Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 45: ** Các tông môn khác tìm đến gây hấn

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:38:21 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 45: HỎA VÂN ÁP ĐỈNH, DÙNG HÀNH TRẢM TIÊN

Trong thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông, bầu không khí vốn dĩ nên yên bình thì lúc này lại nồng nặc mùi… phân bón.

Diệp Phi tay cầm một chiếc xẻng gỗ nhỏ, khuôn mặt đầy vẻ ưu tư, đang ngồi xổm bên cạnh luống hành lá mới nhú mầm. Hắn khẽ thở dài, đưa tay quệt mồ hôi trên trán, ánh mắt lo âu nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi có những luồng hỏa quang nhàn nhạt đang ẩn hiện sau các tầng mây.

“Nhị Cẩu, ngươi nói xem, có phải ta tính sai quẻ không?” Diệp Phi vừa nói vừa lật giở một cuốn sổ nhỏ sờn cũ, trên bìa ghi bốn chữ nắn nót: *Kế hoạch sinh tồn 10.0.*

Nhị Cẩu đang nằm bò dưới gốc cây vạn tuế, nghe chủ nhân hỏi thì lười biếng hé một con mắt ra nhìn, sau đó hắt xì một cái, khinh bỉ quay mông lại phía hắn. Với nó, việc chủ nhân mỗi ngày đều bói ra mười tám quẻ "đại hung" đã là chuyện thường như cơm bữa. Thậm chí có lần chỉ vì một con sâu bướm rơi vào vườn rau, Diệp Phi cũng có thể suy diễn thành "điềm báo yêu tộc xâm lăng" rồi đóng cửa vườn suốt ba ngày ba đêm.

“Ta cảm giác được nhân quả lần này không đơn giản.” Diệp Phi lầm bầm, tay bắt đầu bấm quyết. “Quẻ sáng nay nói, phương Đông có khí tím lộ ra, nhưng khí tím này lại pha lẫn sắc đỏ rực của lửa. Đây là ‘Hỏa thiêu chân mày’, không phải điềm tốt. Chắc chắn là quả cà chua hôm qua gây họa rồi.”

Hắn đứng phắt dậy, vẻ mặt cương quyết: “Không được, phải tăng cường phòng ngự. Trận pháp 'Vạn Kiếm Quy Tông' trá hình hàng rào tre còn mỏng quá, phải thêm vài lớp ‘Địa sát vạn trọng’ mới chắc ăn. Còn nữa, bình tưới nước này… đổ thêm ít nước Cam Lộ vào, lỡ như có cháy rừng còn dập kịp.”

Trong khi Diệp Phi đang bận rộn với hội chứng "sợ bị hại" ở mức độ cuối, thì tại đại sảnh của Thanh Vân Tông, không khí lại căng thẳng như dây cung sắp đứt.

Hỏa Vân Các — một tông môn hạng hai vang danh với những công pháp hỏa hệ bạo liệt, cách Thanh Vân Tông hơn năm ngàn dặm, hôm nay đột nhiên rầm rộ kéo đến. Phía trên bầu trời Thanh Vân Tông, ba chiếc linh thuyền đỏ rực như những hòn than khổng lồ đang trôi nổi, hỏa diễm tỏa ra từ đuôi thuyền khiến linh khí xung quanh đều bị nung nóng đến mức biến dạng.

Dẫn đầu đám người Hỏa Vân Các là một thanh niên khoác trường bào thêu hình diễm hỏa vươn cao, khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ ngạo mạn. Hắn chính là Xích Diễm — thiếu chủ của Hỏa Vân Các, tu vi đã đạt tới Kim Đan kỳ viên mãn, là thiên kiêu lừng lẫy của Đông Hoang.

“Tông chủ Thanh Vân, đừng tốn thời gian nữa.” Xích Diễm đứng trên mạn thuyền, giọng nói của hắn như tiếng sấm nổ vang dội khắp các ngọn núi. “Bản thiếu chủ đã nghe tin, Thanh Vân Tông các người vừa có đệ tử đột phá Nguyên Anh chỉ bằng một loại linh thực thần kỳ nào đó. Thứ báu vật ấy, một tông môn nhỏ bé rách nát như Thanh Vân Tông không xứng để nắm giữ. Hãy giao ra vị ‘đại năng’ trồng rau kia, hoặc là giao ra bí phương chế biến linh thực, bằng không… hôm nay Hỏa Vân Các sẽ thiêu rụi ngọn núi này!”

Bên dưới đại sảnh, Tông chủ Thanh Vân Tông — Vân Thiên Hào mặt xanh mét, nắm đấm siết chặt. Bên cạnh lão, Tô Thanh Tuyết đứng đó, khí tức Nguyên Anh kỳ mới ổn định vẫn còn tỏa ra sự lạnh lẽo cực độ. Nàng lạnh lùng nhìn lên bầu trời: “Xích Diễm, ngươi đừng quá kiêu ngạo. Thanh Vân Tông tuy nhỏ, nhưng cũng không phải là nơi để ngươi muốn làm gì thì làm!”

