Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 181: ** Sự xuất hiện của \”Kẻ hủy diệt hư không\”
**CHƯƠNG 181: SỰ XUẤT HIỆN CỦA "KẺ HỦY DIỆT HƯ KHÔNG"**
Sáng sớm, sương mù trên đỉnh Thanh Vân còn chưa tan hẳn, tiếng chim chóc líu lo đã bị cắt ngang bởi một tiếng nấc dài của chiếc cửa gỗ cũ kỹ.
Diệp Phi bước ra khỏi gian nhà tranh, vươn vai một cái thật dài, xương cốt phát ra những tiếng "răng rắc" giòn tan. Hắn như thường lệ, việc đầu tiên sau khi ngủ dậy không phải là nạp khí luyện công, mà là rút từ trong tay áo ra một cái đĩa sành đen bóng, gieo ba đồng tiền cổ xuống đất.
"Cạch… cạch… cạch…"
Đồng tiền xoay tròn trên mặt đất nện rồi dừng lại. Diệp Phi nhìn chằm chằm vào quẻ tượng, chân mày hơi nhướng lên, sau đó lầm bầm:
"Quẻ Hạ Hạ? Hung sát hướng Đông Bắc, thiên địa biến sắc, máu nhuộm sơn hà? Haiz, thảo nào sáng nay mí mắt phải cứ giật liên hồi. Xem ra hôm nay không nên ra khỏi cổng vườn rồi."
Hắn lẩm bẩm tự nhủ, trong đầu đã bắt đầu vận hành "Kế hoạch ẩn nấp số 109". Theo kinh nghiệm mười năm xuyên không của hắn, quẻ tượng báo điềm hung thường là do có đại năng nào đó đánh nhau ở gần đây, hoặc có thiên tài nào đó sắp phá hủy tông môn. Đối với một "cẩu nhân" lấy trồng rau làm bản mệnh như hắn, việc tốt nhất lúc này là tăng cường trận pháp phòng thủ và… đào sâu thêm cái hầm trú ẩn.
"Nhị Cẩu! Đừng có nằm đó giả chết nữa, dậy giúp ta gia cố lại cái hàng rào."
Dưới gốc cây Linh thụ già nua, một con chó vàng gầy giơ xương lười biếng mở một con mắt ra, nhìn chủ nhân mình bằng ánh mắt đầy khinh bỉ. Nó khẽ vẫy cái đuôi ngắn ngủn, miệng phát ra tiếng gầm gừ như đang phàn nàn, nhưng cuối cùng vẫn lững thững đứng dậy, lê cái thân mình chậm chạp về phía hàng rào tre.
Ít ai biết rằng, cái con chó trông như sắp chết đói này vừa mới tối qua thôi đã lẻn vào cấm địa sau núi của Thanh Vân Tông, nuốt chửng một con Hỏa Kỳ Lân ba nghìn năm tuổi chỉ vì muốn tìm cái gì đó "hơi ấm bụng" để lót dạ.
Diệp Phi cầm chiếc cuốc gỉ sét bên vách tường, thong thả đi ra luống rau cải. Với hắn, mỗi cây rau đều là tâm huyết, là điểm thuộc tính, và cũng là "tuổi thọ" quý giá. Hệ thống Thần Nông Bất Tử trong đầu hắn vẫn đang hiện lên những dòng chữ xanh nhạt: *[Cải bắp Kim Cương: Độ trưởng thành 99%. Thu hoạch sẽ nhận được 10 điểm Thuộc tính Cơ thể và 5 năm tuổi thọ].*
Đúng lúc Diệp Phi đang giơ cuốc định xới đất, bầu trời phía trên Thanh Vân Tông đột nhiên xảy ra dị biến.
"Oanh!"
Một tiếng nổ chấn động thiên địa vang lên, âm thanh ấy không giống tiếng sấm sét thông thường, mà giống như tiếng một tấm kính khổng lồ bị búa tạ đập vỡ. Không gian phía trên không trung vỡ nát, những vết nứt đen ngòm như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm trên bầu trời xanh thẳm.
