Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 79: Vô Nhai nhúng tay**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:53:31 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 79: VÔ NHAI NHÚNG TAY

Mây đen trên đỉnh Thiên Đỉnh Sơn không còn là những đám mây tích điện thông thường, chúng đặc quánh lại như mực tàu, cuồn cuộn đổ xuống như muốn đè nát cả vạn dặm giang sơn của Hạ Tam Giới. Từng tia sét không mang màu xanh tím mà chuyển sang một sắc đỏ thẫm như máu tươi, lượn lờ giữa tầng không như những con huyết long đang nhe nanh múa vuốt.

Lâm Thiên Vũ cầm viên Thiên Mệnh Đan trong tay, khuôn mặt vốn dĩ anh tuấn nay đã vặn vẹo đến mức dữ tợn. Một con mắt của hắn đã hỏng, máu đen chảy ròng ròng xuống gò má, nhưng ánh mắt còn lại vẫn bùng cháy lên sự điên cuồng tột độ. Hắn cười, tiếng cười khản đặc như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau:

"Diệp Phi… Ngươi tưởng trảm được khí vận của ta là đã thắng sao? Thiên đạo bất diệt, mệnh ta tại thiên! Ngươi chỉ là một con sâu cái kiến muốn lay gốc cổ thụ, cuối cùng cũng chỉ có thể tan xương nát thịt mà thôi!"

Dứt lời, hắn chuẩn bị ném viên đan dược vào miệng. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, hành động của Lâm Thiên Vũ đột ngột khựng lại. Không chỉ có hắn, mà cả không gian xung quanh đỉnh Thiên Đỉnh Sơn dường như bị đóng băng trong một khối hổ phách vô hình.

Gió ngừng thổi. Máu đang chảy cũng ngừng rơi. Ngay cả âm thanh của sấm sét trên tầng mây cao vạn trượng cũng im bặt một cách quỷ dị.

Diệp Phi vốn đang nỗ lực điều động luân hồi khí để trấn áp vết thương, bỗng cảm thấy da đầu tê dại. Một cảm giác lạnh lẽo từ tận sâu trong linh hồn tràn ra, thấm thấu vào từng tế bào. Cảm giác này… hắn quá quen thuộc. Nó không phải là sự áp chế của cấp bậc tu vi bình thường, mà là sự chèn ép của trật tự và quy luật cấp cao nhất.

Trong Luân Hồi Châu, linh hồn của Tiêu Lão đột ngột run rẩy dữ dội, giọng nói của ông lão vốn luôn hóm hỉnh nay lại tràn ngập sự sợ hãi tột cùng:
"Diệp Phi! Mau chạy đi! Kẻ đó… kẻ đó đang nhìn xuống đây!"

Diệp Phi không chạy, bởi vì hắn biết rõ, dưới cái nhìn này, chạy trốn là điều vô nghĩa nhất. Hắn nắm chặt chuôi Trấn Thiên Kiếm gãy, gân xanh nổi đầy trên cánh tay, ép bản thân phải ngẩng cao đầu.

Rắc!

Một tiếng động khô khốc vang lên giữa bầu trời tĩnh lặng. Một vết nứt dài vạn dặm đột ngột xé toác tầng mây đen kịt. Từ bên trong vết nứt ấy, không có ánh sáng thiên đường, chỉ có một mảnh hư vô mịt mù và một áp lực nặng nề đến mức khiến mặt đất bên dưới Thiên Đỉnh Sơn lún xuống hàng chục trượng.

Một bàn tay thon dài, trắng trẻo như ngọc thạch quý giá nhất thế gian từ từ đưa ra từ vết nứt không gian. Bàn tay ấy chỉ khẽ vẫy một cái, viên Thiên Mệnh Đan trong tay Lâm Thiên Vũ lập tức vỡ vụn thành bột mịn, rồi hóa thành một luồng thanh khí tinh thuần nhất đi vào không trung.

"Phế vật. Có được thiên mệnh che chở mà vẫn bị một vong linh luân hồi ép đến mức này."

Một giọng nói điềm tĩnh, thanh tao nhưng mang theo sự uy nghiêm tuyệt đối vọng xuống từ chín tầng mây. Giọng nói ấy không lớn, nhưng nó xuyên thấu màng nhĩ, đóng đinh vào thần thức của mỗi sinh linh trong vòng bán kính ngàn dặm.

