Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 82: ** Trồng \”Rau Mùa Đông\” để chống rét
CHƯƠNG 82: TRỒNG “RAU MÙA ĐÔNG” ĐỂ CHỐNG RÉT
Bắc phong gào thét, mang theo từng đợt tử khí nồng nặc tràn ngập không gian.
Trong thiên địa lúc này, tuyết xám vẫn rơi không ngừng nghỉ. Đây không phải là loại tuyết trắng tinh khôi của mùa đông thường lệ, mà là "Tuyết Kiếp" – dấu hiệu bắt đầu của Đại Kiếp Luân Hồi. Từng bông tuyết rơi xuống chạm vào mặt đất đều khiến cỏ cây khô héo, linh khí bị rút cạn. Những tu sĩ bình thường chỉ cần đứng ngoài trời quá nửa khắc, linh lực trong cơ thể sẽ bị đông cứng, kinh mạch đình trệ.
Thanh Vân Tông lúc này đã đóng cửa sơn môn, khởi động đại trận phòng hộ cao nhất. Khắp nơi là tiếng than khóc của đệ tử ngoại môn và nỗi lo âu tột độ của những bậc trưởng lão.
Thế nhưng, tại một thung lũng hẻo lánh phía sau dược viên, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt.
"Nhị Cẩu! Ta bảo ngươi lấy cho ta cái túi phân bón Thiên Niên Lân, sao ngươi lại tha về một khúc xương đùi của Huyết Ma thế này?"
Diệp Phi ngồi xổm bên mép ruộng, trên trán rịn ra một tầng mồ hôi mỏng dù xung quanh lạnh thấu xương. Hắn mặc một bộ áo gai cũ kỹ, hai ống quần xắn cao, tay cầm chiếc cuốc gỉ sắt đang hì hục xới đất.
Nghe chủ nhân quát, Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò đang nằm rạp dưới gốc cây dưa hấu khổng lồ – chỉ lười biếng ngáp một cái, chiếc đuôi ngắn ngủn ngoáy ngoáy, mắt liếc nhìn khúc xương màu đen sì lấp lánh hung quang rồi khinh bỉ quay đầu đi. Với nó, cái gọi là "cực phẩm ma cốt" của Ma Vương chỉ là một món đồ chơi mài răng cấp thấp, làm sao quý giá bằng bát nước rửa chén của Diệp Phi?
Diệp Phi thở dài, quẹt mồ hôi, lòng buồn rầu nhìn đám cải bắp mùa hè đang héo rũ vì cái lạnh của Tuyết Kiếp.
"Hệ thống, nếu cứ tiếp tục thế này, đám rau này của ta sẽ chết hết mất. Đám này là công sức của ta suốt ba tháng trời đấy! Có cách nào giữ ấm không?"
Trong đầu Diệp Phi, thanh âm cơ giới của hệ thống vang lên:
【 Tinh! Phát hiện nhiệt độ môi trường giảm xuống dưới mức giới hạn của rau linh thực thông thường. Khởi động nhiệm vụ khẩn cấp: "Người làm vườn chống chọi nghịch cảnh". 】
【 Phần thưởng: Mở khóa hạt giống "Cửu Dương Noãn Tâm Cải" (Cải Bắp Sưởi Ấm). Loại rau này có khả năng hấp thụ tử khí trong tuyết xám, chuyển hóa thành nhiệt năng vĩnh cửu. 】
【 Ghi chú: Trồng thêm 100 cây Cải Bắp Sưởi Ấm sẽ tăng thêm 500 năm tuổi thọ và 100 điểm thuộc tính Hỏa. 】
"500 năm tuổi thọ?" Mắt Diệp Phi sáng rực như đèn pha. Hắn vốn dĩ là kẻ "cẩu" nhất giới tu tiên, châm ngôn sống luôn là mạng sống dài lâu mới là đạo lý chân chính. Tu vi cái gì, pháp bảo cái gì, tất cả đều là mây bay nếu như hắn chết già hoặc chết bất đắc kỳ tử.
"Làm luôn! Chống rét cho rau, cũng chính là chống rét cho cái mạng nhỏ của ta!"
