Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 80: Tiêu Lão hy sinh**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:54:09 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 80: LINH HỒN ĐỐT CHÁY – TIÊU LÃO HY SINH**

Gió gào rú trên đỉnh Thiên Đỉnh Sơn như tiếng khóc than của quỷ dữ. Bầu trời vừa mới tan đi mây đen do sự rời đi của Thần Đế Vô Nhai nay lại bị một tầng sương mù đỏ sậm bao phủ. Đó không phải là mây, mà là huyết khí bốc lên từ lỗ chân lông của Lâm Thiên Vũ.

Diệp Phi quỳ một gối trên mặt đất vỡ nát, Trấn Thiên Kiếm gãy cắm sâu xuống kẽ đá để giữ cho cơ thể anh không ngã xuống. Lồng ngực anh phập phồng kịch liệt, mỗi hơi thở đều mang theo vị mặn chát của máu tươi. Thiên Đạo áp chế quá mạnh, dù anh sở hữu ký ức của tám kiếp, nhưng cơ thể kiếp thứ chín này vẫn chưa đủ để chịu đựng liên tiếp những đợt xung kích từ các cường giả đỉnh cao.

Ở phía đối diện, Lâm Thiên Vũ đang trải qua một sự biến đổi kinh hoàng. Những tiếng xương cốt gãy vụn và tái tạo lại phát ra giòn giã. Thiên Đạo Huyết Chú mà Vô Nhai ban xuống không phải là một sự cứu giúp, mà là một sự ký sinh tàn độc. Toàn thân Lâm Thiên Vũ mọc ra những vảy đen nhánh, đôi mắt hắn không còn tròng trắng, chỉ còn lại một màu đỏ lòm đầy hung sát.

"Diệp… Phi… Ta… phải… giết… ngươi…"

Giọng nói của Lâm Thiên Vũ khàn đặc, giống như tiếng đá mài vào nhau. Hắn bước một bước, mặt đất dưới chân nổ tung. Tốc độ của hắn bây giờ đã vượt qua giới hạn của Linh Cảnh, đạt đến một mức độ quỷ dị mà mắt thường không thể theo kịp.

"Vút!"

Một vệt đen xé toạc không gian. Diệp Phi nghiến răng, cưỡng ép thần lực còn sót lại, đưa Trấn Thiên Kiếm lên đỡ.

*Bùm!*

Một tiếng nổ chấn động. Diệp Phi bị đánh bay ra xa hàng chục trượng, đập mạnh vào vách đá dựng đứng. Toàn bộ xương sườn của anh dường như nát vụn. Cảm giác bất lực tràn về, thứ cảm giác mà anh đã thề sẽ không bao giờ để nó lặp lại trong kiếp thứ chín này.

"Khốn kiếp… Thiên Đạo thực sự muốn dồn ta vào đường cùng sao?" Diệp Phi lẩm bẩm, máu từ trán chảy xuống che mờ một bên mắt.

Ngay lúc Lâm Thiên Vũ tích tụ một khối hỏa cầu đen ngòm để tung ra đòn kết liễu, một luồng ánh sáng màu xám tro đột ngột bộc phát từ lồng ngực Diệp Phi. Một viên châu cổ xưa hiện ra, lơ lửng giữa không trung.

Luân Hồi Châu.

"Tiểu tử, ngươi vẫn còn quá yếu… Một mình ngươi hiện tại, thực sự không chống đỡ nổi ý chí của Thiên Đạo đâu."

Một giọng nói quen thuộc, pha chút cợt nhả nhưng nay lại trầm trọng đến lạ kỳ vang lên. Trong làn ánh sáng xám, một bóng hình hư ảo dần hiện ra. Tiêu Lão, vị linh hồn sư phụ đã đồng hành cùng Diệp Phi suốt từ những ngày đầu kiếp này, nay hiện thân với vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy.

"Tiêu Lão? Ông ra đây làm gì? Quay vào ngay, tàn hồn của ông không chịu nổi sát khí của Huyết Chú đâu!" Diệp Phi hét lên, trong lòng chợt dâng lên một điềm báo chẳng lành.

