Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 81: ** Tuyết rơi giữa mùa hè
Tháng Sáu, Đông Hoang lẽ ra phải là lúc mặt trời chói chang nhất, những tia nắng như lửa đốt thiêu cháy mặt đất, khiến không khí cũng phải vặn vẹo trong hơi nóng hầm cập. Thế nhưng, tại tiểu viện ngoại môn của Thanh Vân Tông, bầu trời đột ngột đổi màu. Một tầng mây xám xịt như tro tàn từ đâu kéo đến, che khuất hoàn toàn ánh dương, mang theo một hơi lạnh thấu xương lan tỏa khắp thung lũng.
Diệp Phi đang cầm chiếc bình tưới nước cũ kỹ, đứng bên luống “Ớt Hỏa Long”. Theo lý mà nói, giống ớt này càng nóng càng phát triển mạnh, nhưng lúc này, những tán lá đỏ rực của chúng lại hơi rủ xuống, dường như cảm nhận được một sự uy hiếp đáng sợ từ thiên địa.
“Hắt xì!”
Diệp Phi rùng mình một cái, vội vàng xoa xoa hai cánh tay. Hắn cau mày nhìn lên bầu trời: “Quái lạ, khí tượng đài thời tiết Tiên giới làm ăn kiểu gì vậy? Rõ ràng hôm qua bói quẻ thấy báo nắng ấm cơ mà.”
Hắn buông bình tưới, lục lọi trong túi áo ra ba hạt dưa hấu đen bóng — đây là “Hạt Dưa Thiên Cơ” hắn vừa thu hoạch tuần trước, dùng để bói toán có độ chính xác cực cao, ít nhất là đối với việc… xem hôm nay có nên ra khỏi nhà hay không.
Hắn tung ba hạt dưa lên không trung, miệng lẩm bẩm: “Thiên linh linh, địa linh linh, đừng là Đại Hung, đừng là Đại Hung…”
“Cạch, cạch, cạch.”
Ba hạt dưa rơi xuống đất, nhưng thay vì nằm ngang hay đứng dọc như bình thường, chúng lại cắm sâu xuống lớp đất cứng, xếp thành một hình tam giác quỷ dị, đầu hạt dưa hướng thẳng về phía Bắc.
Sắc mặt Diệp Phi biến chuyển liên tục: “Hạt dưa cắm đất, điềm báo chôn thây! Đây không phải là Đại Hung nữa, đây là… Tuyệt Lộ quẻ!”
Đúng lúc này, một hạt tinh thể màu trắng nhạt từ trên không trung chầm chậm rơi xuống, đậu ngay trên chóp mũi Diệp Phi. Hơi lạnh thấm vào da thịt, nhưng không phải cái lạnh thanh khiết của băng tuyết thông thường, mà là một cảm giác nhớp nháp, hôi hám như mùi máu loãng lâu ngày.
“Tuyết? Giữa tháng Sáu mà lại có tuyết?”
Diệp Phi nhìn kỹ lại. Những bông tuyết rơi xuống không phải màu trắng tinh khôi, mà là một màu xám tro nhợt nhạt. Chúng rơi đến đâu, cỏ dại xung quanh lập tức héo rũ, mất đi sức sống.
Dưới gốc cây cổ thụ đầu sân, Nhị Cẩu vốn đang ngủ khò khò đột nhiên bật dậy. Đôi tai gầy guộc của nó dựng đứng lên, cái mũi đen thui khịt khịt vào không khí. Nó nhìn bông tuyết xám rơi trên bộ lông vàng cháy của mình, trong mắt lóe lên một tia khinh bỉ và chán ghét cực độ. Nó "phì" một cái, một ngọn lửa hư ảo từ trong miệng phun ra, đốt sạch những bông tuyết xung quanh trong vòng bán kính ba mét. Sau đó, nó liếc nhìn chủ nhân đang mặt cắt không còn giọt máu, lại tiếp tục nằm xuống, giả bộ như một con chó già sắp chết đến nơi.
