Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 68: Lời từ chối đanh thép**
Trên đỉnh cao nhất của tháp canh Thanh Vân Thành, không khí dường như đặc quánh lại dưới áp lực từ hư không. Tuyết Linh – vị sứ giả của Thiên Đạo Minh – vẫn đứng đó, tà áo trắng tung bay trong gió đêm, mang theo hơi thở thoát tục nhưng cũng đầy vẻ băng lãnh, xa cách. Nàng ta nhìn Diệp Phi với ánh mắt như nhìn một kẻ u mê không lối thoát, một sinh linh bé nhỏ đang cố sức vẫy vùng chống lại dòng thác lũ của định mệnh.
“Ngươi chọn giữ lại sự cao ngạo của mình, hay chọn bảo vệ người con gái mình yêu? Diệp Phi, sự kiên trì của ngươi trong tám kiếp qua đã chứng minh nó chỉ dẫn đến một kết cục duy nhất: Hủy diệt.”
Thanh âm của Tuyết Linh trong trẻo như tiếng khánh ngọc, nhưng rơi vào tai Diệp Phi lại chẳng khác nào những mũi kim độc. Diệp Phi đứng đó, bóng lưng cô độc tựa như một thanh thần kiếm cắm giữa trời đất, trầm mặc mà uy nghiêm.
Sâu trong thức hải của anh, Tiêu Lão tặc lưỡi, giọng nói mang theo chút mỉa mai quen thuộc:
“Tiểu tử, nữ nhân này nói không sai đâu. Thiên Đạo Minh lần này đã hạ quyết tâm dùng Vân Hiểu Nguyệt làm mồi nhử. Lâm Thiên Vũ kia không phải hạng xoàng, hắn có khí vận gia thân, đi đến đâu cơ duyên đến đó. Ngươi trảm sứ giả lúc này, chẳng khác nào tự tay chặt đứt con đường lui của mình.”
Diệp Phi không đáp lời Tiêu Lão, cũng không nhìn Tuyết Linh. Anh khẽ vuốt ve chuôi kiếm Trấn Thiên tàn khuyết đeo bên hông. Cảm giác kim loại lạnh lẽo truyền vào lòng bàn tay khiến tâm trí anh bình thản lạ kỳ. Ký ức của tám kiếp luân hồi cuồn cuộn đổ về như thủy triều. Có kiếp anh là một vương giả thống trị vạn dặm sơn hà, cuối cùng lại bị huynh đệ phản bội; có kiếp anh là một kiếm khách cô độc, đi tìm chân lý để rồi gục ngã dưới thiên lôi; có kiếp anh lại là một đại đan sư, luyện ra tiên đan cứu nhân độ thế nhưng không cứu nổi người mình yêu nhất…
Mỗi kiếp đều là một bài học đẫm máu. Và kiếp thứ chín này, anh không đến để học lại những bài học đó. Anh đến để viết lại quy luật của cuộc chơi.
“Con đường lui?” Diệp Phi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói của anh rất thấp, nhưng mỗi chữ thốt ra đều khiến không gian xung quanh run rẩy. “Thiên Đạo Minh các người từ khi nào lại cho rằng Diệp Phi ta cần một con đường lui?”
Tuyết Linh nhíu mày, cảm nhận được một luồng sát ý âm trầm đang trỗi dậy từ phía đối diện: “Ngươi định làm gì?”
“Tám kiếp trước, ta tôn trọng Thiên mệnh, kết cục là tro bụi. Kiếp này, ta chỉ tin vào thanh kiếm trong tay.”
Diệp Phi bước lên một bước. Chỉ một bước đơn giản, nhưng cả tòa tháp canh bỗng chốc rạn nứt. Luân Hồi Châu trong đan điền anh đột ngột xoay vòng mãnh liệt, tỏa ra những tia sáng xám mờ huyền ảo. Phía sau lưng Diệp Phi, một hư ảnh khổng lồ dần dần hiện ra – đó là một nam tử mặc hoàng bào, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không, khí thế lẫm liệt khiến chúng sinh phải quỳ lạy. Đó là ký ức của Kiếp thứ nhất – Thần Đế đời đầu.
Sắc mặt Tuyết Linh đại biến: “Đây là… Thần cấp uy áp? Ngươi sao có thể thức tỉnh được nó ở cảnh giới này?”
Nàng ta không chần chừ nữa, hai tay bắt quyết, một vòng tròn ánh sáng trắng thuần khiết vươn rộng ra, toan xé rách không gian để rời đi. Nàng nhận ra mình đã đánh giá thấp con quái vật này. Hắn không phải là một phế vật trùng sinh đơn thuần, hắn là một khối thuốc nổ có thể san phẳng cả Thiên Đạo Minh nếu có cơ hội.
“Muốn đi? Ta đã cho phép chưa?”
Diệp Phi gầm nhẹ một tiếng, Trấn Thiên Kiếm ra khỏi bao. Một đạo kiếm quang đen kịt như nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh chém ngang trời đất. Không có tiếng nổ lớn, chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người khi không gian bị cắt rời.
“Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết – Đệ Nhất Kiếm: Trảm Nhân Quả!”
Đường kiếm này không chém vào xác thịt, mà chém vào sợi dây liên kết giữa Tuyết Linh và Thiên Đạo. Vòng tròn ánh sáng vốn đang bao phủ nàng ta bỗng nhiên tan vỡ như bong bóng xà phòng. Tuyết Linh thét lên một tiếng kinh hãi, cơ thể bị kiếm ý hất văng ngược lại, đập mạnh vào lan can đá, máu tươi văng ra nhuộm đỏ tà áo trắng.