Diệp Phi lập tức hành động. Hắn thọc tay vào túi áo, lấy ra một nắm hạt giống lấp lánh ánh vàng kim. Đây là hạt giống hệ thống vừa mới ban tặng. Với người thường, nắm hạt này chẳng khác gì những hòn than nhỏ đang cháy, nóng đến bỏng tay. Nhưng với Diệp Phi – kẻ đã được "Thần Nông Bất Tử Công" tẩy tủy kinh mạch suốt 10 năm qua, cảm giác này chỉ như đang cầm một tách trà ấm.
Hắn vung cuốc. Mỗi cú cuốc xuống, chiếc cuốc gỉ sét phát ra tiếng "coong" trầm đục. Nếu có đại năng tu vi Hóa Thần trở lên ở đây, nhất định sẽ nhận ra mỗi nhát cuốc của Diệp Phi đều chấn vỡ không gian, xới tung cả quy luật nhân quả của đất trời, đưa linh khí từ Long mạch sâu dưới lòng đất trào dâng lên bề mặt.
Thế nhưng trong mắt Diệp Phi, hắn chỉ là đang cố sức xới cái khoảnh đất cứng ngắc này cho tơi xốp mà thôi.
"Phù… Đất năm nay cứng quá, chắc do tuyết rơi nên đóng băng rồi." Diệp Phi lẩm bẩm, đoạn vung tay gieo hạt.
Mỗi hạt giống rơi xuống hố, hắn liền dùng chiếc bình tưới cũ kỹ rót một dòng nước trong vắt. Đó là nước Cam Lộ tích tụ từ hàng vạn năm trong linh tuyền mà hệ thống ban tặng. Nước vừa chạm đất, một màn sương trắng mờ ảo bốc lên, che phủ toàn bộ vườn rau.
Trong giây lát, những mầm xanh màu đỏ nhạt bắt đầu đâm chồi nảy lộc với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Cùng lúc đó, tại lối vào thung lũng.
Tô Thanh Tuyết với bộ y phục trắng muốt, mái tóc dính đầy tuyết xám, run rẩy bước từng bước khó khăn. Thanh trường kiếm trên lưng nàng đã bị phong tỏa bởi một lớp băng đen, sắc mặt nàng tái nhợt, môi tím tái vì lạnh.
"Cái lạnh này… thực sự muốn tuyệt diệt sinh linh sao?" Nàng lẩm bẩm, cảm thấy chân nguyên trong cơ thể mình như một ngọn đèn trước gió.
Nàng vốn là Thiên kiêu của Thanh Vân Tông, nhưng trước thiên tai cấp độ Đại Kiếp này, nàng mới thấy mình nhỏ bé biết bao. Nàng tìm đến đây theo bản năng. Nơi duy nhất nàng có thể cảm thấy chút hơi ấm còn sót lại trong tâm hồn là vườn rau của Diệp sư đệ.
Lý Trưởng lão cũng đi ngay phía sau nàng. Lão già này bình thường vốn dĩ đạo cốt tiên phong, giờ đây cũng phải khoác thêm ba bốn lớp áo lông cáo linh thú, hàm răng va vào nhau cầm cập.
"Tuyết… Tuyết nhi… Đừng có gắng gượng. Lão phu nghĩ chúng ta không nên vào thung lũng nữa. Nơi hẻo lánh như thế này, chắc chắn lạnh hơn bên trong nội môn nhiều…"
Thế nhưng, khi họ bước qua ranh giới của phiến đá vỡ ở cửa thung lũng, một cảnh tượng không tưởng hiện ra trước mắt.
Tuyết xám vừa mới rơi vào phạm vi thung lũng bỗng nhiên tan chảy, không phải tan thành nước mà là bị bốc hơi ngay lập tức bởi một luồng nhiệt khí ôn hòa nhưng vô cùng bá đạo. Không khí lạnh lẽo âm độ đột ngột biến mất, thay vào đó là cảm giác như mùa xuân tháng Ba, thậm chí còn hơi nóng bức của mùa hè.
"Đây là…" Lý Trưởng lão dụi dụi mắt, miệng há hốc đến nỗi có thể nhét vừa một quả trứng gà.
