Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 42: ** Bản đồ kho báu trong quả bí ngô
CHƯƠNG 42: BẢN ĐỒ KHO BÁU TRONG QUẢ BÍ NGÔ
Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù mỏng mảnh của thung lũng, rọi xuống Dược Viên ngoại môn của Thanh Vân Tông.
Diệp Phi ngồi xếp bằng trên một bệ đá nhẵn nhụi, tay cầm chiếc bình tưới nước bằng đất nung cũ kỹ, đôi mắt hơi híp lại đầy cảnh giác. Hắn không nhìn mây, không nhìn trời, mà đang nhìn chăm chú vào ba que hương đang cháy dở cắm trong chiếc bát sành.
Khói hương lượn lờ, tan vào không khí theo một quỹ đạo kỳ quái. Diệp Phi bấm đốt ngón tay, miệng lẩm bẩm:
“Quẻ này… bình hòa, nhưng trong cát có hung, trong hung có rủi. Đông phương có tử khí, Tây phương có sát khí, Nam phương có oán khí, Bắc phương có… gió mùa đông bắc.”
Hắn thở dài một hơi, thu lại dáng vẻ thầy bói, gương mặt hiện lên vẻ sầu khổ không phù hợp với tuổi tác: “Năm nay tu tiên giới thật khó sống. Lý lão đầu mới đột phá Kim Đan mà đã làm loạn cả cái tông môn lên. May mà ta đã đào thêm hai mươi lớp hầm, bố trí thêm chín tầng 'Đại Trận Tuyệt Diệt' ngụy trang dưới lớp hàng rào tre này. Nếu không, chỉ sợ mấy kẻ tò mò kia lại mò tới đây quấy rầy sự thanh tịnh của ta.”
Diệp Phi vươn vai đứng dậy. Dù đã ở Thanh Vân Tông mười năm, nhưng trong mắt mọi người, hắn vẫn chỉ là một đệ tử tạp dịch tu vi Luyện Khí tầng ba, tư chất bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Có ai ngờ được, dưới lớp áo vải sờn cũ kia là một cơ thể ẩn chứa linh lực cuồn cuộn như biển cả, tuổi thọ dài đến mức chính hắn cũng lười đếm.
“Nhị Cẩu! Đừng nằm đó giả chết nữa, dậy giúp ta kiểm tra mấy quả bí ngô!” Diệp Phi quát một tiếng.
Bên gốc cây đại thụ to lớn đến mức ba người ôm không xuể – vốn dĩ là một cây Linh thụ vạn năm nhưng bị Diệp Phi bón phân linh dược quá liều mà mọc nhanh như thổi – một con chó vàng gầy gò, lông lá lởm chởm đang nằm bò ra đất, cái lưỡi dài thượt thè ra, đôi mắt lim dim đầy vẻ lười biếng.
Nghe thấy tiếng gọi, Nhị Cẩu chỉ hất hất cái đuôi rụng lông của mình, hắt xì một cái rõ to, như muốn nói: *“Bố đây đang ngộ đạo, trồng bí cái gì mà trồng bí?”*
Diệp Phi lườm nó một cái: “Tối nay không có canh xương bí ngô đâu nhé.”
Vừa dứt lời, con chó vàng liền “bật lò xo” dậy nhanh như một tia chớp, lao vun vút đến bên chân Diệp Phi, cái đuôi ngoáy tít thò lò như cánh quạt máy, bộ dạng nịnh nọt đến mức cực điểm.
“Biết điều thế là tốt.”
Diệp Phi đi về phía góc vườn, nơi có những dây leo màu huyết dụ đang bò chằng chịt trên mặt đất. Giữa những phiến lá to như cái quạt ba tiêu, một quả bí ngô khổng lồ màu đỏ rực như được điêu khắc từ một viên ruby khổng lồ đang nằm chễm chệ.
Đây chính là “Huyết Ngọc Kim Bí”, một loại linh quả cấp độ Thần Nông mà Diệp Phi đã phải tốn rất nhiều tâm huyết mới trồng được từ hạt giống bí đỏ bình thường qua nhiều lần chọn lọc và tưới bằng nước Cam Lộ.
Hệ thống trong đầu Diệp Phi vang lên tiếng máy móc quen thuộc:
*【Ting! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành chu kỳ sinh trưởng của Huyết Ngọc Kim Bí. Thu hoạch sẽ nhận được 500 điểm thuộc tính, 20 năm tuổi thọ và một phần thưởng thần bí.】*
“Phần thưởng thần bí?” Diệp Phi lẩm bẩm, tim bỗng đập nhanh hơn một chút.
