Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 80: ** Diệp Phi cảm thấy quá nổi tiếng, quyết định \”Cẩu\” hơn
CHƯƠNG 80: DIỆP PHI CẢM THẤY QUÁ NỔI TIẾNG, QUYẾT ĐỊNH "CẨU" HƠN
Diệp Phi đứng giữa vườn rau, nhìn quả cà chua mọng nước trên tay, rồi lại nhìn về phía vệt máu mờ nhạt nơi Triệu Khuê vừa mới bò đi. Gió núi thổi qua, mang theo chút hơi lạnh của hoàng hôn, nhưng không lạnh bằng cảm giác bất an đang dâng lên trong lòng hắn.
"Hỏng rồi… Lần này thực sự hỏng rồi!"
Diệp Phi lầm bầm, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Trong khi những tu sĩ khác nếu dùng một quả cà chua đập phế một kẻ Trúc Cơ tầng 7 hẳn sẽ vỗ ngực xưng tên, oai phong lẫm liệt, thì Diệp Phi lại thấy như mình vừa tự ký vào bản án tử hình của chính mình.
Hắn ngồi bệt xuống đất, lôi từ trong ngực áo ra một cuốn sổ nhỏ sờn gáy có tựa đề tự tay viết: "Quy Tắc Sinh Tồn Tại Thương Lam Giới – Bản Cập Nhật Thứ 102".
Lật đến trang thứ 89, hắn lấy bút lông ra, gạch một đường đậm dưới dòng chữ: *Không được thể hiện sức mạnh vượt quá Luyện Khí tầng 3 trước mặt người lạ.*
"Triệu Khuê tuy bị phế, nhưng hắn vẫn còn miệng. Hắn sẽ nói cho ai? Sư phụ hắn – Lâm Hải trưởng lão. Lâm Hải sẽ báo cáo lên Chấp pháp đường. Chấp pháp đường sẽ cử người đến điều tra. Rồi Tông chủ sẽ biết. Sau đó là các cường giả Trung Châu sẽ kéo đến tìm hiểu tại sao một tên tạp dịch có thể biến cà chua thành pháp khí hủy diệt…"
Diệp Phi càng nghĩ càng thấy tiền đồ xám xịt. Theo "Định luật Murphy" trong đầu hắn, kẻ thù sẽ không bao giờ đến một mình. Chúng sẽ kéo theo anh trai, cha, chú, và cả lão tổ tông từ trong quan tài nhảy ra để đòi nợ.
"Nhị Cẩu!" Diệp Phi đột nhiên quát lớn.
Con chó vàng đang nằm giả chết dưới gốc cây Linh mận giật mình đánh thót, lộn nhào một vòng rồi vội vàng chạy lại, cái đuôi ngoáy tít, lưỡi thè ra tỏ vẻ ngây ngô vô tội.
"Ngươi nhìn cái gì? Ngươi là chó canh cửa kiểu gì vậy? Có kẻ lẻn vào tận giường mà ngươi vẫn nằm ngủ?" Diệp Phi mắng mỏ, mặc dù Nhị Cẩu vốn đã âm thầm bảo vệ hắn cả nghìn lần. "Ngươi xem đi, bây giờ cả thiên hạ sắp biết chúng ta trồng rau ở đây rồi. Nếu không làm gì đó, sớm muộn gì chúng ta cũng bị lột da làm áo khoác, nấu thịt chó chấm mắm tôm thôi!"
Nhị Cẩu nghe đến ba chữ "thịt chó chấm mắm tôm" (dù nó không hiểu rõ là gì nhưng linh tính cảm thấy đại hung), lông cổ liền dựng đứng lên, gầm gừ một tiếng trong cổ họng như muốn thề thốt sẽ trung thành hơn.