“Ngươi… ngươi dám sát hại sứ giả Thiên Đạo? Ngươi sẽ bị Thiên Khiển vạn kiếp bất phục!” Tuyết Linh vừa ho ra máu vừa run rẩy chỉ tay vào Diệp Phi. Sự cao ngạo trước đó hoàn toàn biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột độ từ sâu trong linh hồn.
Diệp Phi từ trên cao nhìn xuống nàng ta, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một vật chết: “Thiên Khiển? Ta chính là Thiên Khiển của các người.”
Trấn Thiên Kiếm lại vung lên một lần nữa. Lần này, không còn hư ảnh của Thần Đế, mà là một làn sương mù đỏ ngầu của huyết ngục. Kiếm ý của Kiếp thứ hai – Sát Thần – thức tỉnh. Toàn bộ Thanh Vân Thành dường như rơi vào hầm băng, hàng ngàn binh sĩ phía dưới đột ngột quỳ sụp xuống, không cưỡng lại nổi bản năng sợ hãi.
Tuyết Linh ngay cả cơ hội cầu xin cũng không có. Kiếm quang lướt qua, linh hồn và thể xác của nàng ta ngay lập tức bị nghiền nát thành bụi phấn, thậm chí ngay cả dấu vết tồn tại trên thế giới này cũng bị xóa sạch hoàn toàn. Một vị cường giả bước vào Vương Cảnh, cứ như vậy tan biến dưới tay một kẻ mới chỉ chạm ngưỡng Linh Cảnh như Diệp Phi.
Tiếng gió rít gào, thổi bay tàn tro còn sót lại của vị sứ giả. Diệp Phi đứng đó, thanh kiếm trong tay khẽ rung lên như thể đang hưng phấn vì vừa được nếm máu của kẻ địch có trọng lượng.
“Điện chủ!”
Một tiếng gọi lớn vang lên. Thạch Hùng từ dưới sân phóng lên, mỗi bước chân của hắn đều làm mặt đất rung chuyển. Khi nhìn thấy cảnh tượng hoang tàn trên tháp canh và sự biến mất của luồng hơi thở kinh người lúc trước, Thạch Hùng ngẩn ra một chút, rồi ánh mắt hắn bùng lên ngọn lửa tôn sùng tuyệt đối.
“Tên khốn đó đã bị ngài giết rồi sao?” Thạch Hùng nắm chặt quyền đầu, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.
Diệp Phi thu kiếm vào bao, hơi thở hơi dồn dập. Việc mượn sức mạnh của hai kiếp trước trong tích tắc đã tiêu tốn gần như toàn bộ linh lực trong đan điền của anh. “Chỉ là một con tốt thí. Nhưng từ giờ phút này, Thiên Đạo Minh sẽ không để yên cho chúng ta nữa.”
Anh nhìn Thạch Hùng, giọng nói trầm xuống nhưng đanh thép: “Hùng tử, sợ không?”
Thạch Hùng vỗ ngực đôm đốp, cười ha hả, tiếng cười như sấm rền: “Điện chủ, ngài khinh thường Thạch Hùng ta sao? Mạng này của tôi là ngài cứu, tộc Man Hoang của tôi chỉ tôn thờ cường giả. Ngài dám nghịch Thiên, tôi liền dám theo ngài đập nát cái Thiên Đạo thối nát đó!”
Diệp Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy vẻ tin cậy. Anh quay lưng lại, nhìn về hướng Đông Bắc – nơi có Nguyệt Tộc tọa lạc. Ở đó, có một mảnh linh hồn của người con gái đã hy sinh vì anh ở kiếp thứ nhất. Ở đó, có kẻ được gọi là “Khí vận chi tử” đang chờ đợi để giẫm đạp anh dưới chân.
“Lâm Thiên Vũ… Thiên Đạo ban phước cho ngươi để giết ta sao?” Diệp Phi lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia sáng nguy hiểm. “Để xem, khí vận của ngươi có đủ để ngăn cản một nhát kiếm luân hồi hay không.”
“Tiêu Lão, khởi hành thôi.”
Tiêu Lão trong Luân Hồi Châu thở dài một hơi dài, nhưng trong giọng nói lại mang theo chút hào hùng của một thời oanh liệt: “Được rồi, lão phu cũng muốn xem xem cái gọi là Thái Âm Chi Thể của tiểu cô nương kia sau bao nhiêu vạn năm đã phát triển đến mức nào. Nhưng trước tiên, tiểu tử, ngươi phải tìm chỗ phục hồi linh lực đã. Trận chiến tại Nguyệt Tộc… sẽ không dễ dàng như giết con kiến vừa rồi đâu.”
Diệp Phi gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo phóng ra xa. Đêm nay, Thanh Vân Thành rúng động. Nhưng ngày mai, cả Linh Hoang Giới sẽ phải kinh hoàng khi nghe tin: Cửu Thế Luân Hồi Giả đã thực sự trở lại, mang theo thanh kiếm nghịch mệnh và một lời thề máu.
Anh không chỉ muốn bảo vệ Vân Hiểu Nguyệt. Anh muốn dùng máu của kẻ được gọi là con cưng của trời đất kia để tế cờ cho hành trình lật đổ vĩnh hằng.
“Lâm Thiên Vũ, Nguyệt Tộc chính là mồ chôn của ngươi.”
Bóng dáng của Diệp Phi và Thạch Hùng dần khuất vào bóng đêm, để lại tháp canh đổ nát và một tương lai đầy sóng gió đang chờ đón ở phía trước. Bánh xe luân hồi của kiếp thứ chín đã chính thức lăn bánh, và lần này, không ai có thể ngăn nó dừng lại.