Bình thường, hệ thống chỉ tặng linh đá hoặc công pháp tu luyện (thứ mà hắn đã chất đống trong hầm), nhưng từ ngữ “thần bí” này thường mang lại hai loại cảm xúc: hoặc là cực kỳ bá đạo, hoặc là cực kỳ… phiền phức. Mà với một kẻ theo Cẩu đạo như hắn, phiền phức tương đương với nguy hiểm tính mạng.
Hắn cầm chiếc cuốc gỉ lên – thứ vũ khí mà bất cứ đại năng tu tiên nào nhìn thấy cũng sẽ quỳ lạy xin tha mạng – rồi nhẹ nhàng khều vào cuống quả bí.
“Roắc!”
Tiếng gãy giòn tan vang lên, khí tức linh hoa thuần khiết từ quả bí tỏa ra mạnh mẽ đến mức biến thành một quầng sáng đỏ thẫm che lấp cả ánh mặt trời. Diệp Phi sợ đến mức vội vàng phất tay, một luồng kình khí âm thầm bao bọc xung quanh, cưỡng ép thu gọn mọi hào quang vào trong vòng bán kính ba mét.
“Hù chết ta! Thứ này mà bị bọn chấp pháp lão già thấy được thì ta xong đời!”
Hắn lau mồ hôi hột trên trán, rồi dùng một con dao bếp bằng sắt thô, chậm rãi bổ quả bí ra. Nhị Cẩu ngồi bên cạnh, nước dãi chảy ròng ròng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ruột quả bí lấp lánh như chứa đựng cả tinh hoa của nhật nguyệt.
Khi lớp vỏ dày của quả bí nứt ra, một mùi hương thanh khiết đến cực điểm lan tỏa, khiến lỗ chân lông trên cơ thể Diệp Phi đồng loạt mở ra, thoải mái như đang ngâm mình trong suối nước nóng.
Nhưng nụ cười trên môi Diệp Phi lập tức cứng đờ.
Giữa những hạt bí ngô màu vàng óng, có một thứ không thuộc về sinh học. Đó là một mảnh da cũ kỹ, thô ráp, phủ đầy những vết ố màu đen xám, tỏa ra một khí tức tang thương, cổ xưa và đầy rẫy sự quỷ dị.
Diệp Phi đặt mảnh da lên lòng bàn tay. Nó không nặng, nhưng cảm giác chạm vào lại lạnh buốt thấu xương. Trên mảnh da là những đường nét nghuệch ngoạc bằng một loại mực đỏ sậm như máu, vẽ nên những ngọn núi kỳ quái, những dòng sông chảy ngược và trung tâm là một tòa tháp chín tầng mờ ảo.
Phía dưới cùng có ba chữ viết theo lối cổ triện: “Cửu U Mộ”.
“Cái gì đây?” Diệp Phi thốt lên, giọng nói run rẩy. “Bản đồ kho báu? Lại còn là mộ phần? Lại còn là Cửu U?”
Nhị Cẩu ghé sát mũi vào ngửi ngửi, sau đó bỗng nhiên co giò chạy lùi lại mấy bước, lông cổ dựng đứng lên như gặp phải thiên địch. Con chó này tuy hay diễn, nhưng cảm quan về nguy hiểm của nó thì cực kỳ nhạy bén. Ngay cả nó cũng thấy sợ, thì mảnh bản đồ này chắc chắn là “tai tinh” (ngôi sao tai họa).
Diệp Phi tái mặt, cảm giác như mình đang cầm một khối thuốc nổ sắp nổ tung trên tay.
“Hỏng rồi, hỏng thật rồi! Theo cốt truyện của các tiểu thuyết mạng mà ta từng đọc ở kiếp trước, bất cứ ai nhặt được thứ này đều sẽ bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành, diệt môn, diệt tộc, sau đó bị cả tu tiên giới truy đuổi. Ta chỉ muốn trồng rau! Ta chỉ muốn sống thọ đến lúc thế giới sụp đổ! Tại sao ông trời lại đối xử với ta như thế?”
Hắn lập tức vò mảnh da lại, ném nó vào đống lửa đang cháy dở bên cạnh để nấu canh bí.
