Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 147: ** Ma giới tổng tấn công

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:59:34 | Lượt xem: 2

Thanh Vân Tông, sáng sớm.

Sương mù vây quanh dược viên số 9 vẫn như mọi khi, mờ mờ ảo ảo, che khuất những luống rau xanh mướt đang tỏa ra linh khí nồng đậm. Thế nhưng, bầu không khí yên bình ấy hôm nay lại bị một sự trầm mặc kỳ dị phá vỡ.

Bên trong gian nhà tranh, Diệp Phi đang ngồi xếp bằng, nhưng hắn không phải đang tu luyện. Trên tay hắn là ba chiếc mai rùa cổ xưa, cạnh đó là mười tám viên xúc xắc làm từ xương yêu thú cấp cao.

"Rắc… rắc…"

Tiếng gieo quẻ vang lên khô khốc. Diệp Phi nhìn vào kết quả, sắc mặt từ xanh chuyển sang trắng, rồi từ trắng chuyển sang tím ngắt.

"Đại hung! Lại là đại hung! Mười chết không sống, vạn kiếp bất phục?"

Diệp Phi lau mồ hôi hột trên trán, run rẩy bốc quẻ thứ hai. Kết quả: "Thiên băng địa liệt, huyết nhuộm thanh thiên."

"Không xong rồi, Nhị Cẩu! Thu dọn đồ đạc, chúng ta chạy mau! Đào đường hầm số 107 nhanh lên!" Diệp Phi hét lớn về phía góc sân.

Nhị Cẩu đang nằm dài, lười biếng liếc mắt nhìn chủ nhân của mình một cái, rồi lại xoay người, lộ ra cái bụng căng tròn vì vừa ăn vụng một củ cà rốt ngũ sắc đêm qua. Nó khinh bỉ hắt xì một cái, dường như đang nói: *Lão tử còn chưa tiêu hóa xong, chạy cái gì mà chạy?*

"Mày còn dám lười biếng? Quẻ bói lần này không giống bình thường, là sát khí từ phương Bắc tràn tới! Chắc chắn có đại ma đầu muốn cướp rau của chúng ta!" Diệp Phi vừa nói vừa vơ vét những túi hạt giống cổ xưa, miệng lẩm bẩm về 108 phương án tẩu thoát mà hắn đã dày công xây dựng suốt mười năm qua.

Hắn vốn là một người "Cẩu" đến cực hạn. Dù trong người hắn lúc này, tu vi thật sự đã sớm đạt đến cảnh giới Đại Thừa đỉnh phong, chỉ cần một bước nữa là độ kiếp thành tiên, nhưng bên ngoài, hắn vẫn chỉ biểu hiện ra là một đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng 3 "phế vật". Với hắn, mạnh mẽ là một loại gánh nặng, danh tiếng là thuốc độc. Sống sót mới là vương đạo.

Đúng lúc này, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên từ phía chân trời.

"Oanh!"

Bầu trời vốn xanh trong bỗng chốc bị một màu đen đặc quánh bao phủ. Ma khí cuồn cuộn như mây đen từ phương Bắc tràn về, che lấp cả mặt trời. Những tiếng gào thét của vạn quỷ vang lên chói tai, khiến cho núi rừng Thanh Vân Tông rung chuyển dữ dội.

Tại cổng chính Thanh Vân Tông, Tông chủ và các trưởng lão kinh hoàng nhìn lên bầu trời.

"Ma giới tổng tấn công! Là Vạn Ma Vực!"

Dẫn đầu là Hắc Sát Ma Tướng, một cường giả Hóa Thần kỳ đỉnh phong, cưỡi trên một con Ma Long ba đầu khổng lồ. Hắn không nhìn vào điện thờ chính của Thanh Vân Tông, mà đôi mắt đỏ ngầu lại nhìn chằm chằm về phía thung lũng hẻo lánh phía sau núi – nơi có Dược viên số 9.

"Ma Đế có lệnh, nguồn linh khí tinh khiết phát ra từ thung lũng đó là chìa khóa để phá giải phong ấn Vạn Ma Vực. San bằng Thanh Vân Tông, cướp lấy linh thực!" Hắc Sát Ma Tướng gầm lên, vung thanh Ma Long Kích chỉ về phía vườn rau của Diệp Phi.

Trong phút chốc, hàng vạn ma binh như thủy triều đen ngòm tràn xuống, khí thế hung hãn muốn nuốt chửng cả một vùng trời đất.

