Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 81: Nỗi đau mất mát**
**CHƯƠNG 81: NỖI ĐAU MẤT MÁT**
Gió trên đỉnh Thiên Đỉnh Sơn vốn dĩ phóng khoáng và gào thét như mãnh thú, nhưng lúc này đây, nó bỗng trở nên rên rỉ, mang theo cái lạnh thấu xương của hoàng hôn nhuốm máu.
Giữa đống đổ nát, gạch vụn và những vết nứt toác sâu hoắm chạy dài trên mặt đất, Diệp Phi vẫn đứng đó. Dáng người anh đơn độc như một thanh kiếm gãy cắm sâu vào lòng đất già cỗi, tịch mịch mà bi thương. Đôi bàn tay anh run rẩy, nhẹ nhàng áp viên Luân Hồi Châu mờ đục lên trán. Một giọt nước mắt nóng hổi, mang theo sức nặng của chín kiếp luân hồi, lặng lẽ rơi xuống, tan biến vào lớp bụi mờ.
Tiêu Lão mất rồi.
Người thầy, người bạn, người thân duy nhất hiểu rõ mọi nỗi nhục nhã và vinh quang trong linh hồn anh, đã tan biến vào hư không để đổi lấy một tia sống sót cho kiếp thứ chín này. Trong thức hải của Diệp Phi, cái không gian vốn luôn ồn ào bởi những lời mỉa mai, chỉ dạy hay những tiếng cười hóm hỉnh của lão già ấy, giờ đây chỉ còn là một hố đen thăm thẳm, im lìm đến đáng sợ.
“Tiêu Lão… ông nói kiếp này sẽ nhìn thấy ta bước lên đỉnh vạn giới cơ mà?”
Diệp Phi lẩm bẩm, giọng nói khản đặc như bị đá dăm nghiền nát.
“Ông nói chúng ta sẽ cùng nhau lột da tên Vô Nhai kia, sẽ dùng máu của Thiên Đạo Minh để pha trà cơ mà… Tại sao lại thất hứa?”
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá.
Bỗng nhiên, một luồng khí tức đen kịt từ đôi mắt Diệp Phi bắt đầu tràn ra. Mái tóc trắng bạc của anh không còn rủ xuống một cách yếu ớt nữa, mà bắt đầu tung bay ngược lên trời, mỗi sợi tóc đều mang theo luồng sát ý sắc lẹm như kiếm khí.
“Cạch!”
Viên Luân Hồi Châu trong tay Diệp Phi bỗng phát ra tiếng nứt vỡ khô khốc. Nhưng đó không phải là sự hủy diệt, mà là sự đồng hóa. Luân Hồi Quyết trong người anh vốn đang đình trệ ở tầng thứ sáu, nay dưới sự kích thích của nỗi bi phẫn tột độ và tàn hồn lực mà Tiêu Lão để lại, bắt đầu vận hành với tốc độ điên cuồng.
Linh khí xung quanh Thiên Đỉnh Sơn trong vòng trăm dặm bỗng chốc bị hút cạn. Một vòng xoáy đen khổng lồ hình thành trên đỉnh đầu Diệp Phi, nối thẳng lên tận chín tầng mây.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Trời đất biến sắc. Những đám mây màu chì nặng nề kéo đến, lôi điện đỏ ngầu như máu vắt ngang bầu trời. Đây không phải là thiên kiếp thông thường, mà là sự phẫn nộ của trật tự thế giới khi cảm nhận được một luồng sức mạnh vượt ngoài tầm kiểm soát đang sinh ra.
“Thiên đạo… Mệnh vận…”
Diệp Phi ngẩng đầu. Đôi mắt anh giờ đây đã mất đi tròng trắng, chỉ còn một màu đen huyền ảo của vực thẳm Luân Hồi. Trong bóng đen ấy, dường như có hình ảnh của tám kiếp trước đang đồng thời gào thét.
“Tám kiếp trước, ta nhẫn nhịn. Ta tuân theo quy luật của các ngươi, ta chiến đấu trong cái vòng lặp mục nát này vì ta tin vào sự công bằng của nhân quả.”
Diệp Phi bước lên một bước. Mỗi khi bàn chân anh chạm đất, mặt đất dưới chân lại bị sát khí hóa thành bột mịn. Một áp lực kinh khủng khuếch tán ra xung quanh, khiến những con thú dữ trong rừng sâu cũng phải kinh hãi quỳ sụp xuống, đầu hướng về phía Thiên Đỉnh Sơn mà run rẩy.
“Nhưng kiếp này, các ngươi đã chạm vào nghịch lân của ta!”
Tiếng gầm của Diệp Phi không còn là tiếng người, nó là sự hòa quyện của tiếng kiếm ngân, tiếng sấm nổ và tiếng khóc của vạn linh linh hồn.
