Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 45: Thu nhận tiểu đệ**
Sương sớm còn đọng trên những phiến lá tùng xanh biếc, không khí tại ngoại môn Thanh Vân Tông hôm nay mang một vẻ căng thẳng khác thường. Sau buổi khảo hạch chấn động ngày hôm qua, cái tên "Diệp Phi" đã trở thành tâm điểm của mọi cuộc bàn tán. Có kẻ ngưỡng mộ, có người tò mò, nhưng phần lớn là sự đố kỵ và căm ghét từ những thế gia đệ tử.
Diệp Phi bước đi trên con đường mòn dẫn đến Linh Thạch Đường, nơi phát quan tiền và tài nguyên tu luyện hằng tháng cho đệ tử ngoại môn. Theo sau anh là Thạch Hùng, dáng người hộ pháp như một tòa tháp di động, ánh mắt hổ báo quét nhìn xung quanh khiến không ít kẻ định lại gần gây sự phải chùn bước.
"Lão đại, tại sao chúng ta không trực tiếp lên nội môn? Với tư chất của ngài và lời mời của Thánh nữ, chẳng phải sẽ tốt hơn sao?" Thạch Hùng gãi đầu, giọng trầm đục hỏi.
Diệp Phi khẽ mỉm cười, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả tinh không: "Thạch Hùng, leo núi không chỉ để nhìn đỉnh cao, mà là để thấy rõ từng ngóc ngách của ngọn núi đó. Ở ngoại môn, chúng ta mới có thể xây dựng một nền móng vững chắc nhất, nơi mà 'Thiên Đạo Chi Võng' ít chú ý nhất."
Trong đầu Diệp Phi, giọng nói của Tiêu Lão vang lên trêu chọc: *“Tiểu tử ngươi lại xạo ngôn rồi. Ngươi chỉ là muốn mượn môi trường hỗn tạp này để rèn luyện đám tiểu tử tiềm năng, thu thập chút vảy cá để chuẩn bị cho mẻ lưới lớn sau này chứ gì?”*
Diệp Phi không đáp, ánh mắt bỗng dừng lại trước một toán người đang tụ tập phía trước cổng Linh Thạch Đường. Tiếng chửi bới và tiếng cười nhạo báng vang lên chát chúa.
"Nè, Lý Đàn! Một phế vật thiên bẩm, gân cốt thì mềm như bún mà cũng đòi lĩnh Linh thạch hạng trung sao? Mau khôn hồn nộp ra đây cho Trần sư huynh, bằng không thì cái chân còn lại của ngươi cũng khó mà giữ được!"
Giữa vòng vây, một thiếu niên gầy gò, mặt mày lấm lem đang ôm chặt một túi nhỏ trong ngực. Hắn ta bị cụt một bên chân, phải chống nạng gỗ, nhưng đôi mắt thì rực lên một sự ngoan cường đến đáng sợ. Cạnh đó, một thiếu nữ nhỏ nhắn, dáng vẻ thanh tú nhưng quần áo rách rưới đang ra sức chắn trước mặt thiếu niên kia, đôi mắt đẫm lệ nhưng không hề lùi bước.
"Các người… các người quá đáng lắm! Đây là phần thưởng đan dược mà ca ca ta dùng mạng đổi lấy sau nhiệm vụ ở Thú Ma Cốc!" Thiếu nữ run rẩy hét lên. Đó là Mục Tiểu Lệnh, một đệ tử có thiên phú về cảm nhận linh khí nhưng lại thiếu hụt căn cơ trầm trọng.
Tên cầm đầu là một thanh niên cao lớn, mặc y phục đệ tử ngoại môn loại tốt, trên ngực thêu huy hiệu của Lâm Gia. Hắn là Trần Hổ, một tay sai đắc lực của Lâm Hải. Trần Hổ cười lạnh, vung tay định tát vào mặt Mục Tiểu Lệnh: "Lão tử thích quá đáng đấy, thì sao?"
*Bốp!*
Bàn tay của Trần Hổ chưa kịp chạm vào thiếu nữ thì đã khựng lại giữa không trung. Một bàn tay rắn chắc như gông xiềng thép đã bóp chặt cổ tay hắn.
Trần Hổ giật mình, nhìn sang thì thấy Diệp Phi đang đứng đó từ lúc nào, ánh mắt lạnh lẽo như băng vĩnh cửu.
"Đệ tử ngoại môn có quy định không được cướp đoạt tài nguyên của nhau. Ngươi là muốn thử thách giới hạn của tông quy, hay là muốn thử độ cứng của xương tay mình?" Diệp Phi thản nhiên nói, lực đạo trên tay bắt đầu tăng lên.