Lúc này, ở Dược viên số 9, Tô Thanh Tuyết và Lý Trưởng Lão đã kịp thời có mặt. Tô Thanh Tuyết tay cầm thanh Thanh Vân Kiếm, khuôn mặt lạnh lùng xinh đẹp giờ đây tràn đầy vẻ kiên định. Cô đứng chắn trước hàng rào tre đơn sơ của vườn rau, hơi thở Kim Đan kỳ tỏa ra xung quanh.

"Diệp lão đệ, đừng sợ! Có ta ở đây, ma tộc không thể chạm vào một cọng hành của ngươi!" Tô Thanh Tuyết lên tiếng, dù tay cô đang run nhẹ vì áp lực của ma khí quá lớn.

Lý Trưởng Lão thì cầm vò rượu, hơi rượu nồng nặc, lão nhìn trời đất đảo điên, chợt thở dài một tiếng: "Haiz, tiểu hữu, lão phu hôm nay dù phải liều cái mạng già này cũng phải giữ lại chỗ uống rượu này cho ngươi. Ma giới thì sao? Dám quấy rầy giấc ngủ của Tiên nhân… bọn chúng chán sống rồi."

Nói xong, lão nhìn về phía Diệp Phi đang "run rẩy" núp sau lưng Nhị Cẩu. Trong mắt Lý Trưởng Lão, biểu cảm sợ hãi của Diệp Phi chính là biểu hiện của một đại năng đang "nhập vai" trải nghiệm nhân sinh, một sự tĩnh lặng đáng sợ trước cơn bão.

Thực tế thì, Diệp Phi đang thực sự sợ hãi. Hắn nhìn đám đen nghịt trên trời, lòng đau như cắt: "Trời ơi, rau cải bắp của ta sắp chín rồi! Ma khí này mà ám vào thì vị của nó sẽ bị đắng mất! Phải tìm cách đuổi đám 'ruồi nhặng' này đi mà không để ai biết là mình làm."

"Xoẹt!"

Hàng vạn mũi tên ma khí xé toạc không gian, nhắm thẳng vào vườn rau mà bắn tới.

Tô Thanh Tuyết thét lên một tiếng, vung kiếm tạo thành một bức màn ánh sáng, nhưng trước sự tấn công điên cuồng của hàng ngàn ma binh, bức màn ấy nhanh chóng xuất hiện những vết nứt.

"Khốn kiếp, nhiều quá!" Lý Trưởng Lão gầm lên, ném vò rượu ra không trung, hóa thành một trận đồ rực lửa nhưng cũng chỉ ngăn cản được một phần.

Diệp Phi nhìn thấy một mũi tên ma khí lọt qua khe hở, suýt chút nữa là trúng vào một mầm non "Ớt Lôi Đình" mà hắn vừa mới gieo hạt.

"Linh bà nội nó! Dám làm hỏng cây của ông?" Diệp Phi nổi giận, nhưng lý trí "Cẩu đạo" lập tức nhắc nhở: *Bình tĩnh! Không được dùng linh lực! Phải dùng 'phương thức nông dân'!*

Hắn giả vờ hoảng hốt, chạy tới cạnh luống rau, nhấc chiếc bình tưới nước gỉ sét lên: "Trời ơi bụi quá, phải tưới nước cho mát mắt thôi!"

Hắn múc một gáo nước từ cái xô cũ kỹ bên cạnh – thực chất là nước Cam Lộ nguyên chất được chưng cất từ linh khí vạn năm – rồi dùng cái chổi rơm cũ rơ hắt mạnh một phát ra không trung.

"Xào… xào…"

Hành động của Diệp Phi trông vô cùng ngớ ngẩn và vụng về, giống như một nông phu đang đuổi bụi trong sân. Thế nhưng, khi những giọt nước Cam Lộ chạm vào không trung, chúng không rơi xuống đất mà lập tức bốc hơi, hóa thành một cơn mưa bụi ánh sáng trắng tinh khôi, lan tỏa ra khắp toàn bộ thung lũng.

"Xèo xèo xèo!"

Tiếng kêu kinh hoàng vang lên khắp bầu trời. Những mũi tên ma khí hung hiểm chạm vào làn nước này liền như tuyết gặp mặt trời, tan chảy thành hư không. Thậm chí, những ma binh đang lao xuống, chỉ cần dính một giọt nước nhỏ, cơ thể ma giới vốn tự hào là bất tử liền bị tịnh hóa, thét lên đau đớn rồi hóa thành mây khói.

