi quệt mồ hôi trên trán, ánh mắt tràn đầy sự thỏa mãn.
Hắn xuyên không đến đây đã hơn mười năm. Suốt mười năm qua, hắn không tranh, không giành, chỉ chăm chăm vào mảnh ruộng nhỏ này. Hắn sợ chết. Trong cái thế giới tu tiên mà "mở miệng là đòi nghịch thiên, động thủ là diệt môn" này, Diệp Phi thấy mình chỉ có trồng rau là an toàn nhất. Càng ít người chú ý, hắn càng sống lâu.
[Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành gieo trồng 100 gốc "Khoai Tây Linh Vũ". Phần thưởng: 20 năm thọ nguyên, 5 điểm thuộc tính Cẩn Trọng.]
[Ghi chú: Điểm Cẩn Trọng đã được cộng vào hào quang che giấu. Hiện tại, tu vi biểu hiện của ký chủ là Luyện Khí tầng 3, cho dù Tiên Đế xuống trần cũng không nhìn ra kẽ hở.]
Diệp Phi mỉm cười gật đầu: "Tốt, cứ giữ mức Luyện Khí tầng 3 là được. Ra gió dễ trúng tuyển, nổi danh dễ mất mạng. Cẩu là chân lý."
Cách đó không xa, dưới gốc cây đại thụ to ba người ôm không xuể, Nhị Cẩu – một con chó vàng gầy gò, lông lá xơ xác – đang nằm dài ngáp ngắn ngáp dài. Nó liếc mắt nhìn ông chủ của mình, trong đôi mắt chứa đầy vẻ khinh thường. Nó thừa biết cái "lão già" kia mạnh đến mức nào, nhưng lại nhát gan đến mức ngay cả một con thỏ rừng đi lạc vào vườn, hắn cũng phải bói một quẻ xem đó có phải là Ma Tôn hóa thân đến ám sát mình hay không.
"Nhị Cẩu, dậy đi, hôm nay thu hoạch lứa khoai tây đầu tiên. Tao sẽ làm món khoai tây luộc trứ danh cho mày tẩm bổ." Diệp Phi hất hàm gọi.
Nhị Cẩu nghe đến hai chữ "khoai tây", hai tai nó lập tức dựng đứng lên, nước dãi bắt đầu chảy ra không tự chủ. Khoai tây do Diệp Phi trồng… đó không phải là thức ăn phàm trần, đó là tinh túy của đất trời, là đạo vận kết tinh!
Diệp Phi đi tới một góc vườn, nhẹ nhàng dùng chiếc cuốc gỉ khều lớp đất tơi xốp lên. Một củ khoai tây tròn trịa, vỏ có màu nâu nhạt nhưng lại ẩn hiện những đường vân hoàng kim tinh xảo lộ ra.
[Ting! Thu hoạch thành công Khoai Tây Linh Vũ phẩm chất Hoàn Mỹ. Thọ nguyên +50 năm. Tu vi nội tại: Đã đạt ngưỡng đột phá Luyện Hư kỳ tầng thứ 9, đang bị nén xuống theo ý chí của ký chủ.]
Diệp Phi lờ đi cái thông báo tu vi. Đột phá làm gì? Đột phá sẽ có lôi kiếp, lôi kiếp sẽ làm sập hàng rào vườn rau, hàng rào sập người ta sẽ nhìn thấy hắn. Phiền phức vô cùng!
Hắn xách một giỏ khoai tây đi về phía gian nhà tranh. Nhị Cẩu lẽo đẽo theo sau, cái đuôi ngoáy tít như cánh quạt điện.
Diệp Phi lấy ra chiếc bình tưới nước rỉ sét, thực chất là một linh bảo chứa nước từ Tuyền nhãn tiên giới mà hắn tình cờ nhận được từ hệ thống năm ngoái. Hắn đổ nước vào một chiếc nồi sắt đen ngòm – món đồ mà hắn dùng để lót chuồng gà trước khi nhận ra nó nấu cơm ngon đến lạ.
"Bùm!"
Ngọn lửa mồi từ gỗ thông linh mà Diệp Phi chặt từ rừng cấm (nơi được cho là có yêu quái vạn năm nhưng hễ thấy Diệp Phi là chạy mất dép) bắt đầu cháy bập bùng.
Khoai tây được thả vào nồi.