"Được rồi, im lặng!" Diệp Phi xua tay, ánh mắt trở nên sắc lạnh và thâm trầm – một dáng vẻ hoàn toàn khác với tên nông phu hiền lành ban nãy. "Chúng ta không thể ngồi chờ chết. Cần phải nâng cấp hệ thống phòng thủ. Hiện tại chúng ta có 12 tầng trận pháp, 36 tầng ảo trận và 72 đường thoát hiểm ngầm. Nhưng vẫn chưa đủ. Tuyệt đối chưa đủ!"
Hắn lẩm bẩm trong đầu: *Hệ thống, kiểm tra tích phân.*
Trong hư không, một bảng giao diện mà chỉ hắn thấy hiện lên:
[Ký chủ: Diệp Phi]
[Tu vi thật: Đại Thừa tầng 1 (Ngụy trang: Luyện Khí tầng 3)]
[Tuổi thọ: 9.999 năm +]
[Tích phân nông trại: 45.800 điểm]
[Công cụ: Cuốc gỉ (Thái Cổ Thần Nông Quốc), Bình nước gỗ (Tịnh Thế Cam Lộ Bình)]
"Đổi cho ta: Ba tầng trận pháp cấp Thiên, loại đặc biệt chuyên về che giấu và tiêu trừ nhân quả!" Diệp Phi ra lệnh.
[Ding! Đã tiêu hao 40.000 điểm tích phân. Chúc mừng ký chủ nhận được: Vô Thanh Vô Tức Trận, Hư Thực Hoán Chuyển Trận và Thiên Cơ Hỗn Loạn Trận.]
Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, nhưng động tác của hắn cực kỳ khẩn trương. Hắn cầm chiếc cuốc gỉ lên, bắt đầu bước đi những bước chân kỳ lạ theo phương vị của Cửu Cung Bát Quái quanh thung lũng.
Lớp trận pháp thứ nhất: **Vô Thanh Vô Tức Trận.**
Diệp Phi đào tám cái lỗ nhỏ ở tám hướng, nhưng hắn không bỏ linh thạch vào đó. Linh thạch tỏa ra linh khí quá mạnh, dễ bị đại năng phát hiện. Hắn chọn tám củ gừng vạn năm do chính tay mình trồng. Củ gừng vừa cay vừa nóng, linh lực nội liễm, lại mang thuộc tính Thổ mạnh mẽ, hoàn hảo để hòa nhập vào địa mạch.
"Vùi lấp, phong tỏa, tuyệt hơi."
Diệp Phi lẩm bẩm mật chú. Khi củ gừng cuối cùng được chôn xuống, một làn sóng không khí mắt thường không thấy được lan tỏa khắp thung lũng. Mọi âm thanh, hơi thở, hay cả mùi phân bón từ chuồng gà cũng đột nhiên biến mất đối với thế giới bên ngoài. Một vị cao nhân Hóa Thần nếu bay ngang qua, sẽ chỉ cảm thấy nơi này như một tảng đá vô tri, không có chút sinh khí nào.
Lớp trận pháp thứ hai: **Hư Thực Hoán Chuyển Trận.**
Diệp Phi lấy ra 36 hạt giống rau cải thảo. Những hạt giống này đã được hắn tẩm qua "Tịnh Thế Cam Lộ", mỗi hạt đều mang sức mạnh kiến tạo ảo giác. Hắn vãi hạt giống theo một quy luật hỗn loạn như thể đang gieo mạ vụ mùa.
Khi các hạt giống chạm đất, không gian quanh thung lũng bắt đầu vặn vẹo. Từ bên ngoài nhìn vào, thung lũng xanh mướt của Diệp Phi đột nhiên biến đổi. Nơi có vườn rau biến thành một vách đá dốc đứng, nơi có căn nhà lá biến thành một đầm lầy hôi hám đầy rắn rết. Đây không chỉ là ảo giác cấp thấp, mà là sự thay đổi trực quan về nhận thức không gian. Nếu ai đó cố tình bước vào, họ sẽ đi loanh quanh trong đầm lầy đó mãi mãi mà không hề hay biết rằng mình đang đứng ngay sát luống su hào của Diệp Phi.
