Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 182: ** Chúng ăn mòn thực tại
**CHƯƠNG 182: CHÚNG ĂN MÒN THỰC TẠI**
Thanh Vân Tông, ngoại môn dược viên.
Ánh ban mai lười biếng xuyên qua lớp sương mù dày đặc vốn được bao phủ bởi “Thập Bát Đại Trận Ngụy Trang” của Diệp Phi. Đối với đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông, thung lũng này là một nơi linh khí cằn cỗi, chim không buồn hót, chó không buồn ị. Nhưng bên trong lớp màn che mắt ấy, lại là một thiên đường mà bất kỳ Tiên Đế nào nhìn thấy cũng phải phát điên.
“Cạch.”
Tiếng cửa gỗ vang lên khô khốc. Diệp Phi bước ra, trên tay cầm một chiếc muỗng gỗ, vẻ mặt tràn đầy sự thận trọng. Việc đầu tiên hắn làm không phải là hít thở không khí trong lành, mà là rút ra ba đồng xu đồng rỉ sét, lầm rầm khấn vái rồi tung lên không trung.
“Cạch, cạch, cạch.”
Ba đồng xu rơi xuống một phiến đá nhẵn thín. Diệp Phi liếc mắt nhìn, đồng tử co rụt lại, sống lưng lạnh toát.
“Đại hung… Lại là Đại hung? Mà còn là Tử Quẻ trong Đại hung?”
Diệp Phi hít một hơi lạnh, lập tức lùi lại ba bước, tay trái đã đặt sẵn lên chiếc túi trữ vật chứa 300 lá bùa Độn Thổ cực phẩm, tay phải nắm chặt cái cuốc gỉ. Hắn lẩm bẩm:
“Mười năm nay, dù có thiên tai hay địch tập, quẻ của ta tối đa cũng chỉ là Trung Cát. Hôm qua vừa mới ném củ khoai tây đuổi một thứ không rõ lai lịch, hôm nay đã nhảy vọt lên Tử Quẻ? Chẳng lẽ kẻ thù của cái tên Tiên Đế nhọ nhem kia tìm đến rồi?”
Diệp Phi nhìn quanh. Cảnh vật vẫn yên bình. Nhị Cẩu đang nằm bò dưới gốc cây Ngô Đồng vạn năm (mà Diệp Phi luôn bảo đó là cây củi khô), cái đuôi vàng gầy gò của nó thi thoảng quất một cái vào không khí để đuổi ruồi. Tô Thanh Tuyết thì đang ở trong bếp, khói xanh lượn lờ, mùi cháo linh mễ thanh khiết thoang thoảng.
Nhưng linh cảm của một kẻ chuyên “cẩu” hơn mười năm mách bảo hắn có gì đó không ổn.
Diệp Phi bước chậm lại, hắn cúi người sát đất, nhìn vào luống Rau Cải Kim Cương. Bỗng nhiên, hắn phát hiện ra một điều đáng sợ. Ở rìa của vườn rau, ngay dưới gốc hàng rào tre mà hắn vốn tự hào là “bất khả xâm phạm”, có một mảng đất đang dần mất đi màu sắc.
Nó không phải là khô héo, cũng không phải bị thối rữa. Nó đang biến mất.
Theo đúng nghĩa đen, một mảng không gian nhỏ chừng bao diêm đang chuyển sang màu xám xịt của tro tàn, sau đó nứt vỡ ra như một tấm gương bị đập, để lộ ra những mảng hư vô tối tăm bên dưới. Từ trong vết nứt ấy, những sợi tơ màu đen nhạt li ti như những con giòi đang bò ra, chúng gặm nhấm vào thực tại, ăn mòn cả ánh sáng lẫn linh khí chung quanh.
“Cái gì đây? Sâu đục thân à? Hay là nấm mốc biến dị?”
Diệp Phi mồ hôi hột chảy ròng ròng. Hắn không hề biết rằng, thứ hắn đang gọi là “sâu đục thân” chính là Thực Thực Trùng – loại sinh vật sinh ra từ khe nứt hư không, chuyên ăn mòn trật tự thực tại. Một con có thể nuốt chửng một tòa thành, một đàn có thể khiến một tiểu thế giới sụp đổ thành hư vô.
“Gâu!”
