Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 78: ** Kẻ phản bội trong tông môn
Chương 78: Kẻ Phản Bội Trong Tông Môn
Sương mù buổi sớm tại thung lũng phía sau Thanh Vân Tông lờ mờ như một lớp lụa mỏng, bao phủ lấy vườn rau xanh mướt của Diệp Phi. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng cuốc đất đều đặn tạo nên một khung cảnh điền viên yên bình đến lạ lùng. Thế nhưng, trong cái vẻ tĩnh lặng ấy, Diệp Phi lại đang vô cùng bận rộn với công tác “phòng thủ quốc phòng” của mình.
Hắn khom lưng, cẩn thận đặt từng hạt giống “Hộ Thể Kim Cương Bắp Cải” xuống hố. Mỗi hạt giống vừa chạm đất, một luồng ánh sáng vàng nhạt cực kỳ vi diệu lóe lên rồi lặn sâu vào lòng đất, biến mất không dấu vết.
“Một hạt, hai hạt… trăm hạt. Được rồi, chỉ cần chúng nảy mầm, dù là sấm sét cấp chín cũng đừng hòng đánh vỡ cái vườn này.”
Diệp Phi vừa lầm bầm vừa lau mồ hôi trên trán. Đối với hắn, tu vi Luyện Hư kỳ hiện tại chẳng qua cũng chỉ là một con số để an ủi tinh thần. Thế giới tu tiên này quá mức hung hiểm, hôm nay người này đột phá, ngày mai người kia đồ sát cả tông môn, nếu không có một cái “vỏ rùa” thật dày, hắn ngủ cũng không yên giấc.
Nhị Cẩu đang nằm dài dưới gốc cây Linh Thụ vạn năm — thứ mà Diệp Phi vẫn tưởng là cây dưa hấu đột biến — khẽ hé một con mắt, nhìn chủ nhân mình bằng vẻ khinh thường. Nó ngáp một cái dài, phơi cái bụng gầy trơ xương ra đón nắng, thầm nghĩ: *“Chủ nhân đúng là càng ngày càng thần kinh rồi. Ba cái bắp cải đó chỉ cần ta hắt hơi một cái là hóa thành tro, hắn lại dùng tới Đại Đạo quy tắc để bảo hộ. Đúng là phí của trời.”*
Nhưng ngay lúc đó, tai của Nhị Cẩu chợt động đậy. Một mùi hương lạ — không phải mùi đất, cũng không phải mùi linh quả, mà là mùi của sự tham lam và âm mưu — đang từ phía sườn núi tiến lại gần.
***
Mạc Vân là một trưởng lão thuộc Linh Dược Đường của Thanh Vân Tông. Gần trăm năm nay, lão bị kẹt ở đỉnh phong Kim Đan không thể tiến thêm nửa bước. Thọ nguyên của lão sắp cạn, nếu không có cơ duyên lớn, lão sẽ sớm trở thành một nắm cát bụi.
Trong những lần tình cờ quan sát từ xa, Mạc Vân nhận thấy vườn rau của “tên đệ tử tạp dịch” Diệp Phi có điều bất thường. Mọi cây cỏ ở đó đều xanh tốt một cách phi lý, linh khí dao động tuy bị che giấu cực khéo nhưng đôi khi vẫn rò rỉ ra ngoài một chút hương vị khiến lão run rẩy cả tâm hồn.
“Thanh Vân Tông này đã mục nát rồi.” Mạc Vân núp sau một tảng đá lớn, đôi mắt già nua đỏ ngầu tia máu nhìn chăm chăm vào vườn rau. “Lâm Hải đã biến mất một cách bí ẩn, tông chủ thì bế quan không ra. Nếu ta lấy được hạt giống thần kỳ của tên nhãi kia, mang hiến cho Huyết Sát Môn ở Trung Châu, chắc chắn sẽ đổi được một viên Hóa Thần Đan!”
