Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 79: ** Quả cà chua nổ tung
Tiết trời vào hạ, nắng vàng như rót mật lên những luống rau xanh mướt của Dược viên ngoại môn. Diệp Phi che chiếc nón lá rách, mồ hôi lấm tấm trên trán, hắn vừa vung chiếc cuốc gỉ lên một cách nhịp nhàng vừa lầm bầm tính toán tuổi thọ.
“Mười năm trồng rau, điểm thuộc tính cộng dồn cũng kha khá rồi, nhưng vẫn chưa đủ. Ở cái thế giới này, Nguyên Anh đi đầy đường, Hóa Thần không bằng chó, mình mới ‘luyện khí tầng ba’ thì ra đường chỉ có nước làm bia đỡ đạn. Thôi thì cứ trồng thêm mấy luống cà chua này đã, nghe bảo loại giống mới này có thể giúp tăng hỏa hệ kháng tính.”
Chiếc cuốc gỉ trên tay Diệp Phi mỗi khi chạm xuống đất lại phát ra những rung động tinh vi mà mắt thường không thể thấy. Nó không chỉ xới đất, mà là đang trực tiếp xẻ dọc quy luật không gian, khiến linh khí dưới đất trào dâng như suối, tưới đẫm vào bộ rễ của những cây cà chua đang đỏ rực.
Cách đó không xa, dưới gốc cây vạn năm linh thụ (mà Diệp Phi luôn nghĩ là một cây sung già già cỗi), Nhị Cẩu đang nằm vắt vẻo, một chân sau gãi gãi tai, đôi mắt lim dim nhìn chủ nhân bằng vẻ khinh bỉ tột độ. Nó thừa biết lão chủ nhân này đang giả heo ăn thịt hổ đến mức nghiện. Cái gọi là “luyện khí tầng ba” kia thực chất là một lớp vỏ bọc dày đến mức ngay cả Thiên Đạo cũng khó lòng nhìn thấu.
Bỗng nhiên, lỗ tai Nhị Cẩu giật giật. Nó ngửi thấy mùi của một kẻ lạ mặt đang lén lút tiếp cận vườn rau. Cái mùi này mang theo sự tham lam và một chút sát khí lạnh lẽo. Nhị Cẩu ngáp một cái thật dài, định bụng nhắm mắt ngủ tiếp, nhưng rồi lại thôi. Nó muốn xem xem, kẻ đen đủi nào hôm nay lại đi nhầm vào cửa tử.
Kẻ lẻn vào là Triệu Khuê, một đệ tử nội môn của Thanh Vân Tông, vốn là thân tín của trưởng lão chấp pháp Lâm Hải. Sau khi Lâm Hải bị “mất trí nhớ” một cách bí ẩn, Triệu Khuê luôn nung nấu ý định tìm ra sự thật. Hắn không tin một tên tạp dịch trồng rau lại có thể khiến một vị trưởng lão Trúc Cơ đỉnh phong thân bại danh liệt.
Hôm nay, hắn nhân lúc trời nắng gắt, mọi người nghỉ ngơi, đã vận dụng “Ẩn Thân Thuật” lẻn vào thung lũng.
*“Chính là chỗ này? Linh khí quả thực nồng đậm đến mức đáng sợ!”* Triệu Khuê nấp sau một tảng đá, mắt long sòng sọc nhìn vào vườn cà chua của Diệp Phi. Hắn cảm nhận được mỗi quả cà chua kia đều tỏa ra luồng linh lực cuồng bạo, đỏ rực như được rèn đúc từ linh hỏa tâm địa.
*“Bảo vật! Đây chắc chắn là Linh Quả Thần Cấp!”* Triệu Khuê hưng phấn đến mức tay chân run rẩy. Hắn nhìn thấy Diệp Phi đang loay hoay phía bên kia vườn, bóng lưng gầy gò, yếu ớt, hoàn toàn không có vẻ gì là một cao nhân. *“Hừ, quả nhiên là vận may cứt chó. Một tên tạp dịch vô năng lại chiếm hữu cả một vườn bảo dược. Hôm nay Triệu Khuê ta sẽ thay trời hành đạo, tước đoạt cơ duyên này!”*
Hắn lặng lẽ rút ra một thanh đoản đao tẩm độc, nhón chân bước qua hàng rào tre mỏng manh. Hắn không hề biết rằng, khoảnh khắc bước qua hàng rào ấy, hắn đã bước vào “Thập Bát Đại Trận Hủy Diệt” mà Diệp Phi ngụy trang dưới dạng hàng rào đuổi thỏ.
