Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 89: ** Lý Trưởng Lão lại suy diễn về củ khoai lang
Tuyết đầu mùa rơi lả tả trên đỉnh Thanh Vân Sơn, khoác lên những rặng thông già một lớp áo bạc trắng xóa. Gió bấc rít qua những khe đá, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biên viễn Đông Hoang. Thế nhưng, tại một thung lũng hẻo lánh nằm sâu trong khu vực ngoại môn – nơi mà linh khí mỏng manh đến mức chim chóc cũng chẳng buồn ghé chân – lại có một làn khói trắng nhạt nhòa đang lười biếng cuộn lên từ một mái gianh cũ kỹ.
Diệp Phi ngồi xổm bên đống lửa nhỏ dựng bằng mấy thanh củi khô nhặt ngoài bìa rừng. Hắn vận một bộ y phục xám tro đơn giản, bên ngoài khoác thêm chiếc áo tơi bằng lá cọ để che đi những bông tuyết thỉnh thoảng tạt vào. Dáng vẻ của hắn bình thường đến mức nếu ném vào giữa một đám nông phu ở dưới xuôi, e rằng chẳng ai nhận ra đây là một "tu sĩ".
Dưới lớp tro nóng rực, ba củ khoai lang to tròn đang âm thầm tỏa ra một mùi hương ngọt lịm, nồng nàn.
"Đinh! Thu hoạch khoai lang Huyết Linh thành công. Điểm thuộc tính hỏa +2, thọ nguyên tăng thêm 3 ngày. Tu vi tinh thuần +0.01%."
Tiếng thông báo máy móc của hệ thống vang lên trong đầu, Diệp Phi khẽ mỉm cười, vẻ mặt đầy mãn nguyện. Đối với hắn, việc tu vi tăng lên từng chút một như rùa bò này mới là chân ái. Đột phá rầm rộ, lôi kiếp đầy trời, đó là việc của bọn thiên tài chán sống. Hắn chỉ muốn bình yên trồng rau, nướng khoai, tích lũy tuổi thọ đến vô tận là đủ.
"Nhị Cẩu, xê ra một chút. Mày định thui luôn cái đuôi hả?"
Diệp Phi lấy cán cuốc gỉ – thứ mà giới tu tiên nếu biết sẽ tranh cướp đến máu chảy thành sông vì nó là Thái Cổ Thần Khí – gẩy nhẹ một cái vào mông con chó vàng gầy gò đang nằm cuộn tròn bên bếp lửa.
Nhị Cẩu hếch mũi lên, đôi mắt ti hí lim dim ra vẻ khinh thường. Nó khẽ khịt mũi, hàm ý như muốn nói: *Lão tử là Thôn Phệ Thần Thú, chút lửa phàm này mà đòi làm khó ta?* Tuy nhiên, ngửi thấy mùi khoai nướng quá thơm, cái đuôi gầy của nó vẫn không tự chủ được mà vẫy nhẹ vài cái xuống nền đất lạnh.
Đúng lúc này, từ con đường mòn phủ đầy tuyết trắng dẫn vào thung lũng, một bóng người loạng choạng hiện ra. Người nọ khoác trên mình bộ đạo bào cũ kỹ, râu tóc bạc phơ, một tay cầm bầu rượu, tay kia đang không ngừng phủi tuyết trên áo.
Lý Trưởng Lão – vị trưởng lão ngoại môn vốn nổi tiếng là kẻ dở hơi, thích "não bổ" nhất Thanh Vân Tông – đã đến.
Lão vừa đặt chân vào hàng rào tre của vườn rau, một luồng khí lạnh đột ngột xẹt qua gáy khiến lão rùng mình. Lý Trưởng Lão đứng khựng lại, đôi mắt già nua nheo nheo nhìn hàng rào đơn sơ trước mặt. Trong mắt lão, đây không phải là những thanh tre bình thường, mà là một trận pháp che giấu thiên cơ cực kỳ tinh diệu.
"Mỗi lần đến đây, lão phu đều cảm thấy vạn kiếm xuyên tâm, áp lực đè nặng. Diệp tiểu hữu quả nhiên là đại năng ẩn dật, ngay cả cái hàng rào đuổi thỏ cũng chứa đựng kiếm ý vô thượng thế này!" Lý Trưởng Lão thầm nghĩ, lòng đầy kính sợ. Lão hít một hơi sâu, điều chỉnh lại nét mặt rồi mới dám cất tiếng gọi:
"Diệp lão đệ! Có nhà không? Lão Lý ta sang uống chén trà sưởi ấm đây!"
