Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 43: ** Ta không đi, bên ngoài nguy hiểm lắm
Sau khi bóng dáng của Tô Thanh Tuyết và Lý trưởng lão hoàn toàn biến mất dưới chân núi, không gian của thung lũng ngoại môn lại trở về với vẻ tĩnh mịch vốn có. Tiếng gió rít qua những khe đá, tiếng dế mèn trong bụi cỏ, tất cả đều gợi lên một cảm giác thanh bình giả tạo.
Diệp Phi đứng chôn chân tại chỗ thêm nửa canh giờ nữa. Hắn không cử động, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không như một pho tượng.
“Nhị Cẩu, ngươi nói xem, có phải ta sơ hở rồi không?”
Nhị Cẩu đang nằm phủ phục dưới gốc cây, nghe thấy giọng chủ nhân thì lười biếng ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng nhởn có thể nghiền nát cả tiên kim, rồi lại gục đầu xuống hai chân trước. Nó đã quá quen với cái tính đa nghi đến mức bệnh hoạn của vị chủ nhân này.
“Nửa canh giờ vừa rồi, ta đã nghĩ ra 37 kịch bản mà Tô Thanh Tuyết có thể vô tình tiết lộ tung tích của vườn rau này.” Diệp Phi lầm bầm, mồ hôi hột bắt đầu lấm tấm trên trán. “Lại thêm 24 khả năng Lý trưởng lão vì uống quá chén mà lỡ miệng nói ta là đại năng chuyển thế. Tổng cộng là 61 mối nguy cơ. Không ổn, thật sự không ổn!”
Diệp Phi cúi xuống, tháo chiếc giày trái của mình ra. Mảnh da cũ kỹ — thứ mà Lý trưởng lão gọi là “Vạn Cổ Tàng Bảo Đồ” — vẫn nằm im lìm trong đó. Nhưng ngay khi chạm vào không khí, mảnh da bỗng phát ra một luồng khí tức cổ xưa, trầm hùng, khiến cho linh khí xung quanh khẽ rung động.
Trên bề mặt mảnh da, những đường nét đỏ thẫm như mạch máu bắt đầu hiện rõ, phác họa nên những dãy núi trập trùng, những dòng sông linh mạch cuồn cuộn. Một luồng thần niệm mỏng manh nhưng đầy cám dỗ vang lên trong đầu Diệp Phi:
*“Tìm thấy ta… ngươi sẽ thống trị vạn cổ… trường sinh bất tử… nghịch thiên cải mệnh…”*
“Nghịch thiên cái đầu ngươi ấy!”
Diệp Phi rùng mình, như thể vừa chạm phải một con rắn độc. Hắn lập tức ném mảnh bản đồ xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu.
“Trường sinh cái gì? Thống trị cái gì? Đọc truyện nhiều ta còn lạ gì mấy cái motíp này nữa. Hễ cứ cầm lấy bảo đồ là sẽ có Thiên tài đến cướp, Sát thủ đến ám sát, rồi lại dính vào ân oán của mấy vạn năm trước. Cuối cùng, mười kẻ đi tìm bảo tàng thì chín kẻ làm phân bón cho đất, kẻ còn lại sống sót cũng bị cả thiên hạ truy đuổi. Ta đây chỉ là một gã trồng rau, ta muốn cái thứ của nợ này làm gì?”
Hệ thống Thần Nông trong đầu hắn bỗng nhiên “Ting” một tiếng:
【 Nhiệm vụ ẩn: Khám phá Thần Ma Phế Tích theo chỉ dẫn của bản đồ. Phần thưởng: 100.000 năm thọ nguyên, Tiên khí Thần Nông Đỉnh, thăng cấp tu vi trực tiếp lên Hóa Thần kỳ. 】
Nếu là bất kỳ tu sĩ nào ở Thương Lam Giới, khi nhìn thấy phần thưởng này chắc chắn sẽ điên cuồng mà lao vào chỗ chết. 100.000 năm thọ nguyên? Hóa Thần kỳ? Đó là cảnh giới mà bao kẻ tu luyện cả đời cũng không chạm tới được.
Nhưng Diệp Phi lại trừng mắt nhìn bảng hệ thống, chửi đổng:
“Hệ thống, ngươi bớt dụ dỗ ta đi! 100.000 năm thọ nguyên thì sao? Nếu ta đi mà bị một gã Hợp Thể kỳ hay Độ Kiếp kỳ nào đó ngứa tay đập chết dọc đường, thì thọ nguyên triệu năm cũng để làm gì? Còn cái gì mà thăng cấp Hóa Thần? Ngươi muốn ta ra gió cho người ta đánh hội đồng à? Ta hiện tại biểu hiện Luyện Khí tầng 3 là cực tốt, sống rất thọ, hiểu không?”