Từ trong vết nứt ấy, một luồng hắc khí nồng nặc mùi hôi thối và hủy diệt tràn ra, che lấp cả ánh mặt trời ban mai. Toàn bộ Thương Lam Giới dường như nín thở. Tại các siêu cấp tông môn ở Trung Châu, những lão quái vật đang bế quan hàng ngàn năm đồng loạt mở mắt, trong ánh mắt hiện rõ sự kinh hoàng tột độ.
"Đó là… Hư Không liệt phùng? Kẻ hủy diệt đã đến?"
Lúc này, phía trên đỉnh núi Thanh Vân, một bóng người to lớn từ trong làn hắc khí dần hiện rõ. Hắn cao tới ba trượng, khoác lên mình bộ giáp đen rỉ sét nhưng tỏa ra áp lực khiến không gian xung quanh méo mó. Giữa trán hắn có một con mắt đỏ ngầu, không có con ngươi, chỉ có một luồng sáng hủy diệt xoay tròn.
Kẻ hủy diệt Hư Không — một chủng tộc tồn tại bên ngoài quy luật của vạn giới, chuyên đi săn lùng những thế giới đang ở thời kỳ Pháp mạt để nuốt chửng những tàn dư linh khí cuối cùng.
"Hóa ra là một phế giới." Hắn cất tiếng nói, giọng âm trầm như tiếng hai miếng kim loại cọ sát vào nhau. "Linh khí khô cạn đến mức này, ngay cả vị cũng không có. Nhưng dù sao cũng là thức ăn, hãy để ta bắt đầu từ tông môn nhỏ bé này vậy."
Hắn giơ tay lên, một quả cầu hắc ám tích tụ lại, chuẩn bị giáng xuống quét sạch toàn bộ Thanh Vân Tông. Áp lực khổng lồ từ trên cao đè xuống khiến các đệ tử ngoại môn của phái Thanh Vân bắt đầu nôn ra máu, quỳ sụp xuống đất.
"Chạy mau! Địch tập kích!" Tiếng gào thét thất thanh vang lên khắp nơi, nhưng trong mắt Kẻ hủy diệt Hư Không, những kẻ này chỉ là kiến cỏ đang giãy chết.
Dưới thung lũng, Diệp Phi đang đứng khom lưng bỗng khựng lại. Hắn nheo mắt nhìn lên bầu trời đen kịt, mặt lộ vẻ vô cùng khó coi.
"Mẹ kiếp, quẻ Hạ Hạ hóa ra là cái này sao? Cái tên đen sì trên kia là ai? Hắn muốn ném bom nguyên tử vào nhà ta chắc?"
Diệp Phi nhìn luồng hắc khí đang lan tỏa xuống, lòng đau như cắt khi thấy mấy cây hành lá quý giá của mình bị luồng gió lạnh thấu xương làm cho héo rũ. Với hắn, kẻ nào đụng đến tu vi của hắn có thể bỏ qua, nhưng kẻ nào làm hỏng vườn rau của hắn thì chính là kẻ thù không đội trời chung.
"Nhị Cẩu, nhìn cái gì mà nhìn? Trận pháp đâu? Mở lên!" Diệp Phi quát khẽ.
Con chó vàng "ừ hừ" một tiếng, bàn chân trước khẽ chạm xuống đất.
Ngay lập tức, xung quanh vườn rau, tám chiếc cọc tre dùng để dựng giàn mướp đột nhiên phát ra những luồng sáng mờ nhạt. Những luồng sáng này trông thì có vẻ yếu ớt, nhưng khi chúng đan xen vào nhau lại tạo thành một tầng màn chắn vô hình bao phủ toàn bộ thung lũng.
Hắc khí từ trên cao đổ xuống chạm vào tầng màn chắn này liền bị hóa giải hoàn toàn, tan biến như khói gặp gió lớn.