Hắc Sát Ma Tướng ở trên cao trợn tròn mắt: "Cái gì? Thánh Thủy tịnh hóa? Không thể nào! Ở hạ giới này sao có thể có lượng Thánh Thủy lớn đến mức biến thành mưa như vậy?"

Tô Thanh Tuyết và Lý Trưởng Lão cũng đứng hình. Họ cảm nhận được một luồng linh khí tinh khiết đến mức nghẹt thở vừa quét qua, thương thế trong người họ trong nháy mắt được chữa lành, thậm chí tu vi còn có dấu hiệu đột phá.

Lý Trưởng Lão nuốt nước miếng, nhìn Diệp Phi: "Tiểu hữu… ngươi vừa làm gì vậy?"

Diệp Phi gãi đầu, cười hì hì đầy ngây ngô: "À, tôi thấy bụi bặm quá, tưới chút nước giếng cho hạ hỏa ấy mà. Hình như hôm nay thời tiết hơi lạ, nước này lại khắc được đám người kia sao?"

Lý Trưởng Lão nghẹn họng. *Nước giếng? Nước giếng nhà ai mà hắt một phát chết vạn ma binh? Ngươi còn muốn giả vờ đến bao giờ nữa!*

Nhưng Hắc Sát Ma Tướng không để họ có thời gian suy nghĩ. Hắn bị hành động "sỉ nhục" của Diệp Phi làm cho điên tiết.

"Một tên nông phu hèn mọn cũng dám giở trò! Ma Long, phá cho ta!"

Con Ma Long ba đầu gầm vang, từ ba cái miệng khổng lồ phun ra ba luồng lửa ma giới đỏ thẫm, thiêu rụi không gian, nhắm thẳng vào đầu Diệp Phi mà giáng xuống. Luồng hỏa lực này mạnh đến mức mặt đất xung quanh bắt đầu nứt nẻ, cỏ cây khô héo chỉ trong chớp mắt.

"Không ổn! Tránh ra, Diệp Phi!" Tô Thanh Tuyết lao tới, muốn dùng thân mình chắn cho hắn.

Diệp Phi nhìn luồng lửa đang tới gần, trong lòng mắng thầm: *Đồ súc sinh, ngươi làm hỏng luống cải của ta, ta thề sẽ băm ngươi ra làm phân bón!*

Hắn giả vờ vấp ngã, cái cuốc gỉ trên tay theo đà vung lên, như một động tác vô tình của một người đang hoảng loạn muốn bám víu vào thứ gì đó.

"Xoẹt – !"

Một tia sáng xám mờ nhạt từ lưỡi cuốc gỉ xẹt qua. Không ai thấy rõ điều gì đã xảy ra, chỉ thấy luồng ma hỏa hung tàn kia khi chạm vào tầm mắt của chiếc cuốc liền bị phân tách làm đôi, sau đó là mười, rồi là trăm mảnh… biến mất tăm mất tích như chưa từng tồn tại.

Thậm chí, dư lực của "cú vấp ngã" kia còn tạo ra một vệt rạn nứt không gian khổng lồ. Hắc Sát Ma Tướng còn chưa kịp hiểu chuyện gì, thì chiếc cuốc gỉ ấy dường như đã vượt qua mọi quy luật thời không, nhẹ nhàng "gõ" một cái vào đầu hắn.

"Cốp!"

Một tiếng động vang lên như tiếng gõ vào gáo dừa khô.

Vị Ma Tướng Hóa Thần kỳ oai phong lẫm liệt, cứ thế mắt trợn ngược, toàn thân ma lực tan rã, rớt thẳng từ trên lưng Ma Long xuống, cắm đầu xuống một vũng bùn cạnh chuồng lợn của Diệp Phi.

Toàn trường lặng ngắt như tờ.

Vạn quân ma tộc trên trời trố mắt nhìn nhau. Thống lĩnh của chúng… bị một tên nông phu cầm cuốc đập rớt rồi? Lại còn đập theo kiểu vô cùng "vụng về" nữa?

Diệp Phi đứng dậy, phủi bụi trên người, miệng lắp bắp: "Á… tôi… tôi không cố ý! Cái cuốc này trơn quá, tuột tay! Ma tướng đại nhân, ngài không sao chứ?"