Thời gian chầm chậm trôi qua. Ban đầu, thung lũng vẫn yên bình như thường lệ. Nhưng khoảng nửa canh giờ sau, một sự thay đổi bắt đầu diễn ra.
Từ trong chiếc nồi sắt đen, một luồng khí trắng nhàn nhạt bắt đầu bốc lên. Luồng khí này không tan đi ngay mà quấn quýt lấy nhau, hình thành hình dạng của một con rồng đất nhỏ bé, sau đó chậm rãi trôi ra ngoài cửa sổ nhà tranh.
Mùi hương… xuất hiện.
Nó không phải là mùi hương nồng nặc của linh dược, cũng không phải vị cay nồng của đan dược hỏa hệ. Nó là một loại hương vị nguyên thủy nhất, tinh khiết nhất của đại địa. Đó là mùi của đất mới sau cơn mưa, mùi của mầm non đang trỗi dậy, mùi của sự trường sinh bất diệt.
Nhị Cẩu ngồi bên cạnh nồi, ánh mắt nó lờ đờ, linh lực trong người nó bắt đầu cuồng bạo xoay chuyển. Mỗi một lần nó hít vào, bộ lông xơ xác của nó lại bóng loáng thêm một chút, xương cốt kêu lên răng rắc.
—
Cùng lúc đó, tại đỉnh núi Thanh Vân, cách thung lũng của Diệp Phi mười mấy dặm.
Tô Thanh Tuyết – đệ nhất thiên kiêu của Thanh Vân Tông, đang ngồi xếp bằng trên tảng đá nghìn năm, nỗ lực đột phá rào cản Kim Đan tầng thứ sáu. Chung quanh cô, băng hàn khí tức đóng băng cả một vùng hoa cỏ, gương mặt thanh tú như tạc từ ngọc thạch của cô đầy vẻ nghiêm nghị.
Đột nhiên, cái mũi nhỏ nhắn của Tô Thanh Tuyết khẽ động.
Một tia hương vị thanh khiết, ôn hòa vô tình len lỏi qua tầng tầng lớp lớp trận pháp hộ sơn của nàng. Mùi hương này như một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng vuốt ve đạo tâm đang căng thẳng của nàng.
"Mùi gì vậy?" Tô Thanh Tuyết mở bừng mắt, trong đôi đồng tử như có sương lạnh lan tỏa.
Nàng vốn có khứu giác linh mẫn bẩm sinh, cộng thêm tu vi Kim Đan, nàng có thể cảm nhận được luồng khí tức này không chứa bất kỳ tạp chất nào. Ngược lại, chỉ cần hít một hơi, linh lực trong đan điền của nàng vốn đang bế tắc đột nhiên thông suốt một cách lạ thường.
"Hương vị này… phát ra từ phía sau núi?" Tô Thanh Tuyết lẩm bẩm. Cô không còn tâm trí đâu để luyện công nữa. Đạo tâm của cô đang hối thúc nàng phải đi tìm nguồn gốc của mùi hương này. Đột nhiên cô cảm thấy nếu không được ăn thử "thứ đó", tu hành cả đời này của mình cũng vô nghĩa.
—
Ở một nơi khác, Lý Trưởng Lão – vị lão nhân có sở thích "ăn trực" và hay suy diễn của ngoại môn – đang ngồi uống rượu nhạt dưới gốc liễu. Lão đang đau khổ vì đã ba trăm năm rồi không thể chạm tới ngưỡng cửa Nguyên Anh, thọ nguyên sắp cạn.
"Chẹp, rượu Thanh Vân này ngày càng nhạt nhẽo. Chẳng lẽ thiên ý muốn ta hóa đạo ở đây sao?"
Lão vừa dứt lời, một làn gió từ dưới khe núi thổi thốc lên. Làn gió mang theo một chút hơi ấm và… mùi khoai tây luộc.
"Khụ khụ!" Lý Trưởng Lão sặc rượu, mắt trợn ngược.
Lão đứng bật dậy, mũi hếch lên trời hít lấy hít để. "Trời đất ơi! Đây là… đây là Thái Cổ Tiên Khí sao? Không, đây là vị của Quy Luật! Là hương vị của sự sống vạn vật!"