[Đinh! Phát hiện dị tượng: "Tàn Tuyết Vong Linh". Đây là điềm báo của "Thiên Địa Huyết Tế" mười vạn năm một lần. Linh khí bị ô nhiễm, vạn vật khô héo. Kích hoạt nhiệm vụ khẩn cấp: Bảo vệ vườn rau thoát khỏi tử khí.]
[Thưởng nhiệm vụ: Pháp trận "Mặt Trời Vĩnh Cửu", tăng 1000 năm thọ nguyên, hạt giống "Thất Thải Linh Thạch Khoai Tây".]
Diệp Phi nghe tiếng thông báo của hệ thống mà tim đập thình thịch. "Thiên Địa Huyết Tế"? Cái tên nghe thôi đã thấy mùi máu tanh nồng nặc rồi. Hắn là một kẻ "Cẩu" chính hiệu, tôn chỉ là sống thọ đến lúc thế giới sụp đổ, giờ "Huyết Tế" đến sớm như vậy, chẳng phải là muốn cắt đứt đường sống của hắn sao?
"Không được, phải tăng cường phòng thủ! 108 phương án tẩu thoát hiện tại vẫn chưa đủ, phải tăng lên 1008 phương án!"
Hắn cuống cuồng chạy vào kho chứa đồ, lôi ra một đống nguyên liệu kỳ quái. Nào là gân rồng đất, nào là đá vụn nhặt từ Vạn Cổ Mộ, và đặc biệt là chiếc cuốc gỉ sét đang tỏa ra khí tức thâm trầm.
Trong khi Diệp Phi đang bận rộn thiết lập thêm các tầng trận pháp bảo vệ, thì bên ngoài hàng rào tre, một bóng người loạng choạng đi tới.
Lý Trưởng lão hôm nay không mang rượu, mặt lão tái mét, chòm râu dê run rẩy bần bật. Lão nhìn tuyết xám rơi đầy trời, cảm giác tu vi Trúc Cơ hậu kỳ của mình đang bị một loại lực lượng vô hình mài mòn. Thế nhưng, khi vừa bước chân vào phạm vi ranh giới vườn rau của Diệp Phi, cái lạnh lẽo thấu xương đột ngột biến mất, thay vào đó là một luồng khí ấm áp, thuần khiết bao trùm lấy lão.
Lão sững sờ nhìn lại. Bên ngoài hàng rào là tuyết xám tiêu điều, vạn vật chết chóc. Bên trong hàng rào, những luống rau bắp cải vẫn xanh mướt, hoa hướng dương vẫn xoay đầu về phía… chiếc cuốc của Diệp Phi. Không một bông tuyết xám nào có thể lọt vào trong, chúng cứ rơi đến ranh giới hàng rào là tự động tan biến thành hư không.
"Trần… Diệp tiểu hữu!" Lý Trưởng lão run giọng gọi.
Diệp Phi đang hì hục đào một cái rãnh quanh vườn, mồ hôi nhễ nhại, thấy lão Lý tới thì chỉ ngẩng đầu lên than thở: "Lão Lý, ông xem, cái thời tiết này thật là làm khổ người nông dân mà. Tuyết rơi thế này thì rau muống của tôi héo hết mất."
Lý Trưởng lão nhìn cái rãnh mà Diệp Phi đang đào. Mỗi nhát cuốc của hắn dường như đều chém đứt không gian, tạo ra một vết nứt đen ngòm ngăn cách hoàn toàn khu vườn với thế giới bên ngoài. Lão nuốt nước bọt ực một cái, đầu óc bắt đầu "não bổ".
*Đây… đây đâu phải đào rãnh? Đây là đang khắc họa "Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Trận" trong truyền thuyết! Diệp tiểu tử đang dùng sức một mình để ngăn cách Thiên Đạo huyết tế sao? Mỗi lời than phiền về rau muống chắc chắn là mật ngữ chỉ việc cứu vãn sinh linh!*
"Diệp đạo hữu… ngài thật là đại từ đại bi!" Lý Trưởng lão cảm động suýt khóc, định quỳ xuống thì bị Diệp Phi vội vàng đỡ dậy.
