Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 77: ** Diệp Phi đột phá Luyện Hư trong lúc ngủ
**CHƯƠNG 77: NGỦ MỘT GIẤC THÀNH LUYỆN HƯ**
Ánh nắng ban mai xuyên qua màn sương mù mờ ảo của Dược viên ngoại môn, nhảy múa trên những phiến lá xanh mướt còn đọng những giọt sương tinh khiết như trân châu. Không gian yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng gió rì rào qua kẽ lá và tiếng ngáy đều đều phát ra từ căn nhà tranh đơn sơ phía cuối vườn.
Ở phía bên kia hàng rào tre, một cảnh tượng kỳ lạ đang diễn ra.
Diệp Thần – thiên tài ngoại môn từng hô mưa gọi gió, cùng mấy tên đệ tử đi theo lúc trước, hiện tại đang phờ phạc, quần áo xộc xệch, hai mắt thâm quầng như gấu trúc. Họ đã thức trắng đêm để dọn cỏ, bón phân và tưới nước cho toàn bộ vườn rau. Điều kỳ lạ là, dù cơ thể rệu rã đến cực điểm, nhưng linh lực trong đan điền của họ lại vận chuyển nhanh gấp đôi bình thường, mỗi hơi thở đều mang theo một luồng sinh cơ mãnh liệt.
"Đại… Đại ca… đống phân bón này là báu vật gì vậy?" Một tên đệ tử vừa xúc một xẻng phân từ chuồng Nhị Cẩu ra, vừa run rẩy hỏi. "Đệ vừa ngửi một cái, cảm thấy bình cảnh Luyện Khí tầng 5 đã có chút nới lỏng."
Diệp Thần gạt mồ hôi trên trán, gương mặt vẫn còn nguyên vẻ kinh hoàng từ đêm qua: "Đừng hỏi, đừng nói, chỉ cần làm thôi! Ngươi không thấy con chó vàng kia đang nhìn chúng ta sao?"
Tầm mắt cả bọn lén lút liếc về phía gốc cây cổ thụ. Ở đó, Nhị Cẩu đang nằm vắt vẻo trên một chiếc võng tự chế từ xơ mướp, đôi mắt lim dim nhưng thi thoảng lại hé ra một khe nhỏ, lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo như muốn nói: *“Đứa nào làm biếng, đứa đó xong đời.”*
…
Trong lúc đó, ở bên trong căn nhà gỗ, Diệp Phi vẫn đang chìm sâu vào giấc ngủ.
Hắn đang mơ. Một giấc mơ rất kỳ lạ.
Trong mơ, hắn không còn ở Thanh Vân Tông nguy hiểm này nữa, mà đang ở giữa một cánh đồng bạt ngàn của kiếp trước. Hắn mặc chiếc áo thun ướt đẫm mồ hôi, đầu đội nón lá, vui vẻ gieo xuống những hạt mầm. Mỗi lần một hạt mầm nảy nở, trong đầu hắn lại vang lên những tiếng "Ting" nhẹ nhàng như tiếng phong linh.
*【Ting! Đệ tử cưỡng bạt giúp ký chủ cuốc đất 10 mẫu, nhận được: Điểm Nông Đạo +500, Tuổi thọ +10 năm.】*
*【Ting! "Phân bón Thần cấp" được vận chuyển đúng cách, kích hoạt thuộc tính cộng hưởng, nhận được: Linh lực tinh túy +10.000.】*
*【Ting! Thu hoạch gián tiếp từ sự nỗ lực của người khác được tính vào thành tựu "Lão Bản Lười Biếng", toàn bộ điểm thuộc tính nhân đôi.】*
Dòng linh khí như triều cường cuồn cuộn không ngừng từ bốn phương tám hướng đổ về thung lũng, nhưng khi chạm đến ranh giới vườn rau, chúng lập tức bị một tầng trận pháp vô hình lọc sạch tạp chất, chỉ để lại những sợi tơ linh khí tinh thuần nhất len lỏi vào nhà gỗ.
