Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 87: Mảnh hồn thứ hai xuất hiện**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:58:35 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 87: MẢNH HỒN THỨ HAI XUẤT HIỆN**

Linh Hoang Giới, Thanh Trúc Lâm.

Dưới màn sương mù lãng đãng bao phủ lấy những rặng trúc xanh ngắt, không khí nơi đây mang theo một vẻ tĩnh mịch đến lạ thường, khác hẳn với sự xô bồ, tràn ngập sát khí của giới tu chân bên ngoài. Thế nhưng, sự yên bình ấy vừa bị phá vỡ bởi một luồng khí tức mạnh mẽ, trầm hùng nhưng cũng đầy vẻ tang thương đang lướt qua trên không trung.

Diệp Phi đáp xuống một phiến đá phủ đầy rêu xanh, một tay vẫn vòng qua eo, ôm chặt lấy Vân Hiểu Nguyệt. Gương mặt nàng lúc này nhợt nhạt như tờ giấy trắng, đôi môi anh đào hơi run rẩy, từng hơi thở nhẹ bẫng tưởng chừng như chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể thổi bay đi sinh mệnh mỏng manh ấy. Trận đại chiến tại Nguyệt Thần Cung không chỉ vắt kiệt linh lực của nàng mà còn khiến mảnh tàn hồn duy nhất trong cơ thể trở nên lung lay sắp đổ.

“Hiểu Nguyệt, ráng chịu đựng một chút.” – Giọng Diệp Phi trầm thấp, chứa đựng một sự dịu dàng mà cả vạn dặm Linh Hoang này chưa ai từng được chứng kiến.

Từ trong thức hải, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo sự cấp bách của Tiêu Lão vang lên:
“Diệp Phi, đừng chần chừ nữa! Thái Âm Chi Thể của nàng ta đang sụp đổ. Nếu không tìm thấy mảnh vỡ linh hồn tiếp theo để trấn giữ tâm mạch, dù ngươi có dùng thần đan cửu chuyển cũng không giữ được linh thức của nàng quá ba ngày.”

Đôi mắt Diệp Phi lạnh lẽo như băng giá ngàn năm, anh nắm chặt cán Trấn Thiên Kiếm còn loang lổ vết máu khô của các trưởng lão Nguyệt Tộc. Luân Hồi Châu treo trên ngực anh bắt đầu phát ra những đợt sóng rung động nhẹ nhàng, màu tím sẫm của nó xoay tròn, chỉ về phía sâu nhất của rừng trúc, nơi có một am cỏ đơn sơ nằm khuất sau những tầng mây xám.

“Nơi đó… ta cảm nhận được hơi thở của nàng.” – Diệp Phi nói khẽ.

Phía sau anh, Thạch Hùng với thân hình cao lớn như ngọn tháp, vác trên vai cây cự phủ ròng ròng sát khí, bước tới trầm giọng hỏi:
“Đại ca, đệ cảm thấy phía trước có một trận pháp rất kỳ lạ. Nó không có sát ý, nhưng lại khiến người ta lạc lối trong những ký ức xưa cũ. Có cần đệ phá tan nó không?”

Diệp Phi lắc đầu:
“Đó là ‘Mộng Hồi Trận’, người bố trí trận này chắc chắn là một cao nhân lánh đời. Dùng lực không phá được, chỉ có thể dùng ‘tâm’ để đi vào. Thạch Hùng, đệ canh giữ ở bên ngoài, bất cứ kẻ nào của Thiên Đạo Minh hay kẻ hiếu kỳ nào tiến vào, giết không tha!”

“Rõ!” – Thạch Hùng gầm lên một tiếng, cây cự phủ cắm phập xuống đất, tạo thành một chấn động làm rung chuyển cả cánh rừng, uy thế như một tôn chiến thần trấn giữ cổng trời.

Diệp Phi ôm Vân Hiểu Nguyệt, bước chân nhẹ nhàng nhưng kiên định tiến vào trong sương mù. Mỗi bước anh đi, không gian xung quanh dường như lại biến đổi. Lúc thì anh thấy mình đứng giữa chiến trường rực lửa của kiếp thứ nhất, lúc lại thấy mình cô độc bên lò luyện đan vạn năm của kiếp thứ năm. Những ảo ảnh của tám kiếp luân hồi cuồn cuộn ùa về, muốn kéo linh hồn anh vào vực sâu của sự điên loạn.

Tuy nhiên, Diệp Phi chỉ nhàn nhạt hừ một tiếng. Luân Hồi Quyết trong người vận chuyển, một luồng kim quang từ đỉnh đầu thoát ra, chấn nát mọi ảo cảnh. Với một kẻ đã đi qua tận cùng của cái chết và sự hồi sinh như anh, những trò tâm lý này chỉ như gió thoảng mây bay.