"Tốt, vẫn chưa đủ. Phải thêm lớp cuối cùng – bảo hiểm nhân mạng."
Lớp trận pháp thứ ba: **Thiên Cơ Hỗn Loạn Trận.**
Đây là thứ đáng giá nhất. Diệp Phi lôi từ trong bình tưới nước ra một sợi rễ của "Cổ Thụ Trường Sinh" – loại linh thụ mà hắn bí mật trồng sau nhà từ khi mới xuyên không. Sợi rễ này mỏng như sợi tóc nhưng dai như thần thiết, chứa đựng quy tắc của thời gian và nhân quả.
Hắn dùng sợi rễ này chăng ngang cổng vào vườn rau, rồi dùng máu ngón tay vẽ một phù văn ẩn nấp.
"Nhân quả không chạm, thiên cơ không hiện."
Với trận pháp này, bất cứ ai cố gắng dùng bói toán, thiên nhãn hay các loại thần thông viễn thám để tìm kiếm tung tích về "đại năng ẩn cư" tại Thanh Vân Tông sẽ chỉ thấy một vùng sương mù trắng xóa. Thậm chí, ký ức của những kẻ từng đến đây (như Triệu Khuê) về hình ảnh chính xác của Diệp Phi cũng sẽ bắt đầu bị mờ nhạt dần, tựa như một giấc mơ không đầu không đuôi.
Sau khi hoàn tất, Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, hơi thở dồn dập. Hắn nhìn lại vườn rau của mình. Giờ đây, đứng bên trong nhìn ra, bầu trời vẫn xanh, mây vẫn trắng, nhưng hắn cảm nhận được một sự cô lập hoàn hảo với thế giới bên ngoài.
Hắn quay sang nhìn Nhị Cẩu: "Bắt đầu từ hôm nay, ngươi không được sủa nữa. Nếu muốn kêu, hãy học tiếng mèo kêu hoặc tiếng vịt. Sủa tiếng chó rất dễ khiến người ta chú ý."
Nhị Cẩu nhìn chủ nhân với ánh mắt đầy kỳ thị, rồi cúi đầu xuống, lí nhí một tiếng: "Quác… quác?"
Diệp Phi hài lòng vỗ đầu nó: "Ngoan, có triển vọng. Mai ta sẽ nấu thêm một bát canh linh quả thưởng cho ngươi."
Dù đã bố trí xong, Diệp Phi vẫn thấy chưa an tâm hoàn toàn. Hắn lấy ra một bộ quẻ bói làm từ vỏ rùa nghìn năm. Hắn lắc mạnh, sáu mảnh vỏ rùa rơi xuống đất.
"Cát?"
Diệp Phi nhíu mày. Theo kinh nghiệm của hắn, ở cái thế giới tu tiên tàn khốc này, "Cát" đôi khi còn nguy hiểm hơn "Hung". "Cát" có nghĩa là vận may đang đến, mà vận may thường đi kèm với rắc rối và sự nổi tiếng.
"Cát cực tất hung! Chắc chắn là có gì đó không đúng. Trận pháp vẫn còn sơ hở!"
Diệp Phi lại vác cuốc lên, chạy ra sau vườn, bắt đầu đào một cái hầm trú ẩn mới. Cái cũ sâu 100 mét, hắn thấy không an toàn nữa. Hắn quyết định lần này phải đào sâu ít nhất 500 mét, lót bằng đá trầm tích đen chống mọi loại thần thức xuyên thấu. Bên trong hầm sẽ dự trữ đủ hạt giống, thực phẩm và nước cam lộ để hắn có thể sống ẩn dật trong vòng 200 năm nếu có đại biến.
