Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 41: Linh Hoang sơ nhập**
**CHƯƠNG 41: LINH HOANG SƠ NHẬP**
Áp lực không gian tựa như vạn tòa đại sơn từ bốn phương tám hướng ép chặt lấy lồng ngực. Diệp Phi hít vào một hơi thật sâu, cảm giác đầu tiên không phải là nghẹt thở, mà là sự hưng phấn run rẩy từ sâu trong linh hồn. Linh khí ở Linh Hoang Giới này đậm đặc đến mức hóa thành từng sợi tơ xanh mờ ảo trong không khí, chỉ cần nhẹ nhàng vận chuyển công pháp, chúng đã như thiêu thân lao vào lửa, chui tợn vào từng lỗ chân lông.
Đúng là Trung Tam Giới. So với nơi này, linh khí ở Hạ Tam Giới chẳng khác nào nước đục trong vũng bùn, vừa mỏng manh vừa hỗn tạp.
“Ư… Khụ khụ!”
Bên cạnh Diệp Phi, Thạch Hùng khẽ rên rỉ, khuôn mặt vuông vức tràn đầy đau đớn. Thân hình đồ sộ của hắn vốn dĩ cứng như đá tảng, nhưng dưới quy tắc không gian vững chắc của Linh Hoang Giới, từng thớ cơ bắp đang bị nén ép đến mức phát ra những tiếng “răng rắc” ghê người.
Diệp Phi khẽ đặt tay lên vai Thạch Hùng, một luồng khí tức ấm áp mang theo quy luật Luân Hồi nhàn nhạt truyền qua, giúp hắn ổn định lại gân cốt. Anh thì thầm: “Nhẫn nại. Đây là cơ hội để ngươi tôi luyện huyết mạch Man Hoang. Quy tắc nơi này càng nặng, sức bật của ngươi sau này càng lớn.”
Thạch Hùng nghiến răng gật đầu, mồ hôi chảy ròng ròng nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên định.
Lúc này, ba con Linh Hạc đã hạ cánh hẳn xuống mặt đất. Đôi cánh trắng muốt khép lại, tạo ra một trận gió lốc thổi bay cát bụi xung quanh. Thiếu niên tu sĩ dẫn đầu – Triệu Phong, khinh khỉnh phủi bụi trên tay áo đạo bào, chậm rãi bước tới trước mặt hai người. Ánh mắt hắn giống như một vị thần linh đang nhìn xuống đám kiến hôi bị giày xéo dưới chân.
“Nói! Khe nứt không gian vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hai tên phế vật các ngươi sao có thể sống sót qua không gian loạn lưu?” Triệu Phong quát lên, đồng thời một luồng linh lực Kết Đan cảnh sơ kỳ bộc phát, ép thẳng về phía Diệp Phi.
Diệp Phi trong lòng cười lạnh. Một tên Kết Đan cảnh mà cũng dám phô trương thanh thế trước mặt hắn? Ở kiếp thứ nhất, loại tu vi này ngay cả việc đứng gác cửa Thần Điện của hắn cũng không đủ tư cách. Thế nhưng, hiện tại hắn cần ẩn nhẫn.
Diệp Phi lộ ra vẻ mặt kinh hoàng, run rẩy nói: “Tiên nhân tha mạng! Chúng tiểu dân vốn là tán tu đang tìm dược thảo trong núi thì đột nhiên bầu trời vỡ nát, một vầng sáng đỏ lòm quấn lấy bọn dân đen này ném xuống đây. Chúng tiểu dân cái gì cũng không biết, chỉ thấy một tiếng nổ lớn, rồi ngất đi cho tới khi gặp các ngài.”
“Vầng sáng đỏ?” Triệu Phong nhíu mày, ánh mắt nghi hoặc. Hắn quay sang nhìn hố sâu bị cháy đen do sức mạnh của Trấn Thiên Kiếm gây ra, cảm nhận được một luồng khí tức sát phạt lạnh lẽo chưa kịp tan hết.
“Sư huynh, nhìn dấu vết này giống như là Kiếm ý, nhưng lại mang theo một chút khí tức tịch diệt.” Nữ tu sĩ – Lâm Sở Anh bước lại gần hố sâu, nhẹ nhàng đưa tay cảm nhận. Nàng sở hữu một khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sáng như ngọc bích, nhìn qua có phần lương thiện hơn gã Triệu Phong kia. Nàng nhìn về phía Diệp Phi, giọng nói dịu lại một chút: “Ngươi nói là vầng sáng đỏ sao? Có thấy vật gì lạ rơi xuống không?”
Diệp Phi lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi: “Tiên tử, lúc đó khói bụi mù mịt, tiểu dân chỉ lo bảo vệ tính mạng cho đệ đệ, thực sự không nhìn thấy gì.”