Ý nghĩ về việc trường sinh và quyền lực đã khiến Mạc Vân hoàn toàn mất đi lý trí. Lão không tin một tên đệ tử ngoại môn như Diệp Phi có thực lực gì đáng kể. Chẳng qua là nhờ “vận khí” nhặt được bảo vật hoặc kế thừa một di tích nào đó mà thôi.
Mạc Vân lấy từ trong lòng ngực ra một lá phù chú màu đen tuyền — Niêm Tức Phù. Đây là vật phẩm cao cấp giúp ẩn giấu hoàn toàn khí tức, dù là cường giả Nguyên Anh cũng khó lòng phát hiện. Lão dán bùa lên ngực, thân hình lập tức mờ dần, hòa vào bóng tối của tán cây.
***
Trong vườn rau, Diệp Phi bỗng dừng cuốc. Hắn nhíu mày, bói nhanh một quẻ bằng mấy cọng cỏ khô trên tay.
“Quẻ Càn… biến thành quẻ Khảm? Hung trong cát, cát trong hung?” Diệp Phi lẩm bẩm, mặt hơi biến sắc. “Có kẻ muốn hại ta? Không đúng, quẻ tượng này giống như có người muốn đến ăn trộm rau thì đúng hơn.”
Hắn liếc nhìn ra phía hàng rào tre cũ kỹ. Thực chất, đó là “Thập Bát Đại Trận” có thể vây giết cả cường giả Luyện Hư.
“Thôi kệ đi, dù sao mình cũng là người hiền lành, không nên sát sinh quá đà.” Diệp Phi tặc lưỡi, rồi quay sang gọi: “Nhị Cẩu, ta vào bếp nấu bát mì hành. Ngươi ở đây trông nhà, nếu có con thỏ nào bò vào thì nhớ… ‘tiễn’ nó đi nhẹ nhàng thôi nhé.”
Nhị Cẩu hừ hừ một tiếng, cuộn tròn lại giả vờ ngủ, nhưng thực chất trong lòng nó đã hiện lên một tia hung quang. *“Thỏ à? Một con thỏ già tu vi Kim Đan, thịt chắc là dai lắm đây.”*
Diệp Phi vừa khuất bóng vào căn nhà gỗ, Mạc Vân đã hành động.
Lão nhẹ nhàng lách qua hàng rào tre. Lão không hề hay biết, mỗi bước chân lão dẫm lên đều đang kích hoạt những luồng sát khí đủ để nghiền nát linh hồn của lão hàng trăm lần. Nhưng do Diệp Phi thường ngày luôn miệng niệm “phòng thủ là chính”, trận pháp này đã được tinh chỉnh lại: chỉ khi nào có sát ý thật sự lớn hoặc tìm cách phá hoại cây cối, nó mới bùng phát.
Mạc Vân nhìn thấy hàng hạt giống vừa được gieo xuống, tim đập thình thịch. Lão quỳ xuống, tay run run mò mẫm định bới đất lên.
“Hạt giống này… chứa đựng sinh mệnh lực thật kinh khủng!” Lão lẩm bẩm, nước dãi suýt nữa thì chảy ra.
Ngay khi ngón tay Mạc Vân vừa chạm vào lớp đất tơi xốp, mặt đất bỗng nhiên biến đổi. Những hạt mầm “Kim Cương Bắp Cải” bên dưới cảm nhận được ngoại lực xâm phạm, lập tức kích hoạt đặc tính hộ thể.
*Vèo!*
Một đạo ánh sáng vàng kim từ dưới đất bắn vọt lên, biến thành một lớp màng ngăn cách hình bán cầu bao quanh lấy khu đất. Mạc Vân bị lực phản chấn bắn văng ra xa mấy trượng, va rầm vào một cái bù nhìn đuổi quạ ở góc vườn.
“Cái gì?” Mạc Vân kinh hãi, cảm thấy ngũ tạng lục phủ như bị dời vị trí. Lão nhìn cái bù nhìn mà mình vừa va vào. Đó là một hình nộm làm bằng rơm khô, đội một chiếc nón lá rách nát, trông vô cùng bình thường.
