Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 44: ** Tô Thanh Tuyết đột phá Nguyên Anh

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:37:36 | Lượt xem: 3

Ánh mặt trời buổi sớm nhẹ nhàng xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ thung lũng phía sau Thanh Vân Tông, hắt lên những luống rau xanh mướt những dải sáng vàng óng ả.

Diệp Phi khoác chiếc áo vải thô, tay cầm chiếc bình tưới cũ kỹ, thong thả tản bộ dọc theo lối nhỏ giữa vườn. Bên cạnh hắn, Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò với bộ lông vàng nhạt – đang ngáp dài một cái đầy vẻ lười biếng, thỉnh thoảng lại dùng chân trước gãi gãi cái tai. Nếu có vị đại năng nào nhìn kỹ, sẽ thấy mỗi bước đi của Nhị Cẩu đều như đạp trên các nút thắt của địa mạch, nhưng trong mắt Diệp Phi, đây chỉ là một con chó lười thích ăn chực.

"Nhị Cẩu, nhìn cái gì? Đi lấy cái cuốc lại đây, hôm nay phải xới lại luống cà chua kia."

Nhị Cẩu rên ư ử một tiếng, ánh mắt nhìn về phía mấy cây cà chua đỏ rực như chứa đầy lửa cháy ở góc vườn đầy vẻ khinh thường: *Hừ, loại cà chua chứa 'Thái Dương Chân hỏa' này mà cũng cần xới đất? Chủ nhân đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.*

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Nhị Cẩu vẫn lết cái thân "gầy gò" lại gần chiếc cuốc gỉ đang dựa vào vách đá. Chiếc cuốc này chính là "Thái Cổ Thần Diệt", nhưng hiện tại nó chỉ được dùng để… đào khoai lang.

Diệp Phi vừa tưới nước vừa lẩm bẩm: "Dạo này linh khí quanh tông môn có vẻ loạn, nghe nói mấy tên đệ tử nội môn lại đang tổ chức đại hội tỷ thí. Haiz, đúng là trẻ tuổi chưa hiểu sự đời, đánh đánh giết giết làm gì? Chẳng thà trồng mấy gốc bắp cải, vừa ngon vừa tĩnh tâm."

Hắn lắc đầu, lấy trong túi ra ba đồng tiền xu cổ, thành kính tung lên mặt đất.

"Cạch… cạch… cạch…"

Nhìn quẻ tượng, Diệp Phi nhíu mày: "Quẻ nói hôm nay có khách quý, mang theo điềm lành, nhưng lại tiềm tàng rắc rối. Rắc rối? Chết tiệt, mình đã ẩn cư đến mức này rồi mà rắc rối vẫn tìm tới sao? Có nên đào thêm cái hầm thứ 110 không nhỉ?"

Đang lúc hắn đang cân nhắc xem nên đào hầm hay nên giả chết, thì một bóng dáng thanh thoát như mây trắng bay lướt qua hàng rào tre, đáp xuống cửa thung lũng.

Tô Thanh Tuyết hôm nay mặc một bộ cung trang màu xanh nhạt, gương mặt thanh tú vốn luôn lạnh lùng như băng giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và xao động. Trên trán nàng lấm tấm mồ hôi, khí tức trong người có chút hỗn loạn.

"Diệp… Diệp sư đệ." Tô Thanh Tuyết khẽ nấc lên, giọng nói vốn trong trẻo nay có chút khàn đục.

Diệp Phi trong lòng lộp bộp một cái: *Đến rồi, rắc rối đến rồi!*

Nhưng bên ngoài, hắn vẫn giữ vẻ mặt ngơ ngác của một đệ tử Luyện Khí tầng 3: "A, Tô sư tỷ? Sao hôm nay tỷ lại có rảnh ghé thăm cái vườn rau hẻo lánh này? Hay là tỷ lại muốn đổi Thanh Vân Kiếm lấy cà rốt?"

Tô Thanh Tuyết lắc đầu, nàng ngồi sụp xuống phiến đá nhẵn thín cạnh giếng nước, đôi mắt hơi nhắm lại: "Sư đệ đừng đùa nữa. Ta… ta đang gặp phải bình cảnh. Kim Đan đỉnh phong đã nửa năm, nhưng 'Hàn Băng Quyết' của ta dường như đi vào ngõ cụt. Tâm ma hoành hành, hỏa khí trong lòng không cách nào tịnh hóa. Sư phụ nói nếu không đột phá trong ba ngày tới, ta có khả năng sẽ bị phản phệ, tu vi tiêu tan."