“Ồ? Nguyên Anh kỳ sao?” Xích Diễm cười khẩy, ánh mắt tham lam quét qua người Tô Thanh Tuyết. “Ngươi chắc là người đã ăn món linh thực đó chứ? Tốt lắm, nếu không giao vị đại năng kia ra, vậy thì bắt ngươi về làm lò đỉnh, bản thiếu chủ tự mình tìm hiểu bí mật trong cơ thể ngươi!”

“Càn rỡ!” Lý Trưởng lão đứng cạnh đó hét lớn. Tuy nhiên, cái bụng phệ của lão hơi rung lên vì run. Lão ghé sát tai Vân Thiên Hào nói nhỏ: “Tông chủ, bọn chúng đông người, lại có cả trưởng lão Hóa Thần kỳ đi cùng trên chiếc linh thuyền ở giữa. Chúng ta… có nên đi tìm Diệp lão đệ không?”

Vân Thiên Hào lắc đầu, giọng nghiêm trọng: “Vị tiền bối kia đã ẩn cư bấy lâu, rõ ràng là muốn rũ bỏ hồng trần. Nếu chúng ta dẫn hỏa táng nhân vào thung lũng của ngài ấy, ngài ấy nổi giận thì ai gánh nổi? Với lại, vị tiền bối kia nhìn có vẻ nhát gan… à không, nhìn có vẻ khiêm nhường, ngài ấy nhất định không muốn lộ diện đâu.”

Trong mắt Lý Trưởng lão lúc này bỗng sáng rực lên một loại niềm tin cuồng tín: “Ta hiểu rồi! Ý Tông chủ là… vị tiền bối kia đang thử thách lòng trung thành của chúng ta! Nếu chúng ta không bảo vệ được cửa tông môn, sao xứng đáng được ăn rau của ngài ấy?”

Nghĩ đến đây, Lý Trưởng lão bỗng dưng ưỡn ngực, bước ra ngoài sân, chỉ thẳng tay lên trời hét lớn: “Xích Diễm tiểu nhi! Ngươi muốn tìm đại năng ư? Ngươi không đủ tư cách! Vị đại năng kia từng nói, nhân gian vạn sự như trồng rau, kẻ nào tâm nóng vội, ắt sẽ bị luộc chín! Ngươi cút về mà nhóm lửa nấu cơm đi!”

Tô Thanh Tuyết nghe xong thì sững sờ: “Lý sư thúc, Diệp… tiền bối nói câu đó bao giờ vậy?”

Lý Trưởng lão thầm thì: “Tự ta não bổ ra đó, nhưng chắc chắn là đúng với đạo lý của ngài ấy!”

Trên bầu trời, Xích Diễm tức giận đến mức toàn thân bốc lửa. Hắn vung tay lên: “Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Hỏa Vân Vệ, phá trận cho ta!”

Từ ba chiếc linh thuyền, hàng trăm tu sĩ hỏa hệ đồng loạt thi triển pháp thuật. Những con rồng lửa khổng lồ từ trên trời lao xuống, đập mạnh vào hộ tông trận pháp của Thanh Vân Tông. Tiếng nổ đùng đùng vang trời, núi đá rung chuyển, khói bụi bốc lên mịt mù.

Cùng lúc đó, tại một thung lũng xa xôi cách đó vài ngọn núi…

Diệp Phi đang cầm một bó hành lá mới thu hoạch, khuôn mặt bỗng chốc đen lại. Những dư chấn từ trận chiến bên kia đã lan tới đây, làm rụng mất vài cánh hoa linh quả quý giá của hắn. Đặc biệt là, một luồng hỏa linh khí nóng hổi theo gió tạt vào vườn rau, khiến lá của mấy cây cải bắp hơi héo lại.

“Của quý của ta!” Diệp Phi rống lên, xót xa chạy lại che chắn cho luống cải. “Kẻ nào? Đứa nào dám đốt rừng hả? Đã bảo là mùa khô hạn không được nghịch lửa rồi mà!”

Nhị Cẩu cũng đứng dậy, nó nhìn về phía trung tâm tông môn, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp. Nó cảm nhận được có kẻ đang muốn tìm đến đây.

“Nhị Cẩu, chúng nó đến thật rồi!” Diệp Phi cuống cuồng chạy vào nhà. “Theo bói toán, nếu lửa cháy đến tận đây thì chúng ta sẽ chết không có chỗ chôn. Phải dùng biện pháp ngăn chặn từ xa. Phải hạ nhiệt, phải dập lửa!”