Vừa đào, Diệp Phi vừa lẩm bẩm: "Ta chỉ muốn trồng rau, ta chỉ muốn sống thọ. Các ngươi tại sao cứ phải ép ta? Tu tiên có gì tốt? Đánh đánh giết giết có gì vui? Nhìn luống bắp cải này xem, chúng không bao giờ phản bội ta, cũng không bao giờ hỏi ta tại sao tu vi lại mạnh như thế…"
Hắn nhớ lại kiếp trước ở Trái Đất. Chết vì làm việc quá sức ở văn phòng là nỗi nhục lớn nhất. Sang thế giới này, nếu chết vì nổi danh thì cũng nhục nhã chẳng kém. Diệp Phi thề, nếu thiên đạo không ép hắn, hắn nhất định sẽ làm một tên "đệ tử rác rưởi" của Thanh Vân Tông cho đến tận khi tông môn này sụp đổ.
Cùng lúc đó, tại trung tâm Thanh Vân Tông, ở đỉnh núi của Lâm Hải trưởng lão.
Lâm Hải đang ngồi trên bệ đá, nhìn đệ tử tâm phúc Triệu Khuê đang run rẩy quỳ dưới chân. Triệu Khuê lúc này trông thật thê thảm, đạo cơ tan nát, linh lực rò rỉ như cái xô thủng, mắt thì đầy sự sợ hãi tột độ.
"Ngươi nói… ngươi bị một quả cà chua của tên đệ tử tạp dịch phế bỏ tu vi?" Lâm Hải trầm giọng hỏi, gương mặt già nua giật giật, rõ ràng là đang cố kiềm chế cơn giận.
"Sư… sư phụ… thực sự là vậy… Cánh đồng rau đó có ma… tên Diệp Phi đó không phải người…" Triệu Khuê lắp bắp, nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi hắn cố gắng hình dung ra gương mặt của Diệp Phi để miêu tả cho sư phụ, khuôn mặt đó lại trở nên nhòe nhoẹt trong tâm trí hắn.
Lâm Hải đứng phắt dậy, tà áo bay phần phật, sát khí lạnh thấu xương lan tỏa: "Láo xược! Một tên đệ tử Luyện Khí tầng 3, dùng rau củ phế đi đồ đệ của ta? Chẳng lẽ hắn là chân nhân chuyển thế, hay là tiên nhân hạ phàm? Thương Lam Giới này bao năm qua, ta chưa bao giờ nghe chuyện hài hước hơn thế!"
"Con không nói dối! Sư phụ, người hãy đến đó mà xem!"
Lâm Hải lạnh lùng nhìn hướng thung lũng ngoại môn: "Ta đương nhiên sẽ đến. Nếu thật sự nơi đó có bảo vật hay linh dược làm biến chất cơ thể, nó phải thuộc về ta. Nhưng nếu ngươi dám lừa ta để che giấu sự ngu dốt khi thua trận trước kẻ khác, ta sẽ chính tay tiễn ngươi đi."
Lão già vung tay áo, đạp trên một thanh trường kiếm rực lửa, lao vút về phía thung lũng của Diệp Phi.
Nhưng, khi Lâm Hải bay đến khu vực ngoại môn mà lão vốn đã rất quen thuộc, lão bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Lão cau mày, nhìn xuống phía dưới.
Trong trí nhớ của lão, phía sau rừng trúc này chính là thung lũng nơi Diệp Phi quản lý. Một thung lũng nhỏ, đất đai khô cằn và linh khí bạc nhược.
Thế nhưng, hiện ra trước mắt lão lúc này là… một vách núi đá đen kịt, cao chọc trời, xung quanh bao phủ bởi sương mù độc địa và tiếng kêu của quái điểu. Dưới chân vách núi là một đầm lầy lầy lội, bốc mùi hôi thối nồng nặc.
"Kỳ quái…" Lâm Hải đáp xuống, đôi chân già nua chạm vào bùn lầy. "Trí nhớ của ta bị sai lệch sao? Chỗ này rõ ràng là đường vào vườn rau…"
Lão vận khởi thần nhãn, đôi mắt tóe ra ánh sáng vàng kim để nhìn xuyên qua ảo ảnh. Nhưng càng nhìn, lão càng chỉ thấy bùn lầy và đá xám. Trận pháp **Hư Thực Hoán Chuyển** và **Thiên Cơ Hỗn Loạn** của Diệp Phi không phải là thứ mà một trưởng lão cấp Nguyên Anh của một tông môn hạng ba như lão có thể phá giải.