Nàng thở dài, nhìn quanh vườn rau yên bình: "Không hiểu sao, mỗi khi cảm thấy bế tắc, ta lại muốn đến đây. Có lẽ chỉ có chỗ này mới khiến ta thấy bình yên."

Diệp Phi nhìn nàng, trong lòng thầm than: *Tô đại mỹ nhân ơi, tỷ đột phá không được thì đi tìm Tông chủ, đi tìm Trưởng lão, đến tìm một gã trồng rau như tôi làm cái gì? Tỷ ngồi đây ngộ nhỡ đột phá thất bại, rồi nổ tung một cái thì nát hết vườn cà chua của tôi mất!*

Hắn nhìn nhìn luống cà chua vừa chín tới bên cạnh. Đó không phải cà chua thường. Đó là loại hắn vừa mới thu hoạch được hạt giống từ hệ thống "Thần Nông Bất Tử" tháng trước – **"Cửu Dương Thánh Quả"**. Trong mắt Diệp Phi, nó chỉ là một loại cà chua có tác dụng "giải nhiệt và điều hòa âm dương".

"Sư tỷ, tôi không biết tu luyện, cũng không biết tâm ma là cái gì." Diệp Phi tỏ vẻ thật thà, tay nhanh nhẹn hái một quả cà chua đỏ mọng nhất, to bằng nắm tay, đưa đến trước mặt nàng. "Có điều tôi thấy mặt tỷ đỏ bừng, chắc là nóng trong người thôi. Ăn quả cà chua này đi, ngọt lắm, hạ hỏa cực tốt."

Tô Thanh Tuyết nhìn quả cà chua đỏ rực trong tay Diệp Phi. Nàng vốn dĩ không có tâm trạng ăn uống, nhưng kỳ lạ thay, ngay khi quả quả kia vừa tiến sát, nàng ngửi thấy một mùi hương thanh khiết, làm dịu hẳn cơn nóng nảy trong đan điền.

"Cái này…"

"Ăn đi, không lấy linh thạch của tỷ đâu, coi như là phí vào cửa." Diệp Phi cười giả lả, thực chất là muốn nàng ăn nhanh rồi đi cho khuất mắt.

Tô Thanh Tuyết do dự một chút, rồi nhẹ nhàng cắn một miếng nhỏ.

"Xoẹt!"

Vị ngọt lịm kèm theo một dòng nước mát lạnh sảng khoái tuôn trào trong khoang miệng. Nhưng đó chỉ là cảm giác của vị giác. Ngay khoảnh khắc dòng nước đó đi vào cổ họng, nó bỗng hóa thành một luồng nhiệt năng cực kỳ thuần khiết, nhưng lại không hề nóng nảy, mà ngược lại như một dòng suối ấm áp chảy len lỏi qua các kinh mạch đang khô héo của nàng.

Đôi mắt Tô Thanh Tuyết trợn tròn.

Đây không phải cà chua! Đây là quy luật!

Nàng cảm thấy những xiềng xích của "Hàn Băng Quyết" vốn đang trói buộc linh hồn mình bỗng chốc tan chảy. Kim Đan trong cơ thể nàng bắt đầu xoay tròn điên cuồng, hút lấy năng lượng từ quả cà chua kia. Lớp vỏ Kim Đan rạn nứt, một luồng ánh sáng vàng ròng bắn ra.

"Uỳnh!"

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong tâm trí nàng.

Diệp Phi đang định quay đi gánh nước thì giật bắn mình. Hắn thấy Tô Thanh Tuyết ngồi trên đá, cả người phát ra hào quang đỏ rực hòa lẫn với xanh lam, xung quanh nàng, không gian bắt đầu vặn xoắn.

"Chết tiệt! Tỷ định đột phá ở đây thật đấy à?!" Diệp Phi kinh hoàng hét lên.

Đúng lúc này, trên bầu trời Thanh Vân Tông, vốn dĩ đang nắng ráo bỗng chốc mây đen kéo đến, nhưng giữa tầng mây đen lại thấp thoáng những đám mây tía (tử khí) kéo dài hàng vạn dặm.

"Tử khí đông lai? Dị tượng Nguyên Anh?!"

Ở phía xa, trên ngọn núi chính của Thanh Vân Tông, một vài đạo hào quang già nua bỗng chốc vụt lên không trung.

Lý Trưởng lão – người luôn tự nhận là "tri kỷ" của Diệp Phi – đang uống rượu thì bị sặc, lão nhìn về phía vườn rau ngoại môn với đôi mắt lồi ra: "Hướng đó… hướng đó không phải là vườn của Diệp tiền bối sao? Trời ơi, lẽ nào tiền bối lại trồng ra 'Thánh Đạo' rồi?"

