Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 172: ** Diệp Phi thu phục Tiên Đế làm… bù nhìn đuổi quạ
**CHƯƠNG 172: DIỆP PHI THU PHỤC TIÊN ĐẾ LÀM… BÙ NHÌN ĐUỔI QUẠ**
Khói bụi từ cú vung cuốc của Diệp Phi dần tản đi, để lại một bầu không khí im lặng đến đáng sợ.
Dưới đáy một cái hố sâu hình tròn hoàn mỹ — tác phẩm của một cú xới đất “nhẹ nhàng” — Cửu U Tiên Đế, kẻ vừa mới hô mưa gọi gió, muốn luyện hóa cả Thương Lam Giới, lúc này đang nằm thẳng cẳng. Toàn thân bộ tiên bào rách rưới như xơ mướp, đầu tóc rối bù, khuôn mặt vốn dĩ uy nghiêm giờ đây dính đầy bùn đất và phân bón hữu cơ mà Diệp Phi vừa rải lúc sáng.
Linh khí trong cơ thể lão, thứ vốn dĩ mênh mông như biển cả, giờ đây bị một sức mạnh thâm trầm và quỷ dị đóng băng hoàn toàn. Mọi quy tắc, mọi pháp tắc mà lão lĩnh ngộ suốt vạn năm qua, trước mặt cái cuốc gỉ kia, chẳng khác nào mấy cộng rơm khô bị quét sạch.
Diệp Phi đứng bên trên miệng hố, tay chống cuốc, mồ hôi nhễ nhại lau trán, lẩm bẩm:
– Haiz, đúng là cái ngữ phá hoại. Ta đã bảo là đừng có bay nhảy trên ruộng của ta mà không nghe. Giờ thì hay rồi, luống rau muống chuẩn bị thu hoạch bị ngươi đè bẹp dí. Ngươi có biết ta phải tưới bao nhiêu thùng nước Cam Lộ mới nuôi được chúng không hả?
Lãnh Vô Nhai — vị Tiên Đế lừng lẫy phương trời — run rẩy chống tay định ngồi dậy, nhưng vừa động đậy, một cơn đau xé lòng từ linh hồn truyền tới. Lão kinh hoàng nhận ra, không chỉ tu vi bị phong ấn, mà ngay cả "Đế cốt" bất tử của mình cũng bị cú vung cuốc kia chấn cho nứt nẻ.
– Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? – Lãnh Vô Nhai thều thào, đôi mắt chứa đầy sự tuyệt vọng và không cam lòng. – Tại sao một kẻ có tu vi Luyện Khí tầng 3… lại có thể…
Diệp Phi thở dài, nhìn Nhị Cẩu đang lững thững đi tới:
– Nhị Cẩu, ngươi xem. Lại thêm một kẻ phát điên vì tu luyện quá độ. Cứ mở mồm ra là "Tiên Đế", "thống trị". Thế gian này sao lắm người không thực tế thế nhỉ? Có sức lực ấy, sao không đi thâm canh tăng năng suất, cứu đói phàm nhân có phải tốt không?
Nhị Cẩu nhe răng, sủa nhẹ một tiếng đầy khinh bỉ, sau đó giơ chân sau lên, nhắm ngay cạnh đầu Lãnh Vô Nhai mà làm một bãi.
Lãnh Vô Nhai trừng mắt, uất ức đến mức muốn hộc máu chết ngay tại chỗ. Đường đường là Tiên Đế, lại bị một con chó vàng gầy gò sỉ nhục như vậy! Thế nhưng, khi hơi thở của con chó kia vô tình lướt qua, lão lại rùng mình. Đó là khí tức của… Thôn Phệ Thần Thú thời Thái Cổ?
– Thôi nào Nhị Cẩu, không được mất vệ sinh thế. – Diệp Phi mắng nhẹ, rồi nhìn xuống Lãnh Vô Nhai. – Này vị đạo hữu này, ngươi phá hỏng vườn rau của ta, theo quy tắc ở đây, ngươi phải bồi thường. Mà nhìn ngươi nghèo xơ nghèo xác thế này, chắc cũng chẳng có linh thạch.
Diệp Phi xoa cằm suy nghĩ. Bói một quẻ, hắn thấy hôm nay là ngày "Động thổ – Thu hoạch", quẻ tượng nói rằng "Của đi thay người, rác rưởi hóa bảo vật".
Hắn chợt nhớ ra mấy ngày gần đây, đám chim linh khứu trên núi Thanh Vân cứ hễ thấy vườn rau của hắn là lao xuống mổ trộm hạt giống. Mặc dù hắn đã đặt mấy trận pháp, nhưng lũ chim này dai như đỉa, mà hắn thì lại sợ sát sinh quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến nhân quả (thực chất là sợ mùi máu thu hút đám tu sĩ phiền phức).