Lý Trưởng Lão từng đọc qua cổ tịch, tương truyền thời Thái Cổ, các vị thần tiên không dùng đan dược mà dùng Linh Thực (thức ăn chứa linh lực). Loại thực phẩm này không có đan độc, có tác dụng tẩy tủy hóa thần. Nhưng kỹ thuật đó đã thất truyền vạn năm rồi.
"Hướng này… là thung lũng của Diệp tiểu hữu!" Lý Trưởng Lão trợn mắt. "Lẽ nào… lẽ nào suy đoán của ta là đúng? Diệp Phi không phải là kẻ vô dụng, hắn thật sự là đại năng chuyển thế, đang mượn việc trồng trọt để tái hiện lại đại đạo thời thượng cổ?"
Càng nghĩ, lão càng thấy sợ hãi và hưng phấn. Lý Trưởng Lão không chần chừ một giây nào nữa, lập tức vận dụng toàn bộ tu vi Trúc Cơ đại viên mãn, đạp kiếm bay về phía thung lũng, vừa bay vừa gào thét trong lòng: "Diệp lão đệ! Đợi ta với! Đừng có ăn hết!"
—
Chấn động không chỉ dừng lại ở đó.
Sâu bên trong mật thất cấm địa của Thanh Vân Tông, nơi có ba tòa thạch môn đã đóng chặt suốt hai trăm năm qua. Đây là nơi ba vị Thái Thượng Lão Tổ của tông môn đang bế tử quan để xung kích hóa thần.
Hầu hết các đệ tử Thanh Vân Tông đều đã quên mất sự tồn tại của họ. Không ai dám đến gần nơi này vì sợ làm phiền đến việc thanh tu của các vị tổ sư.
Trong căn phòng tối đen, chỉ có tiếng nhịp tim đập cực kỳ chậm rãi. Một vị lão tổ tóc trắng dài tận đất, toàn thân phủ đầy bụi bặm, đột nhiên lông mi run rẩy.
Mùi khoai tây luộc… nó xuyên qua lớp cửa đá vạn năm, nó thấm vào những lỗ hổng của trận pháp tuyệt diệt. Luồng hương vị bình dị đó, vào tới mũi của vị lão tổ, lại hóa thành một tiếng chuông cảnh tỉnh đại đạo.
"Vị của đại địa… Vị của khởi nguyên…"
Một tiếng nói khàn đục vang lên trong bóng tối.
"Linh khí thế gian đang héo tàn, sao có thể có thứ linh thực tinh khiết đến nhường này? Chẳng lẽ có kỳ bảo xuất thế?"
"Ầm!"
Chiếc cửa đá nặng hàng vạn tấn, vốn cần đại lực mới mở được, lúc này lại bị vị lão tổ nóng lòng đến mức dùng tay không đánh nát. Hai thạch môn bên cạnh cũng nối tiếp nổ tung.
Ba bóng người gầy guộc như bộ xương khô nhưng khí tức kinh thiên động địa lao ra ngoài. Họ không nói lời nào với nhau, chỉ nhìn chằm chằm về phía thung lũng nhỏ bé ở rìa ngoại môn.
"Đi!"
Ba vệt thần quang rực rỡ xé toạc bầu trời Thanh Vân Tông, khiến hàng vạn đệ tử đang sinh hoạt bên dưới đều sụp đổ quỳ xuống vì uy áp khủng khiếp.
"Có chuyện gì vậy? Các lão tổ xuất quan?"
"Địch nhân đánh tới sao? Nhưng sao không thấy sát khí?"
"Trời ơi, nhìn kìa, ba vị lão tổ dường như đang… tranh nhau bay về phía ngoại môn?"
Thanh Vân Tông đại loạn. Tông chủ đương nhiệm cùng các trưởng lão chấp pháp cũng hoảng sợ bay lên theo. Cả bầu trời đầy những luồng ánh sáng tu sĩ, mục tiêu duy nhất của họ là mảnh vườn nhỏ của Diệp Phi.
—
Quay lại với thung lũng.
Diệp Phi lúc này hoàn toàn không biết mình đã gây ra họa lớn. Hắn vẫn thản nhiên dùng một đôi đũa tre, gắp một củ khoai tây đã chín mềm ra đĩa. Củ khoai tây bốc hơi nghi ngút, bên dưới lớp vỏ nứt ra để lộ phần ruột vàng ruộm như chứa đựng ánh mặt trời.
"Nhị Cẩu, cẩn thận nóng. Một miếng cho mày, một miếng cho tao."