Nhị Cẩu đột nhiên đứng dậy. Đôi mắt vàng đục ngầu của nó nheo lại, một tia hung quang chợt lóe rồi biến mất trong cái vẻ gầy gò ốm yếu thường ngày. Nó nhìn chăm chằm vào những sợi tơ đen đó, trong lòng khinh bỉ: *“Đám rác rưởi hư không này ở đâu ra mà dám đến vườn rau của chủ nhân quấy rối? Để ta nhịn được, nhưng cái dạ dày của ta không nhịn được.”*
Tuy nhiên, thấy Diệp Phi đang cầm cuốc run rẩy, Nhị Cẩu lại nằm xuống, ra vẻ sợ hãi rúc đầu vào giữa hai chân, giả vờ như một con chó đếch biết gì. Nó biết rõ tính nết của chủ nhân, nếu nó bộc lộ bản lĩnh bây giờ, Diệp Phi chắc chắn sẽ nghi ngờ nó là nội gián rồi ném nó ra ngoài để tránh phiền phức.
Đúng lúc này, từ xa có tiếng bước chân lảo đảo.
“Diệp tiểu hữu! Diệp lão đệ! Ngươi có nhà không? Ta đem rượu đến đây!”
Lý Trưởng lão – chuyên gia “não bổ” của Thanh Vân Tông, trên tay xách một bầu rượu, khuôn mặt đỏ gay vì say, khật khưỡng đi tới hàng rào tre. Nhưng vừa bước tới gần, hơi rượu trong người lão lập tức bay sạch. Lão trợn trừng mắt nhìn vào vết nứt màu xám ngay chân tường rào.
“Cái… cái này là…”
Lý Trưởng lão cảm thấy da đầu tê dại. Với nhãn lực của một tu sĩ Kim Đan kỳ (dù là Kim Đan cấp thấp nhất), lão có thể cảm nhận được một luồng khí tức tử vong và hư hoại cực kỳ khủng khiếp tỏa ra từ cái vết nứt bé tẹo kia. Không gian xung quanh nó đang run rẩy, quy luật thiên địa dường như đang bị một sức mạnh tà ác nào đó xóa sổ.
“Diệp tiểu hữu! Cẩn thận! Đó là Hư Không Phệ Hồn Tơ! Trời ạ, sao thứ này lại xuất hiện ở đây? Chúng ăn mòn thực tại, một khi chúng xuất hiện, chứng tỏ mảnh không gian này đã bị Thượng giới rác thải nhắm tới! Mau chạy đi!”
Lý Trưởng lão hét lên, định quay đầu bỏ chạy theo bản năng, nhưng bước chân lão bỗng khựng lại.
Lão nhìn thấy Diệp Phi.
Diệp Phi lúc này đang quỳ sụp xuống đất, tay cầm một chiếc bình tưới nước màu xanh lam cũ kỹ. Khuôn mặt Diệp Phi lộ rõ vẻ “hoảng loạn” (thực chất là lo lắng cho mớ rau).
“Lý lão ca, ông nói gì mà hư không phệ hồn gì đó? Đây rõ ràng là loại sâu bướm biến dị mà! Nhìn xem, chúng đang gặm nhấm mầm rau cải của tôi kìa!” Diệp Phi vừa nói vừa run, trong lòng chửi thầm hệ thống: *Mẹ kiếp, tu vi ta che giấu đến mức này rồi mà vẫn không yên sao?*
Lý Trưởng lão chết lặng. Sâu bướm? Ngươi gọi thứ có thể làm tan rã một tòa sơn mạch là sâu bướm?
Lão lại nhìn cái bình tưới nước trong tay Diệp Phi. Đó không phải bình thường. Từ miệng bình, những giọt nước long lanh như những viên trân châu tuyệt mỹ đang nhẹ nhàng rơi xuống. Mỗi giọt nước đều chứa đựng một sức sống mãnh liệt đến mức mắt thường cũng có thể thấy những bông hoa sen ảo ảnh nở rộ giữa không trung.
“Đó… đó là Cam Lộ Trường Sinh?” Lý Trưởng lão rên rỉ, “Một giọt có thể kéo dài thọ nguyên trăm năm, hóa giải mọi âm độc trên đời, mà ngươi… ngươi dùng nó để xịt sâu bọ?”
“Xì xì!”