“Hỏa táng nó! Mau hỏa táng nó cho ta!”
Lửa cháy bùng bùng, đó là “Chân Hỏa” mà Diệp Phi dùng linh lực kích hoạt, đủ sức nung chảy kim cương. Thế nhưng, mảnh bản đồ nằm trong đống lửa vẫn tĩnh lặng như tờ, thậm chí còn hấp thụ cả nhiệt lượng của ngọn lửa khiến những đường nét trên đó trở nên rõ ràng hơn, sáng rực lên một cách tà mị.
Diệp Phi trợn tròn mắt: “Không cháy? Được, ta dùng cuốc băm nát ngươi!”
Hắn cầm chiếc cuốc gỉ, dồn mười phần công lực vào một chiêu “Địa Thượng Khai Hoa”. Một cú bổ xuống, hư không xung quanh như nứt toác, đủ để san bằng một ngọn núi lớn.
“Keng!”
Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên. Mảnh bản đồ vẫn nguyên vẹn không một vết xước, chỉ có mặt đất xung quanh vườn rau bị chấn động khiến mấy cây cải bắp rụng hết lá.
Diệp Phi ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển: “Cái thứ quỷ quái này rốt cuộc là gì? Không cháy, không rách, không hỏng. Ngươi muốn ta phải làm sao?”
Đúng lúc này, ngoài cổng rào tre vang lên một giọng nói lảnh lót như chuông bạc:
“Diệp sư đệ, đệ có ở nhà không? Ta mang hạt giống mới đến cho đệ này!”
Diệp Phi giật nảy mình, tim suýt nữa văng ra ngoài lồng ngực. Hắn nhận ra giọng nói này, đó là Tô Thanh Tuyết – đệ nhất thiên kiêu của Thanh Vân Tông, Băng sơn nữ thần trong lòng vạn người. Không biết từ lúc nào, nàng đã trở thành vị khách thường xuyên nhất của cái vườn rau hẻo lánh này, lý do là vì nàng nghiện món canh cải bắp của Diệp Phi.
Trong lúc cuống quýt, Diệp Phi không biết giấu mảnh bản đồ vào đâu. Nhét vào túi? Lỡ nó phát sáng thì sao? Nhét dưới đất? Linh khí của nó sẽ làm héo cây cối xung quanh mất.
Hết cách, Diệp Phi liền tiện tay ném mảnh bản đồ xuống gầm chiếc bàn đá, sau đó lấy cái chân trái… giẫm lên trên che đi.
Cánh cửa tre mở ra, Tô Thanh Tuyết bước vào với một bộ váy trắng thanh khiết, khí chất thoát tục. Nàng nhìn thấy Diệp Phi đang ngồi ở thế võ kỳ quặc, một chân giẫm lên đất, một tay cầm dao bếp, một tay cầm bí đỏ, khuôn mặt tái mét mồ hôi đầm đìa.
“Diệp sư đệ, đệ… đang luyện công à?” Tô Thanh Tuyết hơi nghiêng đầu, đôi mắt phượng đầy vẻ tò mò.
“À… ừ, đúng vậy!” Diệp Phi gượng cười, nụ cười méo mó hơn cả khóc. “Đây là thức thứ mười tám của công pháp… 'Nông Phu Quét Lá'. Phải dùng trọng lực của bàn chân để trấn áp khí tức từ lòng đất, rất khổ luyện.”
Tô Thanh Tuyết gật đầu đầy vẻ thán phục: “Diệp sư đệ quả là người có tâm tính vững vàng. Ngay cả một đệ tử ngoại môn cũng nỗ lực như vậy, chẳng trách món rau của đệ lại chứa đầy đạo vận.”
Nàng không để ý đến dáng vẻ kỳ lạ của hắn nữa mà bị mùi hương từ quả Huyết Ngọc Kim Bí thu hút: “Quả bí này… thật là tinh khiết. Hình như nó còn quý giá hơn cả linh dược bậc sáu mà sư tôn đưa cho ta hôm qua.”
Diệp Phi lau mồ hôi: “Chỉ là giống bí bình thường thôi, Thanh Tuyết sư tỷ đừng để tâm. À, tỷ nói mang hạt giống gì đến?”
Tô Thanh Tuyết lấy ra một cái túi nhỏ bằng lụa: “Là hạt của 'Băng Tâm Sen', ta lấy được ở mật cảnh phương Bắc. Nghe nói rất khó trồng, ta nghĩ chỉ có đệ mới giúp được.”