Diệp Phi nghe tiếng gọi, trong lòng thầm than khổ. Cái lão già này mỗi lần đến là một lần "thổi bay" sự tĩnh lặng của hắn. Nhưng dù sao Lý Trưởng Lão cũng là người duy nhất ở cái tông môn này đối đãi với hắn thật lòng, thỉnh thoảng còn mang hạt giống từ bên ngoài về cho hắn, nên Diệp Phi không nỡ đuổi đi.
"Là Lý lão đó sao? Vào đi, hàng rào không khóa. Đang nướng chút đồ dại, mời lão vào dùng miếng cho ấm bụng."
Lý Trưởng Lão bước vào, mỗi bước chân đều thận trọng như đang đi trên băng mỏng. Lão tiến lại gần bếp lửa, vừa ngồi xuống đã bị mùi hương của củ khoai lang nướng làm cho choáng váng.
Mùi hương này… nó không chỉ là mùi khoai! Nó mang theo một loại dao động tinh khiết của nguyên khí hỏa hệ, len lỏi qua lỗ chân lông, xông thẳng vào kinh mạch của lão. Chỉ hít một hơi, lão cảm thấy khối đan dược tích tụ độc tố trong đan điền suốt mấy chục năm qua dường như có dấu hiệu tan chảy.
"Diệp… Diệp lão đệ, ngươi đang nướng thứ gì vậy?" Lý Trưởng Lão lắp bắp hỏi, mắt nhìn chằm chằm vào đống tro xám.
Diệp Phi dùng cuốc gẩy một củ khoai chín nhất ra ngoài, thản nhiên nói: "Thì là khoai lang thôi mà. Mấy bữa trước đào được ở xó vườn, thấy giống nó hơi lạ nên trồng thử, ai dè nó lớn nhanh quá, ăn không hết nên mang ra nướng. Đồ rẻ tiền ở quê ấy mà, mong Lý lão đừng chê."
Lý Trưởng Lão run rẩy đưa tay đón lấy củ khoai. Ngay khi chạm vào lớp vỏ cháy sạm, lòng bàn tay lão cảm nhận được một luồng nhiệt năng ôn hòa nhưng thâm hậu. Lão nhìn kỹ, dưới lớp vỏ tro đen, có những tia lửa đỏ rực li ti như những sợi mạch máu đang lưu chuyển, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng nổ lép bép như tiếng sấm nổ vang trong đêm sâu.
"Khoai… khoai lang?" Lý Trưởng Lão suýt chút nữa phun ra ngụm rượu trong miệng. "Ngươi bảo đây là khoai lang bình thường sao?"
Lão vội vàng bẻ đôi củ khoai ra.
*Xoẹt!*
Một luồng hơi nóng màu trắng ngà bốc lên, trong hơi sương ấy, Lý Trưởng Lão dường như nhìn thấy ảo ảnh của một con chim tước đang vỗ cánh bay lượn, mang theo khí tức niết bàn của hỏa diễm thượng cổ. Lòng củ khoai vàng óng như mật sáp, lấp lánh như tinh thạch hỏa hệ tinh khiết nhất, chảy ra lớp mật ngọt lịm mang theo mùi vị của đạo vận thiên địa.
Lý Trưởng Lão nuốt nước miếng ực một cái, không kìm lòng được mà cắn một miếng lớn.
"Oành!"
Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong tâm thức của Lý Trưởng Lão. Miếng khoai vừa vào miệng đã lập tức hóa thành một dòng nham thạch dịu nhẹ, cuồn cuộn chảy xuống cổ họng, đi xuyên qua tứ chi bách hài. Những vết thương cũ từ các trận chiến thời trẻ, những chỗ bế tắc trong kinh mạch mà lão tưởng chừng cả đời này không khai thông nổi, dưới dòng "nham thạch" này đều bị san bằng tất thảy.
Lý Trưởng Lão nhắm nghiền mắt, toàn thân run rẩy, những lỗ chân lông trên cơ thể lão bắt đầu tỏa ra khói đen – đó chính là tạp chất và đan độc tích tụ nhiều năm bị đào thải ra ngoài.