Diệp Phi dứt khoát cầm bình tưới, bóp một phát thật mạnh vào luồng khí đen đang bò ra.
“Ta xịt! Ta xịt chết đám sâu bệnh này!”
“Bùm!”
Không có tiếng nổ long trời lở đất, chỉ có một luồng hào quang chí thuần chí thanh lan tỏa. Nước Cam Lộ vừa tiếp xúc với những sợi tơ đen hư không, chúng lập tức vang lên những tiếng rít thảm khốc giống như linh hồn bị thiêu đốt. Thực tế là, hàng triệu con quái vật hư không siêu vi đang dùng răng nanh gặm nhấm thế giới, dưới làn nước “diệt sâu” của Diệp Phi, đã bị hóa giải thành linh khí nguyên thủy nhất.
Vết nứt không gian bắt đầu khép lại dưới sức mạnh của sự sống vĩnh hằng. Mảng đất màu xám nhanh chóng lấy lại sức sống, cỏ xanh mọc lên chỉ trong nháy mắt.
Nhưng Diệp Phi vẫn chưa dừng lại. Hắn sợ sâu bệnh vẫn còn ẩn nấp, nên bắt đầu chạy quanh vườn rau, miệng lẩm bẩm: “Sợ quá, sợ quá, phải khử trùng cả vườn mới được! 108 phương án phòng dịch của mình không thể uổng phí!”
Hắn cầm bình nước “phun sương” khắp thung lũng.
Tại Thanh Vân Tông lúc này, tất cả trưởng lão và tông chủ đang bế quan bỗng nhiên đồng loạt mở mắt. Họ cảm thấy một luồng linh khí tinh khiết đến mức độ kinh hoàng, như thể một dòng sông tiên cấp vừa được đổ xuống đầu mình. Những xiềng xích tu vi vốn đã bế tắc hàng chục năm bỗng nhiên lỏng lẻo.
“Trời giáng điềm lành? Có vị đại năng nào đang bố thí tiên duyên cho Thanh Vân Tông sao?” Tông chủ Thanh Vân Tông hưng phấn đến mức suýt rơi xuống giường.
Trở lại vườn rau.
Lý Trưởng lão đứng ngây người như một pho tượng. Lão nhìn thấy những hạt sương bay lơ lửng, mỗi hạt đều là một vị linh dược thượng hạng. Lão hít một hơi, tu vi vốn dĩ ở Kim Đan tầng thứ nhất bỗng nhiên… “cạch” một tiếng, đột phá lên tầng hai.
“Hít một hơi thôi cũng đột phá?” Lý Trưởng lão nhìn bóng lưng đang “hoảng loạn” của Diệp Phi, trong lòng dâng lên một sự sùng bái tột độ.
*“Ta hiểu rồi! Diệp đạo hữu căn bản không phải đang xịt sâu. Ngài ấy đang sửa chữa thực tại! Những sợi tơ đen kia là do quy luật thiên địa bị hư tổn, ngài ấy dùng nước Cam Lộ để vá lại bầu trời và mặt đất của Thương Lam Giới này! Mỗi hành động của ngài ấy, mỗi giọt nước phun ra, đều chứa đựng quy luật kiến tạo thế giới!”*
Lý Trưởng lão lập tức quỳ sụp xuống, thành kính chắp tay: “Diệp lão đệ… không, Tiền bối! Tấm lòng từ bi cứu thế của ngài, lão hủ đời này khó quên!”
Diệp Phi đang mải mê phun nước, nghe thấy vậy thì suýt trượt chân ngã vào luống rau cải. Hắn quay đầu lại, nhìn lão già hàng xóm đang quỳ lạy mình, mặt đen lại như nhọ nồi:
“Lý lão ca, ông lại lên cơn sảng rượu đấy à? Tôi chỉ đang xịt sâu thôi! Mau đứng dậy đi, đừng có quỳ ở đó làm hỏng luống tỏi của tôi!”