Hắn cầm chiếc bình tưới nước — vật phẩm vốn được hệ thống khen ngợi là *"Cửu Thiên Cam Lộ Hồ"*, rồi rút một cây hành lá dài, xanh mướt và cứng cáp từ giỏ rau ra.

“Đừng trách ta ác, là các người ép ta trước.” Diệp Phi lẩm bẩm, gương mặt hiện lên vẻ lo sợ tột độ (mà trong mắt người khác chắc chắn sẽ giống như đại năng sắp đại sát tứ phương). “Ta chỉ muốn tưới rau yên bình, tại sao các người cứ thích làm ồn chứ?”

Tại hiện trường trận chiến, hộ tông trận pháp của Thanh Vân Tông đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt chi chít. Xích Diễm cười đắc thắng, hắn cầm một thanh hỏa kiếm dài trượng dư, tụ tập hỏa diễm vạn năm của Hỏa Vân Các, định tung ra đòn chí mạng.

“Chết đi!”

Đúng lúc đó, một điều kỳ dị đã xảy ra.

Một tiếng "Vút" xé rách không trung vang lên. Một vật thể dài, màu xanh lục, phát ra hào quang rực rỡ từ hướng thung lũng ngoại môn lao tới với tốc độ mà thần thức của một tu sĩ Hóa Thần cũng không kịp bắt bắt lấy.

*Bốp!*

Cái "vật thể xanh" đó không phải là phi kiếm, không phải là linh khí cường đại, mà là một… cây hành lá.

Cây hành này mang theo một lực lượng kinh thiên động địa, chuẩn xác không sai một li, vả trực diện vào mặt Xích Diễm. Cú va chạm mạnh đến mức hỏa kiếm trên tay hắn gãy làm đôi, cả người hắn bay ngược ra sau như một quả bóng, đập nát mạn thuyền linh.

Tất cả mọi người đều sững sờ. Chiến trường bỗng chốc im bặt, chỉ còn tiếng gió rít qua khe núi.

“Cái gì… cái gì vừa bay qua thế?” Một tên đệ tử Hỏa Vân Các lắp bắp.

Lý Trưởng lão dụi mắt, nhìn kỹ cây "thần kiếm" đang cắm sâu vào sàn tàu của linh thuyền. Đó rõ ràng là một cây hành lá tươi rói, vẫn còn dính một chút đất bùn ở rễ, nhưng khí tức sắc lẹm tỏa ra từ nó lại khiến cả không gian như bị đóng băng.

“Đó là… Kiếm của tiền bối!” Lý Trưởng lão gào lên với vẻ mặt điên cuồng. “Ta đã bảo mà! Ngài ấy không ra tay thì thôi, ra tay một cái là lấy hành làm kiếm, lấy đất trời làm bàn cờ! Các người nhìn thấy chưa? Một cây hành của ngài ấy cũng đủ trảm vạn người!”

Tô Thanh Tuyết đứng hình. Nàng nhận ra cây hành đó. Cách đây hai ngày, nàng vừa thấy Diệp Phi bón phân cho nó bằng một loại nước lấp lánh…

“Hỗn xược! Kẻ nào dám lén lút tấn công!” Từ chiếc linh thuyền lớn nhất, một ông lão tóc đỏ rực bước ra. Đây chính là Trưởng lão Hỏa Vân Các — Hỏa Cửu Dương, một cường giả Hóa Thần kỳ sơ kỳ. Lão nhìn cây hành cắm trên sàn, trong mắt thoáng hiện lên vẻ kinh hãi cực độ.

Lão cảm nhận được, trong cây hành này chứa đựng một loại "Kiếm ý" thuần khiết đến mức đáng sợ, loại kiếm ý có thể xới tung cả linh hồn người khác như xới đất.

“Là vị đạo hữu nào ẩn cư ở đây? Hãy ra mặt nói chuyện!” Hỏa Cửu Dương hét lớn, nhưng giọng nói đã có phần run rẩy.

Trả lời lão không phải là tiếng người, mà là một trận "mưa".

Từ phía thung lũng, một dòng nước tinh khiết bắn thẳng lên bầu trời, sau đó hóa thành những hạt mưa rơi xuống. Điều kỳ quái là, cơn mưa này chỉ rơi quanh các linh thuyền của Hỏa Vân Các. Nước rơi tới đâu, lửa trên linh thuyền tắt ngóm tới đó. Ngay cả hỏa công pháp đang vận chuyển trong cơ thể các tu sĩ Hỏa Vân Các cũng bị một lực lượng dịu dàng nhưng bá đạo khóa chặt lại.

“Linh dịch! Toàn bộ cơn mưa này đều là linh dịch nguyên chất!” Hỏa Cửu Dương kêu thảm thiết.