Lâm Thiên Vũ bỗng chốc quỳ sụp xuống, không phải vì hắn muốn quỳ, mà vì áp lực từ giọng nói đó khiến xương cốt hắn rên rỉ, buộc hắn phải phủ phục. Hắn run rẩy kêu lên:
"Thần… Thần Đế đại nhân! Xin cứu mạng! Đứa con của ngài vẫn còn hữu dụng…"

Nhưng kẻ ở bên trên không mảy may liếc nhìn hắn lấy một cái. Từ vết nứt không gian, một hình bóng dần dần bước ra.

Đó không phải là bản thể chân chính, chỉ là một đạo phân thân được ngưng tụ từ ý chí và linh khí Thần giới, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đã đủ để làm đảo lộn quy luật của Hạ Tam Giới. Người đó vận một bộ bào phục màu trắng tuyết, trên thêu những hoa văn vàng ròng của thiên đạo, đôi mắt hắn không có lòng đen, chỉ có hai tinh hà đang chậm rãi xoay vần.

Thần Đế Vô Nhai.

Khi nhìn thấy khuôn mặt ấy, đồng tử của Diệp Phi co rút lại thành một điểm nhỏ. Ký ức của đời thứ nhất – đời Thần Đế vĩ đại – như một cơn sóng thần ập về, thiêu đốt tâm trí hắn. Hắn nhớ lại cảnh tượng mình bị vạn kiếm xuyên tâm, nhớ lại nụ cười phản bội của người huynh đệ kết nghĩa này, và nhớ lại cả ánh mắt tuyệt vọng của Vân Hiểu Nguyệt khi nàng tự bạo linh hồn để mở ra con đường sống cho hắn.

"Vô… Nhai…" Diệp Phi nghiến răng, từng chữ thốt ra đều mang theo huyết lệ và hận thù tích tụ qua tám kiếp luân hồi.

Đạo phân thân của Vô Nhai nhẹ nhàng hạ xuống, đứng lơ lửng giữa hư không, nhìn xuống Diệp Phi với vẻ mặt thản nhiên như nhìn một con kiến hôi dưới chân mình.

"Diệp huynh, đã lâu không gặp." Vô Nhai khẽ mỉm cười, nụ cười ấy trông vẫn thánh khiết và bao dung như cách đây hàng vạn năm về trước. "Ngươi thực sự khiến ta kinh ngạc. Trải qua tám lần diệt thế, bị ta thiết lập thiên la địa võng để bóp nghẹt mỗi kiếp, vậy mà ở kiếp thứ chín này, ngươi vẫn có thể tìm thấy hơi tàn để vùng dậy. Luân Hồi Quyết quả nhiên là thứ kỳ vật đứng đầu thái cổ."

Diệp Phi dùng kiếm chống thân hình run rẩy của mình, cười lạnh: "Ngươi sợ rồi sao? Ngươi nắm giữ Thiên Đạo, ngồi trên ngôi cao của Thần giới, nhưng ngươi lại sợ một linh hồn vất vưởng như ta. Nếu không sợ, tại sao lại phải hạ thấp thân mình, đưa phân thân đến cái nơi hẻo lánh này để nhúng tay vào?"

Ánh mắt của Vô Nhai không hề thay đổi, hắn thở dài một tiếng:
"Sợ? Không, ta không sợ ngươi. Ta chỉ là không thích những biến số. Thế giới này vốn dĩ đã là một bức tranh hoàn mỹ do ta vẽ ra, mọi sinh linh đều có vị trí và kết cục định sẵn. Ngươi cứ liên tục xé rách bức tranh đó, khiến ta thấy rất phiền lòng."

Dứt lời, Vô Nhai khẽ đưa ngón tay trỏ ra, điểm nhẹ vào không trung về phía Diệp Phi.

"Thiên Đạo Trị Tài: Tứ Chi Khốn."

Uỳnh!

Bốn sợi xích vàng ròng từ hư không thình lình hiện ra, quấn chặt lấy hai tay và hai chân của Diệp Phi. Chúng không chỉ khóa chặt thân xác mà còn đâm thẳng vào kinh mạch, phong tỏa toàn bộ luồng luân hồi khí mà hắn vừa vất vả ngưng tụ được.