Diệp Phi trong lòng than khổ: *Xong rồi, xong rồi! Lão già này nhìn thấy mình có nước tưới rau cao cấp, chắc chắn lão sẽ đi đồn khắp nơi. Phải làm sao đây? Có nên dùng thuốc mê cho lão quên sạch không? Hay là đào một cái hố sâu 500 mét chôn lão lại cho an toàn?*
Nhị Cẩu ở bên cạnh nhìn biểu cảm biến ảo của chủ nhân, thở dài một tiếng: *“Chủ nhân cái gì cũng tốt, chỉ có điều là mắc chứng ảo tưởng bị hại quá nặng. Để che giấu sức mạnh của mình, người định tiêu diệt cả cái chứng cứ sống là lão già nát rượu này sao?”*
Nhị Cẩu lười biếng liếc nhìn về phía chân trời. Nó cảm thấy có vài luồng hơi thở mạnh mẽ khác đang tiến về phía này. Có lẽ là do linh khí từ bình nước của Diệp Phi quá nồng đậm đã thu hút những “con ruồi” cấp cao của tu tiên giới.
“Gâu!” Nhị Cẩu đột ngột sủa một tiếng nhỏ, âm thanh mang theo một đạo sóng âm vô hình lan tỏa ra vạn dặm.
Mấy vị lão quái Nguyên Anh kỳ đang bay tới, vốn định tìm xem nguồn gốc của linh khí, bỗng nhiên cảm thấy linh hồn run rẩy, một cảm giác thiên địch áp chế từ linh hồn khiến họ ngã nhào khỏi phi kiếm, mặt mũi trắng bệch quay đầu bỏ chạy không dám ngoái đầu.
Diệp Phi nghe tiếng Nhị Cẩu sủa, càng lo lắng hơn: “Nhị Cẩu cũng phát hiện ra nguy hiểm sao? Chết tiệt, chẳng lẽ mớ nước xịt sâu này thực sự thu hút rắc rối? Không được, phải kích hoạt Trận Pháp Ngụy Trang cấp 2, không, cấp 10 mới được!”
Lúc này, Tô Thanh Tuyết bưng một bát cháo đi ra, thấy không khí căng thẳng thì ngây thơ hỏi:
“Mọi người làm sao vậy? Diệp Phi, sao anh lại cầm bình nước chạy khắp nơi thế?”
Diệp Phi thở hồng hộc, chỉ vào vệt không gian vừa được vá lại: “Tuyết Nhi, có sâu bệnh! Một loại sâu bệnh cực kỳ đáng sợ có màu đen li ti! Anh vừa mới dùng hết nửa bình nước dự phòng mới diệt sạch chúng. Từ giờ em ra vào phải cẩn thận, phải bước qua 49 lá bùa sát khuẩn này trước khi vào vườn nghe không?”
Tô Thanh Tuyết nhìn luống rau tươi tốt xanh mướt, chẳng thấy con sâu nào, nhưng cô vẫn gật đầu thật mạnh, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng: “Vâng, em nghe anh!”
Cô thầm nghĩ: *Diệp Phi quả nhiên là một người cẩn thận và có trách nhiệm với gia đình. Ngay cả sâu bướm nhỏ nhoi mà anh ấy cũng lo cho mình đến vậy.*
Lý Trưởng lão nghe cuộc đối thoại của hai người, khóe miệng giật giật.
Sâu bệnh đáng sợ? Bước qua 49 lá bùa sát khuẩn (thực chất là 49 đạo bùa chú Tịnh Hóa Thần Cấp)?
*“Diệp lão đệ, ngài thực sự là đệ nhất Cẩu trong thiên hạ!”* Lý Trưởng lão đứng dậy, nuốt một ngụm nước bọt, liếc nhìn cái bình nước của Diệp Phi rồi mặt dày nói:
“Diệp tiểu hữu, à không, lão đệ. Cái nước diệt sâu này… nếu dùng không hết, có thể cho ta xin một chén về để… ừm… diệt sâu trong phòng của ta không?”
Diệp Phi nghi ngờ nhìn Lý Trưởng lão. Lão già này tuy hơi điên nhưng cũng là người quen lâu năm. Thôi thì coi như hối lộ để lão ngậm miệng vậy.
“Đây, đổ vào bầu rượu của ông đi. Nhớ là chỉ để xịt sâu thôi nhé, uống vào là cháy ruột đấy!” Diệp Phi đổ một chút nước Cam Lộ vào bầu rượu của lão, lòng thầm xót: *Nửa chén này bằng mười năm tu luyện của một đệ tử bình thường chứ chẳng đùa, mong là lão không làm rơi.*
Lý Trưởng lão đón lấy bầu rượu mà tay run lẩy bẩy, như thể đang ôm lấy một tiểu thế giới. Lão vội vàng vẫy tay chào: “Ta đi trước! Ta về diệt sâu đây! Diệp lão đệ, ngài cứ tiếp tục ‘cẩu’ đi, lão hủ hiểu mà, lão hủ tuyệt đối không nói nửa lời!”