Hắn thổi phù phù rồi cắn một miếng.
Vị ngọt thanh từ đầu lưỡi lan tỏa khắp khoang miệng. Cảm giác bùi bùi, thơm ngậy của khoai tây kết hợp với sự tinh khiết của nước Cam Lộ tạo nên một sự bùng nổ hương vị. Ngay lập tức, một dòng linh lực ôn nhu như dòng suối nhỏ chảy qua kinh mạch Diệp Phi. Đối với hắn, nó chỉ là một cảm giác "thoải mái khi đi vệ sinh", nhưng đối với cơ thể hắn, nó đang củng cố từng tế bào, khiến lớp "vỏ bọc phàm nhân" của hắn càng thêm hoàn hảo.
Hắn định cắn miếng thứ hai thì bỗng nhiên…
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Bầu trời thung lũng đột nhiên tối sầm lại bởi vô số đạo quang mang.
Diệp Phi sững sờ, miếng khoai tây vẫn còn ngậm trong miệng. Hắn ngước nhìn lên trời, đồng tử co rút lại.
"Một, hai, ba… mười… mấy trăm người?"
Trái tim Diệp Phi đập thình thình. Đầu hắn lập tức hiện lên các phương án:
*Phương án 1: Dùng mê cung trận dịch chuyển cả thung lũng xuống lòng đất 5000 mét.*
*Phương án 2: Dùng củ khoai tây trong nồi ném lên nổ chết bọn họ rồi chạy sang Nam Cương trốn.*
*Phương án 3: Giả vờ bị câm điếc, không biết gì hết.*
"Kẻ nào dám xâm phạm vườn rau của ta?" Hắn thầm rủa trong lòng, tay âm thầm chạm vào chiếc cuốc gỉ đặt cạnh ghế.
"Vút!"
Người đầu tiên hạ cánh là Tô Thanh Tuyết. Cô hạ xuống nhẹ nhàng như một chiếc lá sen, nhưng đôi mắt khi nhìn thấy đĩa khoai tây thì phát ra ánh sáng đáng sợ hơn cả khi cô đối đầu với yêu thú cấp năm.
Ngay sau đó là Lý Trưởng Lão, mồ hôi đầm đìa: "Diệp lão đệ! Đừng ăn hết! Để cho ta một miếng… ta sắp hết thọ rồi!"
"Sầm!"
Ba đạo sấm sét giáng xuống. Ba vị Thái Thượng Lão Tổ với mái tóc bù xù, quần áo rách rưới hiện thân. Họ nhìn củ khoai tây trên tay Diệp Phi, hốc mắt như muốn nứt ra.
"Cái này… cái này chính là Thái Cổ Linh Thực!" Vị lão tổ dẫn đầu run rẩy chỉ tay. "Tiểu hữu, ngươi… ngươi từ đâu có được?"
Diệp Phi nuốt miếng khoai tây vào bụng cái "ực", mồ hôi hột bắt đầu chảy dài trên thái dương. Hắn nhìn đám người đông nghịt xung quanh, nhìn ba vị lão tổ trông như xác chết sống dậy, rồi nhìn lại nồi khoai tây luộc bình thường của mình.
Hắn thầm mắng hệ thống: *"Đồ khốn! Mi chẳng bảo là không có kẽ hở sao? Mùi thơm này là thế nào?"*
Nhưng vốn tính cách "Cẩu", Diệp Phi ngay lập tức điều chỉnh vẻ mặt. Hắn giả bộ run cầm cập, cái miệng lắp bắp, đôi mắt hiện lên sự sợ hãi cùng cực của một đệ tử tạp dịch hèn mọn.
"Cái… cái này… Các vị lão tổ… Đệ tử… đệ tử chỉ là đói bụng quá… nên ra sau núi nhặt được mấy củ củ… củ dại…"
"Củ dại?" Vị lão tổ râu dài trợn mắt. "Củ dại nào mà chứa đựng Đạo Vận Thiên Địa? Củ dại nào hít một hơi có thể khiến nghẽn mạch trăm năm của lão phu tan biến?"
Lão tổ bước tới một bước, uy áp vô tình khiến hàng rào tre của Diệp Phi kêu răng rắc.