– Được rồi! – Diệp Phi đập tay một cái. – Ngươi nhìn cũng cao ráo, đứng ở đây cũng khá oai phong. Chi bằng… làm bù nhìn đuổi quạ cho ta một thời gian đi. Khi nào tiền công đủ bù lại luống rau muống này, ta sẽ thả ngươi đi.
Lãnh Vô Nhai nghe xong, đầu óc quay cuồng:
– Bù… bù nhìn đuổi quạ? Ngươi bảo bản đế đi làm bù nhìn đuổi quạ? Ngươi có biết bản đế là ai không? Bản đế thống trị Cửu U, vạn tiên triều bái, một lời định sinh tử của mười vạn thế giới!
Diệp Phi ngoáy tai, vẻ mặt không kiên nhẫn:
– Biết rồi, biết rồi. "Tiên Đế" đúng không? Ở đây, cho dù ngươi là "Thiên Đế" đi chăng nữa thì hễ dẫm nát rau của ta đều phải đi làm thuê trừ nợ hết. Ngươi có đứng yên không, hay để ta dùng cuốc "xới" ngươi thêm một lần nữa cho tơi ra bón cây?
Nhìn chiếc cuốc gỉ đang phát ra những luồng khí tức tử vong mờ ảo, Lãnh Vô Nhai lập tức ngậm miệng. Lão cảm nhận được, nếu cái cuốc đó rơi xuống lần nữa, lão sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi luân hồi, ngay cả một hạt bụi cũng không còn.
– Ta… ta đứng. – Lãnh Vô Nhai nghiến răng nói ra hai chữ nhục nhã nhất cuộc đời mình.
– Ngoan! – Diệp Phi mỉm cười hiền hậu.
Hắn nhảy xuống hố, túm lấy cổ áo Tiên Đế kéo lên như kéo một bao tải khoai tây. Sau đó, Diệp Phi lấy từ trong túi trữ vật ra một bộ quần áo cũ kỹ, bạc màu, vứt cho lão.
– Thay cái bộ rách rưới này ra đi, nhìn kinh chết đi được. Để ta giúp ngươi tạo hình một chút cho giống bù nhìn chuyên nghiệp.
Nói đoạn, Diệp Phi lấy ra hai thanh tre già. Lãnh Vô Nhai nhìn thấy hai thanh tre đó thì suýt ngất. Đó không phải thanh tre bình thường, đó là hai nhánh của "Ngũ Hành Thần Thụ" đã tuyệt chủng từ kỷ Phấn Hồng, mỗi thanh đều nặng ngàn quân, chứa đựng lực lượng trấn áp không gian cực hạn!
Diệp Phi dựng hai thanh tre thành hình chữ thập, sau đó bắt Lãnh Vô Nhai đứng vào, dang hai tay ra.
– Đứng cho vững! – Diệp Phi cầm dây thừng bện bằng rơm (thực chất là gân của Rồng Tổ) buộc chặt tay chân Lãnh Vô Nhai vào thanh tre.
Lãnh Vô Nhai chỉ cảm thấy toàn bộ huyệt đạo bị khóa chặt, linh lực bị hút ra ngoài để duy trì một vòng sáng mờ ảo xung quanh cơ thể. Kỳ lạ thay, cái vòng sáng này không có tính tấn công, nhưng nó lại phát ra một thứ uy áp khiến lũ linh cầm, dị thú trong vòng trăm dặm khiếp sợ không dám nhìn về phía này.
Xong xuôi, Diệp Phi còn cẩn thận lấy một cái nón lá rách đội lên đầu Tiên Đế, kéo xuống che bớt khuôn mặt đang méo mó vì nhục nhã.
– Tuyệt vời! – Diệp Phi vỗ tay tán thưởng sản phẩm của mình. – Đúng là người đẹp vì lụa, lúa tốt nhờ phân, bù nhìn này nhìn có hồn hẳn. Nhị Cẩu, ngươi thấy sao?
Nhị Cẩu gâu gâu hai tiếng, đuôi ngoáy tít, ý bảo: "Rất được, trông rất ngu xuẩn".
Lúc này, từ phía con đường mòn dẫn vào thung lũng, Lý Trưởng Lão đang khật khưỡng vác một vò rượu đi tới. Vừa đi, lão vừa lẩm bẩm về một đoạn đạo kinh mới lĩnh hội được từ việc nhìn Diệp Phi xách nước.
