Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 46: Bí cảnh mở ra**
Đỉnh Tử Vân, mây mù lượn lờ bao phủ những vách đá dựng đứng như thanh kiếm cắm thẳng vào vòm trời. Hôm nay, bầu không khí tĩnh mịch vốn có của Thanh Vân Tông đã bị phá vỡ bởi tiếng xé gió liên miên của các đạo phi kiếm và linh cầm.
Thiên Lan Cổ Giới – một bí cảnh cổ đại mười vạn năm mới mở ra một lần – chính là đích đến của mọi ánh nhìn.
Dưới chân dãy núi, các đệ tử Thanh Vân Tông tề tựu đông đủ, phân chia thành những phe cánh rõ rệt. Dẫn đầu là nhóm đệ tử nội môn, đứng đầu chính là Lâm Thiên Vũ. Hắn đứng đó, khoác trên mình bộ trường bào thêu chỉ vàng lộng lẫy, gương mặt tuấn lãng hiện rõ vẻ ngạo nghễ của kẻ được thiên mệnh chiếu cố. Chung quanh hắn, linh khí nhộn nhạo như đang reo hò, tựa hồ cả mảnh trời đất này đều đang quay quanh hắn mà vận chuyển.
"Thiên Vũ sư huynh, nghe nói bên trong Thiên Lan Cổ Giới có giấu chân truyền của Thiên Lan Thần Quân, lần này huynh chắc chắn sẽ đạt được cơ duyên cực lớn, bước chân vào Vương Cảnh chỉ là chuyện sớm muộn." Một tên đệ tử nịnh nọt lên tiếng.
Lâm Thiên Vũ thản nhiên cười, ánh mắt liếc nhìn về phía góc khuất của quảng trường, nơi có một bóng hình đang lặng lẽ đứng đó.
"Cơ duyên là do trời định, nhưng có những kẻ tâm cao khí ngạo, không biết lượng sức mình, chỉ sợ vào trong đó rồi sẽ không có mạng mà trở ra."
Diệp Phi đứng giữa đám đông, vạt áo bào cũ kỹ tung bay nhẹ trong gió. Lời mỉa mai của Lâm Thiên Vũ đối với anh chẳng khác nào tiếng ruồi muỗi vo ve. Anh khẽ vuốt ve chuôi của Trấn Thiên Kiếm bị gãy, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vạn cổ luân hồi.
Trong thức hải của Diệp Phi, giọng nói của Tiêu Lão vang lên, mang theo chút hưng phấn:
"Diệp tiểu tử, lão phu cảm nhận được rồi. Một hơi thở rất mỏng manh của Luân Hồi Châu đang ở sâu bên trong bí cảnh kia. Có vẻ như trong lần 'Đại Thanh Trừng' mười vạn năm trước, một mảnh vỡ linh hồn của tiểu nha đầu kia đã bị cuốn vào đây."
Trái tim Diệp Phi khẽ thắt lại. Vĩnh Hiểu Nguyệt… dù trải qua chín kiếp, cái tên ấy vẫn là vết sẹo không bao giờ lành trong linh hồn anh.
"Tiêu Lão, ta nhất định phải lấy được nó. Bất luận kẻ nào ngăn cản, giết không tha." Diệp Phi trầm giọng đáp lại trong ý niệm, sát khí nhàn nhạt tỏa ra khiến các đệ tử đứng gần anh không tự chủ được mà rùng mình, lùi lại mấy bước.
Thạch Hùng đứng cạnh Diệp Phi, vác trên vai thanh cự phủ nặng ngàn cân, hừ lạnh một tiếng: "Lão đại, cứ để bọn họ sủa. Chờ vào bí cảnh, ta sẽ cho bọn họ biết thế nào là sức mạnh của Man Hoang tộc."
Đúng lúc này, không gian trên đỉnh Tử Vân bỗng chốc vặn xoắn. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, bầu trời như bị xé toạc ra bởi một bàn tay vô hình. Một cánh cổng ánh sáng rực rỡ hiện ra, mang theo hơi thở của thời gian vạn cổ, sầm sập tràn xuống như thác đổ.
"Bí cảnh đã mở! Xuất phát!"
Tiếng hô của Trưởng lão Thanh Vân Tông vừa dứt, hàng trăm bóng người đã đồng loạt lao vào cánh cổng hư không. Lâm Thiên Vũ dẫn đầu, hắn lướt đi như một vệt sao băng, không quên quay đầu lại nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy khiêu khích.
Diệp Phi không vội vàng. Anh chờ cho những kẻ ham hố nhất đi qua hết, mới bình thản bước chân vào vòng xoáy ánh sáng.
*Vù!*
Cảm giác không gian điên đảo thoáng qua nhanh chóng. Khi Diệp Phi mở mắt ra, trước mặt anh không phải là một sơn động chật hẹp mà là một thế giới hoàn toàn khác. Bầu trời nơi đây mang sắc tím u uẩn, linh khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù mờ ảo. Những hàng cây cổ thụ cao chọc trời, thân cây to lớn đến mức vài chục người ôm không xuể, tàn lá che kín cả một vùng không gian.