"Ấy ấy, lão Lý, ông làm gì thế? Tôi chỉ là sợ rau chết đói thôi, có gì mà từ bi với không từ bi." Diệp Phi hốt hoảng. Hắn sợ nhất là bị người ta chụp mũ cao thượng, bởi vì kẻ chết nhanh nhất luôn là kẻ muốn cứu thế giới.
"Lão hiểu, lão hiểu mà! Đại ẩn tại thị, chân nhân bất lộ tướng." Lý Trưởng lão gật đầu lia lịa, trong lòng càng thêm kính nể.
Đang lúc hai người nói chuyện, một dải lụa trắng từ trên trời bay tới, phá tan màn tuyết xám. Tô Thanh Tuyết đáp xuống cổng vườn, thanh kiếm trên tay nàng run rẩy, khóe môi còn dính một vệt máu tươi nhàn nhạt.
"Diệp Phi, mau… mau trốn đi!" Nàng vừa thấy Diệp Phi đã vội vàng kêu lên, giọng nói vốn lạnh lùng giờ đây tràn ngập sự lo lắng. "Tuyết xám này là do 'Huyết Nguyệt Giáo' kích hoạt trận pháp thượng cổ, bọn chúng muốn tế lễ cả Đông Hoang để hồi sinh Ma Thần. Thanh Vân Tông… sắp không giữ nổi nữa rồi."
Diệp Phi giật nảy mình, trong đầu chỉ hiện lên đúng một chữ: *Chạy!*
Nhưng hắn nhìn nhìn vườn rau của mình, nhìn nhìn Nhị Cẩu đang lười biếng nằm đó, rồi lại nhìn Tô Thanh Tuyết đang bị thương. Hắn thở dài, một tay cầm lấy cái cuốc, một tay lau mồ hôi trên trán.
"Thanh Tuyết cô nương, vào uống bát canh rau rồi tính. Tuyết ngoài kia… bẩn lắm."
Tô Thanh Tuyết ngẩn người. Nàng nhìn thấy trận pháp của tông môn, thứ được coi là "Vạn năm không phá", đang bị tuyết xám ăn mòn đến mức vỡ vụn. Nhưng thung lũng nhỏ bé này, cái hàng rào tre mỏng manh này, lại bình yên như một thế giới khác.
Nàng nhìn vào mắt Diệp Phi, thấy trong đó không có sự sợ hãi của một kẻ yếu, mà chỉ có sự… phiền muộn vì công việc đồng áng bị gián đoạn.
Nàng run run bước vào trong. Ngay lập tức, một mùi hương thanh khiết từ đất nồng đậm sực vào mũi. Vết thương do tử khí gây ra trên vai nàng đang nhanh chóng khép miệng.
Trong khi thế giới bên ngoài bắt đầu lâm vào ngày tàn, trong tiểu viện này, Nhị Cẩu đột ngột đứng dậy, đi đến bên cạnh đống "tuyết xám" vô tình vương vào trên tay áo của Tô Thanh Tuyết. Nó hắt hơi một cái "Hắt xì!", một luồng kình lực vô hình bùng nổ, biến những tinh thể chết chóc kia thành hạt bụi nguyên thủy nhất.
Diệp Phi vẫn đang bận rộn. Hắn lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc bình chứa loại nước màu xanh lục nhạt — chính là Cam Lộ được hệ thống ban tặng.
"Lão Lý, cô Tuyết, hai người đứng dịch ra một chút. Tôi phải bón chút phân cho đám cải bắp này, không thì tối nay chúng ta không có gì để ăn đâu."
Nói rồi, Diệp Phi bắt đầu vung vẩy bình nước. Mỗi giọt nước rơi xuống, không gian xung quanh dường như lại vững chắc thêm một phần. Một tầng màng mỏng mờ ảo hiện lên bao bọc toàn bộ thung lũng, trên màng mỏng ấy hiện lên hình ảnh hàng nghìn vị thần nông đang cày cấy, tỏa ra hơi thở của sự sống mãnh liệt.
Lý Trưởng lão nhìn thấy cảnh này thì hoàn toàn chết lặng. Lão cảm thấy toàn bộ kiến thức tu tiên của mình trong mấy trăm năm qua đều là rác rưởi. Đây mà là "bón phân" sao? Đây rõ ràng là đang kiến tạo quy luật, sáng thế ngay trong lòng diệt thế!
