Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 59: Lời hứa 3 năm**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:41:18 | Lượt xem: 2

Gió tuyết trên đỉnh Nguyệt Thần Phong dường như cũng vì luồng uy áp đáng sợ vừa rồi mà đông cứng lại. Từng bông tuyết li ti lơ lửng giữa tầng không, không rơi xuống, cũng chẳng tan đi, tạo thành một vùng không gian tĩnh mịch đến rợn người.

Diệp Phi đứng đó, tay phải vẫn nắm chặt chuôi Trấn Thiên Kiếm. Dù thanh kiếm đã gãy, dù linh lực trong đan điền của hắn đang khô cạn như đại địa sau trận đại hạn, nhưng bóng lưng ấy vẫn thẳng tắp như một ngọn thương kình thiên, không gì có thể bẻ gãy.

Ở đối diện, Nguyệt Thanh Dao – vị Cung chủ vốn dĩ hô phong hoán vũ tại Linh Hoang Giới – lúc này sắc mặt tái nhợt, đôi môi khẽ run rẩy. Ánh mắt nàng nhìn Diệp Phi không còn là nhìn một tên thiếu gia phế vật ở Hạ Giới, mà như đang nhìn một vị thần linh viễn cổ vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ vĩnh hằng.

“Luân hồi… Ngươi thực sự là người bước ra từ cấm kỵ đó?” Nguyệt Thanh Dao lẩm bẩm, thanh âm lạc đi trong tiếng gió rít.

Diệp Phi không đáp lời nàng. Hắn quay sang nhìn Vân Hiểu Nguyệt. Nàng đứng đó, giữa làn váy trắng bay phất phơ trong gió tuyết, đôi mắt đẹp tựa tinh tú lúc này lại tràn đầy hơi nước. Trong đôi mắt ấy, có sự kinh ngạc, có nỗi đau xé lòng, và hơn hết là một sự gắn kết linh hồn sâu sắc mà ngay cả nàng cũng không giải thích nổi.

“Hiểu Nguyệt, đi với anh.”

Giọng Diệp Phi không cao, nhưng nó lại mang theo một sức nặng khiến tâm hồn người nghe rung động. Hắn đưa bàn tay trái ra, lòng bàn tay hướng về phía nàng, vấy lên vài giọt máu tươi còn ấm nóng.

Vân Hiểu Nguyệt nhìn bàn tay ấy, trái tim nàng thắt lại. Nàng vô thức bước lên một bước, nhưng ngay lập tức, một luồng ánh sáng bạc từ dưới chân nàng tỏa ra, xích sắt vô hình của hộ phông đại trận bắt đầu vang lên những tiếng rền rĩ kinh người.

“Đừng qua đó!” Nguyệt Thanh Dao hét lên, trong giọng nói pha lẫn sự khẩn cầu và sợ hãi. “Hiểu Nguyệt, ngươi là Thánh nữ của Nguyệt Tộc, mệnh cách của ngươi đã hòa làm một với Nguyệt Thần Đài. Nếu lúc này ngươi rời đi, Thái Âm Chi Thể của ngươi sẽ ngay lập tức bạo liệt, linh hồn sẽ tiêu tán trong nháy mắt! Ngươi muốn hắn cứu ngươi, hay muốn hắn tự tay hại chết ngươi?”

Bước chân của Vân Hiểu Nguyệt khựng lại giữa không trung. Nàng biết Nguyệt Thanh Dao không nói dối. Từ khi nàng thức tỉnh Thái Âm Chi Thể, nàng đã cảm nhận được linh hồn mình rách nát đến nhường nào. Chỉ có hơi thở của Nguyệt Thần Đài mới giúp nàng giữ được sự tỉnh táo, giúp mảnh tàn hồn cuối cùng không bị hư vô nuốt chửng.

Diệp Phi nheo mắt, sát khí trong đáy mắt lại một lần nữa cuồn cuộn như sóng triều. Hắn hừ lạnh một tiếng:

“Nguyệt Thanh Dao, ngươi dùng bí thuật của Nguyệt Tộc để trói buộc linh hồn nàng, rồi lại dùng mỹ từ ‘hộ mạng’ để bao biện sao? Nếu không phải kiếp này ta thức tỉnh quá muộn, ta đã san bằng cái Nguyệt Thần Đài rách nát kia từ lâu rồi.”

