Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 46: ** Diệp Phi chế tạo bình tưới nước mới

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:39:03 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 46: BÌNH TƯỚI NƯỚC MỚI VÀ PHƯƠNG ÁN PHÒNG THỦ SỐ 113**

Ánh rạng đông nhẹ nhàng len lỏi qua những tán lá dày đặc của rừng trúc phía sau Dược Viên ngoại môn. Không khí buổi sớm ở Thanh Vân Tông vốn đã trong lành, nhưng riêng tại khu vực vườn rau của Diệp Phi, nó tinh khiết đến mức gần như hóa thành sương mù linh khí nhàn nhạt, lượn lờ quanh những luống cải xanh mướt.

Diệp Phi đẩy cửa phòng trúc, thò đầu ra ngoài nhìn dáo dác. Theo thói quen mười năm như một, hắn nhắm mắt lại, lẩm bẩm trong miệng:

“Thiên địa vô cực, càn khôn mượn pháp… Quẻ sáng nay: Bình an. Hướng Đông có khí lành, hướng Tây không có sát khí, mười dặm xung quanh không có dao động tu vi quá Kim Đan… Tạm thời an toàn.”

Hắn thở phào một hơi, bấy giờ mới dám bước cả hai chân ra khỏi ngưỡng cửa. Sau lưng hắn, Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò với bộ lông xơ xác – cũng lững thững đi ra. Nó ngáp dài một cái, liếc nhìn chủ nhân bằng ánh mắt khinh bỉ đầy ẩn ý, rồi tìm một góc đầy nắng cạnh bụi hành lá mà nằm xuống, ra vẻ "ta là kẻ vô hại nhất thế gian".

Diệp Phi không để ý đến con chó lười, hắn đi tới cạnh giếng nước, tay nhấc chiếc bình tưới nước bằng sành đã cũ mèm lên.

*Rắc!*

Một tiếng động khô khốc vang lên. Phần quai cầm của chiếc bình gốm vốn đã nứt nẻ sau nhiều năm sử dụng, cuối cùng cũng không chịu nổi nhiệt độ thay đổi của sương sớm, trực tiếp gãy lìa.

Diệp Phi nhìn cái bình lăn lông lốc dưới đất, nước văng tung tóe, mặt hắn lập tức xám ngoét.

“Hỏng rồi… Điềm báo! Đây chắc chắn là điềm báo!” Diệp Phi lùi lại ba bước, thủ thế sẵn sàng chạy về phía hầm trú ẩn sâu 1000 mét. “Bình vỡ tức là phong thủy có biến. Hay là hôm nay có đại năng sắp đến đồ sát Thanh Vân Tông? Hay là Nhị Cẩu lén tè vào bình làm nó mòn?”

Nhị Cẩu hắt hơi một cái, lườm chủ nhân rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp. Nó thừa biết, cái bình đó gãy chỉ vì nó đã gánh chịu quá nhiều “nước Cam Lộ” – thứ nước chứa đạo vận kinh người mà Diệp Phi vô tình chưng cất được. Gốm phàm làm sao chịu nổi thần lực tích tụ?

Sau khi đứng bất động quan sát suốt mười lăm phút mà không thấy có vị Tiên Đế nào nhảy ra từ bụi chuối, Diệp Phi mới lấy lại bình tĩnh, lau mồ hôi trên trán.

“Hù chết ta. Xem ra chỉ là do đồ cũ đến hạn sử dụng.” Hắn nhặt những mảnh vỡ lên, lòng đau như cắt. “Cái bình này theo mình từ hồi mới xuyên không, cũng có chút tình cảm. Nhưng thôi, tu hành quan trọng nhất là thuận theo tự nhiên. Cái cũ không đi, cái mới không đến.”

Diệp Phi chợt nhớ ra, trong không gian hệ thống Thần Nông của mình còn tồn tại một ít “đất sét thừa” thu hoạch được khi mở rộng thêm ruộng linh thực cấp cao lần trước.

Hắn vẫy tay một cái, một khối đất sét màu xám đen, trông chẳng khác gì bùn ao xuất hiện trên tay.

Nếu lúc này có một vị tông sư luyện khí thời cổ đại đứng đây, chắc chắn họ sẽ hộc máu mà chết. Bởi thứ mà Diệp Phi gọi là “đất sét thừa” thực chất là **Thái Sơ Hỗn Độn Thổ** – thứ vật chất ban sơ dùng để tạo hóa ra các mảnh đại lục trong truyền thuyết. Mỗi một gram đất này nặng tương đương một quả núi nhỏ, nhưng ở trong tay Diệp Phi, nó nhẹ tênh như bông gòn.