Trước mắt họ, Diệp Phi đang cởi trần, lộ ra bờ vai rắn chắc (dù hắn vẫn luôn tự nhận mình yếu như sên), đang hì hục chăm sóc những cái cây kỳ quái.
Đó là những búp cải bắp to bằng cái chậu rửa mặt, nhưng thay vì màu xanh lá, toàn thân chúng lại có màu đỏ rực rỡ như những hòn than đang cháy rực. Mỗi cái lá cải đều có những đường vân uốn lượn như nham thạch, phát ra ánh sáng cam dịu mắt. Quan trọng nhất là, hàng trăm cái cải bắp này đang đồng loạt tỏa ra nhiệt lượng cực lớn, tạo thành một tầng màn chắn vô hình che phủ cả thung lũng, đẩy lùi toàn bộ tử khí của Tuyết Kiếp.
"Diệp sư đệ!" Tô Thanh Tuyết kêu lên một tiếng, cảm giác băng lạnh trong kinh mạch nàng lập tức bị luồng nhiệt khí này hóa giải hoàn toàn. Một cảm giác sảng khoái và ấm áp lan tỏa khắp tứ chi bách hài.
Diệp Phi giật mình quay lại, vội vàng vơ lấy cái áo gai khoác lên người, vẻ mặt lúng túng của một nông phu bị bắt quả tang đang làm việc riêng: "A… Tô sư tỷ, Lý lão đầu… Sao hai người lại tới đây? Trời lạnh thế này không ở trong phòng sưởi ấm à?"
Lý Trưởng lão không trả lời câu hỏi của Diệp Phi. Lão run rẩy tiến lại gần một cây cải bắp đỏ, đưa bàn tay già nua ra sờ thử vào lớp không khí xung quanh nó.
"Nóng… Nóng thật! Đây không phải là nhiệt hỏa bình thường! Đây là… Đây là chí thuần Dương lực!" Lý Trưởng lão bắt đầu vận dụng khả năng "não bổ" (tự suy diễn) thượng thừa của mình. "Trần tiểu hữu… à không, Diệp đạo hữu! Ngươi thực sự quá thâm sâu! Thế nhân đang đau khổ vì Tuyết Kiếp linh khí băng hàn, vạn vật khô héo. Ngươi lại ở đây nghịch thiên cải mệnh, gieo trồng 'Hạt giống của Mặt trời' để bảo vệ sinh linh sao?"
Diệp Phi mặt đầy vạch đen: "Lý lão, ngài nói gì vậy? Đây chỉ là loại cải bắp mùa đông thôi. Tôi thấy lạnh quá nên trồng vài cây để sưởi ấm, sẵn tiện làm canh rau cải cay ăn cho ấm bụng ấy mà."
Lý Trưởng lão cười khổ, trong lòng thầm nhủ: *Ngài đừng lừa ta nữa! Có loại rau cải nào mà mỗi phiến lá đều mang theo Đạo vận Hỏa hệ mạnh mẽ thế kia không? Một lá cải này đem ra ngoài, chỉ sợ đủ để chế tác thành mười cái Hỏa thuộc tính linh bảo hạng nhất đấy! Ngài bảo đây là đồ để nấu canh? Tiên nhân nấu canh chắc cũng chỉ xa hoa đến thế là cùng!*
Tô Thanh Tuyết nhìn vườn rau đỏ rực, lòng tràn đầy cảm động. Nàng đi tới bên cạnh Diệp Phi, nhẹ giọng nói: "Diệp sư huynh, huynh có biết bên ngoài đã thành thế nào không? Mọi người đều đang run rẩy vì lạnh, linh thực của tông môn chết sạch. Ngay cả linh tuyền cũng bị đóng băng. Vậy mà ở chỗ này của huynh…"
"À, tại đất nhà tôi tốt thôi." Diệp Phi cười hì hì, xoa xoa đầu Nhị Cẩu. "Với lại Nhị Cẩu nó hay bón phân cho ruộng, chắc là dinh dưỡng cao."
Nhị Cẩu hắt hơi một cái, một tia lửa nhỏ vô tình xẹt ra từ mũi nó, đốt cháy một góc áo của Diệp Phi.