Bên ngoài thung lũng, tiếng gào thét của Ma tu và tiếng nổ của trận pháp bắt đầu vang lên rầm trời. Một vài tên Ma tu cấp cao của Huyết Nguyệt Giáo, cưỡi trên những con yêu điểu khổng lồ, vô tình bay qua bầu trời thung lũng.
"Thủ lĩnh, bên dưới có một thung lũng không bị tuyết xám ảnh hưởng! Chắc chắn có bảo vật!" một tên Ma tu hét lên.
"Hừ, giết hết! Đừng để một mống nào sống sót!" tên thủ lĩnh gầm gừ, điều khiển con quái điểu lao xuống với tốc độ xé gió.
Diệp Phi nghe thấy tiếng động trên đầu, hắn ngẩng mặt nhìn lên những bóng đen đang lao xuống, lòng thầm chửi rủa: *Cái đồ hôi hám này, rơi xuống đây làm bẩn rau của ta mất!*
Hắn tiện tay nhặt một củ khoai tây vừa đào lên, chưa kịp phủi hết đất, rồi ném mạnh lên không trung như ném một viên đá quấy rầy chim sẻ: "Đi chỗ khác chơi, đừng có làm loạn!"
Tô Thanh Tuyết và Lý Trưởng lão nhìn theo củ khoai tây đó. Nó bay vút lên, trong mắt họ, đó không phải là một củ khoai, mà là một ngôi sao băng rực lửa, mang theo sức mạnh phá tan màn đêm.
"Bùm!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên trên tầng mây xám. Tên thủ lĩnh Ma tu và đám lâu la ngay cả một tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra, đã hóa thành tro bụi giữa không trung. Củ khoai tây nổ tung, linh khí thuần khiết bên trong nó phát tán ra, biến thành một vầng mặt trời nhỏ nhoi xua tan tuyết xám trong phạm vi mười dặm quanh thung lũng.
Sự yên tĩnh trở lại. Diệp Phi phủi phủi tay, lẩm bẩm: "Dạo này khoai tây hình như bón nhiều phân hóa học quá, nổ to thật."
Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi bằng ánh mắt phức tạp chưa từng có. Nàng vừa định nói gì đó thì Nhị Cẩu đã tha đến trước mặt nàng một quả cà chua đỏ mọng. Nó dùng đầu húc húc vào chân nàng, ra hiệu cho nàng ăn đi.
"Ăn đi cô Tuyết, cà chua nhà tôi tốt cho da lắm." Diệp Phi cười hiền lành, lại cầm chiếc bình tưới nước tiếp tục công việc của mình.
Lúc này, tuyết xám vẫn đang rơi dày đặc ngoài kia, nhưng trong vườn rau nhỏ này, mùa hè dường như vẫn còn đang ngự trị. Tuyết rơi giữa mùa hè có thể là điềm báo của diệt vong, nhưng đối với kẻ "Cẩu" ở đỉnh cao như Diệp Phi, đó chẳng qua chỉ là một trở ngại nhỏ cho sự sinh trưởng của đám bắp cải mà thôi.
Diệp Phi nhìn vào bảng điều khiển hệ thống, nhiệm vụ đã hoàn thành một nửa, nhưng quẻ tượng "Tuyệt Lộ" lúc nãy vẫn còn lẩn quẩn trong tâm trí hắn. Hắn thầm hạ quyết tâm: *Đợi xong đợt này, nhất định phải xây một cái hầm trú ẩn có chứa 500 lớp trận pháp chống hạt nhân cấp tu tiên mới được!*
Bóng tối bao phủ Đông Hoang, nhưng tại một góc khuất của Thanh Vân Tông, ánh lửa từ lò bếp của Diệp Phi bắt đầu cháy lên. Mùi cháo rau thơm phức lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo cuối cùng của tử khí.
Một cuộc chiến sinh tử của cả giới tu tiên, dường như chỉ là gia vị cho bữa tối bình lặng của một anh nông dân thích giấu nghề và một con chó vàng gian mãnh.