Diệp Phi ngồi bên cạnh thấy vậy thì hốt hoảng: "Ấy chết! Lý lão, ngài làm sao thế? Khoai nóng quá hay là bị nghẹn? Để ta đi lấy gáo nước…"
"Đừng! Đừng động vào ta!" Lý Trưởng Lão đột ngột mở mắt, thét lên một tiếng nhưng âm thanh chứa đựng một sự hưng phấn tột độ. "Đây không phải là nghẹn… đây là… đây là Đạo Hỏa Niết Bàn! Trời ạ, Diệp lão đệ, ngươi có biết mình đang cho ta ăn thứ gì không?"
Diệp Phi gãi đầu, vẻ mặt vô tội: "Thì là khoai nướng mà. Chắc là do ta bón bằng chút phân chim Chu Tước… à không, phân mấy con chim đỏ đỏ sau núi nên nó hơi hăng một chút chăng?"
Lý Trưởng Lão nghe đến đây thì suýt ngã ngửa. Phân chim Chu Tước? Con chim đỏ đỏ sau núi? Sau núi Thanh Vân lấy đâu ra Chu Tước? Chỉ có một khả năng: Vị tiền bối Diệp Phi này chắc chắn đã nuôi một con Chu Tước thực thụ trong vườn mà lão không đủ trình độ để nhìn thấy!
Lý Trưởng Lão nhìn bếp lửa lập lòe, não bộ bắt đầu hoạt động hết công suất. Lão nhìn những thanh củi đang cháy, thấy vân gỗ của chúng xoắn lại như những đồ đằng cổ xưa. Lão lại nhìn tro khoai văng ra dưới chân, thấy chúng sắp xếp thành một hình thù kỳ quái, dường như đang ám chỉ quy luật vận hành của ngũ hành.
"Lửa nướng khoai này… không có khói đen, không có lửa đỏ tạp loạn, chỉ có sắc vàng của đại đạo." Lý Trưởng Lão lẩm bẩm, ánh mắt dần trở nên dại đi. "Diệp lão đệ cố tình nướng khoai ngay lúc tuyết rơi đầu mùa, âm dương giao hòa. Lão dùng tro nóng để ủ, lấy 'thổ' dưỡng 'hỏa', dùng 'kim' của chiếc cuốc gẩy lên để cân bằng… Đây không phải là nướng khoai, đây là một màn trình diễn về thuật luyện đan đỉnh cao nhất thiên hạ!"
Diệp Phi thấy Lý Trưởng Lão cứ lẩm bẩm một mình, thần sắc khi thì kinh hãi, khi thì cuồng nhiệt, trong lòng bắt đầu thấy hối hận. *Xong rồi, chắc là khoai này có độc tính quá mạnh với người già. Mình ăn thì không sao vì cơ thể đã được hệ thống tẩy tủy hàng nghìn lần, nhưng Lý lão mới ở mức Trúc Cơ đỉnh phong, chịu sao nổi "Huyết Linh Khoai Lang" chứa 1000 năm linh lực này?*
Hắn vội vàng vơ lấy một nắm tuyết sạch, nhét vào tay Lý Trưởng Lão: "Lý lão, ngài tỉnh lại đi! Uống chút nước tuyết cho hạ hỏa. Lần sau ta không dám mời ngài ăn khoai lang lạ nữa."
Lý Trưởng Lão cảm thấy lòng bàn tay mát lạnh, cúi xuống nhìn nắm tuyết, đột nhiên như ngộ ra điều gì đó vô cùng trọng đại. Lão nhìn tuyết tan chảy trong lòng bàn tay mình, rồi lại nhìn đống lửa đang cháy, một luồng ánh sáng kỳ dị lóe lên trong đồng tử.
"Ta hiểu rồi! Ta hiểu rồi!" Lý Trưởng Lão đứng bật dậy, cười to điên dại. "Lửa không chỉ là nóng, tuyết không chỉ là lạnh! Trong nóng có lạnh, trong sinh có tử! Diệp lão đệ, ý của ngài là muốn nhắc nhở ta rằng: 'Tu hành như nướng khoai, phải chịu được sự thiêu đốt của lửa đỏ, lại phải chịu được sự cô quạnh của tuyết lạnh'. Khoai muốn chín thì phải có tro che phủ, cũng như người muốn thành tiên thì phải biết ẩn giấu tài hoa, lặng lẽ tích lũy đạo tâm đúng không?"