Diệp Phi lúc này đang đứng trước một cây cà chua đặc biệt lớn. Trái cà chua trên cây này đỏ sẫm, to bằng nắm tay, vỏ căng mọng đến mức tưởng chừng chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ tan. Hắn nhíu mày, vươn tay hái trái cà chua đó xuống, miệng lầm bầm đầy vẻ tiếc nuối:
“Chậc, chín quá mức rồi. Loại cà chua Hỏa Diệm này nếu để quá ngày sẽ bị nẫu, vị chua lòm, bón phân cũng thấy phí. Haiz, uổng công mình chăm sóc bấy lâu.”
Hắn giơ quả cà chua lên ngắm nghía dưới nắng. Trong mắt Diệp Phi, đây là một sản phẩm lỗi, linh khí quá tạp, không còn độ tinh khiết để làm thuốc hay nấu canh. Nhưng trong mắt Triệu Khuê đang nấp sau bụi cây, quả cà chua đó lại tỏa ra hào quang rực rỡ, bên trong dường như có một con Hỏa Phượng đang cuộn mình chờ ngày tung cánh.
*“Nó thuộc về ta!”* Triệu Khuê không nhịn nổi nữa, hắn gầm nhẹ một tiếng, đạp mạnh chân xuống đất, định dùng tốc độ nhanh nhất để đoạt lấy quả cà chua và kết liễu mạng sống của Diệp Phi.
Thế nhưng, đúng lúc hắn chuẩn bị lao ra, Diệp Phi bỗng thở dài một cái, tiện tay ném quả cà chua ra phía sau đầu như ném một miếng rác rưởi.
“Thôi thì ném cho cá ăn vậy, mong là bọn cá không bị đau bụng.” Diệp Phi nói với giọng bất lực.
Triệu Khuê đang lao đến với vận tốc cực nhanh, đột nhiên thấy một vật thể màu đỏ thẫm bay thẳng về phía mặt mình. Hắn nở một nụ cười tàn nhẫn: *“Đến thật đúng lúc! Tự dâng bảo vật tới tay ta sao?”*
Hắn vươn tay ra, định dùng linh lực bao bọc để chộp lấy quả cà chua. Nhưng khi tay hắn vừa chạm vào vỏ quả, nụ cười của hắn đột ngột tắt lịm. Một cảm giác nóng bỏng khủng khiếp truyền từ đầu ngón tay thẳng vào đại não. Quả cà chua kia không hề mềm nhũn như hắn tưởng, mà nó nặng nề và mang theo sức mạnh của một ngọn núi lửa đang bị nén chặt.
“Cái… cái gì thế này?”
“BÙM!!!”
Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên ngay giữa thung lũng. Một cột lửa đỏ rực bắn thẳng lên trời xanh, thiêu rụi tầng mây trên cao thành một lỗ hổng lớn. Dư chấn của vụ nổ khiến mặt đất rung chuyển dữ dội, bụi đất mịt mù bay tứ tán.
Diệp Phi giật nảy mình, vội vàng ôm lấy đầu, núp xuống sau luống bắp cải, miệng lẩm bẩm: “Sấm sét giữa trời quang à? Hay là cái hầm ủ phân của mình nổ? Nguy hiểm quá, thật là nguy hiểm quá! Tu tiên giới này ngay cả đất cũng không an toàn!”
Hắn không hề hay biết rằng, ngay tại vị trí nổ, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra. Triệu Khuê – một tu sĩ Trúc Cơ tầng năm – lúc này đã không còn hình người. Toàn thân hắn đen kịt như than, đạo bào rách mướp, linh lực trong người bị cú nổ đánh cho tan nát. Đặc biệt là đạo cơ trong đan điền, vốn là gốc rễ của tu hành, lúc này đã bị nhiệt lượng cực đại từ “quả cà chua hỏng” của Diệp Phi nung chảy hoàn toàn.
Hắn nằm rạp dưới đất, miệng sùi bọt mép, ánh mắt dại ra nhìn về phía Diệp Phi đang run rẩy sau luống rau. Trong đầu hắn lúc này chỉ có duy nhất một ý nghĩ: *“Cà chua… nổ nát đạo cơ? Đây không phải là người… đây là quỷ… đây là ma thần!”*
Nhị Cẩu lững thững đi tới bên cạnh cái hố do vụ nổ tạo ra, nhìn kẻ nằm dưới đất bằng vẻ thương hại. Nó tiến lại gần, dùng mõm hếch một cái vào đùi Triệu Khuê, rồi bình thản… nhấc một chân sau lên. Một dòng nước “linh dịch” vàng óng dội thẳng vào mặt Triệu Khuê, khiến hắn sặc sụa rồi ngất lịm hẳn. Sau khi thực hiện xong “nghi thức tiễn khách”, Nhị Cẩu dùng răng lôi cái xác khét lẹt của kẻ phản bội ra khỏi ranh giới vườn rau, ném xuống khe suối bên dưới.
