Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 82: Thức tỉnh kiếp thứ 2 hoàn chỉnh: Sát Thần**
**CHƯƠNG 82: THỨC TỈNH KIẾP THỨ HAI – SÁT THẦN GIÁ LÂM**
Gió trên đỉnh Thiên Đỉnh sơn rít lên từng hồi thê lương, giống như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn vừa ngã xuống. Khói bụi của cuộc đại chiến vẫn chưa kịp lắng xuống, mùi máu tươi nồng nặc quyện cùng linh khí hỗn loạn tạo thành một bầu không khí áp bách đến nghẹt thở.
Giữa tâm điểm của đống đổ nát, Diệp Phi đứng đó, bóng lưng đơn độc mà cao ngạo như một thanh kiếm gãy cắm sâu vào lòng đất. Trong tay anh, Trấn Thiên Kiếm run rẩy nhẹ, những vết nứt trên thân kiếm dường như đang hút lấy từng tia oán khí khuếch tán trong không gian.
Trong thức hải, Luân Hồi Châu vốn đang xoay chuyển chậm chạp bỗng nhiên phát ra một tiếng "coong" thanh thúy, như tiếng chuông đại hồng chung thức tỉnh từ thuở hồng hoang. Một luồng luân hồi lực lượng màu xám bạc từ Luân Hồi Châu tràn ra, bao phủ lấy linh hồn đang rỉ máu của Diệp Phi.
"Tiêu Lão…"
Diệp Phi khàn giọng gọi một tiếng, nhưng đáp lại anh chỉ là khoảng không tĩnh lặng. Linh hồn dẫn đường, người thầy, người bạn trung thành nhất của anh qua hai kỷ nguyên đã vì che chắn cho anh trước một kích của sứ giả Thiên Đạo mà rơi vào trạng thái ngủ say vĩnh hằng, hoặc có lẽ đã tan biến vào hư không.
Nỗi đau này không phải là sự yếu đuối, nó là mồi lửa thổi bùng lên ngọn núi lửa đang ngủ yên trong huyết mạch của Cửu Thế Luân Hồi Giả.
"Thiên Đạo…" Diệp Phi ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm đột nhiên co rút lại. "Ngươi sợ ta thành Thần, nên dùng mệnh vận để ép ta vào đường cùng? Ngươi sợ luân hồi quay lại, nên muốn giết sạch những người bên cạnh ta?"
Một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn và đầy cuồng vọng hiện ra trên khóe môi Diệp Phi.
"Nếu đạo trời không dung thứ, vậy ta sẽ thành Ma của Thiên đạo. Nếu mệnh vận đã định sẵn cái chết, vậy ta sẽ trảm nát cái mệnh vận này!"
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra từ chính bên trong cơ thể Diệp Phi. Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết, vốn đang dừng lại ở tầng thứ nhất, đột ngột vận chuyển với tốc độ điên cuồng, đi ngược lại mọi quy luật kinh mạch thông thường. Những sợi xích linh hồn phong ấn ký ức của các kiếp trước bắt đầu rạn nứt.
Ở sâu trong bóng tối của luân hồi, một cánh cổng khổng lồ phủ đầy máu tươi bỗng chốc rộng mở. Một tiếng gầm thét đầy sát khí từ kẽ hở thời gian tràn ra, vang vọng trong linh hồn Diệp Phi:
"Giết sạch chư thiên, nhuộm đỏ vạn giới! Ta là Sát, ai dám ngăn ta!"
Đó là kiếp thứ hai của anh. Kiếp ấy, anh không phải Thần Đế cao quý, không phải Đan Thánh nhân từ. Kiếp ấy, anh là một vị Sát Thần lấy máu tắm thân, một mình một kiếm bình định loạn thế, khiến cả cửu thiên nghe danh phải biến sắc.
Bên ngoài, Thạch Hùng đang cố gắng lết cơ thể đầy vết thương lại gần Diệp Phi, nhưng khi chỉ còn cách mười trượng, bước chân hắn bỗng khựng lại. Đôi mắt hắn trợn trừng, lộ ra vẻ kinh hãi tột độ chưa từng có.