“Có đất rồi, nhưng làm sao nung nhỉ?” Diệp Phi lẩm bẩm. “Mình nhớ ở góc chuồng gà có mấy miếng sắt rỉ vứt đi lần trước khi cuốc đất đào được, mang vào nung thành lò gốm tạm vậy.”

Hắn đi về phía chuồng gà, nhặt lên vài miếng sắt xám xịt, xù xì. Những miếng “sắt rỉ” này tỏa ra một loại khí tức lạnh lẽo thấu xương, thực chất là **Vạn Niên huyền thiết** lấy từ lõi hành tinh chết. Hắn tùy ý ném chúng vào nhau, tay cầm chiếc cuốc gỉ gõ lên mấy cái.

*Cạch! Cạch!*

Trong mắt Diệp Phi, hắn chỉ là đang gò lại mấy miếng sắt cũ. Nhưng dưới cái nhìn của Nhị Cẩu, không gian xung quanh chủ nhân đang vặn xoắn. Những đạo tắc của vũ trụ theo nhịp cuốc của Diệp Phi mà sụp đổ rồi tái cấu trúc. Một cái lò gốm thô sơ hình thành, trông thì xấu xí, nhưng hào quang thần thánh thoắt ẩn thoắt hiện bên trong đủ để khiến một gã Hóa Thần kỳ nhìn thấy phải mù mắt.

“Được rồi, dùng mồi lửa nhóm bếp lò vậy.”

Diệp Phi tiện tay bứt một cọng ớt khô treo trên hiên nhà – loại ớt “Địa Ngục Diệt Thế” mà hắn trồng từ năm ngoái. Hắn dùng đá lửa đánh một cái.

*Bùng!*

Một ngọn lửa màu tím sẫm bốc lên, không có hơi nóng lan tỏa ra ngoài, nhưng thực tế nó đang đốt cháy chính các quy luật không gian trong lò. Diệp Phi hì hục nhào nặn khối bùn xám.

“Phải làm to một chút. Mỗi lần tưới nước cứ phải đi lại nhiều, phiền phức lắm. Người ta nói ra gió dễ trúng tuyển, đi ra giếng nhiều lần dễ gặp phải ám toán. Tốt nhất là cái bình này chứa được nhiều nước một chút, tưới một lần cả năm không cần múc lại.”

Với ý nghĩ “lười biếng là mẹ của thành công”, Diệp Phi vận dụng kỹ năng nặn đất mà kiếp trước học được từ hồi mẫu giáo. Hắn nhào nặn khối Hỗn Độn Thổ thành một cái bình có hình dạng… một quả dưa hấu, cái vòi thì dài ngoằng như cổ thiên nga.

Để cho chắc ăn, hắn còn tiện tay khắc thêm mấy vòng tròn nghệch ngoạc lên thân bình.

“Vẽ thêm mấy cái vòng nhìn cho giống hoa văn thời thượng. Sẵn tiện khắc thêm trận pháp 'Trữ nước cực đại' và 'Trọng lượng siêu nhẹ'.”

Những “vòng tròn nghệch ngoạc” kia, nếu nhìn kỹ, lại chính là những phù văn không gian cổ xưa nhất. Chúng đan xen vào nhau, tạo ra một cấm chế không gian nội bộ rộng lớn vô biên.

Sau vài canh giờ loay hoay, cuối cùng Diệp Phi cũng lôi chiếc bình ra khỏi lò nung bằng sắt rỉ. Chiếc bình sau khi hoàn thiện có màu đen nhánh, mờ ảo như được nặn ra từ màn đêm vĩnh hằng. Khi hắn nhấc nó lên, toàn bộ không khí trong Dược Viên chợt rung động một nhịp như thể nghênh đón sự ra đời của một món tạo hóa chí bảo.

“Xong rồi! Trông cũng được đấy chứ.” Diệp Phi vuốt cằm đắc ý. “Đặt tên nó là 'Bình Tưới Số 2'. Đơn giản, mộc mạc, không gây chú ý. Đúng chất cẩu đạo.”

Hắn mang chiếc bình mới ra giếng. Cái giếng nước này cũng không tầm thường, bên trong chứa toàn là linh dịch thanh khiết do rễ cây của các loại tiên thảo lọc qua nhiều năm. Diệp Phi nhúng vòi bình xuống nước.

*Ực… ực… ực…*

Tiếng uống nước của chiếc bình vang lên đều đặn. Một hơi thở, mười hơi thở, rồi nửa canh giờ trôi qua.

Diệp Phi ngạc nhiên: “Hử? Cái bình này chứa được nhiều vậy sao? Nước trong giếng rút đi hơn phân nửa rồi mà nó vẫn chưa đầy?”

Thực tế, bên trong “Bình Tưới Số 2” đang hình thành một biển linh dịch khổng lồ. Cấm chế không gian mà Diệp Phi vô tình tạo ra mạnh mẽ đến mức nó bắt đầu nuốt chửng linh khí từ bốn phương tám hướng đổ về giếng nước để bù đắp vào lượng linh dịch bị hút đi.