Nói đoạn, lão vắt chân lên cổ mà chạy, nhanh như một tia chớp đỏ.
Diệp Phi đứng đó, nhìn theo bóng lão, rồi lại nhìn cái vết nứt thực tại đã biến mất hoàn toàn. Hắn thở phào một cái, ném chiếc bình tưới nước sang một bên.
“Phù… Cuối cùng cũng yên tĩnh. Rau của ta, các con vất vả rồi.”
Hắn xoa xoa đầu một cây cải bắp. Nếu có vị tu sĩ đại năng nào ở đây, sẽ thấy dưới cái xoa tay đó, cây cải bắp bỗng nhiên nảy sinh ra một đạo “Linh trí”, suýt chút nữa thì hóa hình thành tinh.
Diệp Phi ngồi xuống ghế đá, nhìn bầu trời trong vắt, nhưng trong lòng vẫn âm thầm tính toán: *Tử Quẻ của hôm nay chắc chắn vẫn chưa kết thúc. Đám tơ đen này chỉ là mở đầu. Có lẽ là do ‘Thiên Địa Huyết Tế’ đang đến gần nên hàng rào thực tại mới lỏng lẻo. Ta phải trồng thêm một đợt ‘Ớt Cầu Vồng’ để làm vũ khí phòng thủ tầm xa mới được.*
Nhị Cẩu lười biếng nằm lại chỗ cũ. Nó thầm nghĩ: *Lão già Lý Trưởng lão kia về mà uống cái bầu nước đó thì chắc chắn sẽ đột phá Nguyên Anh trong vòng ba ngày. Lúc đó cái danh tiếng “Thung lũng ẩn sĩ” này làm sao mà giấu được nữa? Chủ nhân ơi là chủ nhân, người càng muốn cẩu, cái hào quang này nó càng chiếu vào đầu người thôi.*
Gió chiều thổi qua thung lũng, làm lay động hàng rào tre mà từng cây đều là “Trấn hồn mộc” vạn năm. Những hạt giống mới được Diệp Phi gieo xuống đang bắt đầu cựa mình dưới lòng đất, hấp thụ hơi ấm từ đống phân bón (vốn là di cốt của vài vị Ma tôn năm xưa đột nhập bị Nhị Cẩu cắn chết).
Thực tại vẫn tiếp tục bị ăn mòn ở đâu đó ngoài kia, nhưng ở đây, trong mảnh vườn nhỏ này, dường như cả vũ trụ đều phải cúi đầu im lặng. Vì nếu làm ồn, người thanh niên cầm cuốc kia sẽ coi bạn là “sâu bướm” và đem xịt bằng nước rửa chân của Tiên nữ mất thôi.
Đêm đó, Diệp Phi không ngủ. Hắn thức trắng đêm để chế tạo thêm 108 chiếc bẫy chuột bằng thép huyền tinh, đặt xung quanh vườn rau.
Hắn thầm thề: “Kẻ nào dám ăn mòn rau cải của ta, ta sẽ khiến kẻ đó biến mất khỏi thực tại này mãi mãi!”
Tại một chiều không gian sâu thẳm, một vị Thần Ma cổ đại vừa mới thò được một ngón tay qua khe nứt thực tại để vào Thương Lam Giới, bỗng nhiên “Ách” một tiếng, cảm thấy một lực lượng kinh hoàng nghiền nát ngón tay mình thành cát bụi.
Vị Thần Ma kia hoảng sợ rút lui, bịt kín khe nứt lại và thề: “Thế giới đó có quái vật! Đừng bao giờ chạm vào thực tại vùng Đông Hoang nữa!”
Mà “quái vật” trong miệng hắn, lúc này đang ngáp dài một cái, nhìn Nhị Cẩu nói: “Nhị Cẩu, ngày mai nhớ dậy sớm bới đất đấy, chúng ta chuẩn bị trồng khoai môn.”
Nhị Cẩu: “Gâu!” *(Được thôi, nhưng ta muốn ăn xương đùi Ma thần cơ!)*