Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 12: Vân Hiểu Nguyệt xuất hiện**
CHƯƠNG 12: MỘT NHÁNH HỒNG TRẦN, VẠN KIẾP LUÂN HỒI
Trong đại sảnh của Vạn Bảo Các, không khí dường như đông cứng lại. Ánh đèn dầu từ những ngọn đăng luân hỏa treo trên trần nhà tỏa ra một thứ ánh sáng vàng vọt, nhưng nó hoàn toàn bị lấn át bởi luồng linh khí thanh khiết, băng giá đang từ từ lan tỏa ra từ sau tấm rèm ngọc bích phía trên khán đài.
Tất cả tu sĩ có mặt, từ những kẻ tán tu hèn mọn cho đến đại diện của các gia tộc lớn tại Thanh Vân Thành, đều không tự chủ được mà nín thở. Một áp lực vô hình, không phải từ tu vi áp chế mà là từ linh hồn sâu thẳm, khiến họ cảm thấy mình như những sinh linh bé nhỏ đang chiêm bái một vị thần linh không thuộc về thế giới phàm trần này.
Diệp Phi đứng đó, bóng dáng hắn cô độc giữa đám đông, nhưng lại sừng sững như một ngọn thương thiên cổ. Trấn Thiên Kiếm bên hông hắn đang rung lên bần bật. Tiếng ngân vang của kiếm không phải là sợ hãi, mà là sự hưng phấn đến cực điểm, một sự cộng hưởng linh hồn mà chỉ mình hắn cảm nhận được.
Khi Vân Hiểu Nguyệt bước ra, thời gian như ngừng trôi.
Nàng mặc một bộ trường bào màu trắng thêu chỉ bạc, vạt áo lay động như sương khói của vùng tuyết sơn. Trên trán nàng, một ấn ký hình trăng khuyết mờ ảo ẩn hiện dưới làn da trắng sứ, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Khuôn mặt nàng không một chút phấn son nhưng lại khiến trăm hoa phải hổ thẹn, đẹp đến mức hư ảo, đẹp đến mức khiến người ta cảm thấy bất cứ một ý nghĩ tà vại nào đối với nàng cũng là một tội lỗi tày trời.
Nhưng điều khiến Diệp Phi rung động nhất không phải là nhan sắc kia. Hắn nhìn vào đôi mắt của nàng. Đôi mắt ấy sâu thẳm như mặt hồ đêm thu, bình lặng nhưng chứa đựng một nỗi buồn mang mác không thể diễn tả bằng lời.
Trong giây phút bốn mắt nhìn nhau, một luồng điện xẹt ngang qua linh hồn Diệp Phi. "Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết" trong đan điền hắn đột ngột vận chuyển với tốc độ điên cuồng. Ký ức về kiếp thứ nhất – kiếp Thần Đế rực rỡ mà bi thảm – như một con đập vỡ, tuôn trào dữ dội.
Hắn nhìn thấy nàng, cũng là y phục ấy, nhưng đẫm máu.
Hắn nhìn thấy nàng, mỉm cười gieo mình vào dòng chảy của Thiên Đạo để cứu lấy một tia tàn hồn của hắn.
Hắn nhìn thấy nàng, linh hồn bị xé thành nghìn mảnh, tan biến vào hư không luân hồi…
"Hiểu… Nguyệt…"
Hai chữ ấy vang lên trong tâm khảm Diệp Phi, nhỏ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy, nhưng lại nặng nề như cả vạn năm lịch sử. Hắn đã chờ đợi giây phút này quá lâu. Qua tám kiếp sinh tử, qua những lần tan xương nát thịt, tất cả chỉ để gặp lại bóng hình này một lần nữa ở kiếp thứ chín.
Vân Hiểu Nguyệt đứng trên khán đài, ánh mắt nàng vốn đang mông lung, chợt dừng lại trên người thiếu niên đứng ở góc sảnh. Trong phút chốc, tim nàng đột ngột hụt đi một nhịp. Một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ, một sự ấm áp lẫn đau thương chưa từng có trỗi dậy trong lòng nàng. Nàng dường như quên mất mình đang là Thánh nữ tôn nghiêm của Nguyệt Tộc, quên mất mình đang ở một thành trì phàm trần xa lạ.
"Huyết Nguyệt Ngọc vốn là vật của Nguyệt Tộc ta. Vị công tử này, nếu người biết về nó, liệu có thể cho ta biết… chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu không?"
Giọng nói của nàng như tiếng chuông bạc chạm nhau, trong trẻo và thoát tục, nhưng lại run rẩy một cách bất thường.