Diệp Phi lật người, gãi gãi cái bụng, miệng lầm bầm: "Hơi nóng… sao hôm nay giường lại ấm thế này…"
Hắn không biết rằng, ngay lúc này, bên trong cơ thể hắn đang diễn ra một cuộc đại cách mạng.
Hệ thống "Thần Nông Bất Tử" không cần sự đồng ý của chủ nhân, bắt đầu tự động vận hành. Nguyên Anh ngồi xếp bằng trong đan điền của hắn – vốn dĩ đang mập mạp trắng trẻo giống hệt Diệp Phi – đột ngột mở mắt. Nó bắt đầu há miệng to, hút lấy hút để lượng linh lực khổng lồ vừa được chuyển hóa.
Nguyên Anh bắt đầu giãn ra, từng đường nét trở nên rõ ràng, hư ảo rồi lại chân thực. Đây là dấu hiệu của sự chuyển biến từ "Hữu Hình" sang "Vô Tượng", từ "Nguyên Anh" bước sang "Hóa Thần", và rồi… không dừng lại ở đó.
Khí tức của Diệp Phi bắt đầu hòa quyện với mảnh đất dưới chân. Một loại cảm giác kỳ diệu nảy sinh: Hắn là đất, đất là hắn. Hắn là cọng hành kia, cọng hành kia cũng là một phần thần thức của hắn.
Luyện Hư kỳ!
Điểm cốt lõi của Luyện Hư chính là "Luyện giả thành chân, phản phác quy chân". Tu sĩ phải hiểu được sự hư ảo của thiên địa để rèn luyện thần hồn đạt đến mức có thể tự mình hình thành một phiến thiên địa nhỏ. Người khác phải trải qua vạn năm bế quan, trải qua vô vàn tâm ma thống khổ mới có thể chạm tới ngưỡng cửa này.
Nhưng Diệp Phi thì sao? Hắn đang bận mơ thấy mình được ăn lẩu rau chân vịt với bạn gái cũ ở quê nhà.
*【Ting! Chúc mừng ký chủ đột phá Hóa Thần tầng 9…】*
*【Ting! Hệ thống phát hiện tích lũy nông sản quá mức dư thừa, tự động thi triển "Xới Đất Tâm Hồn".】*
*【Ting! Chúc mừng ký chủ chính thức bước vào Luyện Hư kỳ tầng 1!】*
Ngay khoảnh khắc hệ thống thông báo, một luồng sóng gợn tâm linh lấy thung lũng làm trung tâm, lan tỏa ra toàn bộ Thanh Vân Tông.
Ở một tòa sơn phong xa xa, Lý Trưởng lão đang ngồi uống trà, đột ngột tay run lên khiến chén trà cực phẩm rớt xuống đất vỡ tan tành. Lão đứng phắt dậy, đôi mắt đục ngầu tràn đầy kinh hãi nhìn về phía vườn rau của Diệp Phi.
"Đây… khí tức này… chẳng lẽ có vị đại năng nào đó đang 'Hợp Đạo'?"
Lý Trưởng lão lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu. Lão cảm thấy toàn bộ quy luật thiên địa xung quanh mình như vừa bị ai đó "quét dọn" lại. Những gốc cây già nua trong tông môn bỗng chốc đâm chồi nảy lộc, chim chóc vốn sợ hãi con người nay lại đậu kín trên các mái nhà, cùng hướng về một phía mà líu lo như bái thánh.
Lâm Hải – Trưởng lão chấp pháp đang định dẫn người đi kiểm tra xem tối qua "vườn rau ma ám" có biến gì không, bỗng thấy chân mình như đóng đinh xuống đất. Một áp lực vô hình nhưng mênh mông như biển cả đè nặng lên vai lão.
Lâm Hải rùng mình, lẩm bẩm: "Không thể nào… chẳng lẽ tên Diệp Phi đó thật sự là… không, nhất định là bảo vật hiện thế! Nhưng khí tức này… thái quá rồi!"
Trở lại căn phòng gỗ.