Lão không kịp suy nghĩ, vội vàng đạp mây bay tới. Không chỉ có lão, Tông chủ và các trưởng lão khác cũng đang hớt hải lao về phía thung lũng ngoại môn.

Quay lại vườn rau, Diệp Phi đang cuống cuồng. Hắn thấy thiên địa linh khí đang cuồng bạo đổ về hướng này như một cái phễu khổng lồ.

"Không được, nếu để mấy lão già kia thấy dị tượng phát ra từ vườn của mình, cuộc sống 'cẩu' của mình coi như chấm dứt!"

Hắn nhìn Nhị Cẩu: "Nhị Cẩu, làm việc!"

Nhị Cẩu hiểu ý, khinh bỉ nhìn chủ nhân một cái rồi nhảy lên hàng rào tre, sủa một tiếng "Gâu!". Tiếng sủa này bình thường với người ngoài, nhưng nó thực chất là một sóng âm thần cấp, đánh tan những đám mây linh khí đang tụ tập quá lộ liễu.

Cùng lúc đó, Diệp Phi rút ra mấy cây hành lá (thực chất là 'Thiên Thanh Trảm Ma Kiếm'), cắm xung quanh chỗ Tô Thanh Tuyết đang ngồi.

"Trận pháp che mắt, khởi động!"

Hắn vừa kích hoạt, một lớp màn sương mù mờ ảo lập tức bao trùm lấy Tô Thanh Tuyết, khiến cho dị tượng trông có vẻ như đang phát ra từ một khu rừng phía sau thung lũng chứ không phải ngay tại vườn rau.

Trong làn sương mù, Tô Thanh Tuyết đang trải qua khoảnh khắc huy hoàng nhất cuộc đời tu luyện. Một anh hài tí hon, giống hệt nàng, đang từ trong Kim Đan vỡ nát bước ra.

Nguyên Anh!

Nàng đã thực sự đột phá Nguyên Anh! Hơn nữa còn là một Nguyên Anh cực phẩm, toàn thân mang theo hơi thở của hỏa diệm thánh khiết và băng sương lạnh giá, âm dương hòa hợp.

Mười lăm tuổi (trong giới tu tiên vẫn được coi là cực kỳ trẻ) đạt tới Nguyên Anh, nàng chính thức trở thành thiên tài trẻ nhất trong lịch sử Đông Hoang mấy vạn năm qua.

Khoảng nửa canh giờ sau, hào quang dần tắt lịm. Tô Thanh Tuyết mở mắt, ánh nhìn của nàng thâm thúy như đại dương, mỗi hơi thở đều mang theo áp lực của một cường giả thực thụ.

"Ta… ta thành công rồi?" Nàng nhìn hai bàn tay mình, cảm giác sức mạnh mênh mông như biển cả.

Nàng ngước lên, thấy Diệp Phi đang đứng đó, tay cầm quả cà chua thứ hai, mặt đầy vẻ bực dọc: "Sư tỷ, tỷ ăn một quả là đủ rồi chứ? Đột phá xong rồi thì đi thôi, đừng có ngồi đó làm hỏng hoa cỏ của tôi. Tỷ thấy không, vì tỷ mà mây đen kéo đến suýt làm mấy cây cải của tôi héo sạch rồi."

Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi, trái tim nàng rung động mãnh liệt. Nàng nhìn thấy mấy cây hành lá cắm xung quanh – thứ mà nàng vốn nghĩ là rau bình thường – giờ đây đang phát ra kiếm ý kinh thiên động địa bảo vệ nàng khỏi thiên kiếp.

"Sư đệ… không, tiền bối!" Tô Thanh Tuyết quỳ một gối xuống, giọng đầy xúc động. "Đại ân đại đức của ngài, Thanh Tuyết cả đời không quên. Một quả 'linh quả' này của ngài giá trị liên thành, vậy mà ngài lại thản nhiên cho ta ăn…"

"Đã bảo là cà chua thôi mà!" Diệp Phi bực bội gãi đầu.

Đúng lúc này, một nhóm người hạ xuống đầu vườn rau. Dẫn đầu là Lý Trưởng lão và Tông chủ Thanh Vân Tông.

"Tô Thanh Tuyết? Ngươi… ngươi đột phá Nguyên Anh rồi?" Tông chủ lắp bắp, không tin nổi vào mắt mình.