Nhị Cẩu đứng bên cạnh, lông cổ nó dựng đứng lên. Nó khẽ nhe răng, một luồng sát khí đủ để diệt sạch cả cái Thanh Vân Tông này bắt đầu nhen nhóm trong kẽ răng của nó. Chỉ cần Diệp Phi ra hiệu, con chó này sẽ cho đám người trước mắt biết thế nào là "Thiên ngoại hữu thiên".
Diệp Phi nhận thấy Nhị Cẩu sắp làm loạn, vội vàng đạp nó một cái. Hắn thầm nhủ: *"Bình tĩnh, phải thật bình tĩnh. Phải dùng sự ngu ngơ để lấp liếm."*
"Lão tổ… thật mà." Diệp Phi mếu máo, đưa cái nồi đen ra trước mặt. "Đệ tử thấy nó mọc ở cạnh bãi phân rác phía sau thung lũng… Đệ tử tưởng là khoai lang dại nên mang về luộc… Các ngài thích thì cứ lấy đi… xin đừng giết đệ tử!"
Nói đoạn, Diệp Phi dứt khoát đưa cả cái nồi cho Lý Trưởng Lão – người mà hắn quen nhất.
Lý Trưởng Lão nhận lấy cái nồi như nhận lấy bảo vật truyền quốc. Lão không thèm quan tâm đến phong thái trưởng lão, thọc tay vào nước sôi bốc khói, chộp lấy một củ khoai rồi bỏ tọt vào mồm.
Toàn trường im lặng như tờ.
Cái nhai của Lý Trưởng Lão vang lên rất rõ: "Rắc… sật…"
Ngay lập tức, từ đỉnh đầu Lý Trưởng Lão, một luồng ánh sáng xanh rực rỡ bốc lên trời. Toàn bộ làn da nhăn nheo của lão bắt đầu trở nên căng bóng, mái tóc bạc trắng chuyển sang đen nhánh trong chớp mắt. Tu vi của lão, vốn dĩ đứng im ở Trúc Cơ suốt ba trăm năm, lúc này đột phá như điên.
"Bùm! Kim Đan thành!"
"Bùm! Kim Đan nhị tầng!"
"Bùm! Kim Đan tứ tầng!"
Lý Trưởng Lão không dừng lại, tu vi cứ thế tăng vọt cho đến khi đạt đến Kim Đan đỉnh phong mới chịu dừng lại. Thọ nguyên của lão vốn chỉ còn vài năm, giờ đây ít nhất đã tăng thêm năm trăm năm.
Ba vị Thái Thượng Lão Tổ thấy vậy thì hai mắt đỏ sọc.
"Thần vật! Thật sự là thần vật!"
Họ không nhịn được nữa, đồng loạt lao vào cái nồi. Tranh giành, xô đẩy, cảnh tượng ba vị đại năng cấp Nguyên Anh đỉnh phong tranh nhau mấy củ khoai tây trông chẳng khác nào đám tiểu hài tử cướp kẹo.
"Lão nhị! Buông tay ra! Miếng này là của ta!"
"Đại sư huynh, huynh đã sống lâu hơn đệ trăm năm rồi, để đệ miếng này cứu mạng!"
"Tránh ra, ta thấy một sợi vân rồng trên củ này, nó thuộc về ta!"
Tô Thanh Tuyết đứng bên cạnh, nuốt nước miếng ực một cái, nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy phức tạp. Nàng bước tới gần, nhỏ giọng hỏi: "Diệp sư đệ… thật sự là ngươi nhặt được sau bãi rác sao?"
Diệp Phi gật đầu như bổ củi: "Thật mà Tô sư tỷ, đệ không dám nói dối. Đệ là người thật thà nhất Thanh Vân Tông này, sư tỷ biết mà. Đệ chỉ muốn trồng ít rau cải ăn qua ngày, ai ngờ…"
Tô Thanh Tuyết nhìn vườn rau ngăn nắp phía sau, lại nhìn cái cuốc gỉ bình thường của Diệp Phi. Nàng không hoàn toàn tin, nhưng mùi hương từ miệng Diệp Phi vẫn còn bay ra khiến nàng cảm thấy chóng mặt. Đột nhiên, nàng nhìn xuống đất, thấy một mảnh vỏ khoai tây nhỏ xíu mà Diệp Phi vừa làm rơi.
Không thèm suy nghĩ đến hình tượng Băng Sơn Nữ Thần, Tô Thanh Tuyết nhanh tay nhặt mảnh vỏ đó lên, đưa vào miệng.