Sự biến động kinh thiên động địa bên ngoài chẳng mảy may ảnh hưởng đến giấc nồng của vị "Thần Nông" nọ. Nhị Cẩu ngồi dậy từ chiếc võng mướp, nó sủa nhẹ một tiếng "Gâu!".
Ngay lập tức, chiếc bình tưới nước đặt ở góc sân – cái bình chứa đựng Cam Lộ dịch – tự động bay lên, phun ra một màn sương mù bao phủ toàn bộ thung lũng. Màn sương này không chỉ che giấu đi toàn bộ linh quang đột phá, mà còn biến toàn bộ áp lực Luyện Hư kỳ thành một loại cảm giác "gió xuân hiền hòa".
Bất kỳ kẻ nào nhìn vào lúc này cũng chỉ thấy một sương mù sáng sớm bình thường, tuyệt đối không nhận ra nơi đây vừa sinh ra một vị Luyện Hư đại năng có thể dời non lấp bể.
…
Hai tiếng sau.
Diệp Phi dụi mắt ngồi dậy, vươn vai một cái thật dài.
"Rắc! Rắc!"
Xương cốt toàn thân hắn phát ra những tiếng kêu giòn tan như pháo nổ. Diệp Phi ngẩn người, sờ sờ cổ mình: "Ủa? Sao hôm nay ngủ dậy thấy sảng khoái thế nhỉ? Cảm giác như cơ thể nhẹ hẫng đi mấy cân ấy."
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi giường. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống sàn gỗ đều dường như mang theo một nhịp điệu kỳ lạ, hài hòa với tiếng lá rụng ngoài sân.
Diệp Phi gọi thầm trong đầu: "Hệ thống, xem bảng thuộc tính."
Một khung màn hình mờ ảo hiện ra:
* **Ký chủ:** Diệp Phi
* **Tu vi:** Luyện Hư kỳ tầng 1 (Hiển thị ra bên ngoài: Luyện Khí tầng 3)
* **Tuổi thọ:** 12.500 năm
* **Công cụ:** Cuốc Gỉ (Thần khí), Bình Tưới (Thần khí).
* **Điểm Nông Đạo:** 45.000
* **Kỹ năng mới:** "Phạm Vi Cày Cuốc" (Trong phạm vi vườn rau, ký chủ là vô địch).
Diệp Phi dụi mắt một lần nữa, sau đó nhảy dựng lên, mặt mũi tái mét:
"Cái gì?! Luyện Hư?! Sao lại là Luyện Hư? Ta mới hôm trước vừa cảm thấy Nguyên Anh mới chắc chân thôi mà?"
Hắn hoảng hốt chạy lại phía gương, nhìn khuôn mặt vẫn có chút "ngốc nghếch" của mình trong đó, rồi sờ khắp người.
"Chết rồi, chết chắc rồi! Ra gió dễ trúng tuyển, ra đường dễ trúng đạn! Tại sao tu vi lại tăng nhanh như vậy? Ta đã bảo là phải từ từ cơ mà!"
Diệp Phi run rẩy, trong lòng tràn ngập sự sợ hãi. Trong mắt hắn, tu vi cao không đồng nghĩa với việc mạnh mẽ, mà đồng nghĩa với việc sẽ bị "Thiên Đạo" chú ý, sẽ bị những kẻ thù mạnh hơn tìm đến cửa, sẽ phải gánh vác trách nhiệm cứu thế rắc rối.
Hắn vội vàng lẩm bẩm: "Hệ thống! Giấu kỹ khí tức cho ta! Đẩy nó xuống Luyện Khí tầng 2 đi! À không, tầng 3 đi cho chắc, không kẻ nào lại tưởng ta là phế vật quá mức rồi đến bắt nạt."
*【Ting! Hệ thống đã điều chỉnh trạng thái che giấu. Hiện tại, ngay cả Tiên Đế cũng chỉ thấy ký chủ là một tu sĩ Luyện Khí tầng 3 có cơ thể khỏe mạnh do hay làm ruộng.】*
Lúc này Diệp Phi mới thở phào một cái, lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có. Hắn vuốt ngực: "May quá, may mà có cái hệ thống này biết điều. Tí nữa thì lộ."