Diệp Phi nhặt mảnh bản đồ lên bằng một chiếc kẹp tre, tuyệt đối không để da thịt chạm trực tiếp vào nó lần nữa. Hắn nhìn nó với ánh mắt kỳ thị sâu sắc.
Bản đồ này rất đẹp, rất rực rỡ, nhưng trong mắt Diệp Phi, mỗi đường nét trên đó đều là một cái hố chôn người. Này là “Tuyệt Địa,” này là “Cấm Khu,” này là “Nơi ở của Thái Cổ Hung Thú”…
Hắn điên rồi mới rời khỏi cái thung lũng an toàn này để đi nộp mạng.
“Cái gọi là cơ duyên, thực chất là một loại bẫy chuột cao cấp.” Diệp Phi tự nhủ, ánh mắt lộ vẻ kiên định của một kẻ thấu triệt nhân sinh. “Con chuột nhìn thấy miếng phô mai, nó tưởng mình gặp vận may, nhưng sự thật là nó chuẩn bị nát xương. Ta không phải là chuột, ta là nông dân.”
Hắn liếc nhìn về phía gian bếp nhỏ của mình. Quả bí ngô to tròn hái ban chiều vẫn đang nằm chờ trên thớt. Bụng hắn khẽ reo lên một tiếng.
“Hừm, đúng lúc đang thiếu củi nhóm lửa.”
Nếu những vị đại năng ở Trung Châu biết được ý định này của Diệp Phi, chắc chắn họ sẽ hộc máu mà chết. Mảnh bản đồ này chính là chìa khóa mở ra di tích của một vị Thiên Đế thời cổ đại, là thứ khiến cho các siêu cấp tông môn phải đánh nhau sứt đầu mẻ trán, máu chảy thành sông suốt hàng nghìn năm qua.
Diệp Phi cầm mảnh bản đồ, đi thẳng vào bếp. Nhị Cẩu tò mò đi theo, cái đuôi ngoáy tít. Nó cảm nhận được luồng linh lực khủng khiếp tỏa ra từ mảnh da kia và bắt đầu liếm mép, tưởng rằng chủ nhân định cho mình ăn một món ngon mới.
“Nhị Cẩu, nhìn cho kỹ. Đây là bài học giáo dục giới tính… à không, giáo dục sinh tồn đầu tiên cho ngươi.” Diệp Phi nghiêm túc nói với con chó. “Vật càng quý, càng nhanh chết. Nhớ kỹ chưa?”
Hắn nhét mảnh bản đồ vào dưới đống củi khô trong bếp lò, rồi dùng đá đánh lửa châm vào.
Bản đồ Vạn Cổ dù sao cũng là linh vật, lửa thường của nhân gian sao có thể thiêu rụi được nó? Ngọn lửa vừa chạm vào mảnh da, nó bỗng phát ra một vầng sáng màu vàng kim chói lọi, tạo thành một màng chắn bảo vệ mạnh mẽ, đẩy lùi toàn bộ hỏa diễm ra ngoài. Mảnh bản đồ rung bần bật, phát ra tiếng kêu gào như muốn phản kháng sự sỉ nhục này.
Diệp Phi nhíu mày: “Ồ, còn cứng đầu à?”
Hắn với tay lấy chiếc bình tưới nước đặt ở góc bếp — chiếc bình chứa nước Cam Lộ — rồi thản nhiên tưới một chút lên đống củi.
Ngay lập tức, ngọn lửa vốn dĩ màu vàng nhạt bỗng hóa thành màu tím biếc, mang theo một loại hỏa diễm tinh khiết đến cực độ — đây chính là Thái Dương Chân Hỏa được ẩn giấu trong nước Cam Lộ linh dược.
“Xèo xèo…”
Mảnh bản đồ Vạn Cổ run rẩy dữ dội. Lớp màng bảo vệ vàng kim nứt vỡ trong nháy mắt. Những dòng chữ cổ xưa bắt đầu biến dạng, những hình vẽ linh mạch bắt đầu tan chảy. Linh tính bên trong mảnh bản đồ hét lên thảm thiết trong hư vô, nó không thể tin được rằng một món thần vật mang theo khí vận của cả một thời đại lại bị người ta đem đi… nhóm bếp nấu canh bí ngô.
Chỉ trong vài hơi thở, mảnh bảo đồ trị giá liên thành đã hóa thành một vũng nước đen xì, rồi biến thành tro bụi, hòa vào đám lửa đang bốc cháy hừng hực.