Nhưng trong mắt của Mạc Vân lúc này, cái bù nhìn bỗng nhiên biến hóa. Nó cao lớn vạn trượng, đôi mắt bằng hai hột nhãn nhục bỗng nhiên rực lửa, tỏa ra uy áp của một vị Thần Ma thời cổ đại.
Đây chính là “Ma Hồn Trận” mà Diệp Phi bố trí để dọa chim, không ngờ lại tác động trực tiếp vào thần trí đang hoảng loạn của lão trưởng lão.
“Đừng… đừng giết ta!” Mạc Vân hét lên thất thanh, nhưng âm thanh ấy hoàn toàn bị một tầng kết giới âm thanh trong thung lũng triệt tiêu.
Lúc này, Nhị Cẩu chậm rãi đứng dậy. Nó đi tới trước mặt Mạc Vân, đôi mắt vàng óng nhìn lão già đang run rẩy với vẻ thương hại.
“Chó… một con chó gầy?” Mạc Vân như vớt được cọng cỏ cứu mạng, lão rút ra một thanh đoản kiếm định đâm vào Nhị Cẩu để xả giận.
Nhị Cẩu không hề tránh né, nó chỉ khẽ há miệng, hắt hơi một cái.
*Hắt xì!*
Một luồng kình khí không màu không vị, mang theo uy năng của Thôn Phệ Thần Thú, trực tiếp thổi bay thanh đoản kiếm của Mạc Vân thành mạt vụn. Không dừng lại ở đó, luồng kình khí này còn đánh thẳng vào đan điền của lão, phá vỡ Kim Đan cứng cáp mà lão khổ công tu luyện suốt mấy trăm năm.
“A…” Mạc Vân trợn ngược mắt, toàn thân mềm nhũn, khí tức héo hắt ngay lập tức. Lão từ một vị trưởng lão cao cao tại thượng, chỉ trong tích tắc đã bị biến thành một phế nhân không hơn không kém.
Nhị Cẩu khinh khỉnh dùng chân sau đá lão già một cái, đá bay lão ra khỏi hàng rào vườn rau, ném thẳng xuống một cái hố rác nằm sâu dưới khe núi phía sau thung lũng.
Sau đó, nó thản nhiên đi lại chỗ cũ, nằm xuống, rúc đầu vào giữa hai chân, tiếp tục giấc ngủ dang dở như chưa có chuyện gì xảy ra.
***
Trong bếp, Diệp Phi bưng bát mì hành nghi ngút khói bước ra sân. Hắn nhìn quanh một vòng, thấy mọi thứ vẫn yên tĩnh, chỉ có chiếc bù nhìn đuổi quạ hơi bị lệch một chút về phía bên trái.
“Lạ thật, mình nhớ là lúc nãy đặt nó đứng thẳng mà nhỉ? Chắc là gió núi hơi to.”
Hắn đi lại chỗ bù nhìn, tiện tay sửa lại cho nó đứng ngay ngắn, rồi nhìn xuống hàng hạt giống bắp cải vừa gieo.
“Ơ, chỗ đất này hơi xới lên… Chắc chắn là mấy con thỏ rừng rồi! Nhị Cẩu, ngươi làm việc kiểu gì thế? Bảo trông nhà mà để thỏ vào phá phách à?”
Nhị Cẩu vểnh tai lên, lười biếng kêu một tiếng “Gâu”, ý nói: *“Đã giải quyết xong, thỏ đó dai lắm, ta vứt rồi.”*
Diệp Phi thở dài, xoa đầu Nhị Cẩu: “Lần sau phải cẩn thận hơn nhé. Chúng ta là nông dân, rau là mạng sống. Nếu hạt giống bắp cải này bị mất, lấy gì mà phòng thủ trong kỳ huyết tế sắp tới?”
Hắn vừa ăn mì vừa nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây đen đang bắt đầu tụ lại. Tin tức về việc Mạc Vân mất tích chắc chắn sẽ gây xôn xao, nhưng Diệp Phi không quan tâm. Hắn đã đào một cái hầm bí mật sâu ba nghìn mét dưới phòng ngủ, chuẩn bị sẵn thức ăn khô cho mười năm. Dù trời có sập, hắn cũng chỉ muốn ở đây trồng rau, nuôi chó và sống sót qua cái Tiên giới điên rồ này.