Thế nhưng, khi vừa bước chân vào phạm vi vườn rau, Lý Trưởng Lão khựng lại. Toàn bộ lông tơ trên người lão dựng đứng lên. Một luồng uy áp đáng sợ, cổ xưa và đầy khí tức thượng giới từ đâu đó tỏa ra.
Lão nheo mắt nhìn về phía giữa ruộng hành. Ở đó, một con "bù nhìn" mới toanh đang đứng sừng sững.
– Diệp… Diệp tiểu hữu, con bù nhìn này ở đâu ra mà… nhìn lạ thế? – Lý Trưởng Lão run giọng hỏi, đôi mắt già nua cố gắng nhìn xuyên qua lớp nón lá.
Diệp Phi cười hì hì:
– À, lão Lý đấy à. Tiện tay nhặt được một tên lang thang định vào ăn trộm rau, ta bắt lão ta làm bù nhìn trả nợ đấy mà. Lão thấy thế nào? Trông có oai không?
Lý Trưởng Lão tiến lại gần thêm vài bước. Khi lão nhìn thấy đôi mắt rực lửa của Lãnh Vô Nhai đang trừng trừng nhìn mình dưới vành nón, và cảm nhận được quy luật "Cửu U" ẩn hiện trong đó, lão "bịch" một cái, quỳ sụp xuống đất, mồ hôi vã ra như tắm.
– Đây… đây không phải là người phàm! Đây là… khí tức của Tiên… – Lý Trưởng Lão lắp bắp không thành lời.
Lãnh Vô Nhai nhìn thấy có người nhận ra mình, trong lòng chợt nảy sinh hy vọng. "Mau, mau cứu bản đế! Ta sẽ cho ngươi vạn đời phú quý, cho ngươi thăng thiên thành tiên!" – Lão truyền âm trong đầu cho Lý Trưởng Lão.
Thế nhưng, Lý Trưởng Lão vốn là bậc thầy về "não bổ". Thấy "bù nhìn" phát ra uy áp và truyền âm, lão lập tức suy diễn theo hướng khác:
*Đợi đã… Diệp tiền bối bình thường vẫn hay bảo phải "Phản phác quy chân". Ngài ấy bắt một vị Tiên Đế về đứng đuổi quạ… Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là trong mắt tiền bối, Tiên Đế cũng chỉ như một đống cỏ khô! Ngài ấy đang dùng thân giáo để dạy mình: Tu vi cao đến đâu mà không có đạo tâm vững vàng, cũng chỉ xứng làm bù nhìn giữa ruộng đời! Đúng rồi, nhất định là như thế!*
Ánh mắt Lý Trưởng Lão từ kinh hãi chuyển sang sùng bái tột độ. Lão dập đầu về phía con bù nhìn (thực chất là về phía Diệp Phi đang đứng cạnh đó):
– Diệp tiền bối! Bài học hôm nay thật quá sâu sắc! Tiểu đệ đã hiểu, phù hoa danh lợi chỉ là mây khói, Tiên Đế hay phàm nhân, nếu không ích gì cho sự phát triển của vườn rau… à không, của nhân gian, thì cũng chỉ là vật trang trí mà thôi! Ngài bắt Tiên Đế làm bù nhìn, chính là muốn trấn áp những ý niệm tham lam, kiêu ngạo của thế gian này đúng không?
Diệp Phi ngẩn người, gãi gãi đầu:
– Hả? Lão Lý, lão lại uống quá chén à? Ta chỉ thấy lão ta cao lớn đứng đuổi quạ thì tiết kiệm được mấy hạt mầm thôi mà. Làm gì mà triết lý kinh thế?
– Vâng vâng, tiền bối khiêm tốn, tiểu đệ biết, tiểu đệ biết hết! – Lý Trưởng Lão đứng dậy, cung kính rót một chén rượu, đặt xuống dưới chân "con bù nhìn" Lãnh Vô Nhai. – Vị… "bù nhìn" đạo hữu này, ngươi cũng thật có phúc lớn khi được tiền bối chỉ điểm cho chỗ đứng này. Hãy cố gắng mà đuổi quạ cho tốt, biết đâu ngàn năm sau, ngươi lại ngộ ra chân lý đấy.
Lãnh Vô Nhai nghe xong, tức đến mức suýt chút nữa nổ tung tại chỗ. "Cái đồ già không biết nhìn người kia! Ngươi gọi ai là có phúc hả? Ngươi có tin khi bản đế thoát ra sẽ diệt cả tông môn nhà ngươi không?"
Nhưng đúng lúc đó, một con quạ linh (Linh Khứu) từ trên trời hạ xuống, nhắm ngay đỉnh nón của lão định đậu lên.
– Xoẹt!