Diệp Phi hét lên một tiếng đau đớn, quỳ sụp xuống mặt đất. Những sợi xích ấy đang điên cuồng hút lấy tinh huyết của hắn. Sức mạnh của phân thân này quá mạnh, dù chỉ là 1% bản thể, nó cũng vượt xa giới hạn mà một tu sĩ Linh Cảnh có thể đối kháng.

"Để ta xem, kiếp này ngươi mang theo thứ gì."

Vô Nhai bước tới, mỗi bước chân của hắn làm hoa sen vàng nở rộ dưới gót, hóa giải mọi sát khí xung quanh. Hắn đưa tay về phía lồng ngực Diệp Phi, mục tiêu rõ ràng là Luân Hồi Châu ẩn sâu bên trong.

"Dừng tay lại!"

Một tiếng thét thanh thúy vang lên. Từ phía xa, một bóng dáng thanh tú bay tới, dải lụa dài mang theo ánh sáng của Thái Âm trực diện tấn công vào phân thân của Thần Đế.

Đó là Vân Hiểu Nguyệt. Nàng không thể đứng nhìn Diệp Phi bị hành hạ. Dù tu vi của nàng so với Vô Nhai chẳng khác nào đom đóm so với mặt trăng, nhưng nàng vẫn lao tới với sự quyết tuyệt nhất.

Vô Nhai khẽ nhướng mày, đôi mắt chứa tinh hà của hắn liếc nhìn Vân Hiểu Nguyệt, trong đó thoáng qua một tia tàn nhẫn xen lẫn thích thú:
"Hóa ra mảnh tàn hồn lớn nhất của nàng ta ở đây. Diệp Phi, ngươi quả là một kẻ tình si, qua chín kiếp vẫn không buông bỏ được một người đã chết. Được thôi, nếu nàng đã muốn tự sát, ta sẽ thành toàn để hai ngươi đoàn tụ sớm một chút."

Hắn không cần cử động, chỉ một luồng uy áp tỏa ra từ người cũng đủ khiến Vân Hiểu Nguyệt bị hất văng đi như một chiếc lá khô trong cơn bão. Nàng phun ra một ngụm máu, cơ thể đập mạnh vào vách núi, hơi thở lập tức trở nên yếu ớt.

"Hiểu Nguyệt!"

Diệp Phi gầm lên, đôi mắt hắn đột ngột chuyển sang màu đỏ rực của máu. Một sự phẫn nộ vô biên trỗi dậy, thiêu cháy mọi lý trí. Sự sỉ nhục của tám kiếp trước, nỗi đau mất đi người thân, tất cả đều bùng phát vào khoảnh khắc này.

"Vô… Nhai… Ta… sẽ… giết… ngươi!"

Trong thức hải của Diệp Phi, tầng thứ hai của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết – Sát Thần Biến – vốn đang gặp nút thắt bỗng chốc vỡ tan. Ký ức về kiếp thứ hai, kiếp của một kẻ đồ tể đã giết sạch cả một vương quốc để tu luyện sát đạo, điên cuồng tràn ra.

Khí tức trên người Diệp Phi thay đổi hoàn toàn. Tóc hắn dài ra, chuyển thành màu trắng bạc mờ ảo, xung quanh hắn không còn là thanh khí mà là một luồng huyết khí đặc quánh, hôi hám mùi chết chóc.

Rắc! Rắc! Rắc! Rắc!

Bốn sợi xích vàng vốn đang khóa chặt hắn bỗng chốc nứt ra rồi vỡ vụn dưới sức mạnh bùng phát bất ngờ. Diệp Phi đứng dậy, Trấn Thiên Kiếm gãy trong tay hắn bỗng bốc lên ngọn lửa đen ngòm.

"Hửm? Đốt cháy linh hồn để cưỡng ép thăng tiến sao?" Vô Nhai nheo mắt lại, sự thích thú trong mắt càng đậm hơn. "Thú vị đấy. Nhưng ngươi nên biết, giữa Thần và Phàm có một rãnh ngăn cách mà dù ngươi có đốt cháy bao nhiêu kiếp cũng không thể bù đắp được."

Vô Nhai lật bàn tay lại, ép xuống. Một bàn tay khổng lồ bằng ánh sáng vàng, che lấp cả bầu trời, mang theo sức nặng của chín tầng trời đổ ập xuống đỉnh Thiên Đỉnh Sơn.

"Thiên Đạo Trấn Áp!"