Tại Thanh Vân Phái, lúc này bỗng nhiên náo loạn.

Tông chủ Thanh Vân Phái – một lão giả đang bế quan trong mật thất đột ngột mở mắt, sắc mặt đại biến:

“Chuyện gì xảy ra? Linh mạch của tông môn tại sao lại sụt giảm dữ dội như thế? Chẳng lẽ có ma đầu phương nào đang bí mật rút lấy linh căn?”

Không chỉ Tông chủ, tất cả các trưởng lão và thiên kiêu đang tu luyện đều cảm thấy linh khí xung quanh mình loãng đi trông thấy. Họ hoang mang nhìn về hướng ngoại môn – nơi mà một cái “phễu” linh khí vô hình đang khổng lồ đang xoáy tròn, hút sạch mọi tinh hoa của trời đất vào đó.

Trong Dược Viên, Diệp Phi vẫn thản nhiên nhấc chiếc bình lên.

“Ơ, đầy rồi à? Nặng hơn một chút so với lúc nãy, chắc nặng khoảng nửa cân.”

Nửa cân? Trong tay hắn hiện tại là khối lượng của cả một đại dương linh dịch vạn năm, nặng hàng triệu tấn, có thể nghiền nát cả một quốc gia nếu đổ ra ngoài. Nhưng nhờ cấm chế “Siêu nhẹ” mà Diệp Phi khắc vào, nó chỉ mang lại cảm giác nặng hơn một củ cải trắng.

“Để thử xem vòi phun có đều không.”

Diệp Phi cầm bình hướng về phía mấy luống hành lá – những “kiếm ý thanh hành” sắc lẹm – rồi hơi nghiêng vòi.

*Xèo xèo xèo…*

Những tia nước nhỏ li ti bắn ra, tản mạn như một làn sương sớm tinh khôi. Nước vừa chạm đất, những cây hành lá lập tức rung rinh, một màu xanh thẳm đến rung động lòng người tỏa ra. Chúng phát triển với tốc độ mắt thường có thể thấy được, mỗi cọng hành đều sắc bén như thể vừa được rèn lại qua ngàn năm lò lửa.

Diệp Phi hài lòng gật đầu: “Tốt, rất tốt. Lực phun vừa phải, không làm hỏng rễ cây. Đây quả là một cực phẩm dân dụng.”

Hắn liếc nhìn ra hàng rào tre, nơi Nhị Cẩu đang nhe răng ngáp một cái đầy vẻ lười biếng. Diệp Phi chạnh lòng nghĩ thầm: *“Nhìn nó kìa, suốt ngày nằm đó, chẳng may có thú rừng hay kẻ xấu lẻn vào thì sao? Mình phải thiết lập phương án phòng thủ số 113 mới được.”*

Hắn bước tới chỗ hàng rào tre, dốc bình tưới nước một vòng quanh chu vi vườn rau.

Lần này, hắn không tưới đều mà tưới thành một vệt nước đục ngầu bao quanh. Những giọt nước cam lộ rớt xuống đất, lập tức hòa vào thổ nhưỡng, kích hoạt đại trận mà hắn vốn đã chôn sâu từ lâu.

Vết nước ấy ngay lập tức biến thành một bức màn vô hình. Nếu có đại năng nào đi ngang qua dùng thần thức quét vào, họ sẽ chỉ thấy đây là một vùng đất hoang sơ, cằn cỗi và linh khí mỏng manh đến mức đáng thương. Nhưng nếu có kẻ nào mang theo ác ý bước qua vạch nước đó…

“Ầm!”

Đất trời sẽ đảo lộn, toàn bộ sức nặng của hồ linh dịch khổng lồ trong bình sẽ đè xuống đầu kẻ đó chỉ trong một giây.

Diệp Phi vừa tưới vừa tự nhủ: “Đúng là mình thông minh quá đi. Chỉ cần dùng chút nước tưới quanh sân làm rãnh bảo vệ là thỏ rừng sẽ không dám nhảy qua vì sợ trơn trượt. An toàn, quá đỗi an toàn.”

Nhị Cẩu rùng mình một cái. Nó nhìn thấy dưới mặt đất kia, hàng nghìn sợi tơ bằng nước linh dịch sắc lẹm đang ẩn nấp. Nếu một vị Tiên Đế dám đặt chân vào, bảo đảm sẽ bị cắt thành hàng vạn miếng thịt vụn trước khi kịp định thần mình là ai.

*“Tên chủ nhân này… càng lúc càng sợ chết đến mức biến thái rồi.”* Nhị Cẩu nghĩ bụng, rồi lại rúc đầu vào giữa hai chân, quyết tâm không dính dáng gì đến cái “vạch nước tử thần” kia.