Nhị Cẩu nhìn thấy Tô Thanh Tuyết, liền chạy lại cọ cọ vào chân nàng, làm bộ dáng đáng thương để được vuốt ve. Con chó này đúng là "thấy gái là mắt sáng hơn đèn pha".
Trong lúc hai người đang trò chuyện, một giọng cười vang dội từ trên trời vọng xuống:
“Ha ha ha! Trần tiểu hữu, lão phu lại tới làm phiền đây! Nghe nói hôm nay thung lũng có dị tượng đỏ trời, chắc chắn là ngươi lại thu hoạch bảo vật gì rồi đúng không?”
Lý Trưởng lão đáp xuống sân, bộ dạng hớn hở, râu tóc bay phấp phới. Từ ngày đột phá Kim Đan nhờ cà chua của Diệp Phi, lão coi Diệp Phi như vị cứu tinh, ngày nào cũng phải ghé qua “đá bát xôi” một cái mới chịu được.
Diệp Phi thở dài trong lòng: *“Một mình cô nàng họ Tô đã khó đối phó, giờ lại thêm ông già não bổ này, cái bản đồ dưới chân mình làm sao giấu được đây?”*
Lý Trưởng lão vừa đáp xuống, ánh mắt lão liền quét qua vườn rau. Khi thấy quả bí ngô đỏ rực bị bổ ra, lão hít một hơi lạnh: “Trời đất! Huyết Ngọc Kim Bí! Đây là vật phẩm dùng để rèn luyện tâm thần cấp bậc vạn năm mới có một quả! Trần tiểu hữu, ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào mà có thể trồng được thứ này?”
Diệp Phi xua tay: “Lý trưởng lão quá lời rồi, chỉ là tôi bón phân chuồng hơi kỹ thôi.”
Lý Trưởng lão cười khà khà, định tiến lại gần thì bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt lão vốn tinh tường của một tu sĩ Kim Đan, bỗng nhiên bắt được một tia sáng màu đỏ lấp ló dưới đế giày của Diệp Phi.
“Tiểu hữu, dưới chân ngươi… là cái gì thế?”
Diệp Phi giật bắn mình, lắp bắp: “Không… không có gì, chỉ là một mảnh giẻ lau tôi dùng để lót đế giày cho êm thôi. Chân tôi dạo này hay bị đau ấy mà.”
“Lót đế giày?” Lý Trưởng lão cau mày. Lão biết Diệp Phi hay giấu nghề, nhưng dùng “giẻ lau” mà tỏa ra khí tức làm lão cảm thấy khó thở như thế kia, thì cái giẻ đó chắc chắn không đơn giản.
Không đợi Diệp Phi kịp phản ứng, Lý Trưởng lão bỗng phất tay áo, một luồng gió nhẹ cuốn qua. Diệp Phi vì không muốn lộ tu vi nên đành phải giả bộ bị ngã nhào ra sau.
Mảnh bản đồ cổ xưa hiện ra rõ ràng dưới ánh nắng.
Trong tích tắc, không gian như đông cứng lại.
Tô Thanh Tuyết trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập: “Cửu… Cửu U Mộ?”
Lý Trưởng lão thì run lẩy bẩy, gương mặt chuyển từ kinh ngạc sang sợ hãi, rồi lại chuyển sang sùng bái đến cực điểm. Lão quỳ thụp xuống đất, không phải quỳ Diệp Phi, mà là quỳ trước cái “uy áp” vô hình từ mảnh bản đồ kia.
“Trời ơi… Cửu U Mộ! Tòa mộ phần của Cửu U Đạo Tổ từ thời Thái Cổ đã biến mất từ hàng triệu năm trước! Toàn bộ giới tu tiên Trung Châu đang phát điên lên tìm kiếm manh mối, vậy mà… vậy mà nó lại nằm ở đây?”
Lý Trưởng lão nhìn Diệp Phi với ánh mắt sùng bái chưa từng thấy: “Tiểu hữu… không, Diệp đại nhân! Ngài thật sự quá cao siêu. Ngài tìm được bản đồ dẫn đến nơi chứa đựng di sản của Đạo Tổ, mà ngài lại dùng nó… ĐỂ LÓT ĐẾ GIÀY?”