Diệp Phi nghẹn họng. Hắn thề với trời đất, hắn chỉ đơn giản là thấy lạnh nên nướng khoai cho đỡ đói thôi.
"Lý lão, thật ra ta chỉ…"
"Ngươi không cần nói thêm nữa!" Lý Trưởng Lão đưa tay ngăn lại, vẻ mặt đầy sự kính cẩn và tôn sùng. "Tiền bối dụng tâm lương khổ, mượn củ khoai này để chỉ điểm cho ta cách vượt qua bình cảnh Kim Đan. Hóa ra bấy lâu nay ta cứ mải mê tìm kiếm thiên tài địa bảo bên ngoài, mà quên mất rằng 'đại đạo chí giản', đạo nằm ngay trong đống lửa, ngay trong củ khoai lang quê mùa này!"
Nói đoạn, Lý Trưởng Lão đột ngột khoanh chân ngồi xuống ngay trên nền tuyết lạnh. Linh khí xung quanh thung lũng bắt đầu dao động dữ dội. Một vòng xoáy vô hình lấy lão làm trung tâm bắt đầu thành hình. Những bông tuyết chưa kịp chạm vào áo lão đã lập tức bị hóa hơi.
Diệp Phi mặt mày xám ngoét, nhìn đống lửa của mình bị gió từ vòng xoáy thổi cho bay tứ tán.
"Chết tiệt! Cái lão già này, ngộ đạo thì về nhà mà ngộ chứ! Vườn cải bắp của tôi vừa mới nhú mầm, ngài làm thế này thì nó héo hết mất!" Diệp Phi sốt ruột định chạy ra can ngăn, nhưng Nhị Cẩu đột ngột đứng dậy, dùng đầu húc mạnh vào mông hắn, rồi ngoạm lấy ống quần hắn kéo lại.
Nhị Cẩu nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy thâm ý: *Thôi đi ông chủ, ông mà can thiệp bây giờ là phá hủy cơ duyên của lão già này đấy. Với lại, lão ấy sắp thành Kim Đan rồi, ông lộ diện sức mạnh bây giờ thì còn gọi gì là 'Cẩu' nữa?*
Diệp Phi nhìn con chó vàng, rồi lại nhìn Lý Trưởng Lão đang trong trạng thái kỳ lạ, cuối cùng chỉ biết thở dài thườn thượt. Hắn lén lút bấm quyết, âm thầm tăng cường thêm ba lớp trận pháp bảo hộ xung quanh vườn rau để tránh việc tiếng vang từ việc đột phá của Lý Trưởng Lão truyền ra ngoài. Hắn không muốn vì một củ khoai mà khiến toàn bộ cao thủ trong Thanh Vân Tông kéo đến đây "xin ăn".
Khoảng nửa canh giờ sau, một tiếng vang trầm đục phát ra từ trong cơ thể Lý Trưởng Lão. Một luồng kim quang lấp lánh xuyên thấu qua đạo bào, rực rỡ nhưng nhanh chóng bị lớp trận pháp của Diệp Phi ép xuống.
Lý Trưởng Lão mở mắt, thần quang lấp lánh như hai vì sao. Khí tức của lão đã hoàn toàn thay đổi, không còn là vị trưởng lão già nua hết thời, mà mang theo một loại uy áp của Kim Đan kỳ thực thụ.
Lão đứng dậy, việc đầu tiên làm là quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Phi.
"Lý Thanh Dương, đa tạ tiền bối ban cho 'Đạo Hỏa', giúp vãn bối đột phá xiềng xích mười năm qua!"
Diệp Phi lùi lại một bước, xua tay loạn xạ: "Lý lão, ngài đừng làm thế! Ta chỉ là một đệ tử tạp dịch, ngài lạy ta là muốn ta bị tông môn đuổi cổ sao? Ngài đột phá là do ngài tích lũy lâu ngày thôi, liên quan gì đến củ khoai của ta."