Lý Trưởng Lão ôm mặt, không nỡ nhìn tiếp cảnh tượng này. Lão thầm nghĩ: *Diệp tiểu hữu, diễn xuất của ngươi thực sự quá tệ rồi! Ngươi dùng Tiên khí gõ đầu người ta, còn hỏi người ta có sao không?*

Hắc Sát Ma Tướng lúc này lồm cồm bò dậy từ vũng bùn, đầu nổi lên một cục sưng to tướng, ma khí toàn thân bị đánh cho tan nát, không thể tụ lại được nữa. Hắn kinh hoàng nhìn chiếc cuốc gỉ trong tay Diệp Phi, rồi nhìn con chó vàng đang nhe răng cười nhạo mình.

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?"

Diệp Phi mặt xanh mét, lùi lại mấy bước, trốn sau lưng Nhị Cẩu: "Tôi chỉ là một người trồng rau thôi mà! Đại nhân, nếu ngài muốn ăn rau, tôi tặng ngài hai củ cải, ngài đi chỗ khác đánh nhau được không? Đừng phá vườn của tôi, tôi cực lắm mới trồng được bấy nhiêu đó!"

Hắc Sát Ma Tướng nhìn quanh, bỗng thấy hàng rào tre mà hắn tưởng là rác rưởi kia, thực chất được kết tinh từ những sợi dây mây vạn năm có chứa quy luật đạo tắc. Những bù nhìn đuổi quạ rách rưới trong vườn, hóa ra là những trận nhãn của sát trận cực cấp có thể chém chết cả Thiên tiên. Và con chó vàng gầy gò đang nằm kia… khí tức của nó lúc này vô tình lộ ra một chút, lại giống như một hố đen có thể thôn phệ cả Ma giới.

Hắn run rẩy. Hắn nhận ra mình không phải đang tấn công một tông môn hạng ba, mà là đang tự dẫn quân vào hang cọp của một vị Chí tôn ẩn thế.

"Rút! Tất cả rút lui cho ta!" Hắc Sát Ma Tướng gào lên trong tuyệt vọng.

Đúng lúc này, từ sâu trong mây đen Ma giới, một cánh tay khổng lồ bao phủ bởi vẩy đen xuất hiện. Một giọng nói trầm đục, mang theo uy nghiêm tuyệt đối của Ma Đế từ thượng giới truyền xuống qua khe nứt không gian:

"Một lũ phế vật! Một mảnh vườn cũng không lấy được? Để ta tự tay bóp nát nơi này!"

Bàn tay ấy mang theo sức mạnh của một giới, đè ép xuống Thanh Vân Tông. Không gian bắt đầu sụp đổ, các ngọn núi xung quanh bắt đầu vỡ vụn. Đây không còn là cấp độ Hóa Thần nữa, mà là lực lượng của bậc Chân Tiên từ thượng giới hạ phàm!

Tô Thanh Tuyết và Lý Trưởng Lão lập tức quỵ xuống vì áp lực quá lớn.

Diệp Phi lúc này thực sự phát cáu. Hắn liếc nhìn luống cải bắp sắp thu hoạch của mình đang bị sức ép làm cho héo rũ.

*Xong rồi, tức thật rồi.*

Hắn thở dài, ánh mắt trong phút chốc mất đi sự sợ hãi vốn có, thay vào đó là một sự lãnh đạm thâm thúy đến rợn người. Tuy nhiên, hành động của hắn vẫn rất "nông dân".

Hắn cúi xuống nhặt một củ khoai tây vừa bị văng ra khỏi rổ. Củ khoai này trông đen xì, xù xì, nhưng bên trong chứa đựng nồng độ linh khí tinh khiết tích tụ mười năm, cộng thêm một chút "vận khí" mà hệ thống ban tặng cho hắn.

"Quấy rầy người ta làm việc đồng áng, ném một củ khoai thối vào mặt nhà ngươi cho biết tay!"

Diệp Phi tung củ khoai tây lên, sau đó dùng cái cán cuốc… "bốp" một phát, như đang đánh bóng chày.

"Vút!"

Củ khoai tây xé gió bay vút lên trời cao. Trông nó vô cùng bé nhỏ so với bàn tay khổng lồ của Ma Đế, nhưng ngay khi chạm vào lòng bàn tay ấy…

"OÀNH — !!!"