Cả đỉnh núi sụp đổ. Những tảng đá khổng lồ bị nghiền nát thành bụi cám. Diệp Phi giơ thanh kiếm gãy lên, dùng cả hai tay đỡ lấy lòng bàn tay khổng lồ ấy. Toàn bộ xương cốt trên người hắn kêu răng rắc, máu từ lỗ chân lông phun ra thành sương đỏ, nhưng hắn không quỳ xuống lần nữa.

Hắn đang đứng đó, bằng đôi chân trần trên đống đổ nát, gánh vác cả một bầu trời thiên đạo áp bức.

"Vô Nhai… Ngươi sai rồi." Diệp Phi khàn giọng, giọng nói giờ đây chồng chất lên nhau, như có hàng nghìn người cùng lên tiếng một lúc. "Thần không phải là kẻ ngồi trên cao nhìn xuống. Thần… là kẻ có thể chịu đựng nỗi đau mà không gục ngã!"

"Kiếp thứ hai: Sát Thần Nhất Kích – Trảm Nhân Quả!"

Diệp Phi dồn toàn bộ sát ý của kiếp thứ hai vào thanh kiếm gãy. Một đường kiếm màu đen đỏ vạch ra một đường ranh giới tuyệt đối giữa không gian. Đường kiếm này không chém vào bàn tay ánh sáng, mà nó chém trực diện vào linh hồn của đạo phân thân trước mặt.

Vô Nhai lần đầu tiên biến sắc. Hắn cảm nhận được đường kiếm này mang theo một loại sức mạnh kỳ lạ – sức mạnh có thể cắt đứt sợi dây nhân quả liên kết hắn với bản thể. Nếu đạo phân thân này bị cắt đứt nhân quả, nó sẽ vĩnh viễn ở lại đây, mất đi sự bảo hộ của bản thể Thần giới và dễ dàng bị tiêu diệt.

Hắn lập tức thu tay, lùi lại phía sau hàng nghìn trượng, vẫy tay gọi tới hàng ngàn lôi đình từ thiên đạo để tạo thành một tấm khiên vững chắc.

Uỳnh!

Đường kiếm của Diệp Phi va chạm vào khiên lôi đình, tạo ra một cơn chấn động khiến cả Đại lục Thanh Vân dường như run rẩy. Tuy nhiên, tu vi chênh lệch quá lớn đã khiến nhát chém ấy chỉ để lại một vết nứt sâu trên khiên ánh sáng rồi tiêu tán.

Diệp Phi ngã gục xuống, hơi thở phào phào. Hắn đã cạn kiệt. Mỗi một lỗ chân lông đều đang chảy máu, linh hồn của kiếp thứ hai cũng vì kiệt sức mà lặn sâu vào bóng tối.

Vô Nhai đứng từ xa nhìn vết nứt trên khiên lôi đình của mình, sắc mặt trở nên vô cùng âm trầm. Một đạo phân thân của Thần Đế vĩ đại, vậy mà bị một kẻ tu vi Linh Cảnh của Hạ giới đe dọa đến nhân quả? Điều này nếu truyền lên Thần giới sẽ là một sự sỉ nhục không thể gột rửa.

"Ngươi quả thực không thể giữ lại." Vô Nhai thốt ra lời này với sự sát khí thực sự. "Vòng lặp luân hồi của ngươi, kết thúc ở đây đi."

Hắn nhấc tay lên, lần này không phải là chiêu thức hời hợt, mà là thực sự kết ấn. Xung quanh hắn, quy luật thời gian bắt đầu hỗn loạn. Hắn định dùng thần thông tối cao để xóa sổ hoàn toàn dấu vết tồn tại của Diệp Phi trong dòng chảy thời gian của kiếp này.

Nhưng đúng lúc ngón tay hắn sắp hạ xuống, một âm thanh già nua, nhàn nhạt và đầy vẻ lười biếng vang lên từ hư không:

"Vô Nhai, quy tắc là quy tắc. Ngươi đã ngồi lên cái ghế đó thì cũng nên tuân theo một chút phép tắc của vũ trụ chứ?"

Không gian bên cạnh Diệp Phi bỗng chốc méo mó, rồi một lão già mù, đầu đội nón lá, vai mang cần câu cá, chậm rãi hiện ra. Lão già đó bình thản ngồi xuống một hòn đá còn sót lại, thả lưỡi câu vào… không khí, nơi đang có những dòng năng lượng hỗn loạn.