Tiêu Lão trong Luân Hồi Châu lúc này khẽ lên tiếng, giọng nói già nua mang theo vài phần nghiêm túc:

“Diệp tiểu tử, bình tĩnh một chút. Bà ta nói đúng một phần đấy. Thái Âm Chi Thể của con bé này là do tàn hồn kiếp thứ nhất hóa thành, vô cùng yếu ớt. Hiện tại tu vi của ngươi chỉ là linh cảnh, chưa đủ sức để chữa trị linh hồn hoàn chỉnh cho nàng. Nếu cưỡng ép đưa nàng đi, chỉ sợ chưa rời khỏi ngọn núi này, nàng đã hồn phi phách tán.”

Diệp Phi nghiến răng, những sợi gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Cảm giác bất lực – cảm giác mà hắn ghét nhất suốt 8 kiếp qua – lại một lần nữa ập đến. Cho dù hắn có là Thần Đế kiếp thứ nhất, cho dù hắn có thể mượn được một chút uy áp của đỉnh phong thời kỳ, nhưng quy luật sinh tử của Thiên Đạo vẫn là thứ xích sắt đang siết chặt lấy hắn.

Hắn nhìn Vân Hiểu Nguyệt, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ cam chịu của nàng, trái tim vốn dĩ lạnh lẽo của một Luân Hồi Giả như bị dao cắt.

“Anh… xin lỗi.” Diệp Phi khàn giọng nói, bàn tay đang đưa ra run rẩy khẽ nắm lại.

Vân Hiểu Nguyệt lắc đầu, nước mắt lướt qua gò má nàng rồi hóa thành những hạt băng nhỏ rơi xuống tuyết. Nàng cố nặn ra một nụ cười, một nụ cười vừa bi thương lại vừa bao dung:

“Diệp Phi, không phải lỗi của huynh. Được gặp lại huynh ở kiếp này, nghe thấy những lời huynh vừa nói… Hiểu Nguyệt đã mãn nguyện rồi. Đừng vì muội mà liều mạng nữa, Thiên Đạo Minh đã bắt đầu chú ý đến huynh rồi, bọn họ… bọn họ thực sự rất đáng sợ.”

“Thiên Đạo Minh?” Diệp Phi nhếch môi cười lạnh, một nụ cười đầy vẻ ngạo nghễ và khinh bỉ. “Bọn chúng chẳng qua cũng chỉ là những con chó giữ nhà cho tên phản đồ Vô Nhai mà thôi. Chúng muốn lấy mạng ta? Cứ để chúng tới!”

Lúc này, một giọng nói chói tai vang lên từ phía sau các trưởng lão Nguyệt Tộc:

“Khẩu khí lớn thật! Diệp Phi, ngươi nghĩ mượn được một chút bí pháp tà môn ngoại đạo để hù dọa người khác là có thể vô địch thiên hạ sao?”

Lâm Thiên Vũ bước ra, khuôn mặt anh tuấn thường ngày giờ đây đầy vẻ vặn vẹo. Hắn không thể chịu đựng được cảnh tượng Vân Hiểu Nguyệt – người mà hắn coi là lệnh bài để thăng tiến, người mà hắn muốn chiếm đoạt cả về thể xác lẫn vận mệnh – lại đang dành những ánh mắt tình tứ cho một tên phế vật đến từ Hạ Giới.

Trong mắt Lâm Thiên Vũ, hắn là “Khí vận chi tử”, hắn được trời cao che chở. Còn Diệp Phi chỉ là một hạt bụi đáng thương đang cố gắng chống lại bánh xe lịch sử.

“Sư phụ!” Lâm Thiên Vũ chắp tay với Nguyệt Thanh Dao, nhưng mắt lại trừng trừng nhìn Diệp Phi. “Kẻ này lai lịch bất minh, sát khí đầy mình, lại còn dám đại náo Nguyệt Thần Phong, giết hại sứ giả Thiên Đạo Minh. Nếu hôm nay thả hắn đi, Nguyệt Tộc chúng ta làm sao ăn nói với Thần Giới? Con xin nguyện ra tay, trảm sát tên nghịch tặc này tại chỗ!”