Cùng lúc đó, tại Trung Châu xa xôi.
Trong “Thiên Cơ Các,” một lão giả mặc trường bào đầy sao đang ngồi thiền bỗng nhiên mở bừng mắt, phun ra một ngụm máu lớn, làm ướt sũng cả bàn tính bằng ngọc bích trước mặt.
“Mất rồi… Biến mất rồi!” Lão già run rẩy thét lên, giọng nói đầy sự hãi hùng.
Đệ tử đứng bên cạnh kinh hãi: “Sư phụ, chuyện gì đã mất? Chẳng lẽ là khí vận của Trung Châu?”
“Mảnh bản đồ cuối cùng… bản đồ dẫn đến Thần Ma Phế Tích… khí tức của nó đã hoàn toàn tiêu biến khỏi nhân gian!” Lão giả gào khóc. “Có kẻ đã che giấu thiên cơ? Hay là có vị tiên nhân nào đã giáng trâm hủy diệt nó? Tai họa! Tai họa sắp giáng xuống Thương Lam Giới rồi!”
Khắp các siêu cấp thế lực ở Trung Châu, chín tòa tháp cổ xưa vẫn đang rung chuyển. Những vị thái thượng trưởng lão bế quan hàng nghìn năm đồng loạt xuất thế, nhìn về phương Đông với vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng có.
Họ cảm nhận được nhân quả đã bị chặt đứt. Có một bàn tay vô hình đã xóa sổ hoàn toàn cái “Cơ duyên vĩ đại” đó.
Trong khi đó, tại thung lũng hẻo lánh của Thanh Vân Tông.
“Hít… hít… thơm thật.”
Diệp Phi dùng chiếc muôi gỗ khuấy nồi canh bí ngô xương lợn. Mảnh bản đồ kia quả nhiên là vật quý, năng lượng nó tỏa ra khi cháy giúp cho lửa cháy rất đượm, nhiệt độ ổn định, khiến bí ngô nhừ tan ra, hòa quyện với linh khí của xương lợn (mà thực chất là xương của một con Yêu vương vô tình đột nhập vào vườn rau và bị Nhị Cẩu tát chết).
Hắn múc một bát đầy, thổi phù phù rồi nếm thử một ngụm. Cảm giác ấm áp lan tỏa từ cổ họng xuống bụng, thăng hoa thành linh lực thuần khiết thấm vào từng thớ thịt.
“Ting! Chúc mừng ký chủ nấu thành công ‘Canh Bí Ngô Nghịch Thiên’, tu vi tăng thêm 500 năm. Thăng cấp lên Luyện Khí tầng 1300.”
Diệp Phi lờ đi cái thông báo hệ thống vớ vẩn đó. Hắn chỉ quan tâm đến vị ngọt của bí.
“Nhị Cẩu, ăn đi.” Hắn đổ một phần vào bát của con chó vàng.
Nhị Cẩu vừa ăn vừa vẫy đuôi, trong lòng nó nghĩ thầm: *“Cái mảnh da vừa rồi hương vị cũng được, ước gì ông chủ mỗi ngày đều nhặt được một miếng như vậy về nhóm lửa.”*
Sau khi no nê, Diệp Phi ra hiên nhà nằm trên chiếc ghế tựa tre, nhìn bầu trời đầy sao. Hắn thấy yên lòng hơn bao giờ hết. Bản đồ đã cháy, manh mối đã đứt, nhân quả đã hết. Bây giờ, hắn lại là một gã nông dân vô danh tiểu tốt, chẳng ai biết đến.
Nhưng lòng tốt của hắn dành cho Tô Thanh Tuyết và Lý trưởng lão trước đó lại đang bắt đầu sinh ra những “phản ứng hóa học” nằm ngoài tầm kiểm soát.
…
Tại đỉnh núi chính của Thanh Vân Tông, trong căn phòng kín của Tông chủ.
Tô Thanh Tuyết đang ngồi xếp bằng, quanh thân nàng tỏa ra những luồng kiếm khí màu tuyết trắng, lạnh lẽo thấu xương. Sau khi uống bát canh của Diệp Phi, toàn bộ kinh mạch của nàng không những được hồi phục mà còn được mở rộng ra gấp đôi.
“Ầm!”
Một luồng khí thế mạnh mẽ bộc phát, thổi bay những vật dụng xung quanh. Tô Thanh Tuyết mở mắt, trong con ngươi lóe lên ánh bạc huyền ảo.
“Kim Đan tầng năm!” Nàng thốt lên, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc. “Chỉ trong một buổi tối, ta đã đột phá liền hai tiểu cảnh giới mà không cần bất kỳ viên đan dược nào?”