Lão bước đi vài bước, rồi lại thấy mình đứng nguyên tại chỗ cũ. Một cơn gió lạnh thổi qua, lão rùng mình một cái. Tại sao một tu sĩ Nguyên Anh lại thấy lạnh?
"Đây là… đại trận hộ sơn cấp cao?" Lâm Hải thầm nghĩ, mồ hôi bắt đầu chảy xuống cổ. "Chẳng lẽ nơi này thực sự có một vị đại năng ẩn thế đang bế quan? Và Triệu Khuê vô tình xông vào phá hỏng thanh tĩnh của người đó?"
Lão nghĩ đến quả cà chua. Trong giới tu tiên, những đại năng lập dị thường thích biến hóa những thứ bình thường thành sát khí để cảnh cáo kẻ vô tri.
"Ta… ta đã quá mạo hiểm rồi!"
Lâm Hải lập tức thu hồi kiếm quang, không dám bay nữa mà lùi lại từng bước, cung kính cúi người hướng về phía vách đá đen kịch kia: "Vãn bối Lâm Hải, vô tình lạc bước đến đây, không có ý quấy nhiễu tiền bối tu hành. Mong tiền bối lượng thứ cho sự vô tri của đồ đệ vãn bối!"
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió hú và tiếng "Quác… quác" lạ lùng từ phía trên vách đá vọng xuống.
Lâm Hải không dám nán lại nửa giây, lão xoay người bỏ chạy như thể có ma đuổi. Trong lòng lão lúc này đã tự mình "não bổ" ra một viễn cảnh đáng sợ: Thanh Vân Tông vốn dĩ được xây dựng trên một di tích của cổ nhân, và thung lũng đó chính là lối vào khu cấm địa mà vị cổ nhân đó đang trấn giữ.
Còn ở sâu trong "vách đá đen" đó, thực ra là sau hàng rào tre của vườn rau, Diệp Phi đang ngồi trên một tảng đá, tay cầm cái cuốc, mặt nghệt ra nhìn Nhị Cẩu.
"Vừa rồi ta cảm thấy có ai đó đứng ở cổng hít thở rất mạnh." Diệp Phi lo lắng hỏi.
Nhị Cẩu dừng kêu "Quác", thò đầu ra nhìn qua khe hở của trận pháp, thấy một lão già đang hớt hải chạy trốn. Nó quay lại, thản nhiên nằm xuống tiếp tục gặm một củ cà rốt đỏ rực.
"Lão ta bỏ chạy rồi sao? Nhị Cẩu, ngươi thấy thế nào? Liệu có phải lão ta đang đi gọi thêm người không?" Diệp Phi lại đứng ngồi không yên. "Đúng rồi, chắc chắn là vậy! Lão ta thấy không phá được trận pháp của ta nên sẽ đi mời cao thủ về giúp. Một kẻ mời mười kẻ, mười kẻ mời trăm kẻ…"
Diệp Phi cắn răng, quyết định cực kỳ dứt khoát: "Không được! Đào hầm 500 mét vẫn chưa đủ. Ta phải đào sâu xuống 1000 mét. Ngoài ra, ta phải trồng thêm 'Hành Tây Cay Đắng' quanh biên giới. Bất cứ ai bước vào ảo trận sẽ bị mùi hành tây làm cho rơi nước mắt, không thấy đường mà đi nữa!"
Thế là, trong khi Lâm Hải về tông môn đồn thổi về "Vùng cấm tử vong" tại ngoại môn, thì Diệp Phi – "Đại năng" trong lời đồn – lại đang điên cuồng bới đất như một con chuột chũi bị hoảng loạn.