Đúng lúc đó, từ xa có tiếng bước chân dồn dập kèm theo tiếng thở dốc.

“Diệp… Diệp lão đệ! Có chuyện lớn rồi!”

Diệp Phi giật bắn mình, vội vàng giấu cái bình tưới nước vào sau lưng, tay nắm chặt cán cuốc gỉ, mắt đầy cảnh giác: “Ai? Đứng lại đó! Bước thêm một bước nữa là tôi… tôi báo cáo trưởng lão chấp pháp đấy!”

Lý trưởng lão – lão già hàng xóm chuyên môn “não bổ” mọi hành động của Diệp Phi – chạy đến trước cổng Dược Viên, mặt cắt không còn giọt máu. Lão đứng ngoài vạch nước mà Diệp Phi vừa tưới, định bước vào nhưng bỗng nhiên cảm thấy một luồng sát khí rợn tóc gáy tỏa ra từ mặt đất. Bản năng của một tu sĩ sống lâu năm khiến lão lập tức rút chân lại.

“Sao thế Lý lão?” Diệp Phi thấy là người quen mới dám ló mặt ra. “Sáng sớm ngày ra lão chạy cái gì mà như bị Ma vương truy đuổi thế?”

Lý trưởng lão hổn hển nói: “Không… không phải Ma vương. Mà là Linh mạch! Diệp lão đệ, linh mạch của tông môn chúng ta xảy ra chuyện rồi! Toàn bộ linh khí đều biến mất không một dấu vết. Tông chủ đang tức giận lôi đình, ra lệnh khám xét toàn bộ khu vực ngoại môn này. Ngươi… ngươi trồng rau thế này có thấy linh khí dao động gì không?”

Diệp Phi giật thót mình, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên lưng. Hắn len lén nhìn cái bình tưới sau lưng, trong đầu lập tức nảy ra hàng nghìn viễn cảnh: Hắn bị buộc tội ăn trộm linh mạch, bị ném vào lò luyện đan, bị truy nã toàn thế giới…

“Linh khí? Làm gì có linh khí?” Diệp Phi trưng ra bộ mặt ngây ngô nhất có thể. “Lão nhìn xem, vườn rau của tôi còi cọc thế này, cải thì vàng vọt, hành thì ngắn ngủn (thực tế hành đang cao hơn cả mét và phát quang). Linh khí có biến mất cũng là điều tốt, chứng tỏ vùng đất này không có giá trị, tôi sẽ sống yên ổn hơn.”

Lý trưởng lão nhìn lướt qua vườn rau. Lạ thay, qua lăng kính bảo vệ của chiếc bình tưới, lão chỉ thấy một vùng đất khô cằn với mấy cây bắp cải héo rũ. Lão thở dài:

“Cũng phải, chỗ này linh khí vốn đã mỏng. Thôi, lão đệ cẩn thận. Lát nữa người của Chấp pháp điện sẽ tới đây đấy. Đừng có để họ thấy cái gì lạ.”

“Vâng vâng, lão cứ yên tâm, nhà tôi chỉ có rau và chó thôi, làm gì có cái gì lạ.” Diệp Phi tiễn khách với tốc độ ánh sáng.

Sau khi Lý trưởng lão đi xa, Diệp Phi ngồi bệt xuống đất, tay vẫn ôm khư khư cái bình tưới đen thui.

“Suýt chút nữa là lộ rồi. Cái bình này quả nhiên là đồ đem lại điềm xui.” Diệp Phi lẩm bẩm, rồi nhìn lại những hoa văn trên thân bình. “Nhưng mà… dùng để tưới hành sướng thật. Thôi thì, cất đi cẩn thận vậy.”

Hắn đứng dậy, nhìn bầu trời bắt đầu trở lại bình thường. Phía chân trời, mây đen cuồn cuộn kéo tới – đó là điềm báo của những rắc rối mới sắp phát sinh tại Thanh Vân Tông.

Diệp Phi híp mắt, tay cầm bình tưới mới nặn, bụng bảo dạ: *“Bất kể ai tới quấy rầy việc trồng rau của ta, ta sẽ cho họ biết thế nào là 'nước dâng quá đầu'. Nhưng trước mắt, phải chuẩn bị thêm phương án chạy trốn số 114: Độn thổ liên hoàn bách bộ.”*

Hắn lại cầm bình đi tưới rau, bóng dáng một “nông phu” bình phàm in trên nền trời đang biến động, bên cạnh là một con chó vàng gầy gò đang nhếch mép như muốn cười vào mặt cả thế giới.

Thanh Vân Tông đại loạn, nhưng trong góc vườn nhỏ bé này, mọi thứ mới chỉ bắt đầu… nảy mầm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8