Khi khói bụi tan đi, Diệp Phi mới dám lú đầu ra nhìn. Hắn thấy một vệt đen kéo dài từ vườn ra phía suối, mặt đất có chút cháy sém.
“Lạ thật, mình ném quả cà chua thôi mà sao tiếng nổ lại lớn thế nhỉ?” Hắn đi tới chỗ vụ nổ, nhặt lên một mẩu vải vụn cháy đen. “Chắc là có con thỏ nào mang theo vật liệu dễ cháy lẻn vào rồi. Haiz, bảo sao mình cứ thấy bất an. Ngày mai phải bố trí thêm ba tầng ‘Cấm Địa Lôi Hỏa’ ngụy trang dưới dạng bù nhìn mới được.”
Hắn lau mồ hôi trên trán, lòng vẫn chưa hết bàng hoàng. Trong mắt Diệp Phi, cái thế giới này quá mức tàn khốc, ngay cả một quả cà chua hỏng cũng có thể dẫn phát hỏa tai. Hắn cảm thấy mình vẫn còn quá yếu, sự cẩn trọng này xem ra vẫn chưa đủ.
“Nhị Cẩu! Lại đây!” Diệp Phi gọi.
Con chó vàng uể oải đi tới, cái đuôi vẫy vẫy vẻ nịnh bợ.
“Ngươi thấy không? Nguy hiểm luôn rình rập quanh ta. Ngay cả khi trồng rau cũng có thể bị thiên lôi đánh trúng. Từ hôm nay, ngươi phải canh gác cẩn thận hơn, thấy có gì lạ là phải báo cho ta ngay, nghe rõ chưa?”
Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng trong cổ họng, thầm nghĩ: *“Chủ nhân, cái kẻ đáng sợ nhất thung lũng này chính là ngài đó. Ngài ném một quả cà chua nát mà thổi bay cả đạo cơ của một Trúc Cơ tu sĩ, giờ lại còn đòi lập thêm lôi trận. Ngài có muốn diệt môn Thanh Vân Tông này luôn không?”*
Tất nhiên, Nhị Cẩu không thể nói tiếng người. Nó chỉ liếm liếm tay Diệp Phi, tỏ vẻ phục tùng tuyệt đối.
Phía dưới khe suối, Triệu Khuê tỉnh lại trong làn nước lạnh lẽo. Hắn cố gắng vận chuyển linh lực nhưng chỉ thấy một sự trống rỗng đau đớn. Đạo cơ của hắn đã mất, tu vi đã phế. Hắn nhìn lên thung lũng mờ ảo trong mây mù, lòng tràn ngập nỗi sợ hãi đến cực hạn. Hắn bò trườn trên đá sỏi, không dám ngoái đầu nhìn lại, trong lòng thầm thề rằng đời này sẽ không bao giờ ăn cà chua nữa, càng không bao giờ bén mảng tới gần cái vườn rau quỷ quái đó.
Trong khi đó, ở trên vườn, Diệp Phi đã bình tĩnh trở lại. Hắn thản nhiên nhặt một quả cà chua khác còn nguyên vẹn, cắn một miếng thật lớn. Nước cà chua mọng đỏ tràn ra khóe miệng, linh khí tinh khiết như sương sớm len lỏi vào từng lỗ chân lông của hắn, xua tan đi cảm giác mệt mỏi.
“Quả này ngon hơn hẳn, nhưng mà… có hơi ngọt quá không nhỉ?” Hắn tự hỏi.
Tiếng cuốc lại đều đặn vang lên trong không gian tĩnh lặng của thung lũng. Diệp Phi vẫn là cái tên đệ tử tạp dịch chăm chỉ, thầm lặng. Hắn không biết rằng, bắt đầu từ ngày hôm nay, truyền thuyết về một “Thần quả sát nhân” đã bắt đầu nhen nhóm trong giới tu sĩ Thanh Vân Tông, khiến cho những kẻ đang có ý đồ xấu đều phải rùng mình mỗi khi nhìn thấy một quả cà chua màu đỏ.
Thanh Vân Tông vẫn bình yên, nhưng sâu trong bóng tối, một nỗi sợ vô hình đã bắt đầu lan tỏa. Và nguồn cơn của nỗi sợ đó, lúc này đang đứng chống cuốc nhìn lên trời, lẩm bẩm tính toán xem liệu có nên trồng thêm một luống ớt hay không để đề phòng… kẻ trộm đêm.