Nguyệt Thanh Dao cau mày, nàng vẫn còn đang trong trạng thái kinh hồn bạt vía vì uy áp vừa rồi, nên không vội vã đồng ý. Nhưng lời của Lâm Thiên Vũ đã nhắc nhở nàng về một thực tế phũ phàng: Thiên Đạo Minh đang đứng sau lưng Nguyệt Tộc. Nếu nàng không có hành động, Nguyệt Tộc sẽ bị coi là bao che cho “Nghịch Mệnh Giả”.

Diệp Phi liếc nhìn Lâm Thiên Vũ một cái, ánh mắt giống như đang nhìn một vật chết:

“Chó sủa thì thường không cắn người. Ngươi muốn giết ta? Lại đây thử xem.”

“Ngươi tìm chết!” Lâm Thiên Vũ gầm lên, trường kiếm trong tay tỏa ra hào quang rực rỡ, chân khí hệ Phong bao bọc lấy hắn, khiến tốc độ của hắn nhanh như một tia chớp vàng, trực chỉ tim của Diệp Phi mà đâm tới.

“Dừng tay!” Vân Hiểu Nguyệt thảng thốt kêu lên.

Nhưng Diệp Phi vẫn đứng im, không tránh không né. Khi mũi kiếm chỉ còn cách ngực hắn một tấc, hắn khẽ động ngón tay.

*Rắc!*

Một âm thanh thanh thúy vang lên. Không ai nhìn rõ Diệp Phi ra tay lúc nào, chỉ thấy hai ngón tay của hắn đã kẹp chặt lấy lưỡi kiếm của Lâm Thiên Vũ. Luồng chân khí hệ Phong cuồng bạo của Lâm Thiên Vũ khi chạm vào ngón tay Diệp Phi giống như gặp phải một bức tường đồng vách sắt, tiêu tan sạch sẽ.

“Sức mạnh của Thiên Đạo ban cho ngươi… chỉ có vậy thôi sao?” Diệp Phi lạnh lùng hỏi.

Hắn khẽ vận lực, một luồng kình đạo Luân Hồi xộc thẳng vào lưỡi kiếm.

*Bùm!*

Trường kiếm quý giá của Lâm Thiên Vũ vỡ vụn thành trăm mảnh. Lâm Thiên Vũ bị phản chấn bắn ngược ra sau hơn mười trượng, miệng phun máu tươi, đập mạnh vào một cột đá lớn.

Toàn trường lặng ngắt như tờ.

Diệp Phi không nhìn đến tên thảm hại kia nữa. Hắn biết mình không còn nhiều thời gian. Luân Hồi Châu đang rung lên dữ dội báo hiệu thể xác hắn sắp đạt đến giới hạn chịu đựng của uy áp kiếp trước.

Hắn nhìn thẳng vào mắt Nguyệt Thanh Dao, tuyên bố một câu khiến cả đỉnh núi chấn động:

“Nguyệt Thanh Dao, hôm nay ta có thể giết chết tất cả các ngươi, nhưng vì nàng, ta sẽ cho Nguyệt Tộc các ngươi một con đường sống. Ta cũng biết nàng lúc này không thể rời đi vì thân thể rách nát kia.”

Diệp Phi hít một hơi sâu, giọng nói của hắn như xuyên thấu cả không gian và thời gian:

“Ba năm! Ta cho các ngươi ba năm. Trong ba năm này, Nguyệt Tộc phải dùng tất cả tài nguyên tốt nhất để bảo bệ tàn hồn của nàng. Nếu nàng có bất kỳ sơ suất gì, dù chỉ là một sợi tóc, ta thề sẽ khiến toàn bộ Nguyệt Tộc biến mất khỏi bản đồ của Linh Hoang Giới.”

Nguyệt Thanh Dao run lên, nhưng chưa kịp phản ứng thì Diệp Phi đã nói tiếp:

“Và ba năm sau, vào ngày này, ta – Diệp Phi – sẽ đường đường chính chính bước lên Nguyệt Thần Phong một lần nữa. Lúc đó, không phải là đề nghị, mà là ta sẽ thu hồi lại thứ vốn thuộc về mình. Bất kỳ kẻ nào cản trở, thần cản giết thần, Phật cản giết Phật! Ngay cả Thiên Đạo có đứng sau lưng các ngươi, ta cũng sẽ trảm luôn Thiên Đạo!”

“Lệnh bài của ta đâu?” Diệp Phi đột nhiên quát lớn.