Diệp Phi ngồi dưới đất, mặt không còn giọt máu: “Tôi nói đây là sự hiểu lầm, hai người có tin không?”
“Đừng giấu nữa, tiểu hữu!” Lý Trưởng lão nghẹn ngào, nước mắt rưng rưng. “Ta hiểu rồi, ta đã hoàn toàn hiểu dụng ý của ngài. Đối với ngài, di sản của Đạo Tổ cũng chỉ là mây khói phù hoa. Ngài dùng bản đồ kho báu lót chân chính là để rèn luyện tâm tính, nhắc nhở bản thân rằng con đường tu tiên chân chính là ở dưới chân, chứ không phải ở những thứ hư danh ngoại vật. Cảnh giới này… cảnh giới này lão phu dù có sống thêm mười kiếp cũng không theo kịp!”
Tô Thanh Tuyết cũng cúi đầu, trong lòng dấy lên những đợt sóng dữ dội. Nàng nhìn Diệp Phi – một người thanh niên trẻ tuổi nhưng khí độ thâm trầm, coi bảo vật vạn cổ như rác rưởi. So với hắn, những cái gọi là “thiên tài” trong tông môn quả thật chẳng khác gì lũ trẻ con mới tập đi.
“Diệp sư đệ…” Nàng nghẹn lời, “Sư tỷ thật hổ thẹn. Trước đây ta cứ nghĩ mình có thiên phú cao nhất, nhưng hóa ra ta vẫn bị dục vọng về tu vi làm mờ mắt. Đệ dùng bản đồ báu để lót giày, thực sự đã thức tỉnh tâm trí ta.”
Diệp Phi lúc này chỉ muốn cầm quả bí ngô đập vào đầu mình cho ngất đi luôn. Hắn trong lòng gào thét: *“Ta không có rèn luyện tâm tính cái gì hết! Ta chỉ muốn vứt nó đi mà nó không chịu cháy thôi! Lão Lý, cô Tô, làm ơn đừng có não bổ nữa được không!”*
Hắn cố gắng gượng dậy, giọng thều thào: “Thật ra… mảnh bản đồ này là tôi tìm thấy trong quả bí. Tôi thấy nó cũ kỹ quá, chắc là do người tiền nhiệm trồng bí bỏ quên, nên tính bổ xong thì mang đi bón cây…”
Lý Trưởng lão lắc đầu lia lịa: “Tiểu hữu không cần giải thích. Cơ duyên từ trời rơi xuống, rơi đúng vào vườn rau của ngài, đó gọi là 'Bảo vật tự chọn chủ'. Huyết Ngọc Kim Bí vạn năm không sinh, vừa sinh ra đã mang theo bản đồ Đạo Tổ, rõ ràng là Thiên đạo muốn thông qua tay ngài để đưa kho báu này trở lại thế gian!”
Nói đoạn, Lý Trưởng lão trở nên cực kỳ nghiêm túc, lão nhìn xung quanh rồi hạ thấp giọng: “Nhưng tiểu hữu, chuyện này vạn lần không thể để lộ ra ngoài. Nếu bọn cường giả Trung Châu biết mảnh bản đồ này ở đây, Thanh Vân Tông chúng ta sẽ bị san bằng trong chớp mắt.”
Diệp Phi vội vã gật đầu: “Đúng đúng đúng! Chính vì vậy tôi mới phải giấu nó. Bây giờ làm sao để tống khứ nó đi một cách an toàn nhất?”
Tô Thanh Tuyết trầm ngâm một lát rồi nói: “Hay là giao cho Tông chủ? Để Người dùng pháp lực phong ấn lại trong bí cảnh của tông môn?”
Diệp Phi lắc đầu nguầy nguậy: “Không được! Đưa cho Tông chủ tức là kéo Tông chủ vào chỗ chết. Thứ này là của nợ, là thuốc độc!”
Lý Trưởng lão đột nhiên vỗ đùi một cái “đét”: “Ta có cách! Chúng ta cứ coi như không có chuyện gì xảy ra. Mảnh bản đồ này… tiểu hữu cứ tiếp tục dùng nó để lót giày đi!”
“Cái gì?” Diệp Phi suýt cắn phải lưỡi.