Một tiếng nổ khủng khiếp hơn cả thiên lôi mười kiếp hợp lại vang lên. Một quầng sáng trắng hình cầu khổng lồ bao phủ lấy toàn bộ bầu trời. Những tia chớp màu vàng và xanh lục từ củ khoai tây phóng ra, biến bàn tay Ma Đế thành những mảnh vụn đen sì, thiêu rụi toàn bộ ma khí vây quanh Thanh Vân Tông trong vòng bán kính vạn dặm.

"Áaaaa! Không thể nào! Linh thực hóa đạo? Đây là cõi giới gì?" Giọng nói của Ma Đế đầy rẫy sự sợ hãi và đau đớn, sau đó nhanh chóng biến mất khi khe nứt không gian bị chấn động của vụ nổ đánh sập hoàn toàn.

Ánh sáng tan đi, bầu trời lại trở nên xanh biếc như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mưa bắt đầu rơi, nhưng đây không phải mưa thường, mà là linh mưa thanh khiết giúp phục hồi vạn vật.

Ma binh biến mất, Ma Tướng cũng nhân cơ hội đó dùng cấm thuật độn thổ chạy trốn mất dép, không dám quay đầu nhìn lại dù chỉ một lần.

Ở Dược viên số 9, Diệp Phi vẫn đứng đó, mặt đầy vẻ đau khổ, nhìn củ khoai tây vừa tan nát: "Tiếc quá… củ đó để hầm xương thì ngon biết mấy… Thôi xong, lại mất thêm một củ nữa rồi."

Hắn quay lại, thấy Tô Thanh Tuyết và Lý Trưởng Lão đang nhìn mình bằng ánh mắt tôn thờ đến mức sắp quỳ xuống.

"Diệp… Diệp đại năng…" Lý Trưởng Lão run rẩy, miệng không thốt nên lời.

Diệp Phi lập tức thay đổi vẻ mặt, lại trở nên hớt hải, hoảng sợ: "Lý Trưởng lão! Ngài vừa thấy không? Kinh khủng quá! Cái nổ vừa rồi là cái gì thế? Chắc là sấm sét đánh trúng chỗ ma khí nên gây ra phản ứng nổ đúng không? Tôi sợ quá, tôi chỉ định ném củ khoai bỏ đi cho đỡ bụi thôi mà, không ngờ lại nổ to thế!"

Tô Thanh Tuyết mím môi, trong lòng tràn đầy cảm xúc vừa kính sợ vừa buồn cười. Cô nhìn nam nhân trước mặt, dù hắn có giả vờ thế nào, cô cũng đã rõ: Đây chính là một vị đại tiên đang đóng vai phàm nhân. Và cái củ khoai vừa rồi… có lẽ chính là một loại "linh đan thần kỳ" mà cả thế giới này có nằm mơ cũng không thấy được.

Lý Trưởng Lão lúc này đã "não bổ" ra toàn bộ sự việc: *Quả nhiên là như vậy! Diệp tiểu hữu là muốn mượn tay mình và Thanh Tuyết để giải quyết, chỉ khi không còn cách nào khác mới ra tay "vô tình". Ngài ấy muốn che giấu thiên cơ, không muốn phá hỏng nhân quả của hạ giới!*

"Đúng đúng, chính xác là như vậy! Diệp tiểu hữu vận khí thật tốt, ném củ khoai đi mà cũng trùng hợp trúng ngay kẽ hở linh lực của ma tộc. Quả nhiên là người hiền gặp lành!" Lý Trưởng Lão vội vàng phụ họa, dù trong lòng lão đang thầm gào thét: *Đại ca, ngươi ném khoai tây nổ bay tay Ma Đế mà gọi là hiền gặp lành sao?*

Nhị Cẩu ở góc sân chợt ngáp một cái dài, rồi đứng dậy bước đến bên Diệp Phi, dùng đầu dụi dụi vào chân hắn như muốn nói: *Chủ nhân, đóng kịch xong chưa? Lão tử đói rồi.*

Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm khi thấy không ai nghi ngờ mình (theo cách hắn nghĩ). Hắn lẩm bẩm: "May quá, nguy hiểm đã qua. Nhưng quẻ bói 'Đại hung' này đúng là không đùa được. Ngày mai nhất định phải đào thêm ba tầng hầm nữa mới yên tâm."