"Oanh!"
Trong đầu nàng như có một tiếng sấm nổ vang. Một khối băng linh khí khổng lồ bùng nổ, rào cản Kim Đan lục tầng của nàng nứt toác ngay lập tức. Nàng cảm thấy như mình vừa chứng kiến quá trình sinh trưởng của vạn vật trong một giây.
Ở giữa thung lũng, ba vị Thái Thượng Lão Tổ đã chia chác xong nồi khoai tây. Mỗi người ăn được hai củ rưỡi. Họ ngồi xếp bằng ngay tại chỗ, vận công tiêu hóa. Quanh thân họ, đạo vận lưu chuyển, hư ảnh núi sông hiện ra cuồn cuộn.
Diệp Phi đứng trong góc, ôm Nhị Cẩu vào lòng, lầm bầm: "Xong rồi, xong đời rồi. Chuyến này không giấu được nữa rồi."
Trong lúc hắn đang tính toán xem có nên dùng "Độn Địa Phù vạn dặm" để biến mất ngay lập tức hay không, thì ba vị Thái Thượng Lão Tổ đồng loạt mở mắt. Khí tức của họ giờ đây đã đạt tới nửa bước Hóa Thần, linh hồn sảng khoái đến mức không thể tả bằng lời.
Vị lão tổ đứng đầu đứng dậy, bước về phía Diệp Phi. Ánh mắt ông ta giờ đây không còn là sự tham lam, mà là một sự sùng bái sâu sắc pha lẫn run rẩy.
"Tiểu hữu… không, Tiền bối!" Lão tổ bất ngờ cúi đầu cung kính một góc chín mươi độ.
Diệp Phi giật nảy mình: "Lão tổ, ngài nói gì vậy? Đệ tử chỉ là đệ tử ngoại môn…"
"Tiền bối đừng giả vờ nữa!" Lão tổ rưng rưng nước mắt. "Mảnh vỏ khoai tây lúc nãy… ta nhìn thấy rồi. Trên đó khắc hoa văn Thái Cổ, chỉ có bậc đại năng tu vi thông thiên triệt địa, dùng 'Dĩ Thân Hóa Đạo' mới có thể bồi dưỡng ra loại thực vật này. Ngài nhất định là tổ sư vạn năm của tông môn chúng ta chuyển thế, hoặc là tiên nhân từ Thượng Giới hạ phàm trải nghiệm hồng trần, đúng không?"
Lý Trưởng Lão cũng vội vàng quỳ xuống, mặt đầy thành khẩn: "Đúng vậy! Diệp tiền bối, ngài không cần che giấu nữa. Những lời ngài nói về 'gieo trồng, bón phân' thực chất chính là bí quyết tu luyện cao siêu nhất. Lão phu nhờ có ngài chỉ điểm mấy năm nay mới có ngày hôm nay!"
Đám đông trưởng lão và đệ tử chạy đến sau đó, thấy cảnh ba vị Thái Thượng Lão Tổ cúi đầu trước một tên đệ tử ngoại môn mặc áo vải, tất cả đều hóa đá tại chỗ.
Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi, ánh mắt cô hiện lên vẻ "thì ra là thế". Cô thầm nghĩ: *"Bảo sao hắn cứ mãi ở Luyện Khí tầng 3. Là vì hắn đã đạt tới cảnh giới Phản Phác Quy Chân. Những củ khoai tây này chính là chân lý của hắn."*
Diệp Phi đứng ngây người. Hắn cảm thấy cuộc đời mình vừa rẽ sang một hướng hoàn toàn sai lầm.
Hắn chỉ muốn trồng rau! Hắn chỉ muốn làm một nông dân cẩu đạo bình lặng! Tại sao đám người này lại có cái bộ não giàu trí tưởng tượng đến mức kinh khủng như vậy?
"Tiền bối, mời ngài về điện chính, chúng ta muốn tôn ngài làm Thái Thượng Đại Trưởng Lão, cai quản toàn bộ tài nguyên của Thanh Vân Tông!" Lão tổ tha thiết khẩn cầu.
Diệp Phi lạnh cả sống lưng. Thái Thượng Đại Trưởng Lão? Đó chẳng phải là tấm bia đỡ đạn cho toàn bộ kẻ thù của tông môn sao? Ra đường sẽ bị ám sát, đi tiệc sẽ bị hạ độc, kẻ thù khắp nơi sẽ tìm đến thách đấu!