Nàng nhìn xuống bàn tay mình, rồi lại nhìn về phía thung lũng ngoại môn mịt mù sương ảnh. Trong lòng nàng, hình ảnh Diệp Phi đang cúi đầu cuốc đất bỗng trở nên vô cùng cao lớn và thần bí.
“Diệp sư đệ… không, Diệp tiền bối. Ngài ấy rõ ràng có tu vi thông thiên triệt địa, lại cam nguyện ở lại nơi hẻo lánh đó trồng rau. Ngài ấy trao cho ta bát canh đó, thực chất là muốn nhắc nhở ta rằng: Tu hành không phải là ở cảnh giới, mà là ở tâm thái bình thản trước vạn vật.”
Nàng đứng dậy, hướng về phía thung lũng của Diệp Phi cúi đầu thật sâu.
“Tiền bối đã ban cho ta cơ duyên này, Thanh Tuyết tuyệt đối sẽ không để bất kỳ kẻ nào quấy rầy sự thanh tĩnh của ngài.”
Ánh mắt nàng trở nên sắc lạnh. Nàng quyết định từ mai sẽ đề nghị cha nàng — Tông chủ Thanh Vân Tông — ban lệnh cấm bất kỳ ai bước vào thung lũng ngoại môn dưới danh nghĩa “bảo vệ dược viên quan trọng.” Nàng nghĩ rằng mình đang bảo vệ Diệp Phi, nhưng nàng không biết rằng, chính hành động “bảo vệ” lộ liễu này mới là thứ kéo sự chú ý của mọi người về phía hắn.
Cách đó không xa, tại gian nhà của Lý trưởng lão.
Lão già cũng đang đổ mồ hôi hột, tay cầm một cuốn sách trắng tinh, đang cố gắng dùng bút lông ghi chép lại:
*“Hành trình gặp gỡ Thiên Nhân — Nhật ký tu hành của Lý Mộc.”*
*“Ngày hôm nay, ta đã chứng kiến đỉnh cao của kiếm đạo trong hình hài một… cái lót giày. Thiên Nhân đã dùng hành động để dạy ta rằng: Những thứ thấp kém nhất lại chính là những thứ gần với Đạo nhất. Ngài ấy còn đốt bản đồ thần bí để nhóm lửa nấu canh, chứng tỏ đối với ngài ấy, vinh hoa phú quý và thần binh tiên khí cũng chỉ là phù du. Một bát canh bí ngô còn đáng giá hơn vạn năm tu hành.”*
Lý trưởng lão viết xong, gương mặt già nua đỏ bừng vì phấn khích. Lão quyết định, bắt đầu từ ngày mai, lão sẽ chuyển đến dựng một cái lều cỏ ở cạnh vườn rau của Diệp Phi để… “hầu hạ tiền bối,” thực chất là để chờ xem có mẩu rau thừa hay mẩu củi vụn nào rơi ra thì nhặt về làm bảo vật.
…
Quay lại với Diệp Phi.
Đang thiu thiu ngủ trên ghế, hắn bỗng nhiên hắt hơi một cái thật mạnh.
“Hắt xì! Lạ thật, chẳng lẽ tối nay gió mùa về?”
Hắn lồm cồm ngồi dậy, lấy một mảnh bạt che phủ đống mầm cải bắp mới trồng.
“Phải cẩn thận, bên ngoài gió to sóng lớn, ở nhà là nhất.”
Diệp Phi nhìn ra ngoài hàng rào. Hắn vừa nâng cấp hàng rào lên một bậc, giờ đây nếu một vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ vô tình xông vào, có lẽ sẽ bị mấy cái cọc tre “vô tình” gọt đầu trong vòng một nốt nhạc.
Hắn kiểm tra lại một lần nữa các lớp trận pháp giấu kín dưới đất. 108 lớp trận pháp che giấu hơi thở, 36 lớp trận pháp dịch chuyển tức thời, và 12 lớp trận pháp tiêu diệt hàng loạt.
“Vẫn cảm thấy thiếu thiếu gì đó.” Diệp Phi gãi đầu. “Có lẽ sáng mai nên đào một cái hầm trú ẩn sâu hơn dưới gốc cây hẹ. Nghe nói Trung Châu đang có biến, ngộ nhỡ dư chấn lan tới đây thì khổ.”
Nói rồi, hắn yên tâm vào phòng ngủ, ôm gối mơ về một vụ mùa bắp cải bội thu. Hắn hoàn toàn không biết rằng, cái mảnh bản đồ mà hắn vừa biến thành tro bụi kia thực chất đã kích hoạt một lời nguyền cổ xưa. Khi bản đồ bị hủy, kẻ hủy diệt nó sẽ trở thành “Ngọn đăng” duy nhất dẫn đường đến di tích.