*Rắc!*
Trấn Thiên Kiếm gãy vốn đang nằm im lìm bỗng dưng bay lên, lơ lửng trước ngực Diệp Phi. Máu từ lòng bàn tay anh chảy ra, thấm vào thân kiếm rỉ sét. Ngay lập tức, lớp rỉ sét bong tróc, để lộ ra những phù văn viễn cổ chói lòa ánh huyết quang.
Nỗi đau mất mát quá lớn đã hóa thành ngọn lửa, thiêu cháy đi chút nhân tính cuối cùng mà anh cố giữ lại. Diệp Phi vào lúc này, đã hoàn toàn lâm vào trạng thái “Luân Hồi Bạo Tẩu”.
Ở dưới chân núi, Thạch Hùng vừa mới tỉnh lại từ đống đổ nát sau cuộc giao tranh trước đó. Hắn bò dậy, thân hình đồ sộ mang theo vô số vết thương hở miệng, máu tươi đầm đìa. Nhưng khi hắn nhìn lên đỉnh núi, đồng tử hắn co rút lại.
Dưới cái nhìn của Thạch Hùng, Diệp Phi không còn là người nữa. Anh giống như một cái miệng vòm khổng lồ đang nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng. Sát khí bùng phát từ Diệp Phi đậm đặc đến mức hóa thành những sợi dây xích màu đen quấn quýt quanh không gian, trói buộc cả thời gian.
“Chủ nhân!”
Thạch Hùng kêu lên một tiếng, rồi bất chấp thương thế, hắn bắt đầu dùng cả chân cả tay leo ngược lên đỉnh núi. Hắn cảm nhận được sự cô độc của Diệp Phi. Đó là một nỗi đau vượt quá sự chịu đựng của một sinh linh. Trong kiếp trước, khi Thạch Hùng tử trận để bảo vệ Diệp Phi, hắn chưa bao giờ thấy ánh mắt của vị Đế vương ấy thê lương đến thế.
“Chủ nhân! Ngài đừng để bị nó nuốt chửng!”
Thạch Hùng gào lên, nhưng tiếng nói của hắn vừa thốt ra đã bị những cơn lốc sát khí đánh bật trở lại.
Diệp Phi lúc này hoàn toàn không nghe thấy gì cả. Trong tâm trí anh, chỉ còn lại những mảnh ký ức vụn vặt về Tiêu Lão.
*“Tiểu tử, ngươi lại luyện sai rồi, để lão phu chỉ cho…”*
*“Phi nhi, luân hồi không phải là sự kết thúc, nó là sự gột rửa…”*
*“Đi đi, sống sót thay cả phần của lão già này…”*
“Ta không muốn sống sót một mình!”
Diệp Phi hét lên, hai tay vung mạnh ra hai bên. Một làn sóng xung kích màu đen từ thân thể anh bùng phát, san bằng toàn bộ phần còn lại của đỉnh Thiên Đỉnh Sơn. Những tảng đá khổng lồ nặng hàng tấn bị thổi bay như những chiếc lá khô trong cơn bão.
*Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết – Tầng thứ bảy: Nghịch Mệnh Hoàn Hồn!*
Đây vốn là tầng công pháp yêu cầu người tu luyện phải đạt đến Vương Cảnh đỉnh phong mới có thể chạm tới, nhưng Diệp Phi đã dùng chính tinh huyết và nỗi hận thù làm bàn đạp để cưỡng ép phá bỏ gông xiềng.
Làn khói đen cuồn cuộn bao phủ lấy anh, dần dần hình thành nên một bộ giáp đen bóng loáng, mang theo hơi thở của tử thần. Trên trán anh, biểu tượng của Luân Hồi hiện ra, xoay chuyển điên cuồng, hút sạch linh hồn của những kẻ vừa tử trận trong bán kính mười dặm vào trong Trấn Thiên Kiếm.
Sát khí ngập trời khiến cả đại lục Thanh Vân rung chuyển. Tại những vương quốc xa xôi, các vị lão quái vật vốn đang bế quan trong hang sâu chợt bừng tỉnh, đôi mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng nhìn về hướng Thiên Đỉnh Sơn.
“Vị hung thần nào vừa sinh thế?”
“Hạ Tam Giới làm sao có thể chứa nổi sức mạnh hủy diệt này?”
Lúc này, trên đỉnh núi, Diệp Phi đã lấy lại được sự bình tĩnh ngắn ngủi. Nhưng đó không phải là sự bình tĩnh của con người, mà là sự lạnh lẽo của một đao phủ trước lúc hành hình.
Thạch Hùng cuối cùng cũng leo được lên tới đỉnh. Hắn run rẩy đứng trước mặt Diệp Phi, thấy rõ mái tóc trắng bạc và đôi mắt không còn ánh sáng của anh.
“Chủ nhân…” Thạch Hùng nghẹn ngào.