Cả đại sảnh bàng hoàng. Đám đông bắt đầu xì xào bàn tán:
"Đó chính là Vân Thánh nữ sao? Thiên chi kiêu tử của Trung Tam Giới, sao nàng lại chủ động bắt chuyện với một phế vật gia tộc ở đây?"
"Diệp Phi kia chẳng qua là gặp may thôi, hắn sao có thể xứng được hỏi chuyện bởi Nguyệt Tộc Thánh nữ?"
Diệp Phi không quan tâm đến những lời đàm tiếu. Hắn bước về phía trước một bước. Mỗi bước chân của hắn như dẫm lên quy luật không gian, khiến không khí xung quanh vặn vẹo. Sự lạnh lùng trên khuôn mặt hắn dần tan biến, thay vào đó là một vẻ thâm tình mà chỉ những kẻ đã nếm trải đủ khổ đau của luân hồi mới có.
"Duyên phận hay nợ nần, nàng không cần phải nhớ." Diệp Phi cất giọng, trầm khàn nhưng mang theo một uy quyền bẩm sinh. "Nàng chỉ cần biết, từ giây phút này, dưới gầm trời này, không ai có thể làm tổn thương nàng một sợi tóc nữa. Thiên Đạo không thể, và ta… lại càng không cho phép."
Tuyên bố ngạo nghễ ấy như một gáo nước lạnh dội vào chảo dầu nóng. Đại diện của các thế lực, thậm chí cả trưởng lão của Vạn Bảo Các đều biến sắc.
"Cuồng vọng!" Một giọng nói gầm lên từ phía sau khán phòng. "Một phế vật của một tiểu gia tộc, dám dùng ngôn từ bất kính với Thánh nữ, lại còn dám nói ra những lời nghịch đạo xúc phạm đến Thiên Uy? Diệp Phi, ngươi chán sống rồi!"
Từ trên gác cao, một gã nam tử trung niên vận hắc y, ngực thêu hình con mắt rực lửa – ký hiệu của Thiên Đạo Minh – lao xuống. Hắn chính là Chấp sự của Thiên Đạo Minh chi nhánh Thanh Vân Thành, tên là Hắc Ma. Tu vị của hắn đã đạt đến linh cảnh Tụ Khí đỉnh phong, tỏa ra một sát khí âm hàn khiến những người xung quanh phải lùi lại.
Hắc Ma liếc nhìn Vân Hiểu Nguyệt một cách đầy tham vọng rồi lại nhìn Diệp Phi với vẻ khinh bỉ: "Thánh nữ chính là chìa khóa mà Thiên Đạo lựa chọn. Ngươi, một kẻ nằm ngoài mệnh số, dám vọng tưởng bảo vệ nàng? Chết đi!"
Hắn phất tay, một luồng hắc khí hóa thành một bàn tay khổng lồ, bao phủ bởi những phù văn kỳ quái của Thiên Đạo Pháp Tắc, trực tiếp đè xuống đầu Diệp Phi và cả Vân Hiểu Nguyệt. Hắn muốn nhân cơ hội này bắt giữ Thánh nữ và tiêu diệt kẻ mà hắn cảm nhận được "sự khác thường" là Diệp Phi.
Biến cố xảy ra quá nhanh. Đám đông hốt hoảng bỏ chạy. Vân Hiểu Nguyệt sắc mặt tái nhợt, nàng định huy động Thái Âm khí để chống trả nhưng đột nhiên nhận ra kinh mạch trong người dường như bị một loại quy luật nào đó khóa chặt. Đó là thiên địch của Nguyệt Tộc – Pháp tắc của Thiên Đạo Minh.
"Nguy rồi!" Tiêu Lão trong Luân Hồi Châu vội vàng hét lên trong đầu Diệp Phi. "Tiểu tử, đối phương dùng Thiên Đạo Pháp Tắc sơ cấp! Ngươi hiện tại tu vi chưa phục hồi, đừng đối đầu trực diện!"
Diệp Phi nhếch môi cười nhạt, ánh mắt hiện lên một tia huyết hồng lãnh khốc. "Thiên Đạo Pháp Tắc? Ở đời thứ nhất, ngay cả Thiên Ý trước mặt ta cũng phải cúi đầu, một kẻ sâu mọt dưới trướng Vô Nhai cũng dám nói hai chữ Pháp Tắc sao?"
Hắn không lùi mà tiến. Bàn tay hắn nắm chặt lấy chuôi kiếm gãy.
"Thạch Hùng, đứng đó bảo vệ nàng!"