Tiêu Lão không nhìn Diệp Phi, lão quay đầu lại, nhìn vào con quái vật Lâm Thiên Vũ đang lao tới. Lão khẽ vuốt râu, nụ cười nhẹ bẫng:

"Tám kiếp trước, ta là người canh giữ Luân Hồi. Ta đã chứng kiến ngươi chết tám lần. Mỗi lần nhìn thấy ngươi gục ngã dưới chân Vô Nhai và đám chó săn của hắn, trái tim già cỗi của lão phu lại thắt lại. Kiếp này là cơ hội cuối cùng, không chỉ của ngươi, mà còn của cả vũ trụ này."

Lâm Thiên Vũ gầm lên, khối hỏa cầu đen khổng lồ bắn ra, mang theo sức mạnh có thể san bằng cả một ngọn núi.

Tiêu Lão nhẹ nhàng phất tay. Một vòng xoáy không gian xám xịt hiện ra, nuốt chửng hoàn toàn đòn tấn công của đối thủ. Nhưng sau chiêu đó, bóng hình Tiêu Lão trở nên nhạt nhòa thấy rõ.

"Tiêu Lão! Dừng lại!" Diệp Phi cố gắng bò dậy, tay với về phía lão.

Tiêu Lão quay lại, ánh mắt tràn đầy sự hiền từ của một bậc cha chú nhìn về phía Diệp Phi:
"Diệp tiểu tử, Luân Hồi Quyết tầng thứ bảy là 'Thức Tỉnh Linh Hồn'. Để đột phá, ngươi cần một nguồn năng lượng linh hồn tinh khiết nhất, vĩ đại nhất để đốt cháy rào cản nhân quả. Ngươi luôn thiếu một cú hích cuối cùng… Hôm nay, ta sẽ cho ngươi cú hích đó."

"Ông định làm gì?" Đồng tử Diệp Phi co rút lại.

"Ta sống quá lâu rồi. Vốn dĩ chỉ là một tàn hồn bám víu vào Luân Hồi Châu để chờ ngày nhìn thấy ánh sáng huy hoàng nhất. Nhưng nếu ngươi chết ở đây, ánh sáng đó sẽ tắt vĩnh viễn."

Tiêu Lão hít một hơi sâu, toàn bộ bóng hình lão bắt đầu bốc cháy. Đó không phải là ngọn lửa bình thường, mà là hỏa diễm linh hồn màu lam nhạt. Từng mảnh vụn linh hồn của lão bắt đầu tan rã, hóa thành những dòng suối năng lượng cuồn cuộn đổ về phía Diệp Phi.

"Không! Tiêu Lão, đừng! Ta có thể nghĩ cách khác, ta còn Trảm Nhân Quả, ta còn…" Diệp Phi gào lên trong đau đớn, nước mắt hòa lẫn máu tươi lăn dài trên má.

Lần đầu tiên sau tám kiếp luân hồi, trái tim sắt đá của vị Thần Đế vĩ đại lại cảm thấy sợ hãi. Anh sợ mất đi người thầy này, người duy nhất đã nghe anh kể về những nỗi đau thầm kín của từng kiếp trước.

"Tiểu tử thối, đừng có khóc nhè như vậy. Nghe đây, ký ức cuối cùng của lão phu sẽ truyền lại cho ngươi. Ở Thượng Tam Giới, tìm đến Tuyệt Tình Cốc, ở đó có bí mật về mảnh vỡ thứ hai của Vân Hiểu Nguyệt… Và nhớ lấy, đừng để Vô Nhai nhìn thấy sự yếu đuối của ngươi."

"Tiêu Lão!"

"CHÁY CHO TA!"

Tiêu Lão gầm lên một tiếng vang động chín tầng mây. Toàn bộ linh hồn lão phát nổ, hóa thành một cột sáng khổng lồ bao trùm lấy Diệp Phi. Nguồn năng lượng kinh thiên động địa đó không chỉ đẩy lui Lâm Thiên Vũ đang lao tới mà còn tạo ra một kết giới vĩnh cửu, ngăn cách đỉnh Thiên Đỉnh Sơn với toàn bộ thế giới bên ngoài.