Ánh mắt Lãnh Vô Nhai lóe lên một tia giết chóc. Uy áp Tiên Đế vô tình tràn ra. Con quạ chưa kịp chạm vào nón đã bị chấn thành một làn sương mù linh khí, tan biến vào đất, làm phân bón cho luống hành lá gần đó.
Hành lá vừa nhận được linh khí từ "máu quạ Tiên Đế", lập tức vươn dài thêm vài thốn, lá xanh mướt như ngọc lục bảo, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ làm sảng khoái cả một vùng.
Diệp Phi thấy thế thì mừng rỡ:
– Ô! Hiệu quả thật nhé! Lão bù nhìn này làm việc năng suất đấy. Mới đứng một tí mà đã có "linh phân" tự nhiên rồi. Lão Lý thấy không, đây mới là giá trị của lao động!
Diệp Phi vỗ vỗ vào vai Lãnh Vô Nhai (khiến xương vai lão rắc rắc muốn gãy):
– Cố gắng lên nhé. Làm tốt thì cuối ngày ta cho ăn một củ cà rốt. Cà rốt nhà ta tốt lắm, bổ mắt, bổ phổi, trị luôn cả bệnh hay nói sàm ngôn đấy.
Nói xong, Diệp Phi quay lưng đi tưới nước cho mấy gốc cà chua, miệng huýt sáo một bản nhạc quê hương vui nhộn.
Nhị Cẩu lừ đừ đi vòng quanh Lãnh Vô Nhai, rồi ghé tai lão thầm thì bằng một loại ngôn ngữ bí truyền mà chỉ có đẳng cấp cao nhất mới nghe được:
– Tiểu tử, biết điều thì cứ đứng đấy cho chắc. Chủ nhân nhà ta đang trong kỳ "Trải nghiệm hồng trần", nếu ngươi làm ngài ấy mất vui, ta sẽ đem hồn phách ngươi làm mồi cho lũ kiến trong vườn đấy. Tin ta đi, lũ kiến đó còn kinh khủng hơn Tiên Đế nhiều.
Lãnh Vô Nhai nhìn theo bóng lưng gầy yếu của Diệp Phi, rồi nhìn con chó vàng đang hăm dọa mình, cuối cùng là nhìn chén rượu rẻ tiền dưới chân. Lão cay đắng nhận ra, cái vườn rau này… thực sự không thuộc về cái thế giới mà lão biết.
Mọi thứ ở đây, từ củ hành, chén rượu đến con chó, đều mang hơi thở của một cái gì đó cao hơn cả "Thiên Đạo".
Và thế là, tại một thung lũng nhỏ bé của Thanh Vân Tông, có một cảnh tượng kỳ quái diễn ra mỗi ngày: Một thanh niên mặc áo vải hì hục cuốc đất, một ông lão trưởng lão đi theo nịnh nọt, một con chó nằm ngắm cảnh, và một vị Tiên Đế… đứng im như phỗng, trừng mắt đuổi mấy con chim ham ăn.
– Đời là thế… – Lãnh Vô Nhai thầm nghĩ, một giọt nước mắt Tiên Đế âm thầm chảy vào trong lòng.
Đột nhiên, lão ngửi thấy mùi hương tỏa ra từ luống cà rốt gần đó. Linh khí thanh khiết đến mức khó tin khiến vết nứt trên "Đế cốt" của lão bắt đầu có dấu hiệu khép lại một cách thần kỳ.
"Đợi đã… hình như đứng đây đuổi quạ… cũng không tệ lắm?"
Lãnh Vô Nhai bỗng nhiên nảy ra một suy nghĩ đáng sợ. Nếu lão cứ đứng đây lâu hơn một chút, hấp thụ linh khí tỏa ra từ đống phân bón và rau củ này, biết đâu lão sẽ đột phá lên cảnh giới mà hàng triệu năm qua chưa Tiên Đế nào chạm tới?
Thế là, khi một con quạ khác định bay qua, Lãnh Vô Nhai không những không xua đuổi bằng uy áp, mà còn… cố gắng dùng ý chí để "bắt" con quạ đó rụng xuống đúng vị trí gốc rau cần bón.
Diệp Phi từ xa nhìn lại, thấy con bù nhìn bắt đầu chủ động "làm việc", hài lòng gật đầu:
– Đúng là lao động cải tạo con người mà. Nhìn kìa, lão bù nhìn còn biết tối ưu hóa quy trình kìa!
Tiên giới sắp tới sẽ dậy sóng vì sự biến mất của Cửu U Tiên Đế, nhưng ở đây, chỉ có một "lão bù nhìn" đang nỗ lực hết mình vì sự nghiệp… trồng cà rốt của Diệp Phi.