Cùng lúc đó, Lý Trưởng Lão — lão hàng xóm "não bổ" chuyên nghiệp — đang chạy thục mạng từ sườn núi xuống. Lão thấy toàn bộ tông môn lâm vào đại nạn, việc đầu tiên lão nghĩ đến không phải là báo cáo Tông chủ, mà là tìm đến Diệp Phi "cầu cứu" (thực chất là đi ăn ké trận pháp phòng ngự).
Lão vừa lao vào hàng rào vườn rau thì thấy Diệp Phi đang cầm chiếc bình tưới nước hậm hực hắt nước ra xung quanh.
"Diệp tiểu hữu! Đại sự không hay rồi! Hư Không Thần Ma hạ phàm, Thanh Vân Tông sắp tan thành mây khói rồi! Ngươi… ngươi vẫn còn tâm trạng tưới rau sao?" Lý Trưởng Lão thở hồng hộc, chỉ tay lên bầu trời đen kịt.
Diệp Phi hừ một tiếng, vẫn tiếp tục công việc của mình: "Lão Lý, ta đã bảo lão rồi, bình tĩnh là đạo của người tu hành. Cái gã đen thui trên kia chắc chỉ là một tu sĩ ma đạo nào đó đang biểu diễn pháp thuật thôi. Nhìn xem, hắn làm tro bụi bay đầy vườn rau của ta rồi này."
Lý Trưởng Lão nhìn theo tay Diệp Phi, sau đó nhìn lên Kẻ hủy diệt Hư Không trên không trung. Lão bỗng sững sờ.
Dưới cái nhìn của lão, Kẻ hủy diệt kia đúng là rất mạnh, áp lực bao trùm cả vạn dặm. Nhưng kỳ lạ thay, khi những luồng hắc khí hung hiểm nhất chuẩn bị chạm đến hàng rào của Diệp Phi, chúng lại tự động lệch đi hướng khác, như thể đang né tránh một cái hố sâu không đáy.
Lý Trưởng Lão lại liếc nhìn bình tưới nước trong tay Diệp Phi. Nước từ trong bình chảy ra không phải là nước bình thường, mà là từng giọt "Cam Lộ Linh Dịch" đậm đặc đến mức hóa lỏng. Mỗi giọt rơi xuống đất đều khiến một cành cây hành lá run rẩy, tỏa ra kiếm ý ngút trời.
*“Đúng rồi! Ta hiểu rồi!”* Lý Trưởng Lão mắt sáng rực lên, tự mình suy diễn: *“Diệp tiểu hữu không phải là không sợ, mà là hắn hoàn toàn không coi cái thứ Thần Ma kia ra gì! Hắn tưới nước chính là đang nuôi dưỡng kiếm khí từ trong mầm rau. Mỗi hành động của hắn đều là một lần bố trí sát cục chống lại thiên hạ! Thần nhân, quả là thần nhân!”*
Trên không trung, Kẻ hủy diệt Hư Không bỗng khựng lại. Con mắt thứ ba của hắn xoay chuyển liên tục, tập trung vào thung lũng hẻo lánh dưới chân mình.
"Kỳ quái… Tại sao chỗ đó lại có linh khí tinh khiết đến vậy? Chẳng lẽ đây là trung tâm của phế giới này?"
Hắn liếm môi, tham lam nổi lên. Hắn không ném quả cầu hắc ám vào điện chính của Thanh Vân Tông nữa, mà thay vào đó, hắn điều khiển bản thể khổng lồ hạ dần xuống thung lũng của Diệp Phi.
Áp lực tăng lên gấp bội. Không khí trở nên đặc quánh như chì.
Diệp Phi thấy cái bóng đen khổng lồ càng lúc càng gần, che hết cả nắng, thì rốt cuộc cũng hết kiên nhẫn. Hắn để ý thấy một củ khoai tây mà mình định thu hoạch vào ngày mai bị áp lực của kẻ kia ép cho lún sâu xuống đất.
"Cái đồ to xác này, thật là không biết lễ phép! Muốn xuống thì xuống chỗ khác, ai cho ngươi hạ cánh xuống vườn nhà ta?"