"Chỗ này…" Diệp Phi nhíu mày. Anh cảm nhận được quy luật ở đây rất khác biệt, có vẻ như Thiên Đạo không thể vươn vòi bạch tuộc của mình vào sâu bên trong vùng không gian này.
"Cẩn thận, Diệp tiểu tử!" Tiêu Lão đột ngột cảnh báo. "Phía trước mười trượng, có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào ngươi."
*Gào!*
Một tiếng gầm thét kinh thiên động địa phá tan bầu không khí im lặng. Từ trong bụi rậm vọt ra một đầu mãnh thú cao bằng hai tầng lầu. Nó có hình dáng của một con báo nhưng trên lưng lại mọc ra một đôi cánh thịt xám xịt, bốn chân quấn quanh bởi những sợi lôi điện xanh biếc.
"Là Vân Lôi Báo? Đây là yêu thú cấp năm, tương đương với Nguyên Anh cảnh đỉnh phong của loài người!" Thạch Hùng kinh ngạc thốt lên, nắm chặt cự phủ sẵn sàng chiến đấu.
Vân Lôi Báo gầm lên một tiếng, lao tới như một tia chớp tím. Sức mạnh của nó ép cho không khí xung quanh phát ra những tiếng nổ "bộp bộp".
Diệp Phi mắt không đổi sắc. Anh khẽ bước chân về phía trước một bước, tư thế vô cùng tự nhiên nhưng lại chuẩn xác đến cực điểm. Bàn tay anh đặt lên chuôi kiếm gãy.
"Kiếp thứ ba, Vạn Kiếm Quy Tông."
Chỉ trong một tích tắc, không gian quanh Diệp Phi như ngưng đọng. Dù chỉ là một thanh kiếm gãy, nhưng vào giây phút đó, nó lại phát ra một luồng kiếm ý sắc lẹm, xuyên thủng cả mây trời. Anh không rút kiếm hoàn toàn, chỉ khẽ nhích khỏi vỏ ba tấc.
Một đường ánh sáng trắng lạnh lẽo hiện ra, chắn ngang đường đi của Vân Lôi Báo.
*Xoẹt!*
Không có cảnh máu thịt văng tung tóe ngay lập tức. Con mãnh thú hung tợn bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng. Giây tiếp theo, thân thể đồ sộ của nó bị chém làm đôi một cách ngọt lịm từ đầu đến đuôi. Máu đỏ cùng sấm sét tàn dư nổ tung, nhưng tuyệt nhiên không một giọt nào dính được vào áo của Diệp Phi.
Diệp Phi thu kiếm, hơi thở vẫn ổn định như chưa từng ra tay. Thạch Hùng nuốt nước bọt cái 'ực', ánh mắt nhìn Diệp Phi càng thêm sùng bái. Lão đại rõ ràng chỉ mới phục hồi tu vi đến Trúc Cơ đỉnh phong, vậy mà có thể trảm sát yêu thú cấp năm chỉ bằng một chiêu mượn lực từ kiếp trước.
"Đi thôi, thứ chúng ta tìm không phải là những linh thú tầm thường này." Diệp Phi nói nhẹ, nhưng đôi mắt anh đã hướng về phía xa xa, nơi có một cột sáng màu hồng nhạt đang mờ ảo hiện lên sau những dãy núi.
Đó chính là vị trí của tàn hồn Vân Hiểu Nguyệt.
Tuy nhiên, Diệp Phi biết rõ, để tiến tới đó, anh sẽ phải bước qua xác của hàng ngàn kẻ đang phát điên vì tham vọng. Trong bóng tối của những tán lá cổ thụ, Diệp Phi cảm nhận được vài đạo khí tức quen thuộc của đệ tử Thanh Vân Tông đang âm thầm quan sát.
Chúng nghĩ anh là con mồi. Nhưng chúng không biết rằng, từ giây phút bước chân vào Thiên Lan Cổ Giới, Diệp Phi đã chính thức trở thành người đi săn.
Dưới tán cây già, Diệp Phi nhặt lấy một viên linh đan rớt ra từ xác Vân Lôi Báo, đưa cho Thạch Hùng rồi bình thản nói: "Nếu chúng muốn thử, ta không ngại giúp bí cảnh này có thêm chút phân bón đâu."
Gió bí cảnh thổi mạnh, mang theo mùi máu nhàn nhạt và âm hưởng của một cuộc chiến khốc liệt đang chực chờ bùng nổ. Bí cảnh mở ra không chỉ là cơ duyên, mà là một bàn cờ vận mệnh, nơi Diệp Phi sẽ dùng thanh kiếm gãy để vẽ lại quỹ đạo của chính mình.