"Con chó chết tiệt này! Ngươi lại ăn vụng ớt lửa của ta đúng không!" Diệp Phi hét lên, cầm chiếc cuốc gỉ đuổi theo Nhị Cẩu. Một người một chó chạy vòng quanh vườn rau rượt đuổi nhau như trẻ con.
Chứng kiến cảnh tượng này, Lý Trưởng lão thở dài: "Nhìn đi Tuyết nhi. Đây mới là đại cảnh giới. Đại kiếp ập tới, vạn tiên hoảng hốt, chỉ có vị này vẫn giữ được lòng yên tĩnh như nước, vẫn trêu chó trồng rau, coi Thiên địa quy tắc như không có gì. Đây không phải là đại năng thì còn ai nữa?"
Tô Thanh Tuyết gật đầu, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ: "Phải, Diệp sư huynh thực sự là bậc ẩn sĩ chân chính."
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía trên đỉnh thung lũng.
Một đám người đang lao xuống với tốc độ kinh người. Dẫn đầu là Lâm Hải – Vị Trưởng lão chấp pháp năm xưa từng bị Diệp Phi "vô tình" gõ cho mất trí nhớ một thời gian. Nay lão đã khôi phục, nhưng tâm tính càng trở nên hẹp hòi và tham lam hơn. Phía sau lão là mấy tên đệ tử nòng cốt của chấp pháp đường, kẻ nào kẻ nấy mặt mày hung tợn, trên tay cầm pháp bảo tỏa ra sát khí.
"Hừ! Lão phu đứng từ xa đã thấy ánh hào quang bốc lên từ phía này! Hóa ra là Diệp Phi ngươi thực sự đang cất giấu chí bảo sưởi ấm!" Lâm Hải hạ xuống đất, tuyết xám quanh người lão bị nhiệt khí của vườn rau đẩy lùi, khiến lão lộ ra vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn thèm khát.
Lão nhìn chằm chằm vào những búp cải bắp đỏ rực, nước miếng suýt chút nữa chảy ra: "Linh khí hỏa hệ nồng đậm như thế… Đây nhất định là 'Hỏa Tâm Thần Thực' cực phẩm trong truyền thuyết! Diệp Phi, ngươi là một đệ tử ngoại môn hèn mọn, dám giấu riêng bảo vật không cống hiến cho tông môn giữa thời khắc đại kiếp, đây là tội chết!"
Lý Trưởng lão bước lên phía trước, chắn ngang: "Lâm Hải! Ngươi đừng có ngậm máu phun người! Đây là do Diệp tiểu hữu tự mình trồng được, không phải vật của tông môn."
"Trồng?" Lâm Hải cười lạnh lùng. "Lý lão đầu, ngươi già nên lú rồi sao? Loại cấp bậc linh dược này, đừng nói là hắn, ngay cả tông chủ đại nhân dùng mười đời cũng không trồng nổi một cây! Đây chắc chắn là hắn trộm từ trong một bí cảnh nào đó mà Thanh Vân Tông chúng ta chưa khai thác!"
Lâm Hải quay sang nhìn Diệp Phi, trong mắt lóe lên tia độc ác: "Giao ra phương pháp trồng trọt và toàn bộ chỗ rau này, lão phu có thể nể mặt ngươi cứu vãn được chút ấm áp cho tông môn mà tha mạng cho ngươi. Nếu không, hôm nay thung lũng này chính là mồ chôn của ngươi!"
Diệp Phi dừng việc đuổi chó lại, vẻ mặt đầy khổ sở và sợ hãi (tất nhiên là giả vờ). Hắn ôm chặt lấy một cây cải bắp to nhất, run giọng nói: "Lâm trưởng lão… ngài không thể cướp như vậy được. Đây là thức ăn mùa đông của tôi. Tôi chỉ là đệ tử luyện khí tầng 3, ngài dọa tôi sợ quá."
Trong thâm tâm, Diệp Phi đang gào thét: *Đồ ngu này! Tại sao cứ mỗi lần ta muốn cẩu, lại có kẻ đến nộp mạng thế? Ta đã thiết lập 108 lớp bẫy quanh vườn rau rồi, ngươi bước thêm một bước nữa là cái chân ngươi không còn để mà đi đâu!*
"Hừ, Luyện khí tầng 3?" Lâm Hải không hề hay biết tử thần đang vẫy gọi. Lão tiến lên một bước dài. "Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Lên cho ta! Nhổ hết chỗ rau này mang về Chấp Pháp Đường!"