Bản đồ tuy mất, nhưng khí vận của Thần Ma Phế Tích hiện đang tụ tập dần dần phía trên đầu thung lũng của Diệp Phi, tạo thành một quầng mây mà người thường không thấy được, nhưng đại năng thì sẽ thấy nó sáng như mặt trời giữa đêm đen.
Câu nói “Ta không đi, bên ngoài nguy hiểm lắm” của hắn, hóa ra lại là lời tiên tri hài hước nhất. Vì hắn không đi đến rắc rối, rắc rối sẽ tự đóng gói hành lý và chuyển đến tận cửa nhà hắn.
Sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng.
Diệp Phi xách chiếc xô nước ra giếng, định bụng tưới rau sớm.
Nhưng vừa bước ra sân, hắn đã chết lặng.
Ở phía xa, ngay sát ranh giới vườn rau của hắn, có một cái lều cỏ nhỏ xíu đã mọc lên từ lúc nào. Lý trưởng lão đang ngồi trước lều, bắt chước tư thế của Diệp Phi, tay cầm một cọng cỏ gặm nhấm, miệng mỉm cười thần bí:
“Tiền bối sớm thật, lão phu đến đây để canh cửa cho ngài đây!”
Chưa hết, từ trên trời cao, một luồng ánh sáng trắng đáp xuống. Tô Thanh Tuyết trong bộ váy màu thiên thanh thanh khiết như tiên nữ hạ phàm, trên tay bê một chiếc khay ngọc, cung kính đứng đợi sẵn.
“Diệp sư đệ, ta nghe nói tiền bối… à không, đệ thích sưu tầm các loại hạt giống kỳ lạ. Cha ta vừa mở kho của tông môn, đây là mười tám loại hạt giống linh thảo thượng cổ từ vạn năm trước, xin đệ nhận cho.”
Diệp Phi đứng hình, cái xô nước suýt rơi xuống chân.
Nhị Cẩu đứng bên cạnh sủa “Gâu” một tiếng, đầy vẻ hả hê.
Diệp Phi run rẩy nhìn mười tám loại hạt giống kia. Theo kinh nghiệm của hắn, mỗi một loại hạt giống thượng cổ này khi nảy mầm sẽ tạo ra một vầng hào quang chói lòa hoặc thu hút một vài con yêu thú cấp cao tìm đến phá phách.
“Cái đó… Tô sư tỷ, Lý trưởng lão, hai người thực sự không cần phải khách khí như vậy đâu. Tôi chỉ là một đệ tử tạp dịch…”
Lý trưởng lão lập tức cắt lời: “Đúng! Tiền bối đang hóa thân làm tạp dịch để rèn luyện tâm tính! Chúng ta hiểu mà! Ngài cứ coi chúng ta như không khí đi, chúng ta sẽ bảo vệ nơi này, tuyệt đối không để kẻ nào đến quấy nhiễu ‘trải nghiệm nhân sinh’ của ngài!”
Diệp Phi mặt méo xệch. Hắn nhìn ra phía cổng thung lũng. Ở đó, hàng trăm đệ tử ngoại môn khác đang thò đầu vào nhìn với vẻ tò mò cực độ, thấy Thiên kiêu đệ nhất và Trưởng lão đáng kính nhất lại cung kính trước một gã tạp dịch, họ bắt đầu xì xào:
“Thấy chưa? Ta đã bảo Diệp Phi là cao nhân giấu mặt mà!”
“Ta muốn vào xin ngài ấy một củ cà rốt để thăng cấp tu vi quá!”
Diệp Phi nhìn trời, thở dài não nề.
“Ta đã bảo rồi mà, bên ngoài nguy hiểm lắm… Nhưng ở nhà giờ cũng chẳng thấy an toàn hơn chút nào!”
Hắn xách xô nước quay vào nhà, quyết định hôm nay sẽ bế quan… không phải để tu luyện, mà để đào hầm thoát hiểm phương án 109.
Sóng gió thực sự, chỉ mới bắt đầu bắt rễ từ những hạt giống mà Tô Thanh Tuyết vừa mang tới. Thần Ma Phế Tích, khí vận Thiên Đế, và một vườn rau xanh tốt — sự kết hợp quái gở này sắp biến thung lũng ngoại môn vốn yên tĩnh trở thành trung tâm của toàn bộ Tiên giới.
Mà Diệp Phi, vẫn chỉ muốn trồng thêm vài mẫu rau muống mà thôi.