Hắn đẩy cửa bước ra ngoài, định bụng sẽ hái ít hành để nấu bát mì cho ấm bụng. Nhưng vừa bước ra, hắn đã suýt nữa thì dẫm phải mấy cái bóng người đang quỳ rạp dưới đất.
"Chào… chào buổi sáng Diệp lão sư!" Diệp Thần dẫn đầu, cung kính đến mức dập đầu xuống đất, mông chổng lên trời. "Đêm qua chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ! Mời người kiểm tra!"
Diệp Phi nhìn vườn rau của mình sạch đến mức không có lấy một cọng cỏ dại, đất đai tơi xốp một cách hoàn mỹ, hàng rào cũng được gia cố bằng một loại dây leo bền chắc.
Hắn nhìn Diệp Thần, rồi lại nhìn đống phân đã được bón đều tắp, trong lòng chợt nảy sinh một ý nghĩ: *Hóa ra là nhờ đám "lao động miễn phí" này.*
Thì ra vì bọn họ làm việc tích cực, kích hoạt cơ chế thưởng của hệ thống nên mình mới bị "ép" đột phá trong lúc ngủ.
Diệp Phi nheo mắt nhìn Diệp Thần. Trong mắt hắn, tên "thiên tài" này giờ đây trông giống một con bò vàng khỏe mạnh hơn là một mối đe dọa.
"Các ngươi…" Diệp Phi lên tiếng, giọng trầm mặc.
Diệp Thần và đám đệ tử nín thở, tim đập thình thịch. Họ nhớ lại áp lực khủng khiếp tối qua, nhớ lại con chó vàng đáng sợ, và nghĩ rằng vị "Đại năng" này chắc chắn đang chuẩn bị đưa ra lời nhận xét về tư chất hay sự thành tâm của họ.
Diệp Phi thở dài một cái: "Các ngươi làm… tốt lắm. Nhưng lần sau nhớ là đừng có dùng nhiều sức quá. Rau cỏ cũng có linh hồn, các ngươi cuốc mạnh tay như vậy, làm chúng đau đấy."
Dứt lời, Diệp Phi bước tới chỗ gốc cây hành, tiện tay rút lên một cây hành tươi rói.
Trong mắt Diệp Phi, đó chỉ là một cây hành thơm. Nhưng trong mắt Diệp Thần và Lý Trưởng lão (người vừa lén lút tiếp cận thung lũng và đang nấp sau gốc cây), cây hành đó tỏa ra kiếm khí lạnh lẽo thấu xương, mỗi lá hành đều sắc lẹm như một thanh tuyệt thế kiếm kinh thiên động địa.
"Trời ạ…" Lý Trưởng lão nấp sau bụi cây, nước mắt ràn rụa. "Trần tiểu hữu lại dùng 'Kiếm Ý Nhất Thảo' để giáo hóa đồ đệ. Một cây hành cũng có thể khai thiên lập địa! Đây chính là cảnh giới của đại năng!"
Diệp Phi không nghe thấy tiếng não bổ của lão hàng xóm. Hắn quay sang bảo Diệp Thần: "Đã làm xong rồi thì về đi. Ở đây ta không có cơm ăn đãi các ngươi đâu. À, nếu thấy đói thì mỗi đứa tự ra nhặt lấy một củ khoai tây ở đằng kia mà mang về. Coi như tiền công."
Diệp Phi chỉ tay về phía góc vườn, nơi có những củ khoai tây to bằng bắp chân, vỏ bọc một lớp ánh sáng hoàng kim nhàn nhạt.
Diệp Thần nghe vậy, như được đại xá, đồng thời cũng cảm động đến phát khóc. Lão sư đang ban phát linh dược! Những củ khoai tây này, chỉ cần ngửi thôi đã thấy tu vi tăng tiến, nếu mang về luyện hóa, sợ rằng hắn sẽ đột phá lên Trúc Cơ ngay lập tức!
"Đa tạ Diệp lão sư! Đa tạ tiền bối ban tặng!"