Lý Trưởng lão phân tích đầy lý trí: “Nghe lão phu nói đây. Thứ này không cháy không rách, dùng linh lực không thể che giấu được hoàn toàn. Cách an toàn nhất là ngụy trang nó thành đồ vật bình thường nhất. Ai mà ngờ được một mảnh da rách lót đế giày của một đệ tử tạp dịch lại là bản đồ Cửu U Mộ chứ? Hơn nữa, với tu vi thâm hậu và khí vận nghịch thiên của tiểu hữu, chỉ có chân của ngài mới trấn áp được tà khí từ mảnh bản đồ này.”
Diệp Phi khóc không ra nước mắt. Hắn vốn muốn tống khứ cái tai họa này đi, cuối cùng vòng tới vòng lui, nó lại phải dính chặt vào bàn chân mình?
Thế là, dưới sự giám sát “đầy sùng bái” của Lý Trưởng lão và Tô Thanh Tuyết, Diệp Phi phải đau đớn nhét mảnh bản đồ cổ quý giá nhất giới tu tiên vào bên trong chiếc giày vải thủng lỗ chỗ của mình.
Cảm giác dưới gan bàn chân cứng cứng, lạnh lạnh khiến Diệp Phi mỗi bước đi đều thấy run rẩy. Hắn có cảm giác mình đang bước đi trên lưỡi dao của tử thần.
Tô Thanh Tuyết đứng nhìn hồi lâu, sau đó bỗng nhiên quỳ xuống trước mặt Diệp Phi, dập đầu một cái: “Sư đệ, hôm nay đệ đã cho ta một bài học lớn nhất về đạo tâm. Ta nợ đệ một ân tình lớn lao.”
Diệp Phi vội vàng đỡ nàng dậy: “Sư tỷ đừng làm vậy, tôi tổn thọ mất!”
Lý Trưởng lão cũng ôm quyền, giọng đầy xúc động: “Lão phu cũng phải về bế quan để suy ngẫm về 'Chiêu thức lót giày' của tiểu hữu. Sau này nếu có ai dám đụng đến một cọng cỏ của vườn rau này, cứ gọi ta, ta sẽ liều mạng với bọn chúng!”
Nói xong, hai người cùng lúc rời đi, một người bay vút lên không trung với khí thế hừng hực, một người bước đi chậm rãi nhưng mỗi bước đều mang theo một loại nhận thức mới về nhân sinh.
Trong thung lũng chỉ còn lại Diệp Phi và Nhị Cẩu.
Diệp Phi cúi đầu nhìn xuống chiếc giày trái của mình, thở dài một tiếng dài thượt.
“Nhị Cẩu, chúng ta dọn nhà được chưa?”
Nhị Cẩu rên ư ử một tiếng, cái đuôi cụp lại, nhìn ông chủ của mình với vẻ mặt thông cảm sâu sắc.
“Cẩu đạo của ta… sắp bị cái đôi giày này phá hỏng rồi.” Diệp Phi lẩm bẩm. Hắn bỗng nhiên nhận ra, đôi khi bạn càng cố gắng sống thấp hèn, thế giới lại càng cố gắng đẩy bạn lên đỉnh cao của rắc rối.
Nhưng hắn không biết rằng, ngay khi hắn vừa nhét mảnh bản đồ vào giày, tại một vùng đất tối tăm sâu thẳm ở Trung Châu, chín tòa tháp cổ xưa bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những pho tượng quỷ thần khổng lồ nghìn năm không động đậy, bỗng nhiên đồng loạt mở trừng đôi mắt màu đỏ máu, nhìn về hướng Đông Hoang, nơi có một thung lũng hẻo lánh và một đệ tử tạp dịch đang… tập đi bằng đôi giày lót bảo vật.
Một trận bão tố khủng khiếp nhất lịch sử Tiên giới, đang âm thầm tích tụ từ chính gan bàn chân của Diệp Phi.
Còn Diệp Phi? Hắn đang hì hục bổ nốt quả bí ngô: “Mặc kệ bản đồ với chả bản đồ, canh bí ngô vẫn là nhất. Nhị Cẩu, đi nhóm lửa, hôm nay ta nấu canh bí xương lợn!”
Dưới ánh hoàng hôn, bóng người và bóng chó bên vườn rau hiện lên đầy bình yên, nhưng chiếc giày trái của Diệp Phi thì vẫn cứ thỉnh thoảng lóe lên một tia sáng đỏ nhạt đầy chết chóc, báo hiệu rằng những ngày tháng “cẩu” yên bình của hắn sắp sửa đón nhận những cơn sóng gió long trời lở đất.