Vô Nhai khựng lại, đôi mắt tinh hà của hắn nheo lại, vẻ mặt đầy kiêng dè:
"Lục Đạo Tiên Ông? Ông định can thiệp vào chuyện này sao? Đây là chuyện giữa ta và kẻ phản nghịch Thiên đạo này."

Lão già mù mỉm cười, để lộ vài chiếc răng rụng:
"Lão già này không rảnh đi lo chuyện bao đồng. Chỉ là, ngươi dùng phân thân giáng lâm Hạ giới, làm xáo trộn nhân quả của cả một tinh cầu, nếu cứ thế này thì dòng sông thời gian mà lão phu đang canh giữ sẽ bị đục ngầu hết cả. Về đi, Thần Đế đại nhân. Nếu muốn giết hắn, hãy chờ hắn leo lên tới nơi của ngươi."

Vô Nhai im lặng hồi lâu. Hắn biết rõ lai lịch của lão già này – một kẻ tồn tại từ thời khai thiên lập địa, không thuộc về bất cứ thế lực nào nhưng lại nắm giữ quy luật vận hành của dòng sông thời gian. Ngay cả bản thể của hắn cũng chưa chắc đã chiếm được ưu thế trước lão già bí ẩn này, huống chi là một đạo phân thân đang bị đe dọa bởi nhân quả.

Hắn liếc nhìn Diệp Phi đang nằm bất tỉnh, rồi lại nhìn sang Vân Hiểu Nguyệt đang thoi thóp. Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi hắn:

"Được. Lục Đạo lão đầu, ta nể mặt ông một lần. Dù sao thì, chơi với con chuột này lâu một chút cũng không tệ. Diệp Phi, ta sẽ chờ ngươi ở Thượng Tam Giới. Nhưng trước khi đi, ta sẽ để lại cho ngươi một món quà."

Vô Nhai phẩy tay một cái. Một luồng khí đen từ tay hắn bay ra, chui tọt vào cơ thể của Lâm Thiên Vũ đang nằm rạp dưới đất. Ngay lập tức, cơ thể Lâm Thiên Vũ phồng lên, mạch máu nổi đen ngòm, khí tức trên người hắn tăng vọt một cách bất thường, biến hắn thành một con quái vật nửa người nửa thần đầy hỗn loạn.

"Lâm Thiên Vũ, ta ban cho ngươi 'Thiên Đạo Huyết Chú'. Từ nay về sau, ngươi chính là cái đuôi của hắn. Giết không chết hắn thì ngươi cũng đừng mong được chết."

Nói đoạn, bóng dáng của Vô Nhai dần dần tan biến vào vết nứt không gian, để lại một lời nhắn nhủ vọng lại từ hư vô:
"Diệp Phi, hãy trân trọng mạng sống của mình. Bởi vì lần tới ta nhúng tay, sẽ không có ai cứu được ngươi nữa đâu."

Vết nứt không gian khép lại. Áp lực kinh khủng biến mất. Mây đen trên bầu trời cũng tan dần, để lộ ra những tia nắng yếu ớt của buổi hoàng hôn đổ xuống đỉnh núi tan hoang.

Lục Đạo Tiên Ông thở dài, nhấc cần câu lên, lưỡi câu của lão không có mồi, nhưng dường như vừa câu lên được một sợi nhân quả mờ nhạt. Lão quay sang nhìn Diệp Phi, khẽ lẩm bẩm:

"Số kiếp trêu ngươi. Chàng trai trẻ, con đường này của ngươi còn dài lắm, và máu… sẽ còn chảy nhiều hơn cả tám kiếp cộng lại."

Nói rồi, hình bóng của lão cũng mờ dần và biến mất hoàn toàn vào cõi hư vô, cứ như thể lão chưa từng xuất hiện ở nơi này.

Trên đỉnh Thiên Đỉnh Sơn tan hoang, chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc. Diệp Phi nằm đó, hơi thở đứt quãng, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt Trấn Thiên Kiếm gãy. Ở phía xa, Lâm Thiên Vũ đang rên rỉ trong sự biến đổi đau đớn của Huyết Chú, đôi mắt tràn đầy thù hận nhìn về phía Diệp Phi.

Cuộc chiến này, vẫn chỉ mới là bắt đầu cho một hồi huyết chiến tàn khốc hơn ở phía trước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8