Lý Trưởng lão nhìn xung quanh, thấy sương mù vẫn chưa tan hết, lại nhìn thấy Diệp Phi đang cầm một quả cà chua khác dứ dứ trước mặt, lão lập tức "não bổ": *Quả cà chua kia… hào quang đó… Chẳng lẽ Diệp tiền bối dùng 'Trái Ánh Sáng' để dẫn dắt linh hồn của Thanh Tuyết? Còn mấy cây hành kia… Trời ạ, đó là 'Thập Vạn Kiếm Trận'! Tiền bối đúng là dụng tâm lương khổ, vì để bảo vệ thiên tài của tông môn mà không tiếc lộ ra thực lực!*

Lý Trưởng lão bước lên một bước, cúi người thật sâu trước Diệp Phi: "Diệp sư… à không, Diệp lão đệ! Lão phu đại diện cho Thanh Vân Tông, cảm tạ lão đệ đã ra tay giáo hóa Thanh Tuyết, giúp tông môn ta có một vị Nguyên Anh trẻ nhất lịch sử!"

Diệp Phi mặt xanh mét: "Tôi đã làm gì đâu? Tôi chỉ mời tỷ ấy ăn trái cây thôi mà!"

Tông chủ nghe vậy, lập tức cảm thán: "Tiền bối quả là cao nhân đại ẩn tại triều! Coi 'Hỏa Linh Thánh Quả' vạn năm là trái cây bình thường! Khí độ này, trên đời có mấy ai làm được?"

Đám đệ tử đứng ngoài thung lũng nhìn vào cũng bắt đầu cuồng nhiệt hô vang:
"Diệp sư huynh vạn tuế! Cà chua thần kỳ vạn tuế!"
"Từ nay về sau, ai dám bảo Diệp sư huynh là phế vật, ta sẽ liều mạng với kẻ đó!"

Diệp Phi ôm mặt. Hắn nhìn sang Nhị Cẩu. Nhị Cẩu thản nhiên quay mông lại phía hắn, ngáp một cái đầy vẻ "ta không biết gì cả".

*Xong rồi.* Diệp Phi nghĩ thầm. *Kế hoạch cẩu ở ngoại môn của mình coi như phá sản một nửa. Giờ đây chắc chắn cả Đông Hoang sẽ biết có một gã tạp dịch trồng cà chua giúp người ta lên Nguyên Anh.*

Hắn thở dài, cầm chiếc bình tưới lên: "Đi đi, đi hết đi! Tôi còn phải tưới rau!"

Tô Thanh Tuyết đứng dậy, ánh mắt nhìn Diệp Phi không còn là nhìn một vị sư đệ đáng yêu nữa, mà là nhìn một vị thần linh bảo hộ. Nàng khẽ nói: "Tiền bối yên tâm, Thanh Tuyết biết ngài thích thanh tịnh. Chuyện hôm nay, ta sẽ chỉ nói là do ta tình cờ nhặt được tiên duyên trong rừng, tuyệt đối không để ai làm phiền ngài."

Nói xong, nàng ra hiệu cho Tông chủ và Lý Trưởng lão lui ra. Nhưng Diệp Phi biết, lời của nàng càng làm cho đám người này tin rằng hắn là một "vị thần ẩn dật" thích chơi trò đóng vai nông dân.

Khi thung lũng trở lại yên tĩnh, Diệp Phi ngồi phịch xuống hiên nhà, lấy ra một củ khoai tây to bằng bắp tay.

"Nhị Cẩu, chúng ta dọn nhà thôi."

Nhị Cẩu lắc đầu, dùng chân chỉ vào một cây cổ thụ phía sau nhà đang bắt đầu kết ra những quả giống như quả lựu nhưng lấp lánh như kim cương.

Diệp Phi nhìn cái cây, lại thở dài: "Quên mất, 'Kim Cương Lựu' sắp chín rồi, giờ mà dời nhà thì phí quá. Thôi, chuẩn bị phương án 111: Nếu có đứa nào đến xin ăn cà chua nữa, ta sẽ ném 'Khoai Tây Nổ' vào mặt chúng nó."

Trong khi đó, cái tên "Diệp Phi – Thần Nông bí ẩn" bắt đầu lan truyền khắp Đông Hoang như một cơn gió lốc, thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt tham lam và sùng bái từ các siêu cấp tông môn ở Trung Châu xa xôi.

Một chương mới trong cuộc đời "muốn sống thấp điệu nhưng toàn gặp chuyện cao điệu" của Diệp Phi, thực sự đã bùng nổ chỉ sau một quả cà chua.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8