Trong cột sáng ấy, Diệp Phi cảm thấy cơ thể mình đang bị xé nát rồi tái tạo. Những xiềng xích nhân quả quấn quanh linh hồn anh bấy lâu nay, dưới ngọn lửa hy sinh của Tiêu Lão, bắt đầu tan chảy.

Ký ức của tầng thứ bảy Luân Hồi Quyết tràn vào não bộ như thác đổ. Diệp Phi nhìn thấy những hình ảnh của kiếp thứ bảy – một vị Đại Linh Mục uy nghiêm, người nắm giữ sinh tử của hàng vạn linh hồn.

"Vạn vật có linh, luân hồi vô tận. Linh hồn là gốc, nhục thân là cành. Thức tỉnh!"

Một luồng khí tức hoàn toàn khác biệt bùng nổ từ người Diệp Phi. Tóc anh từ màu đen chuyển sang màu trắng bạc như sương muối, đôi mắt rực rỡ ánh sáng lam của linh hồn lực. Vết thương trên cơ thể lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy. Trấn Thiên Kiếm gãy trên tay anh dường như cảm nhận được nỗi đau của chủ nhân, nó rung lên bần bật, một lưỡi kiếm ảo ảnh từ năng lượng linh hồn nối dài đoạn bị gãy.

Cột sáng tan đi. Tiêu Lão đã biến mất. Chỉ còn lại viên Luân Hồi Châu giờ đã mất đi độ bóng loáng, trở nên xám xịt và rơi rụng trên mặt đất.

Lâm Thiên Vũ, giờ đã biến thành một con quái vật cao hơn hai trượng với đầy rẫy gai độc trên người, cảm nhận được sự đe dọa cực lớn. Hắn gầm lên, dồn toàn bộ sức mạnh của Thiên Đạo Huyết Chú vào một cú đấm hướng về phía Diệp Phi.

Diệp Phi không tránh né. Anh nhẹ nhàng bước tới một bước. Tốc độ này không nhanh, nhưng mỗi bước đi lại dẫm lên nhịp đập của không gian.

"Ngươi… kẻ sử dụng sức mạnh rác rưởi để làm hại linh hồn của người khác…"

Giọng Diệp Phi giờ đây không còn sự phẫn nộ thường thấy, nó mang một sự lạnh lẽo thấu xương, một sự bình tĩnh của tử thần.

"Kiếm thứ nhất: Linh Hồn Truy Diệt."

Anh vung kiếm. Không có tiếng nổ lớn, chỉ có một vệt sáng mờ nhạt lướt qua. Cú đấm của Lâm Thiên Vũ dừng khựng lại giữa không trung. Huyết khí đen ngòm xung quanh hắn như gặp phải thiên địch, nhanh chóng tan biến.

Một vết nứt trắng sáng hiện ra giữa trán Lâm Thiên Vũ, lan dần xuống tận chân. Không phải nhục thân hắn bị chém, mà là linh hồn hắn đã bị thanh kiếm của Diệp Phi cắt đứt hoàn toàn nhân quả.

"Aaaaa!"

Lâm Thiên Vũ rú lên đau đớn, thân hình to lớn ngã rạp xuống, huyết chú rút lại khiến hắn trở về hình dạng người bình thường nhưng gầy gò như một xác khô. Đôi mắt đen ngòm của hắn dần lấy lại tiêu cự, tràn đầy sự kinh hãi nhìn Diệp Phi.

"Diệp Phi… ngươi… làm sao có thể…"

Diệp Phi bước đến trước mặt hắn, Trấn Thiên Kiếm đặt lên cổ Lâm Thiên Vũ. Lúc này, anh chỉ cần ấn nhẹ là kẻ địch truyền kiếp này sẽ tan biến. Thế nhưng, Diệp Phi lại dừng lại.

Anh nhìn vào viên Luân Hồi Châu nằm im lìm dưới đất. Tiêu Lão đã không còn nữa. Sự hy sinh này là để anh vượt qua nghịch cảnh, chứ không phải để anh bị cơn giận dữ nhấn chìm.