Thạch Hùng – gã thiếu niên Man tộc đứng phía sau – gầm lên một tiếng như dã thú, thân hình hắn phồng to ra, huyết mạch Man Hoang bùng nổ, tạo thành một bức tường thịt chắn trước mặt Vân Hiểu Nguyệt.
Cùng lúc đó, Diệp Phi rút kiếm.
Một luồng ánh sáng xám xịt từ thanh kiếm gãy trào ra. Không phải là linh khí, mà là khí tức của Luân Hồi.
"Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết – Đệ Nhất Chuyển: Trảm Trần!"
Thanh kiếm gãy rỉ sét dường như hóa thành một dải lụa tử thần, cắt đứt không gian. Một tiếng "xoẹt" khô khốc vang lên. Bàn tay hắc khí khổng lồ mang theo uy lực của Thiên Đạo Minh bị chém làm đôi một cách dễ dàng như cắt qua một tấm giấy lụa mỏng.
Kinh ngạc! Toàn bộ đại sảnh chìm vào im lặng tuyệt đối.
Hắc Ma trợn mắt, thân hình đang lao xuống khựng lại giữa không trung. Hắn không thể tin nổi vào mắt mình. Chiêu thức vừa rồi không mang theo bất kỳ linh áp mạnh mẽ nào, nhưng nó lại mang theo một loại "ý chí" vượt xa hiểu biết của hắn. Ý chí ấy… dường như coi rẻ mọi quy luật của thế gian này.
"Ngươi… ngươi đã làm gì?" Hắc Ma lắp bắp.
Diệp Phi đứng yên, mũi kiếm chỉ xuống đất, mái tóc dài không gió tự bay. Lúc này, trông hắn không giống một thiếu niên mười sáu tuổi, mà giống như một vị chiến thần vừa từ đống đổ nát của vạn kiếp trở về.
"Ngươi hỏi ta làm gì sao?" Diệp Phi lạnh lùng nói, mỗi lời thốt ra đều khiến linh hồn kẻ đối diện run rẩy. "Ta đang lấy lại món nợ mà chủ tử của các ngươi nợ ta."
Hắn đột nhiên biến mất tại chỗ. Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp.
Hắc Ma cảm thấy gáy mình lạnh toát. Hắn vội vàng huy động toàn bộ tu vi, hóa ra một cái khiên năng lượng đen đặc bảo vệ quanh thân. Nhưng đã muộn.
*Phập!*
Thanh kiếm gãy của Diệp Phi đâm thẳng qua lớp khiên năng lượng, cắm ngập vào bả vai của Hắc Ma. Không có máu trào ra ngay lập tức, mà là hắc khí của Thiên Đạo Pháp Tắc trong người gã đang bị thanh kiếm điên cuồng hút lấy.
"Ngươi… ngươi đang hấp thụ sức mạnh Thiên Đạo?!" Hắc Ma hét thảm khốc. Đây là điều nằm ngoài mọi quy luật tu luyện mà hắn biết. Sức mạnh Thiên Đạo là tối cao, làm sao có thể bị một kẻ phàm trần hấp thụ?
Diệp Phi không trả lời, ánh mắt hắn liếc về phía Vân Hiểu Nguyệt. Nàng đang nhìn hắn, trong đôi mắt hồ thu ấy không có sự sợ hãi, chỉ có một nỗi bàng hoàng sâu sắc cùng một tia hy vọng vừa nhen nhóm.
"Đời thứ nhất, ta nhìn nàng tan biến vì Thiên Đạo phản bội." Diệp Phi trầm giọng, giọng nói hắn vang vọng khắp đại sảnh như một bản án tử hình. "Đời thứ chín này, ta dùng máu của những kẻ xưng danh Thiên Đạo để rèn lại thanh kiếm này, bảo hộ nàng đi hết con đường."
Lực tay hắn đột ngột tăng mạnh. Trấn Thiên Kiếm phát ra tiếng gầm của loài rồng vạn cổ.
"Cút!"
Một luồng lực lượng luân hồi bùng nổ. Hắc Ma bay ngược ra ngoài, đâm xuyên qua bức tường đá của Vạn Bảo Các, văng thẳng ra ngoài đường phố, hơi thở thoi thóp.
Diệp Phi thu kiếm, sự lạnh lẽo trong mắt biến mất khi hắn quay sang nhìn Vân Hiểu Nguyệt. Hắn đưa tay ra, bàn tay hơi run rẩy, một cử chỉ cầu khẩn nhỏ bé ẩn sau vẻ ngoài mạnh mẽ.
"Hiểu Nguyệt, nàng có tin ta không?"