Diệp Phi quay đầu lại. Cái nhìn ấy khiến Thạch Hùng có cảm giác như tim mình bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tuy nhiên, sát khí xung quanh Diệp Phi khẽ dao động, chừa lại một khoảng không gian nhỏ xung quanh Thạch Hùng.
“Tiêu Lão mất rồi.” Diệp Phi nói, giọng điệu bằng phẳng một cách đáng sợ.
Thạch Hùng cúi đầu, hai nắm đấm siết chặt đến mức kêu răng rắc: “Tiêu lão… ông ấy đã chọn cách bảo vệ ngài. Thuộc hạ vô năng, không giúp gì được cho hai người.”
“Không phải lỗi của ngươi.”
Diệp Phi nhìn vào bàn tay mình, nơi những luồng luân hồi lực đang nhảy múa.
“Lỗi là ở cái Thiên đạo này. Lỗi là ở những kẻ tự coi mình là đấng tối cao. Chúng nghĩ có thể điều khiển chúng ta như những quân cờ trên bàn cờ vô tận.”
Anh tiến về phía vách núi, nhìn xuống hạ giới mênh mông, nơi mây mù đang cuộn sóng dưới áp lực của anh.
“Thạch Hùng, từ nay về sau, con đường của chúng ta sẽ chỉ có máu và xác chết. Ta sẽ không nhân từ, ta sẽ không dung thứ. Kẻ nào cản ta, ta giết kẻ đó. Thần cản, ta trảm Thần. Thiên ngăn, ta diệt Thiên.”
Thạch Hùng không hề do dự, hắn quỳ sụp xuống, đầu gối đập mạnh vào mặt đá nứt nẻ, thanh âm vang dội:
“Bất kể đi về đâu, dù là địa ngục hay vực thẳm, thuộc hạ nguyện là tấm khiên của ngài, là thanh kiếm của ngài!”
Diệp Phi khẽ gật đầu. Anh thu hồi sát khí vào trong cơ thể, nhưng điều đó không có nghĩa là sự phẫn nộ đã tan đi. Ngược lại, nó đang được nén sâu vào trong xương tủy, chờ đợi một cơ hội để bùng nổ dữ dội hơn.
Anh nhìn về hướng Bắc, nơi có kết giới mờ ảo dẫn lên Trung Tam Giới – Linh Hoang Giới. Nơi đó, các chi nhánh mạnh mẽ hơn của Thiên Đạo Minh đang tồn tại. Nơi đó, Lâm Thiên Vũ – cái gọi là Khí vận chi tử – đang được nuôi dưỡng để trở thành kẻ hủy diệt anh.
Và quan trọng hơn, ở đâu đó trên cõi đời này, Vân Hiểu Nguyệt vẫn đang chờ đợi anh với linh hồn vỡ vụn.
“Vân nhi, chờ ta… Tiêu Lão, ông cũng chờ ta.”
Diệp Phi đưa tay lên, Trấn Thiên Kiếm gãy tự động bay vào tay anh. Anh tra kiếm vào bao, một âm thanh trầm đục vang lên, như tiếng khóa cửa nhà giam của định mệnh đã bị phá bỏ hoàn toàn.
“Chúng ta đi.”
Diệp Phi bước đi giữa trời đất ráng đỏ. Phía sau anh, Thạch Hùng với thân hình đầy máu, cầm chắc thanh trọng kiếm của mình, lẳng lặng đi theo.
Gió bỗng dưng lặng lại. Thiên Đỉnh Sơn sau ngày hôm nay sẽ trở thành một thánh địa chết, một minh chứng cho sự bùng nổ của vị Thần Đế bị phản bội.
Trời đất yên tĩnh trở lại, nhưng đó là sự yên tĩnh đáng sợ trước một cơn bão lớn hơn đang nhen nhóm. Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết đã bước sang một chương mới, một chương được viết bằng nỗi đau và mực là máu.
Nỗi đau mất mát không làm Diệp Phi gục ngã, nó chỉ làm cho trái tim anh cứng rắn hơn bất kỳ loại thần kim nào trong vũ trụ. Anh biết, con đường phía trước sẽ cô độc hơn nhiều khi không còn Tiêu Lão ở bên nhắc nhở, nhưng anh cũng biết, khi một kẻ không còn gì để mất, kẻ đó mới thực sự đáng sợ nhất.
Cái chết của Tiêu Lão đã chấm dứt giai đoạn khởi đầu bình lặng của Diệp Phi tại Hạ Tam Giới. Kể từ giây phút này, con hổ đã sổng chuồng, con rồng đã thức giấc từ vực thẳm sâu nhất.
Chỉ còn lại một lời tuyên cáo vang vọng trong tâm trí anh, lan tỏa khắp linh hồn:
*Ta, Diệp Phi, chín kiếp luân hồi, chỉ vì một lần nghịch mệnh. Thiên đạo nợ ta một cái mạng, ta sẽ dùng vạn mạng của chư Thần để đòi lại!*