Diệp Phi tiện tay nhặt một củ khoai tây có vẻ ngoài hơi xỉn màu dưới đất lên — đây là loại khoai tây mà hắn coi là "phế phẩm" vì nó chứa quá nhiều thuộc tính "Nổ", ăn vào rất dễ đau bụng. Hắn lẩm bẩm:
"Rác rưởi thì nên vứt đi. Coi như cho ngươi cái thứ này để cút đi chỗ khác cho rảnh nợ."
Nói rồi, Diệp Phi dùng lực của một "phàm nhân" luyện khí tầng ba, tùy ý ném củ khoai tây lên trời.
Lý Trưởng Lão đứng cạnh bên trợn tròn mắt. Trong mắt lão, củ khoai tây ấy khi rời khỏi tay Diệp Phi không còn là khoai tây nữa. Nó xé toạc không gian, mang theo một quy luật của đại đạo hỏa hệ, quấn quanh nó là hàng vạn phù văn vàng kim mà chỉ những kẻ chạm đến cảnh giới Tiên mới có thể nhìn thấy.
"Vèo—!"
Củ khoai tây bay với tốc độ nhanh đến mức Kẻ hủy diệt Hư Không còn chưa kịp phản ứng. Khi hắn thấy một vật thể lạ hình tròn, màu nâu nhạt đang bay thẳng về phía mình, hắn chỉ hừ lạnh một tiếng khinh miệt.
"Phàm vật mà đòi chống lại Hư Không?"
Hắn đưa bàn tay to lớn bọc giáp đen định bóp nát vật đó.
Nhưng ngay khi tay hắn vừa chạm vào củ khoai tây…
"BÙM!"
Một tiếng nổ khủng khiếp vạn lần so với tiếng nổ không gian lúc đầu vang lên. Một quầng sáng màu cam rực rỡ bùng phát giữa bầu trời, rực rỡ hơn cả mười mặt trời cộng lại. Một cơn sóng thần bằng năng lượng hỏa hệ tinh thuần quét qua, đốt cháy hoàn toàn làn hắc khí của Hư Không.
"Aaaaaaa!"
Tiếng gào thét thảm thiết vang lên từ phía Kẻ hủy diệt. Hắn kinh hoàng nhận ra rằng, loại lửa này không phải là phàm hỏa, mà là Thái Cổ Thần Hỏa có thể thiêu rụi cả linh hồn hư không của hắn. Một nửa thân hình khổng lồ của hắn bị thổi bay ngay lập tức. Giáp đen rỉ sét vỡ vụn thành tro bụi.
Kẻ hủy diệt Hư Không lúc này không còn vẻ kiêu ngạo nào nữa. Con mắt giữa trán hắn nứt toác, nhìn chằm chằm xuống thung lũng với sự sợ hãi tột cùng.
"Đây… đây là nơi nào? Tại sao một phế giới lại có tồn tại đáng sợ như thế? Một củ… một củ củ rễ của phàm nhân mà lại mang sức mạnh của Tiên Đế?"
Hắn không dám ở lại dù chỉ một giây, vội vàng đốt cháy chút tinh huyết còn sót lại, hóa thành một luồng sáng hắc ám lao thẳng về phía vết nứt không gian ban đầu, chạy trốn thục mạng. Hắn thề rằng từ nay về sau, nếu có đi qua cái hệ sao này, hắn nhất định sẽ đi vòng xa vạn dặm.
Trên mặt đất, mọi đệ tử Thanh Vân Tông đang quỳ lạy chờ chết bỗng thấy bầu trời bừng sáng, rồi tên Thần Ma đáng sợ kia biến mất như chưa từng tồn tại. Toàn bộ hắc khí tiêu tan, nắng ấm lại chan hòa.
"Thắng… thắng rồi?"
"Có đại năng phương nào ra tay cứu giúp Thanh Vân Tông?"
Tông chủ Thanh Vân Tông từ trên điện cao nhất lao ra, nhìn chằm chằm về hướng thung lũng của Diệp Phi, môi run rẩy: "Đó là… kiếm khí sao? Hay là pháp bảo? Thật là một đòn kinh thiên động địa!"