Vân Hiểu Nguyệt đứng đó, xung quanh nàng là những mảnh vỡ của đống đổ nát, nhưng trước mắt nàng lại là người duy nhất khiến tâm hồn đang héo úa của nàng cảm thấy sự sống trở lại. Nàng nhìn bàn tay của hắn, đôi môi khẽ mấp máy. Những tàn hồn sâu thẳm trong nàng dường như đang gào thét, đang thúc giục.
Nàng không biết hắn là ai, nàng cũng không biết "kiếp trước" là gì. Nhưng nàng biết, trái tim nàng đã chờ đợi con người này từ rất lâu, lâu hơn cả tuổi thọ mười tám năm của nàng ở kiếp này.
Nàng chậm rãi bước tới, đặt bàn tay nhỏ nhắn, lạnh lẽo của mình vào lòng bàn tay to lớn của Diệp Phi.
"Ta… tin ngươi."
Trong khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, một luồng ánh sáng bạc và xám hòa quyện vào nhau, bốc thẳng lên trời xanh, đâm thủng tầng mây mù trên bầu trời Thanh Vân Thành.
Ở một nơi xa xôi trên Thượng Tam Giới, trong Thần Điện huy hoàng tối cao, một người đàn ông trung niên đang ngồi trên ngai vàng của Thiên Đạo bỗng nhiên mở mắt. Ánh mắt hắn xuyên qua hàng vạn không gian, chiếu thẳng xuống đại lục Thanh Vân nhỏ bé.
"Cửu thế… Ngươi quả nhiên đã trở lại." Thần Đế Vô Nhai khẽ nhếch môi, nụ cười đầy nanh ác và đa nghi. "Nhưng con cờ đã đặt xuống, vòng lặp luân hồi này, ngươi chỉ có thể tuyệt vọng hơn mà thôi."
Bên cạnh hắn, một thanh niên với khí chất kiêu hùng, toàn thân bao bọc bởi khí vận hoàng kim chậm rãi bước tới, cung kính quỳ xuống: "Sư phụ, có chuyện gì sao?"
"Thiên Vũ, con cờ Nghịch Mệnh đã xuất hiện. Đi đi, mang đầu của hắn về đây cho ta, và mang Thánh nữ của Nguyệt Tộc về để hoàn thành đại kế."
Lâm Thiên Vũ – con cưng của Thiên Đạo, Khí vận chi tử của thời đại này – ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên tia sáng kiêu ngạo vô bờ bến: "Tuân lệnh. Chỉ là một kẻ luân hồi tàn phế, con sẽ khiến hắn hiểu thế nào là ý trời."
Dưới hạ giới, trong đại sảnh hoang tàn, Diệp Phi dường như cảm nhận được cái nhìn từ tầng mây phía trên. Hắn nắm chặt lấy tay Vân Hiểu Nguyệt, hướng về phía bầu trời xa xăm kia mà thầm thề:
"Vô Nhai, chuẩn bị cổ họng của ngươi đi. Thanh kiếm này của ta, sớm muộn cũng sẽ trảm đứt đầu của ngươi, kết thúc cái gọi là thiên mệnh thối nát này!"
Gió đêm từ bên ngoài thổi vào đại sảnh, mang theo hơi thở của một kỷ nguyên mới đang bắt đầu. Vân Hiểu Nguyệt tựa nhẹ vào vai Diệp Phi, nỗi buồn mang mác trong mắt nàng dường như đã nhạt bớt một chút. Nàng không biết phía trước là gian nan hay chết chóc, nhưng lúc này, sự ấm áp từ bàn tay hắn khiến nàng tin rằng, cho dù trời có sập xuống, người đàn ông này cũng sẽ vì nàng mà chống đỡ cả bầu trời.
"Tiểu tử, ngươi lại gây chuyện lớn rồi." Tiêu Lão thở dài một hơi, nhưng giọng nói lại mang theo chút tự hào. "Bắt đầu từ ngày hôm nay, cả thế giới này sẽ coi ngươi là kẻ thù. Ngươi đã sẵn sàng chưa?"
Diệp Phi không nói gì, chỉ nhìn thanh kiếm gãy trên tay. Sắc mặt hắn kiên định như đá tảng vạn năm.
"Cả thế giới coi ta là kẻ thù? Vậy thì ta sẽ trở thành kẻ thù của cả thế giới này. Cửu Chuyển Luân Hồi, kiếp này… ta mới chính là Thiên Đạo thực sự!"
Chương truyện kết thúc với hình ảnh hai bóng người nắm tay nhau bước ra khỏi đại sảnh đổ nát, bắt đầu cuộc hành trình nghìn trùng trắc trở nhưng cũng đầy oai hùng của một vị Thần bước đi từ cõi luân hồi.