Mấy tên đệ tử hò hét lao tới.
Một tên đệ tử giơ tay định nhổ lấy một cây cải bắp đỏ nhất. Thế nhưng, tay hắn vừa chạm vào lớp lá ngoài cùng, một luồng hỏa diễm màu trắng từ bên trong cây cải bỗng nhiên bùng phát.
"Aaaaa!!!"
Tiếng kêu thảm khốc vang lên. Bàn tay tên đệ tử kia trong chớp mắt biến thành tro bụi, hỏa diễm nhanh chóng lan rộng ra toàn thân hắn. Những tên khác hoảng sợ lùi lại, nhưng đã muộn. Những cây cải bắp xung quanh bỗng nhiên rung động nhẹ, từng sợi kiếm khí rực lửa bắn ra từ những vân lá.
Đây không phải là kiếm khí do con người thi triển, mà là sức mạnh thuần khiết của thiên nhiên đã được Diệp Phi "thuần hóa" qua việc tưới nước Cam Lộ hằng ngày.
"Vèo! Vèo! Vèo!"
Chỉ trong vài giây, mười tên đệ tử chấp pháp đã bị "rau cải" vả cho sưng mặt, quần áo cháy sém, nằm rạp dưới đất than khóc.
Lâm Hải sững sờ. Lão điên cuồng vận động linh lực, thi triển một chiêu "Hàn Băng Chưởng" nhằm dập tắt ngọn lửa. Nhưng kinh dị là, chiêu thức hỏa hệ của lão vừa chạm vào nhiệt khí trong thung lũng liền tan chảy thành một bãi nước bình thường, thậm chí còn bị nhiệt năng hấp thụ ngược lại.
"Điều này… điều này là không thể nào! Ta là tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong! Sao lại không thắng nổi một vài cây rau cải?!"
Diệp Phi nhân cơ hội đó, giả bộ té ngã, chiếc bình tưới nước trên tay hắn "vô tình" văng ra, nước cam lộ bên trong đổ lên chân Lâm Hải.
"A, chết tôi rồi! Nước của tôi!" Diệp Phi hét lên.
Thế nhưng, giọt nước Cam Lộ đó khi chạm vào chân Lâm Hải, vốn dĩ là linh dịch cứu thế nhưng vì mang theo lực đạo ngầm từ cú ném "vô ý" của Diệp Phi, nó trở nên nặng ngàn cân.
"Rắc!" Một tiếng xương gãy giòn giã. Lâm Hải quỳ sụp xuống, mặt mũi vặn vẹo vì đau đớn. Lão cảm thấy có một sức mạnh to lớn như một ngọn núi cổ đại đè lên người mình, khiến lão không cách nào cử động được dù chỉ một đầu ngón tay.
Nhị Cẩu nãy giờ đang đứng xem kịch, lúc này thong thả đi tới. Nó nhấc chân sau lên, nhắm thẳng vào chân Lâm Hải mà… tè một bãi.
Nước tiểu của Nhị Cẩu chứa đựng tử khí mà nó vừa "ăn" được từ tuyết xám nãy giờ, bốc lên mùi hôi thối cực độ khiến Lâm Hải nôn thốc nôn tháo.
"Đi! Mau đi!" Lâm Hải hoảng loạn tột độ. Lão nhận ra điều gì đó không đúng. Cảnh tượng này không phải là trùng hợp. Mỗi khi lão đến đây, lão đều gặp họa một cách kỳ quái. Thung lũng này rõ ràng có một vị thần linh bảo hộ, hoặc là chính cái tên đệ tử ngoại môn kia là một yêu nghiệt đáng sợ nhất.
Lão lết cái chân gãy, dẫn theo đám đệ tử tơi tả tháo chạy khỏi thung lũng, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Tà môn… quá tà môn… ta không bao giờ quay lại đây nữa!"