Lý Trưởng Lão ngẩng đầu lên, trong mắt lão, sự khiêm nhường của Diệp Phi chính là phong thái của chân nhân. *Tiền bối thật sự quá cẩn thận, rõ ràng là giúp mình nhưng lại tuyệt đối không nhận công. Ngài ấy sợ nếu sự thật bại lộ sẽ phá vỡ cuộc sống điền viên này chăng? Được, Lý mỗ ta hiểu rồi! Ta sẽ giúp ngài giữ bí mật này đến chết!*
Lý Trưởng Lão đứng dậy, lau nước mắt trên mặt, trịnh trọng nói: "Vâng, vâng, Diệp… à không, Diệp lão đệ nói đúng. Là lão phu tự mình gặp may, không liên quan gì đến khoai của đệ cả. À mà… tro của mấy củ khoai này, đệ định làm gì?"
Diệp Phi liếc nhìn đống tro: "Thì vứt đi chứ làm gì. Bón cho rau chắc cũng tốt."
"Ấy! Đừng vứt! Lãng phí, lãng phí quá!" Lý Trưởng Lão như nhìn thấy báu vật, vội vàng lấy ra một chiếc bình ngọc cực kỳ quý giá, cuống cuồng xúc hết đống tro nóng vào bình. "Cái này… cái này là tàn dư của Đạo Hỏa, mang về ngâm rượu thì thật là… à không, lão phu mang về để nhắc nhở bản thân không được quên ơn của lão đệ!"
Diệp Phi nhìn lão già đang nâng niu bình tro như nâng niu con đẻ, chỉ biết lắc đầu ngao ngán. *Đúng là tu luyện nhiều quá nên đầu óc có vấn đề rồi. Tro bụi mà cũng quý như vàng.*
Sau khi Lý Trưởng Lão rời đi với vẻ mặt không thể hân hoan hơn, thung lũng lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có. Diệp Phi bốc củ khoai cuối cùng còn lại, bẻ một nửa cho Nhị Cẩu, nửa còn lại hắn đưa lên miệng cắn một miếng lớn.
"Ừm… Ngon thật." Diệp Phi lẩm bẩm. "Mà lạ thật, sao mình ăn hoài mà chẳng thấy 'Đạo Hỏa' với chả 'Kim Đan' gì cả nhỉ? Chắc là hệ thống nó hút sạch tinh hoa rồi. Hại mình còn lo sốt vó lên."
Hắn vươn vai một cái, ngáp dài: "Nhị Cẩu, dọn dẹp đi. Tuyết ngừng rơi rồi, ngày mai phải tranh thủ ra gieo ít hạt giống 'Tỏi Thiên Lôi' mà Tô Thanh Tuyết mang đến lần trước. Nghe nói giống này nổ to lắm, trồng xung quanh nhà làm hàng rào chống trộm thì tuyệt vời."
Dưới bóng tối của màn đêm, thung lũng nhỏ bé trông vẫn tiêu điều như trước. Thế nhưng ít ai biết rằng, một củ khoai nướng vừa rồi đã làm thay đổi vận mệnh của một vị trưởng lão Kim Đan, và tro của nó sẽ sớm tạo ra một cơn chấn động nhỏ trong giới luyện đan của Thanh Vân Tông.
Ở một góc khuất nào đó của Thanh Vân Sơn, Lâm Hải – Trưởng lão chấp pháp đang lén lút theo dõi hướng đi của Lý Trưởng Lão. Lão cảm nhận được khí tức Kim Đan mạnh mẽ chưa từng có từ người Lý Trưởng Lão, ánh mắt lão đầy vẻ nghi ngờ và tham độc.
"Lý Thanh Dương lão già kia bỗng dưng đột phá? Khí tức đó… hình như phát ra từ phía Dược Viên Ngoại Môn? Hừm, cái thằng ranh Diệp Phi đó, rốt cuộc nó đang giấu giếm cái gì?"
Lâm Hải siết chặt nắm tay, trong lòng nảy sinh một kế hoạch độc địa. Lão không ngờ rằng, quyết định tiếp theo của lão sẽ khiến lão phải hối hận đến suốt đời khi dám dòm ngó vào "vườn rau trường sinh" của một kẻ điên cuồng thích Cẩu đạo như Diệp Phi.
Trong khi đó, bên trong gian nhà tranh ấm áp, Diệp Phi đã chìm vào giấc ngủ sâu, miệng còn lẩm bẩm: "Duyệt… ngày mai ăn rau cải luộc… nhất định không được cho nhiều muối…"
Hết chương 89.