Hắn nhìn ra ngoài hàng rào tre, nơi những đệ tử Thanh Vân Tông khác đang xôn xao tìm kiếm vị "Thần nhân" vừa cứu tông môn. Diệp Phi rùng mình, lập tức nói với Tô Thanh Tuyết và Lý Trưởng Lão:

"Này hai vị, chuyện hôm nay mong hai vị đừng kể với ai nhé. Kẻo người ta lại đồn đại vườn rau nhà tôi có yêu ma quỷ quái, không ai dám tới mua rau thì tôi lấy gì mà sống."

Tô Thanh Tuyết gật đầu nhẹ nhàng, đôi mắt lấp lánh ý cười: "Ta hiểu. Diệp lão đệ chỉ muốn một cuộc sống bình lặng trồng rau mà thôi. Ta sẽ bảo vệ bí mật này cho huynh."

Lý Trưởng Lão cũng vỗ ngực cam đoan: "Yên tâm, lão phu sẽ nói với bọn họ là… là do Tổ sư gia của Thanh Vân Tông hiển linh! Đúng, chính là như vậy!"

Diệp Phi lúc này mới thực sự nhẹ nhõm. Hắn cầm chiếc cuốc gỉ lên, quay lại luống rau cải, bắt đầu xới đất như chưa từng có cuộc xâm lăng nào xảy ra.

Trong khi đó, ở sâu trong vườn, một cây mầm vừa trồi lên sau cơn linh mưa. Nó lung linh lấp lánh, mang theo hơi thở của một loại quy luật mới. Đó chính là phần thưởng mà Hệ thống vừa trao tặng cho Diệp Phi vì hành động "tưới nước đuổi bụi" vừa rồi.

*Chúc mừng túc chủ hoàn thành 'Lễ rửa tội ma tộc', trồng thành công 'Thiên Linh Đậu Thần'. Phần thưởng: 50.000 năm thọ nguyên, 1.000 điểm Thuộc tính Phòng Ngự.*

Diệp Phi liếc qua bảng thuộc tính, khẽ thở dài: "Haiz, thọ nguyên nhiều thế này thì chết làm sao được? Lại tăng phòng ngự… Chẳng lẽ thế giới này nguy hiểm đến mức mình phải mạnh như cái mai rùa mới sống nổi sao?"

Đêm hôm đó, trong khi toàn bộ Thương Lam Giới đang xôn xao về việc Ma Đế bị đánh trọng thương bởi một thứ "vật thể lạ xù xì" từ Thanh Vân Tông phát ra, thì tại Dược viên số 9, Diệp Phi đang ngồi bên nồi canh rau thơm lừng, cùng Tô Thanh Tuyết và Lý Trưởng Lão thưởng thức bữa tối.

"Nào, ăn đi, rau nhà tự trồng, không hóa chất, tốt cho sức khỏe lắm!" Diệp Phi nhiệt tình mời mọc.

Lý Trưởng Lão cầm bát canh, nhìn cọng hành nổi bên trên mà nước mắt lưng tròng. Đây không phải là canh, đây là linh dược chấn động bát hoang a!

Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi đang hì hục nhai củ cải một cách chất phác, thầm nghĩ: *Thế giới này dù có sụp đổ, chỉ cần ở cạnh vườn rau này, có lẽ cũng chẳng sao cả.*

Ngoài cửa, Nhị Cẩu nằm phủ phục, đôi mắt sáng rực nhìn về hướng Ma giới, tự lẩm bẩm trong lòng: *Tên Ma Đế kia, tay trái của ngươi chắc là ngon lắm, lần sau nếu dám đến phá giấc ngủ của lão tử, lão tử sẽ không chỉ để chủ nhân ném khoai tây thôi đâu.*

Một đêm thanh bình lại trôi qua, ít nhất là trong mắt Diệp Phi – người nông dân nhút nhát nhất lịch sử tu tiên.

Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua sương mù, Diệp Phi đã cầm cuốc đứng giữa vườn.

Hắn bói quẻ đầu tiên trong ngày.

"Trung cát."

Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm: "May quá, hôm nay bình yên. Chỉ cần không ai tới tìm tôi trồng rau là tốt rồi."

Nhưng hắn vừa dứt lời, từ ngoài thung lũng đã vang lên tiếng gọi của hàng chục người: "Vị Tiền bối ẩn thế ở đây, chúng tôi đến xin làm tạp dịch trồng rau ạ!"

Diệp Phi khựng lại, mặt tái mét: "Chạy! Nhị Cẩu, chúng ta dọn nhà ngay lập tức! Có kẻ thù đuổi đến nơi rồi!"

Nhị Cẩu: "…"

(Hết chương 147)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8