Chứng kiến cảnh đó, Lý Trưởng lão vuốt râu cười đắc ý: "Ha ha ha! Lâm Hải quả nhiên tự làm tự chịu. Diệp tiểu hữu, ngươi thấy chưa, đến cả rau cải ngươi trồng cũng có linh tính, biết bảo vệ chủ nhân."
Diệp Phi gãi đầu, vẻ mặt vô cùng thành khẩn: "Chắc là do cây cải này của tôi nó… nó đang kỳ nở hoa nên tính khí hơi nóng nảy một chút. Mong Lâm trưởng lão không chấp nhất."
Tô Thanh Tuyết mỉm cười, cảm nhận sự ấm áp đang bảo bọc mình, nàng cảm thấy thế giới bên ngoài dẫu có tàn khốc đến đâu, dẫu có là Đại Kiếp Luân Hồi đi chăng nữa, chỉ cần có thung lũng nhỏ này, dường như mọi thứ đều có thể vượt qua.
"Diệp sư huynh, rau cải này huynh trồng xong định làm gì?"
Diệp Phi mắt sáng rỡ: "Để nấu canh chứ làm gì! Lý lão, Tuyết tỷ, hôm nay hai người ở lại đây đi. Tôi sẽ nấu một nồi canh 'Cửu Dương Noãn Tâm'. Đảm bảo ăn xong là từ trong ra ngoài đều ấm sực, tu vi tăng tiến, chống chọi được cả cái Tuyết Kiếp này luôn."
Lý Trưởng lão nghe thấy "tu vi tăng tiến" thì mắt sáng hơn cả đèn lồng: "Tốt! Tốt! Lão phu mặt dày ở lại thưởng thức tài nghệ của Diệp đạo hữu vậy!"
Trong khi mọi người đang vui vẻ chuẩn bị bữa tối, Diệp Phi liếc nhìn bảng điều khiển hệ thống đang nhảy số liên tục.
【 Tinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành trồng 100 cây Cải Bắp Sưởi Ấm. Tặng 500 năm tuổi thọ. Hiện tại thọ nguyên của ký chủ: 95.800 năm. 】
【 Tinh! Điểm thuộc tính Hỏa đạt mức giới hạn, linh căn Hỏa hệ tiến hóa thành: Thái Dương Thần Mạch. 】
Diệp Phi bĩu môi trong lòng: *Tiến hóa cái gì chứ, càng mạnh càng dễ bị ông trời soi xét. Thôi thì ta cứ tiếp tục trồng rau, nấu canh. Chỉ cần rau quả của ta tươi tốt, trời sập xuống cũng có những cái lá cải khổng lồ này chống đỡ.*
Đêm đó, giữa vùng tuyết xám bao trùm Đông Hoang, từ thung lũng hẻo lánh của Thanh Vân Tông tỏa ra một luồng sáng ấm áp rực rỡ và mùi thơm nồng nàn của món canh rau cải cay. Một ông lão, một cô gái và một chàng trai trẻ (cùng một con chó vàng) đang quây quần bên bếp lửa, cười nói rôm rả.
Tuyết rơi ngoài kia vẫn cứ rơi, nhưng hơi ấm của sự sống trong vườn rau nhỏ ấy, đã vô tình trở thành ngọn lửa hy vọng duy nhất của cả một vùng đất đang chết mòn.
Diệp Phi húp một ngụm canh, lòng thầm nghĩ: *Canh hơi cay một chút, lần sau phải trồng thêm ít rau cải thảo để làm dịu lại mới được… Ờ, hệ thống, cho hỏi nhiệm vụ tiếp theo có trồng cải thảo không nhỉ?*
Tiếng gió rít ngoài khe núi dường như cũng dịu bớt khi chạm tới bờ rào bằng tre cũ kỹ của thung lũng, nơi mà mỗi nan tre đều được khắc chi chít những phù văn cổ xưa có khả năng chém đứt cả tiên nhân, nhưng mục đích ban đầu của chủ nhân chúng chỉ là… ngăn mấy con thỏ rừng lẻn vào ăn vụng bắp cải.
Cuộc sống "Cẩu" nhân, xem ra vẫn còn nhiều thứ để bận rộn lắm.