Hắn đào, đào mãi, đào cho đến khi cuốc chạm vào một vật cứng phát ra tiếng "Keng".
Diệp Phi dừng lại, phủi lớp bùn đất dưới đáy hầm mới sâu 300 mét của mình. Một góc của một chiếc quan tài bằng đá cũ kỹ hiện ra.
"Cái gì thế này? Đào trúng mộ sao?" Diệp Phi run rẩy. "Đen đủi! Quả nhiên là 'Cát cực tất hung'. Đào hầm lánh nạn mà cũng trúng quan tài tiên nhân. Chẳng lẽ bên trong có thi ma vạn năm? Hay là linh hồn lão quái muốn đoạt xá?"
Hắn định quay đầu bỏ chạy, nhưng "Hệ Thống Thần Nông" đột nhiên nảy ra một dòng thông báo tím lịm:
[Phát hiện: Phân bón cao cấp 'Hài cốt Thần Linh cổ đại'. Độ dinh dưỡng: 9.999%. Công dụng: Giúp rau củ sinh trưởng nhanh gấp 100 lần và tăng thêm thuộc tính 'Bất Tử'.]
Diệp Phi sững lại. Ánh mắt hắn nhìn chiếc quan tài đột nhiên thay đổi. Từ sợ hãi chuyển sang… thèm thuồng.
"Tiền bối… người đã chết lâu như vậy rồi, thân thể để không cũng phí. Chi bằng… hóa thân thành bùn đất, giúp vãn bối nuôi dưỡng vườn rau này? Đó cũng là một loại công đức, giúp người có thể đầu thai sớm hơn…"
Hắn vái lạy chiếc quan tài ba cái thật thành tâm, rồi không chút do dự, hắn cầm chiếc bình tưới nước rót một ít "Cam Lộ" lên nắp quan tài để làm mềm đá, rồi bắt đầu… khai thác "phân bón".
Ở bên trên, Nhị Cẩu thở dài một hơi, nằm gục đầu lên chân trước. Nó cảm thấy chủ nhân của mình càng lúc càng "cẩu", mà cũng càng lúc càng biến thái rồi. Nhưng thôi, chỉ cần có rau ăn, nó cũng nguyện ý làm một con vịt kêu "Quác quác".
Đêm đó, thung lũng của Diệp Phi yên tĩnh một cách lạ thường. Không một hơi thở nào lọt ra ngoài, không một ánh sáng nào lọt vào trong. Nhưng sâu dưới lòng đất, một nguồn năng lượng cổ xưa đang được Diệp Phi dùng cuốc gỉ "phân phối" đều vào các luống rau bắp cải.
Diệp Phi đứng giữa vườn, nhìn những cây bắp cải bắt đầu tỏa ra một tầng hào quang vàng nhạt như kim loại.
"Ngày mai, khi những cây bắp cải này chín, mình sẽ có thêm 500 năm tuổi thọ và độ cứng của cơ thể sẽ tương đương với Tiên khí phẩm cấp thấp. Đến lúc đó, dù có bị Thiên lôi đánh trúng chắc cũng chỉ như gãi ngứa…"
Hắn tự trấn an mình như vậy, rồi lẳng lặng vào nhà, đóng chặt 18 lớp khóa cửa, trùm chăn kín đầu. Một ngày "Cẩu" nữa lại trôi qua trong hòa bình (với hắn).
Thanh Vân Tông vẫn vậy, thế giới bên ngoài vẫn đang tranh giành từng viên linh thạch, nhưng họ không biết rằng, ngay dưới chân họ, một kẻ nhát gan bậc nhất đang sở hữu những thứ mà ngay cả Tiên Đế cũng phải đỏ mắt vì thèm muốn.
Và hơn hết, kẻ đó vẫn nghĩ mình đang gặp nguy hiểm và quyết tâm… sẽ đào hầm sâu thêm 200 mét nữa vào sáng mai.