Cả đám đệ tử run rẩy, nâng niu củ khoai tây như nâng niu báu vật truyền đời, rồi cung kính rút lui từng bước một cho đến khi ra khỏi thung lũng mới dám quay đầu chạy thẳng.
Diệp Phi nhìn theo bóng họ, lắc đầu ngán ngẩm: "Thanh niên thời nay lạ thật, có củ khoai thôi mà làm như nhặt được vàng. Bảo sao tu tiên giới này ngày càng đi xuống."
Hắn ngồi xuống bếp, bắt đầu nổi lửa. Nhị Cẩu nhảy từ trên võng xuống, chạy đến bên chân Diệp Phi, cái đuôi ngoáy tít.
"Biết rồi, biết rồi. Có phần của ngươi." Diệp Phi xoa đầu Nhị Cẩu. "Nè, hôm nay ta đột phá lên Luyện Hư gì đó… hình như là do ngươi trông nhà tốt quá hả?"
Nhị Cẩu nhìn chủ nhân với ánh mắt khinh bỉ, rồi lại gục đầu xuống chờ đợi thức ăn.
Diệp Phi vừa nhóm lửa vừa lẩm bẩm: "Dù sao thì cũng phải cẩn thận. Luyện Hư kỳ thì đã sao? Ra ngoài vẫn bị mấy lão già Hợp Thể hay Độ Kiếp nó bóp chết như chơi. Tốt nhất là phải trồng thêm mấy loại rau phòng thủ mới được."
Hắn lật mở kho hạt giống hệ thống vừa tặng khi đột phá.
*【Hạt giống "Hộ Thể Kim Cương Bắp Cải": Có khả năng chống đỡ một cú đánh của Thiên Lôi cấp 9.】*
*【Hạt giống "Ảnh Tử Hồ Lô": Có thể tạo ra 100 đạo ảo ảnh khiến đối phương không thể phân biệt thật giả.】*
Diệp Phi sáng mắt: "Đúng rồi! Đây mới là thứ ta cần! Tu vi cái gì, đánh nhau cái gì, đều là phù vân hết. Bảo mạng mới là vương đạo!"
Ở bên ngoài Thanh Vân Tông, cả tu tiên giới đang sục sôi vì sự xuất hiện của luồng khí tức "Hợp Đạo" vừa rồi, hàng loạt đại năng từ các phương đang chuẩn bị lên đường tìm kiếm chân tướng.
Trong khi đó, ở trong một góc thung lũng nhỏ nhoi, vị "đại năng" khiến cả giới rung động kia đang loay hoay thổi lửa, miệng lầm bầm lo lắng về việc liệu bắp cải năm nay có bị sâu ăn hay không.
"Nhị Cẩu, bớt ăn linh quả lại, lát nữa đi bắt sâu cho ta. Sâu năm nay tu vi hình như cũng tăng lên rồi đấy, nhìn chúng to như con sâu róm kìa."
Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng, cam chịu số phận của một Thần thú đi bắt sâu.
Trong bếp, khói nghi ngút tỏa ra. Một mùi hương thanh khiết từ mì nấu hành lan tỏa, mang theo một sức mạnh thần kỳ làm dịu đi mọi xáo động của linh khí xung quanh. Một chương mới trong hành trình "cẩu" của Diệp Phi chính thức bắt đầu, chỉ có điều, sự bình yên mà hắn mong muốn dường như ngày càng khó giữ vững khi mỗi lần hắn thở… thế giới lại rung chuyển một lần.
*【Ting! Hệ thống nhắc nhở: Ký chủ đã quá mạnh so với khu vực này, đề nghị di chuyển.】*
"Đi cái đầu ngươi! Ở đây an toàn nhất, đi đâu mà đi!" Diệp Phi mắng thầm hệ thống, rồi lại cúi đầu húp một ngụm nước mì.
"Ừm… hành này trồng đạt đấy, rất ngọt."
Trên bầu trời, mây mù bắt đầu tản ra, lộ ra ánh dương quang rạng rỡ, báo hiệu một ngày mới bận rộn… của một nông dân "Luyện Hư kỳ" thích giả nai.