"Giết ngươi bây giờ là quá nhẹ nhàng cho những gì ngươi đã gây ra cho ông ấy." Diệp Phi nói, giọng lạnh băng. "Ta sẽ để ngươi sống, để ngươi nhìn thấy ta chém đứt cái Thiên Đạo mà ngươi hằng tôn thờ. Ta muốn ngươi phải chứng kiến kẻ chống lưng cho ngươi quỳ dưới chân ta mà tạ tội với linh hồn Tiêu Lão."

Nói rồi, Diệp Phi phẩy tay một cái. Một đạo phù chú linh hồn tầng thứ bảy bắn vào tâm thức Lâm Thiên Vũ, phế bỏ hoàn toàn tu vi của hắn, biến hắn thành một phế nhân vĩnh viễn nhưng lại cho hắn một cơ thể bất tử không già đi – một sự trừng phạt đau đớn hơn cả cái chết. Hắn sẽ phải sống nghìn năm vạn năm trong sự hèn hạ để chứng kiến cuộc đời Diệp Phi đi lên đỉnh cao.

Trời đất yên tĩnh trở lại. Diệp Phi cúi người, nhặt viên Luân Hồi Châu lên. Anh áp nó vào trán mình, nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt lăn xuống, rơi lên mặt viên châu nguội lạnh.

"Tiêu Lão… kiếp thứ chín này, Diệp Phi nhất định sẽ không để ai phải hy sinh vì mình nữa. Ta sẽ nghịch mệnh, ta sẽ thành Thần, và ta sẽ tìm cách đưa ông trở lại. Luân hồi do ta nắm giữ, sinh tử do ta quyết định!"

Tiếng nói của anh không lớn, nhưng nó vang vọng khắp Thiên Đỉnh Sơn, xuyên qua các tầng không gian, khiến các thế lực ẩn dật ở Trung Tam Giới và Thượng Tam Giới cũng phải rùng mình.

Dưới chân núi, Thạch Hùng đã hồi phục sau trận chiến, vội vàng leo lên đỉnh núi. Khi hắn nhìn thấy bóng dáng đơn độc nhưng uy nghiêm của Diệp Phi giữa tàn tích, cùng với mái tóc trắng bạc đầy tang thương, Thạch Hùng liền quỳ sụp xuống, dập đầu:

"Chủ nhân! Thuộc hạ đến muộn!"

Diệp Phi không quay đầu lại, anh thu viên châu vào trong áo, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi cổng không gian đi tới Linh Hoang Giới đang dần mở ra.

"Thạch Hùng, đi thôi. Hạ Tam Giới này đã không còn gì để luyến tiếc nữa."

"Chúng ta đi đâu, chủ nhân?"

"Đến nơi cần máu phải chảy, đến nơi cần công lý phải được thực thi. Chúng ta đi… săn Thần."

Bóng dáng của hai người họ nhạt nhòa dần trong ánh hoàng hôn ráng đỏ như máu. Trên đỉnh Thiên Đỉnh Sơn, Trấn Thiên Kiếm gãy lại một lần nữa được bao phủ bởi sát khí vô tận.

Tiêu Lão hy sinh, đánh dấu sự kết thúc của một giai đoạn và sự khởi đầu của một con đường đầy máu và nước mắt. Diệp Phi của kiếp thứ chín đã thực sự lột xác, không còn là kẻ chỉ biết đi theo ký ức kiếp trước, mà đã trở thành một vị hung thần thực thụ, một kẻ sẽ làm đảo điên cả Cửu Trọng Thiên.

Từ phía xa, một bóng người mù ngồi câu cá bên dòng sông thời gian khẽ mỉm cười. Lục Đạo Tiên Ông thu cần, lưỡi câu nay đã nhuốm một chút sắc đỏ của linh hồn lực.

"Một người đi, một vị Thần sinh ra. Vòng lặp cuối cùng… cuối cùng cũng bắt đầu thú vị rồi."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8