"Răng rắc!"
Tiếng xương cốt ma sát khiến những kẻ xung quanh rùng mình. Trần Hổ đau đớn gầm lên: "Thằng chó nào… Diệp Phi? Ngươi là cái thằng phế vật hôm qua được Thánh nữ nhìn trúng? Mau buông tay, nếu không Lâm Hải sư huynh sẽ…"
"Lâm Hải?" Diệp Phi nhướng mày, một luồng sát khí nhỏ nhoi từ Kiếp thứ hai (Sát Thần) vô tình tiết ra. Không khí xung quanh như giảm xuống vài độ. "Ngay cả hắn ta còn chẳng có tư cách đe dọa ta, ngươi là cái thá gì?"
Diệp Phi hất mạnh tay, Trần Hổ như một con diều đứt dây bay thẳng vào bức tường đá gần đó, phun ra một ngụm máu tươi. Đám tay sai kinh hãi, không ngờ một kẻ trông không có linh khí dao động lại có sức mạnh đáng sợ như vậy. Chúng vội vàng dìu Trần Hổ chạy trối chết, không quên để lại những lời hăm dọa vô nghĩa.
Diệp Phi không thèm liếc nhìn chúng thêm một giây nào. Anh cúi xuống, chìa tay ra trước mặt Lý Đàn – thiếu niên cụt chân.
"Muốn đứng lên bằng chính đôi chân của mình không?"
Lý Đàn ngước nhìn Diệp Phi, sự kinh ngạc trong mắt dần biến thành một niềm hy vọng bùng cháy. Hắn đã chịu nhục nhã quá lâu, hắn đã nghe danh Diệp Phi qua trận kiểm tra hôm qua – một kẻ bị coi là "phế vật" nhưng lại khiến Thánh nữ phải hạ mình.
"Diệp… Diệp sư huynh, chân ta đã phế, mạch đã đứt…" Lý Đàn nghẹn ngào.
"Trong mắt kẻ yếu, đó là kết thúc. Trong mắt ta, đó là lúc bắt đầu để tái tạo." Diệp Phi trầm giọng, ngón tay khẽ búng, một viên đan dược màu xanh ngọc – sản phẩm anh vừa luyện đêm qua bằng chút linh hỏa còn sót lại từ Luân Hồi Châu – bay vào miệng Lý Đàn. "Nuốt nó, rồi đi theo ta."
Lý Đàn không chút do dự nuốt xuống. Một luồng nhiệt nóng bỏng ngay lập tức lan tỏa từ đan điền, nơi kinh mạch bị đứt gãy bỗng nhiên có cảm giác tê rần như hàng ngàn con kiến đang bò. Hắn kinh hãi nhận ra, phần chân cụt bấy lâu nay mất cảm giác giờ lại đang rung động.
Mục Tiểu Lệnh quỳ sụp xuống, dập đầu liên tiếp: "Đa tạ ơn cứu mạng của Diệp sư huynh! Tiểu nữ nguyện làm trâu làm ngựa cho huynh!"
Diệp Phi phẩy tay, đưa cả hai về phía khu nhà tranh hẻo lánh của mình ở góc ngoại môn. Thạch Hùng đi sau, trên môi nở nụ cười hào sảng: "Chào mừng các ngươi đến với con đường của lão đại. Chuẩn bị tinh thần đi, con đường này không dành cho kẻ nhát gan đâu!"
—
Tại căn nhà tranh, Diệp Phi ngồi trên ghế đá, ánh mắt sắc sảo nhìn hai người mới thu nhận.
Lý Đàn lúc này đã có thể đứng vững hơn bằng nạng gỗ, sắc mặt hồng nhuận nhờ đan dược. Mục Tiểu Lệnh thì đứng nép sang một bên, vẻ mặt đầy sự kính cẩn.
"Lý Đàn, ta nhìn thấy thiên phú của ngươi không nằm ở võ đạo, mà là ở trí tuệ và sự nhạy cảm với 'Trận pháp'. Đôi chân phế đi không phải là rào cản, mà là để tâm trí ngươi không bị phân tán bởi việc chạy nhảy." Diệp Phi nói, thanh âm bình thản nhưng đầy sức nặng.
Lý Đàn chấn động: "Sao huynh biết ta… ta thường lén học Trận pháp sơ cấp?"