“Hừ, rác rưởi!” Triệu Phong mất kiên nhẫn. Hắn quét thần thức qua người Diệp Phi và Thạch Hùng thêm một lần nữa. Trên người Diệp Phi chỉ có dao động linh lực yếu ớt của Tụ Khí cảnh, còn Thạch Hùng tuy thể chất cường tráng nhưng kinh mạch bế tắc, trông chẳng khác nào một gã phu xe có sức vóc.
Hắn nào biết, Diệp Phi đã dùng Luân Hồi Châu để che đậy toàn bộ tu vi thật sự, đồng thời phong ấn khí tức huyết mạch của Thạch Hùng sâu trong tận xương tủy. Ngay cả cao thủ Nguyên Anh cảnh đến đây cũng đừng hòng nhìn thấu chân tướng của hai người.
“Triệu sư huynh, đừng làm khó bọn hắn nữa.” Lâm Sở Anh khẽ thở dài, đưa mắt nhìn quanh vùng bình nguyên hoang vắng. “Dị tượng vừa rồi đã kinh động đến cả vạn dặm, tin rằng người của Thiên Đạo Minh và các tông môn khác cũng sắp tới. Nếu để bọn hắn phát hiện chúng ta bắt giữ hai người phàm này, lại sinh ra chuyện không hay. Chi bằng đưa bọn hắn về Thanh Vân Tông, coi như là tạp dịch, để sau này trưởng lão tra hỏi thêm.”
Triệu Phong nghe thấy hai chữ “Thiên Đạo Minh” thì vẻ mặt hơi biến đổi, dường như có phần kiêng kị sâu sắc. Hắn hừ lạnh một tiếng: “Cũng được. Coi như số chúng mày lớn, được đại tông môn thu nhận. Nhưng nhớ cho kỹ, ở Thanh Vân Tông, tạp dịch chỉ là thân phận hạ đẳng nhất, dám có ý đồ xấu, ta lập tức lấy đầu!”
Trong đầu Diệp Phi, giọng nói khàn khàn của Tiêu Lão vang lên: “Nhóc con, diễn tốt đấy! Thanh Vân Tông này ta có chút ấn tượng, kiếp thứ năm ngươi từng ghé qua đây để tìm 'Bách Thảo Linh Tủy' thì phải. Tuy chỉ là một tông môn nhị lưu ở Linh Hoang Giới, nhưng lại có địa vị khá đặc thù vì sở hữu một mảnh cổ địa liên thông với Trung Tam Giới. Đi vào đó lánh nạn một thời gian cũng tốt.”
Diệp Phi không đáp lời Tiêu Lão, chỉ giả vờ cảm kích cúi lạy: “Đa tạ tiên nhân, đa tạ tiên tử! Chúng tiểu dân nguyện dốc sức làm việc cho quý tông!”
Dưới sự chỉ dẫn của Lâm Sở Anh, Diệp Phi và Thạch Hùng được đưa lên một con Linh Hạc dự phòng. Linh Hạc vỗ cánh, xé toạc không trung bay vút lên cao.
Càng lên cao, tầm nhìn càng mở rộng. Diệp Phi nhìn xuống mảnh đại lục bên dưới. Khác hẳn với những dải đất khô cằn và chia cắt ở Hạ Tam Giới, Linh Hoang Giới là một quần thể núi non trùng điệp, những dòng sông lớn chảy dài như những con cự long vắt ngang đất trời, linh khí hóa thành những đám mây ngũ sắc lững lờ trôi giữa các đỉnh núi.
Đột nhiên, Diệp Phi cảm thấy ngực trái nóng ran. Mảnh tàn hồn của Vân Hiểu Nguyệt đang ngủ yên trong một khối ngọc giản đeo ở cổ hắn khẽ rung lên. Một cảm giác bi thương mơ hồ dâng lên trong lòng Diệp Phi. Hắn nhắm mắt lại, dường như nhìn thấy bóng hình thanh cao thoát tục của nàng đang đứng giữa một rừng hoa tuyết, ánh mắt đượm buồn nhìn về phương xa.
*“Nguyệt nhi, chờ ta. Kiếp này, bất kể kẻ nào muốn chạm vào nàng, ta sẽ khiến cả Luân Hồi này sụp đổ vì kẻ đó.”* Diệp Phi thầm hứa, đôi bàn tay giấu dưới tay áo siết chặt lại.
Hơn một canh giờ bay lượn, phía trước dần hiện ra một dãy núi lớn phủ đầy sương mù, khí tức thanh khiết tỏa ra nồng nặc. Trên đỉnh núi cao nhất, những cung điện nguy nga lấp ló sau những rặng tùng cổ thụ, đó chính là Thanh Vân Tông.