Khí tức của Diệp Phi đang biến đổi. Không còn là sự ổn trọng, trầm mặc của vị thiếu gia phế vật trọng sinh, mà là một loại sát khí thực thể hóa, khiến không khí xung quanh đông cứng lại thành những tinh thể màu máu đỏ lờ mờ.
Mái tóc đen nhánh của Diệp Phi, từng sợi, từng sợi một, bắt đầu chuyển màu. Bắt đầu từ chân tóc, một màu trắng bạc như sương tuyết, trắng đến nhức mắt, trắng như sự lạnh lẽo của tử thần, nhanh chóng lan tràn. Chỉ trong vài nhịp thở, mái tóc dài tung bay trong gió đã trở thành một đầu bạc trắng xóa.
Và rồi, Diệp Phi mở mắt.
Đôi con ngươi đen lánh đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một màu đỏ rực như đá Ruby ngâm trong hồ máu, tỏa ra ánh sáng nhiếp hồn đoạt phách. Mỗi một cái chớp mắt đều như mang theo cảnh tượng của hàng vạn quân đoàn tử trận, núi thây biển máu hiện về.
"Thức tỉnh… Kiếp thứ hai: Sát Thần hoàn chỉnh!"
Giọng nói của Diệp Phi bây giờ không còn chút hơi ấm nào, nó vang lên như tiếng kim loại va chạm, lạnh lùng và sắc lẹm.
Lúc này, từ trên bầu trời, không gian bị xé rách ra một vết nứt dài. Ba bóng người mặc trường bào thêu hình con mắt vàng óng của Thiên Đạo Minh đáp xuống. Bọn chúng là "Tuần Tra Sứ" của Trung Tam Giới, cảm nhận được biến động bất thường tại Hạ Giới nên lập tức giáng lâm. Kẻ dẫn đầu có tu vi đạt tới Linh Cảnh đỉnh phong, sát bước vào Vương Cảnh.
"Nghịch tử Diệp Phi! Ngươi dám tàn sát sứ giả Hạ giới, tội chết không thể…"
Tên dẫn đầu chưa kịp dứt câu, lời nói đã tắc nghẹn trong cổ họng. Hắn nhìn thấy mái tóc trắng và đôi mắt đỏ của thiếu niên trước mặt, một nỗi sợ hãi nguyên thủy phát ra từ tận xương tủy khiến hắn run rẩy.
"Đó… đó là cái gì?"
Diệp Phi không nói lời nào. Anh nhẹ nhàng nhấc chân.
*Bộp.*
Chỉ một bước chân, mặt đất dưới chân anh vỡ vụn thành bột mịn. Tốc độ của anh đã vượt qua cả nhận thức của nhãn lực bình thường. Một dải lụa màu đỏ tàn ảnh lướt qua hư không.
"Sát Thần Quyển: Đệ nhất kiếm – Vô Ngân!"
Thanh Trấn Thiên Kiếm gãy vốn đen búa nay rực rỡ một màu huyết quang yêu dị. Một đường kiếm khí mảnh như sợi tơ trời, mang theo quy luật "Tử vong" chém ngang qua.
Ba tên Tuần Tra Sứ của Thiên Đạo Minh đồng loạt thi triển hộ thân pháp bảo, những tấm khiên linh quang rực rỡ được dựng lên. Nhưng tất cả đều trở nên vô dụng trước đường kiếm này. Sợi tơ đỏ lướt qua, không có tiếng nổ, không có sự va chạm mạnh mẽ.
*Xoẹt.*
Cả không gian như bị đứng lặng trong một giây. Sau đó, ba tên cường giả đứng đực ra đó. Tấm khiên linh quang của chúng vỡ vụn như gương rơi xuống sàn đá. Một đường chỉ đỏ xuất hiện trên cổ mỗi người.
*Phụt!*
Máu phun trào như suối. Ba cái đầu rụng xuống cùng một lúc, mắt vẫn còn mở to đầy sự hoang mang. Linh hồn của chúng vừa định thoát ra để bỏ chạy thì đã bị sát khí nồng đậm xung quanh Diệp Phi nghiền nát thành hư vô.