Tại vườn rau, Diệp Phi phủi phủi bàn tay dính bụi đất, miệng làu bàu:
"Tốn mất một củ khoai tây. Haiz, cái tên này đúng là điềm hung mà quẻ bói nói đến. May mà ta nhanh trí ném rác vào hắn, chứ để hắn hạ xuống đây chắc nát hết đống cải bắp mất."
Hắn quay lại nhìn Lý Trưởng Lão đang đứng như hóa đá, khẽ cười: "Lão Lý, lão thấy pháp thuật 'ném rác' của ta thế nào? Cái tên kia chắc thấy bẩn quá nên chạy mất rồi."
Lý Trưởng Lão nuốt một ngụm nước bọt cái "ực", trong lòng gào thét: *“Ném rác? Ngài vừa dùng một củ khoai tây đánh tan một tồn tại có thể hủy diệt cả một giới, rồi ngài gọi đó là ném rác? Diệp lão đệ, ngài thực sự định lừa lão già này đến chết mới thôi sao?”*
Dù trong lòng dậy sóng, nhưng lão vẫn nở một nụ cười nịnh nọt, giọng run rẩy: "Tiểu hữu quả nhiên cao minh… thuật 'né bẩn' của ngươi đúng là đỉnh cao của tu hành. Lão hủ bái phục!"
Lúc này, Tô Thanh Tuyết cũng từ trong gian nhà gỗ bước ra, trên tay cầm một chiếc khăn tay nhỏ. Cô nàng vừa mới ngủ dậy, thấy khung cảnh thanh bình như cũ thì có chút ngơ ngác:
"Diệp Phi, vừa rồi có chuyện gì sao? Em nghe thấy tiếng nổ lớn lắm."
Diệp Phi lập tức thay đổi vẻ mặt hậm hực thành nụ cười hiền lành: "À, không có gì đâu. Chỉ là một con chim lớn lạ mặt bay ngang qua, Nhị Cẩu không thích nó nên nó… sợ quá chạy mất rồi. Em vào nấu cơm đi, hôm nay ta sẽ thu hoạch Cải bắp Kim Cương nấu canh."
Nhị Cẩu đứng bên cạnh nghe chủ nhân "đổ vỏ" lên đầu mình thì khẽ rên một tiếng đầy oan ức. Nhưng khi nghe thấy "Cải bắp Kim Cương", đôi tai của nó lập tức dựng đứng lên, lưỡi dài thò ra, vẫy đuôi rối rít.
Diệp Phi nhặt chiếc cuốc gỉ lên, tiếp tục tiến về phía luống rau. Hắn thầm kiểm tra hệ thống:
*[Thông báo: Kẻ hủy diệt Hư Không đã bị xua đuổi. Danh tiếng 'Ẩn sĩ trồng rau' thăng cấp. Phần thưởng: Hạt giống 'Ớt Cay Vạn Giới' (Lưu ý: Ném ra có sức công phá tương đương một vụ nổ thiên thạch)].*
Hắn khẽ thở phào. Đối với hắn, xua đuổi được một tên phiền phức chỉ bằng một củ khoai tây hỏng đã là một sự lãng phí rồi. Lần sau nếu có ai tìm đến, hắn nghĩ mình nên thử dùng hạt tiêu xem sao.
Nắng vàng lại trải dài trên thung lũng. Sự kinh hoàng vừa rồi như một cơn gió thoáng qua, không để lại dấu vết gì trong tâm trí kẻ "cẩu" nhất thế gian này. Thương Lam Giới vừa thoát khỏi một đại kiếp, nhưng kẻ cứu tinh lại đang hì hục bón phân, còn vị Trưởng lão đứng cạnh thì đang bắt đầu soạn thảo một bộ công pháp mới có tên là "Thần Khoai Tây Phá Không Thuật".
Cuộc sống điền văn ở Thanh Vân Tông, xem ra vẫn còn yên bình lắm.