Dưới chân núi, Thạch Hùng – lúc này đang bị các đệ tử Nguyệt Tộc bao vây – nghe thấy tiếng gọi của đại ca, liền không ngần ngại vung thạch chùy đánh bay vài tên, rồi ném lên một vật đen thui.

Diệp Phi bắt lấy vật đó, là một tấm huy hiệu rỉ sét mang theo hơi thở của những trận chiến viễn cổ. Hắn cắm mạnh tấm huy hiệu xuống nền đá tuyết trước mặt Nguyệt Thanh Dao.

“Đây là ấn ký Nghịch Mệnh. Nhìn thấy nó, hãy nhớ lấy lời hứa của ta.”

Vân Hiểu Nguyệt nhìn bóng lưng của Diệp Phi, trái tim nàng ngập tràn một thứ cảm xúc vừa tự hào vừa đau xót. Nàng biết, lời hứa ba năm này là cách tốt nhất để bảo vệ cả hai lúc này, nhưng nó cũng là một gánh nặng nghìn cân lên vai Diệp Phi. Hắn sẽ phải đối đầu với cả thế giới trong ba năm đó để có đủ thực khí quay lại đón nàng.

“Diệp huynh… muội sẽ chờ.” Nàng nói nhỏ, giọng nói như tan vào gió nhưng lại lọt vào tai Diệp Phi một cách rõ ràng.

Diệp Phi quay người lại, trao cho nàng cái nhìn cuối cùng – một cái nhìn đầy thâm tình nhưng cũng đầy bá khí.

“Hiểu Nguyệt, hãy tin anh. Trời không dung em, anh sẽ diệt trời. Đất không chứa em, anh sẽ đạp nát đất. Chờ anh quay lại.”

Dứt lời, Diệp Phi không một chút do dự, thu lại Trấn Thiên Kiếm gãy, xoay người sải bước đi xuống núi. Bước chân hắn mỗi khi hạ xuống đều khiến tuyết đọng tan chảy, lộ ra những vệt đất đá cháy xém.

Thạch Hùng thấy đại ca xuống tới nơi, liền vác chùy chạy theo, ánh mắt lộ rõ vẻ sùng bái tột cùng. Hai bóng người, một lớn một nhỏ, cứ thế đi dần vào màn sương tuyết mịt mù, bỏ lại sau lưng cả một tông môn hùng mạnh đang đứng ngẩn ngơ trong sự sợ hãi và kinh hãi.

Phía trên cao, trong đám mây đen vần vũ, một đôi mắt mù lòa đang lặng lẽ quan sát cảnh tượng này. Lục Đạo Tiên Ông thu lại cần câu, khẽ thở dài:

“Vòng quay đã bắt đầu khởi động trở lại rồi. Luân hồi chín kiếp, nợ máu phải trả bằng máu. Ba năm ư? Chỉ sợ thế gian này chưa đầy ba năm nữa đã phải chìm trong biển máu rồi.”

Dưới chân núi Nguyệt Thần Phong, Diệp Phi bước đi được một đoạn dài rồi bất ngờ khựng lại, một ngụm máu đen phun ra khỏi miệng. Hắn quỵ xuống một gối, hơi thở gấp gáp.

“Đại ca!” Thạch Hùng hốt hoảng lao đến đỡ lấy hắn.

Diệp Phi giơ tay ra hiệu không sao, lau vết máu bên khóe môi, ánh mắt tím biếc lại càng thêm thâm trầm:

“Sức mạnh kiếp trước thực sự quá lớn, cơ thể này vẫn còn quá yếu. Thạch Hùng, từ giờ chúng ta không có đường lui nữa. Đi thôi, mục tiêu tiếp theo… Thiên Hoang Cấm Địa.”

Hắn liếc nhìn về phía đỉnh núi mờ ảo đằng xa, trong lòng vang lên một tiếng gầm thét của linh hồn.

*“Vô Nhai, chuẩn bị đi, quân cờ mà ngươi sắp đặt tám kiếp qua, kiếp này sẽ trở thành lưỡi đao lấy mạng ngươi!”*

Gió tuyết lại nổi lên, che lấp đi những vết chân cô độc trên con đường nghịch mệnh. Chương thứ 59 của huyền thoại về vị Thần Đế Luân Hồi, cũng từ đây mà chính thức mở ra một trang sử đẫm máu và vinh quang.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8