"Không được! Tuyệt đối không được!" Diệp Phi hét lên, mặt tái mét.
Lý Trưởng Lão "não bổ" ngay lập tức: "A, ta hiểu rồi! Tiền bối đang muốn tu luyện 'Phàm Nhân Đạo', ngài không muốn bị danh lợi làm vướng bận chân tâm. Ngài muốn hòa mình vào cát bụi để thăng hoa linh hồn! Đúng là đại trí tuệ!"
Các vị lão tổ cũng gật đầu lia lịa: "Phải phải, là chúng ta nông cạn. Suýt chút nữa làm hỏng đạo tâm của Tiền bối."
Vị lão tổ dẫn đầu nghiêm mặt nhìn xuống toàn bộ đệ tử: "Nghe đây! Bắt đầu từ hôm nay, thung lũng này là Cấm Địa cao nhất của Thanh Vân Tông! Bất kỳ ai, trừ khi có sự cho phép của Diệp… Diệp sư đệ, đều không được phép bước vào nửa bước! Kẻ nào dám làm phiền Diệp sư đệ tu hành phàm nhân, ta sẽ tự tay diệt hắn!"
Lão quay sang Diệp Phi, khúm núm: "Tiền bối… ngài cứ tiếp tục 'trồng rau' ạ. Chúng con sẽ canh cửa cho ngài. À, thỉnh thoảng nếu có thừa mấy củ 'khoai dại', ngài cứ ném ra ngoài hàng rào, chúng con sẽ dọn dẹp sạch sẽ giúp ngài…"
Nói xong, ba vị lão tổ dắt tay nhau bay về cổng thung lũng, đích thân ngồi xếp bằng như ba pho tượng gác cổng, không ai dám phản đối.
Diệp Phi đứng giữa vườn rau, gió mùa hạ thổi qua làm chiếc áo vải của hắn bay phất phơ. Hắn nhìn giỏ khoai tây còn lại trên mặt đất, rồi nhìn ba vị "vệ sĩ" cấp bậc Nguyên Anh đỉnh phong ngoài cổng.
"Cái quái gì thế này?" Diệp Phi ôm đầu. "Ta chỉ muốn trồng rau thôi mà! Tại sao ta lại trở thành Thái Thượng Tổ Sư chỉ bằng một nồi khoai tây luộc?"
Nhị Cẩu nhìn hắn, thở dài một hơi, rồi cúi đầu xuống gặm nốt miếng khoanh tây dính trên đĩa. Nó cảm thấy chủ nhân của mình thật sự là thiên tài trong việc "càng muốn trốn lại càng nổi".
Đêm đó, cả Thanh Vân Tông không ai ngủ được. Tiếng thét phá vỡ tu vi của các trưởng lão vang lên khắp các đỉnh núi. Một mùi hương thoang thoảng của đại đạo vẫn còn lơ lửng trong không trung.
Còn Diệp Phi, sau khi thắp 108 nén hương khấn vái ông bà tổ tiên và kiểm tra lại 72 cái bẫy sát rập mới đặt xung quanh nhà, hắn ngồi thở dài bên đèn dầu.
"Sợ quá, thọ nguyên lại tăng thêm 100 năm nữa rồi. Điểm Cẩn Trọng của mình cũng tăng vọt… Nhưng danh tiếng này… haiz, ngày mai chắc chắn phải trồng tỏi. Mùi tỏi hắc lắm, hy vọng đám người kia không chịu nổi mà tránh xa mình ra."
Ở phía xa, trong mật thất, Lý Trưởng Lão đang hí hửng viết vào sổ tay: *"Ngày… tháng… năm…, Tiền bối định trồng tỏi. Tỏi có vị cay, tính hỏa, hẳn là ngài đang gợi ý cho chúng ta phải rèn luyện 'Sát Ý' như lửa cháy. Quả là thâm sâu, quả là vĩ đại!"*
Vườn rau của Diệp Phi, từ một thung lũng bỏ hoang, chính thức trở thành trung tâm bí ẩn nhất của toàn bộ giới tu tiên Đông Hoang kể từ giây phút đó. Và câu chuyện về "Nông phu nắm giữ đại đạo" chỉ mới bắt đầu theo cái cách mà chính chủ nhân của nó hãi hùng nhất.