Dưới khe núi sâu thẳm, Mạc Vân đang nằm giữa đống vỏ linh quả và cỏ rác, đôi mắt đờ đẫn nhìn lên bầu trời. Lão nhận ra một sự thật cay đắng: Cái nơi lão tưởng là vườn rau của một tên tiểu tử, thực chất là cấm địa khủng khiếp nhất thiên hạ này.
Nhưng lão không còn cơ hội để kể cho ai nghe nữa. Bởi vì ngay sau đó, một đàn chim sẻ thường ngày vẫn hay “thăm quan” vườn của Diệp Phi bay tới. Những con chim sẻ này, sau khi ăn lâu ngày các mảnh vụn linh quả thừa, thực chất đã sớm tiến hóa thành Yêu Điểu cấp thấp. Chúng bắt đầu rỉa rói những gì còn sót lại của kẻ tội đồ.
***
Tối hôm đó, Lý Trưởng Lão lại mò sang vườn của Diệp Phi như thường lệ, trên tay xách theo một vò rượu nếp.
“Diệp lão đệ, hôm nay có món gì mới không?” Lý Trưởng Lão vừa bước vào cửa đã hít hà cái mùi thơm kỳ lạ.
“Chỉ có bát mì hành thôi, Lý trưởng lão đừng chê.” Diệp Phi cười xòa mời lão ngồi xuống.
Lý Trưởng Lão nhấp một ngụm rượu, nhìn vào bát mì, bỗng nhiên đôi mắt lão dại đi. Lão nhìn thấy trong bát mì kia, những sợi mì được sắp xếp theo một quỹ tích cực kỳ huyền diệu, mỗi hạt hành lá nổi trên mặt nước đều chứa đựng một luồng kiếm ý sắc bén đến lạnh người.
“Trần lão đệ… à không, Diệp đạo hữu… cái bát mì này của ngươi…” Lý Trưởng Lão run rẩy cầm đũa.
“À, hành lá ta mới thu hoạch hôm qua, có hơi cay một chút, ngài thông cảm.” Diệp Phi hồn nhiên trả lời.
Lý Trưởng Lão ăn một sợi mì, lập tức cảm thấy một luồng sức mạnh như sóng thần tuôn trào trong huyết mạch. Bottleneck (nút thắt) của Nguyên Anh kỳ bấy lâu nay bỗng nhiên nứt vỡ ra một khe hở. Lão lệ nóng doanh tròng, thầm nghĩ: *“Diệp lão đệ lại chỉ điểm cho ta rồi! Một bát mì mà chứa đựng nhân quả đại đạo, chẳng lẽ đây là cách hành xử của cường giả cấp Tiên? Đáng tiếc cho tên Mạc Vân kia, vì tham lam mà biến mất, chắc chắn là bị cao nhân nào đó xóa sổ rồi.”*
Lý Trưởng Lão kính cẩn nâng bát mì bằng cả hai tay, như nâng một bộ thánh kinh tuyệt thế: “Cảm ơn sự ban ơn của Diệp đạo hữu! Lão phu… lão phu nhất định không làm ngài thất vọng!”
Diệp Phi gãi đầu, nhìn cái bát mì rỗng tuếch, lòng thầm nghĩ: *“Chỉ là một bát mì thôi mà, lão già này uống nhiều quá nên lú rồi à?”*
Nhưng thôi, hễ người ta vui là được. Diệp Phi lẳng lặng đi thêm mấy vòng kiểm tra các bẫy sập quanh vườn rau, trong lòng tràn ngập cảm giác an toàn.
Ở một nơi nào đó ngoài kia, giông bão có thể đang kéo đến, nhưng trong thế giới nhỏ bé này của Diệp Phi, sự yên bình luôn là ưu tiên hàng đầu — dù cho sự yên bình ấy được xây dựng trên xác của những kẻ muốn phá vỡ nó.