Diệp Phi đứng giữa ba cái xác không đầu, thanh kiếm gãy trong tay vẫn không dính một giọt máu. Anh đưa tay lên, nhìn mái tóc trắng xóa của mình bay trước mặt, rồi quay lại nhìn Thạch Hùng.
Thạch Hùng run lên, không phải vì sợ hãi muốn phản bội, mà là bản năng của một chiến binh trước một vị vương giả sát lục tuyệt đối. Hắn quỳ sụp xuống, đầu gối đập mạnh xuống đá: "Thiếu chủ!"
Diệp Phi nhìn Thạch Hùng, đôi mắt đỏ rực dần dần thu lại tia máu cuồng bạo, nhưng vẫn giữ nguyên sắc đỏ sâu thẳm. Anh vung tay, một luồng sát khí dịu nhẹ cuộn lấy Thạch Hùng, đưa vào cơ thể hắn một loại năng lực trị thương thần kỳ của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết.
"Đứng lên. Đi theo ta, chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn."
Giọng Diệp Phi bình thản, nhưng mang theo một cái uy áp khiến vạn vật phải phục tùng. Việc thức tỉnh hoàn chỉnh kiếp thứ hai không chỉ mang lại sức mạnh, mà còn mang lại cho anh chiến đấu bản năng và tâm thái của một kẻ đứng đầu vạn quân.
Cùng lúc đó, trong đầu Diệp Phi, những mảnh vỡ ký ức của kiếp thứ hai hiện ra rõ rệt hơn bao giờ hết. Anh thấy mình đứng trên đỉnh Vạn Sát Sơn, dưới chân là hài cốt của những kẻ tự xưng là Thần. Anh thấy mình rèn giũa sát khí thành kiếm, lấy thù hận làm lò lửa.
"Vân nhi…"
Hình ảnh Vân Hiểu Nguyệt lướt qua tâm trí anh. Kiếp thứ hai, anh đã bỏ lỡ nàng vì chìm quá sâu vào sát đạo. Kiếp này, anh sẽ dùng sát đạo để bảo vệ nàng. Sát khí này, không phải để hủy diệt thế giới, mà để trảm đứt mọi xiềng xích ngăn cản hai người.
Diệp Phi hướng tầm mắt về phía kết giới dẫn lên Linh Hoang Giới. Nơi đó, linh khí nồng đậm hơn, đối thủ mạnh mẽ hơn, nhưng đó mới là nơi anh cần đến. Những mảnh vỡ linh hồn của nàng, bí mật về sự phản bội của Vô Nhai, tất cả đều nằm ở phía trên kia.
"Tiêu Lão, ông hãy cứ nghỉ ngơi." Diệp Phi lầm bầm, tay siết chặt chuôi kiếm. "Lần này, đến lượt ta bảo vệ tất cả. Dù phải gánh vác tội danh Sát Thần, dù phải đối đầu với toàn bộ Thiên Đạo, Diệp Phi ta… tuyệt không lùi bước."
Dưới ánh hoàng hôn của Hạ Tam Giới, một vị thiếu niên tóc trắng, mắt đỏ, tay cầm kiếm gãy, bắt đầu bước những bước chân vững chãi về phía con đường dẫn lên trời xanh. Mỗi bước chân anh đi qua, cỏ cây xung quanh đều héo úa vì sát khí, mặt đất để lại những vết chân rực lửa huyết quang.
Đó không còn là con đường của một người tu tiên bình thường. Đó là con đường của một kẻ nghịch mệnh, một kẻ đi xuyên qua luân hồi để đòi lại công lý bằng máu.
"Hồi 1 đã kết thúc. Linh Hoang Giới… các ngươi đã sẵn sàng đón nhận Sát Thần giáng lâm chưa?"
Bóng của Diệp Phi kéo dài trên mặt đất, hòa cùng bóng tối của đêm đen đang dần buông xuống. Kỷ nguyên thứ 9 đã bắt đầu xoay chuyển, và bánh xe lịch sử này, sẽ do một mình anh định đoạt.