Vừa mới đáp xuống quảng trường tập sự, Diệp Phi đã nhận thấy một bầu không khí không mấy bình lặng. Một nhóm tu sĩ khác cũng mặc đạo bào tương tự nhưng thêu họa tiết rồng bay đang đứng chờ sẵn, khí thế có phần lấn lướt nhóm của Triệu Phong.
“Ơ kìa, đây chẳng phải là Triệu sư huynh sao? Nghe nói huynh đi điều tra dị tượng, chẳng lẽ 'bảo vật' mà huynh mang về là hai tên ăn mày này sao?” Một giọng nói mỉa mai vang lên từ đám đông.
Kẻ lên tiếng là một thanh niên gương mặt dài, đôi mắt ti hí toát ra vẻ xảo quyệt. Hắn tên là Vương Mãnh, đối thủ trực tiếp của Triệu Phong trong hàng ngũ đệ tử nội môn.
Triệu Phong sa sầm mặt mày: “Vương Mãnh, bớt mồm đi. Đây là nhân chứng liên quan đến dị tượng, ta đưa về cho Trưởng lão định đoạt.”
Vương Mãnh bước tới gần, nhìn Diệp Phi một lượt từ đầu đến chân rồi bật cười lớn: “Nhân chứng? Nhìn bộ dạng này chắc là do sợ quá mà mất mật rồi. Thôi được, mang về cũng tốt, sân của ta dạo này thiếu người dọn chuồng thú, hai tên này trông cũng có chút sức lực.”
Hắn vừa nói vừa định đưa tay vỗ vào mặt Diệp Phi một cách đầy nhục mạ.
Ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt Diệp Phi khẽ lóe lên một tia sắc lẹm như kiếm quang. Hắn không ra tay, nhưng Luân Hồi ấn trong biển người khẽ nhúc nhích. Một luồng uy áp vô hình, cực nhỏ và cực sâu, đánh thẳng vào thần thức của Vương Mãnh.
Vương Mãnh đột nhiên cảm thấy như mình vừa nhìn thấy một vực thẳm đầy xác chết, máu chảy thành sông, một bóng ma khổng lồ đang giơ thanh kiếm gãy hướng về cổ hắn.
“A!”
Hắn kêu thảm một tiếng, loạng choạng lùi lại vài bước, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, bàn tay định vỗ vào mặt Diệp Phi khựng lại giữa không trung, run rẩy không thôi.
“Vương sư đệ, đệ làm sao vậy?” Lâm Sở Anh kinh ngạc hỏi.
Vương Mãnh thở hổn hển, mặt mày xanh mét. Hắn nhìn lại Diệp Phi, lúc này Diệp Phi vẫn cúi đầu, bộ dạng rụt rè như cũ. Hắn dụi mắt, thầm nghĩ chắc do mình mấy ngày nay tu luyện quá độ dẫn đến ảo giác, nhưng cảm giác sợ hãi tột cùng vẫn chưa tan biến hết.
“Không… không có gì. Đi, chúng ta đi!” Vương Mãnh vội vã cùng đám tùy tùng rời đi, không dám nhìn thêm Diệp Phi cái thứ hai.
Triệu Phong lầm bầm một câu “đúng là thần kinh”, rồi gọi một gã tạp dịch lớn tuổi lại: “Đưa hai đứa này đến Khu Tạp Dịch phía Đông, sắp xếp cho bọn nó việc gì đó nặng nhất để chúng nó biết lễ độ.”
Sau khi nhóm tu sĩ rời đi, gã tạp dịch già kia liếc nhìn Diệp Phi và Thạch Hùng bằng ánh mắt chán nản: “Đi theo ta. Ở đây không có tiên nhân, chỉ có làm việc hoặc chết. Tên ta là lão Lưu, quản lý tạp dịch vùng này.”
Diệp Phi lẳng lặng theo sau, quan sát mọi ngóc ngách của Thanh Vân Tông. Với kinh nghiệm tám kiếp, anh thừa hiểu: nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất. Thanh Vân Tông là vỏ bọc hoàn hảo để anh khôi phục lại mảnh vỡ thứ hai của Trấn Thiên Kiếm đang nằm sâu trong linh mạch dưới chân dãy núi này.
Linh Hoang Giới, ta đã trở lại.
Lần này, không phải để làm một vị Thần Đế cô độc đứng trên đỉnh cao chờ người phản bội. Lần này, ta đến để bẻ gãy mọi quy tắc, giết sạch mọi phản đồ, và mang theo những người ta yêu thương đi qua mọi kiếp Luân Hồi vĩnh cửu.
Bóng lưng của Diệp Phi dưới ánh hoàng hôn dài ra trên quảng trường đá xanh, trầm ổn và cô quạnh, nhưng ẩn chứa một sức mạnh đủ để làm rung chuyển cả chín tầng trời.