Diệp Phi không giải thích, anh là ai chứ? Từng là Thần Đế cai trị vạn giới, nhìn thấu căn cốt một tu sĩ nhỏ nhoi chỉ là việc trong nháy mắt. Anh lấy ra một cuộn da dê cũ kỹ, bên trên vẽ những đường nét ngoằn ngoèo huyền ảo. "Đây là *Thiên Linh Định Vị Trận*. Trong vòng ba ngày, ngươi phải học thuộc lòng và tìm cách cải tiến nó cho ta. Nếu làm được, ta sẽ dạy ngươi cách dùng thần thức để thay thế đôi chân."
Quay sang Mục Tiểu Lệnh, Diệp Phi dịu giọng hơn: "Ngươi có linh giác mẫn cảm với linh dược. Thanh Vân Tông hiện tại chỉ là một mớ hỗn độn, ta cần ngươi xây dựng một mạng lưới tin tức và thu mua những loại thảo dược bị coi là 'rác' tại chợ đen ngoại môn cho ta. Thạch Hùng sẽ bảo vệ ngươi."
"Rác?" Mục Tiểu Lệnh ngơ ngác.
"Đúng vậy, những thứ kẻ khác cho là độc dược hoặc phế vật, qua tay ta sẽ trở thành chí bảo." Diệp Phi đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, nhìn về hướng những đỉnh núi cao chọc trời của nội môn.
Trong đầu anh, Tiêu Lão tặc lưỡi: *“Bắt đầu gầy dựng 'Nghịch Mệnh Điện' rồi sao? Bước đầu tiên là thu phục lòng người, bước thứ hai là tích lũy tài lực. Tiểu tử, ngươi làm lão phu nhớ lại thời kỳ ngươi mới lập nghiệp ở Kiếp thứ nhất quá.”*
*Kiếp thứ nhất…* Ánh mắt Diệp Phi thoáng hiện lên một tia u buồn khi nghĩ về Vân Hiểu Nguyệt. Ở kiếp này, nàng là Thánh nữ cao quý, còn anh chỉ là một kẻ mới bắt đầu khởi nghiệp từ bùn lầy. Nhưng anh biết, những sợi dây liên kết từ tám kiếp trước sẽ không bao giờ đứt đoạn.
"Lão đại!" Thạch Hùng bỗng bước vào, vẻ mặt hơi nghiêm trọng. "Lâm Hải cùng một đám nội môn đệ tử đang rầm rộ kéo tới khu vực ngoại môn. Hình như chúng mượn cớ chúng ta hành hung Trần Hổ để đòi lại công bằng. Trong đó có cả Lâm Thiên Vũ – cái gã được gọi là 'Thiên tài trăm năm' của Lâm gia đó."
Lý Đàn và Mục Tiểu Lệnh mặt cắt không còn giọt máu. Lâm Thiên Vũ, đó là tồn tại như mặt trời ban trưa tại Thanh Vân Tông, là đối tượng được tông môn dốc toàn lực bồi dưỡng.
Diệp Phi hừ lạnh một tiếng, Trấn Thiên Kiếm bị gãy treo bên hông khẽ rung lên, như thể nó cũng đang thèm khát máu của những kẻ tự xưng là "con cưng của trời".
"Thiên tài? Trước mặt Diệp Phi ta, không có ai dám xưng là thiên tài."
Diệp Phi bước ra khỏi nhà, vạt áo bào cũ kỹ tung bay trong gió nhẹ. Anh nhìn sang Thạch Hùng và hai người thuộc hạ mới: "Cứ tiếp tục việc của mình. Những con ruồi nhặng này, ta sẽ đi xử lý."
Bóng lưng của Diệp Phi dưới ánh mặt trời buổi sớm bỗng chốc trở nên vĩ đại vô cùng. Lý Đàn nhìn chằm chằm vào bóng lưng ấy, bỗng nhiên ném cái nạng gỗ sang một bên, cắn răng dùng sức mạnh ý chí vừa chớm nở để đứng thẳng lên. Hắn biết, kể từ giây phút này, cuộc đời phế vật của hắn đã kết thúc. Hắn đã tìm được một vị thần để thờ phụng, một người dẫn dắt hắn đi ngược lại cái gọi là vận mệnh sắp đặt.
"Lý Đàn, sau này chúng ta sẽ gọi tổ chức này là gì?" Mục Tiểu Lệnh khẽ hỏi.
Lý Đàn nhìn ra xa, giọng chắc nịch: "Nghịch Mệnh. Chúng ta chính là những kẻ nghịch mệnh để tìm lại công bằng cho chính mình."
Phía trước, cuộc chạm trán giữa Diệp Phi và những kẻ đại diện cho "vận mệnh" của Thanh Vân Tông sắp sửa bắt đầu. Và đây mới chỉ là khởi đầu cho một hành trình đẫm máu để lật nhào cả thiên hạ.