Đối với người khác, đây là đại phúc phận, nhưng với những kẻ tu luyện hỏa công pháp cực đoan như bọn họ, đây là "thuốc độc". Linh lực thủy hệ tinh thuần này đang dập tắt hoàn toàn căn cơ của bọn họ.

“Chạy! Chạy mau!” Hỏa Cửu Dương không còn chút khí thế nào, lão vội vàng điều khiển linh thuyền quay đầu bỏ chạy trối chết. Xích Diễm đang nằm trên sàn, hàm răng gãy rụng hết, vừa khóc vừa bò dậy điều khiển thuyền, lòng không ngừng nguyền rủa: *Cái tông môn rách nát này rốt cuộc có quái vật gì vậy? Dùng hành để đánh người, dùng Cam Lộ để tưới hỏa tu? Thật quá khi dễ người ta rồi!*

Dưới mặt đất, đám người Thanh Vân Tông ngơ ngác nhìn kẻ địch chạy xa như chó bị đuổi.

Tô Thanh Tuyết nhìn về phía thung lũng ngoại môn, khẽ mỉm cười: “Tiền bối quả nhiên vẫn luôn âm thầm bảo vệ chúng ta.”

Lý Trưởng lão thì ngồi bệt xuống đất, vừa cười vừa lẩm bẩm: “Một cây hành… trảm Kim Đan, đuổi Hóa Thần… Trời ạ, ta phải ghi lại chuyện này vào sử sách tông môn. Chương thứ nhất: Đại năng dùng rau trị thế!”

Tại thung lũng ngoại môn.

Diệp Phi sau khi hắt sạch bình nước cam lộ lên trời và ném bay cây hành mà hắn cho là "vũ khí bén nhất" của mình (vì nó vừa cứng vừa dài), rốt cuộc cũng ngồi xuống thở hổn hển.

“Xong rồi chứ?” Hắn lo lắng nhìn Nhị Cẩu. “Linh khí hỏa hệ tản đi rồi đúng không? Ta đã nói rồi, phòng hỏa hơn chữa hỏa. Ném một cây hành đi để cản bớt không khí nóng, sau đó tưới nước làm mát diện rộng. Kế hoạch dập lửa cứu rau số 03 của mình thật hoàn hảo.”

Nhị Cẩu nhìn chủ nhân, ánh mắt tràn đầy vẻ "cạn lời". Nó biết rõ cây hành kia đã trực tiếp tát bay cả một tên Kim Đan và cơn mưa cam lộ đã làm hỏng cả ba chiếc phi thuyền đắt giá, nhưng nhìn bộ dạng nhát gan của Diệp Phi, nó chỉ biết gục đầu xuống chân tiếp tục ngủ.

Diệp Phi lững thững bước ra hàng rào tre, nhặt chiếc cuốc gỉ lên, ánh mắt lấp lánh vẻ tự hào: “Dù sao thì đám mây tím lúc nãy cũng đi mất rồi. Quả nhiên bói toán không sai, vận may luôn thuộc về những người chuẩn bị kỹ càng. Ngày mai… nhất định phải trồng thêm tỏi. Hành lá lợi hại thật, tỏi chắc chắn sẽ còn xua đuổi tà ma tốt hơn nữa.”

Hắn không biết rằng, ở ngoài kia, cái danh hiệu "Sát thần hành lá" của hắn đang bắt đầu trở thành nỗi khiếp sợ mới cho toàn bộ giới tu tiên Đông Hoang. Một tông môn hạng hai bị đánh bại chỉ bởi một cọng hành và một bình nước tưới rau — chuyện này còn chấn động hơn cả việc có người đột phá Nguyên Anh.

Và khi màn đêm buông xuống, Diệp Phi nằm trong lều, lòng thầm nhủ: *Ngày mai phải cẩn thận hơn, chắc chắn kẻ thù sẽ quay lại với quy mô lớn hơn. Có lẽ mình nên chuẩn bị phương án 112: Biến vườn cải thành bãi mìn khoai tây nổ…*

Dưới gốc cây cổ thụ, Nhị Cẩu thở dài. Chủ nhân của nó mạnh đến mức có thể nghịch chuyển càn khôn, nhưng bộ não thì lại chỉ chứa đầy sự hoang tưởng về bị hại. Đúng là "vạn vật tương sinh tương khắc", có một người chủ như vậy, cuộc đời của một con thần thú như nó thật là… mệt mỏi nhưng cũng thật là no bụng.

Vì sáng mai, chắc chắn Diệp Phi sẽ lại cho nó ăn củ cà rốt vừa được tưới nước Cam Lộ để “trấn an tinh thần”.

Đông Hoang đêm nay không bình yên, nhưng vườn rau của Diệp Phi thì vẫn tỏa hương dịu nhẹ, dưới ánh trăng, mấy cây bắp cải lấp lánh như ngọc thạch, sẵn sàng đợi kẻ xấu số nào đó vô tình dẫm phải.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8