Cuối con đường mòn, một lão già mặc áo bố sờn cũ, đầu đội nón lá, đang ngồi tĩnh lặng bên một chiếc bàn đá. Trên bàn không có trà, cũng chẳng có rượu, chỉ có một bức tranh cuộn tròn chưa mở và một khay chứa đầy những viên sỏi lấp lánh ánh bạc.

Lão già không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói già nua, đầy sự thấu hiểu thế thái nhân tình vang lên:
“Chín kiếp tìm kiếm, một niệm thành thần, một niệm thành ma. Vị khách quý này, ngươi mang theo sát khí của địa ngục để đến tìm sự thanh thản ở chỗ lão già này sao?”

Diệp Phi dừng bước, nhìn thẳng vào lão già. Anh nhận ra kẻ này không có tu vi kinh thiên động địa, nhưng lại có một thứ “đạo vận” vô cùng huyền bí bao quanh, giống như lão đã hòa làm một với trời đất nơi đây.

“Ta không tìm sự thanh thản. Ta tìm lại những gì thuộc về nàng.” – Diệp Phi chỉ vào Vân Hiểu Nguyệt trong lòng mình.

Lúc này, bức tranh trên bàn đá bỗng nhiên rung động nhẹ nhàng. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ màu xanh nhạt, mang theo hơi thở thanh khiết và u buồn của vầng trăng khuyết, từ trong cuộn tranh len lỏi ra ngoài, dường như đang có sự cộng hưởng mãnh liệt với Vân Hiểu Nguyệt.

Lão già lúc này mới ngẩng đầu lên. Đôi mắt lão đục ngầu nhưng dường như xuyên thấu cả không gian và thời gian. Lão nhìn chằm chằm vào Luân Hồi Châu trên cổ Diệp Phi, rồi lại nhìn sang Trấn Thiên Kiếm, thở dài một tiếng:
“Quả nhiên là ngươi. Kẻ mà Lục Đạo Tiên Ông từng nhắc tới… Kẻ mang mệnh cách Vô Định.”

“Ông biết ta?” – Đôi lông mày kiếm của Diệp Phi nhíu lại, sát ý âm thầm tích tụ.

Lão già xua xua tay, chậm rãi mở cuộn tranh ra:
“Lão phu là Tô Dạ Mục, vốn chỉ là một họa sĩ lang thang. Hai mươi năm trước, lão phu nhặt được một tia sáng rơi xuống từ hư không giữa đêm trăng rằm. Tia sáng ấy hóa thành một mẩu thần thức tàn khuyết, chứa đựng một nỗi buồn sầu vạn cổ. Lão phu dùng cả đời mình, dùng hồn lực để nuôi dưỡng nó, chỉ mong vẽ lại được dung nhan của người con gái trong mẩu thần thức ấy.”

Bức tranh mở ra hoàn toàn. Trong tranh là một thiếu nữ đứng dưới tàn hoa lê, lưng tựa vào ánh trăng, tà áo tung bay trong gió. Dù chỉ là một bức họa, nhưng sự sống động đến mức dường như nàng có thể bước ra ngoài bất cứ lúc nào. Điều đáng kinh ngạc hơn cả, gương mặt của thiếu nữ trong tranh giống hệt Vân Hiểu Nguyệt như tạc, nhưng mang thêm vẻ thanh thoát, quyền uy của một vị Thần nữ ở thượng giới.

“Đây chính là mảnh hồn thứ hai của nàng – Mảnh hồn Ký Ức.” – Tiêu Lão kinh ngạc kêu lên trong đầu Diệp Phi – “Mảnh hồn này nắm giữ cảm xúc và một phần bản nguyên của nàng ở kiếp thứ nhất! Hèn gì con bé Hiểu Nguyệt này lúc nào cũng u buồn, hóa ra tâm hồn nàng vẫn luôn thiếu hụt phần cốt lõi này.”

Vân Hiểu Nguyệt dường như cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, nàng khó khăn mở mắt ra, nhìn về phía bức họa. Một giọt nước mắt trong vắt lăn dài trên gò má nàng:
“Đó là… là tôi sao? Tại sao tôi lại thấy đau lòng đến thế?”

Diệp Phi nhìn Tô Dạ Mục, giọng nói kiên định:
“Giao nó cho ta. Ông muốn điều kiện gì, cứ nói. Linh thạch, công pháp, thọ nguyên, thậm chí là đưa ông bước vào Thánh cảnh, ta đều có thể đáp ứng.”

Tô Dạ Mục bật cười, tiếng cười mang theo chút thê lương:
“Thánh cảnh? Lão già này sống đã đủ lâu, chứng kiến đủ mọi sự phản bội và tàn sát của giới tu hành này rồi. Thọ nguyên với lão chỉ là gông cùm. Ta giữ mảnh hồn này hai mươi năm, chỉ vì lời hứa với một người… rằng khi chủ nhân thật sự của nó tìm đến, ta phải kiểm tra xem người đó có tư cách bảo vệ nó hay không.”

Dứt lời, lão già phất tay một cái. Không gian rừng trúc bỗng chốc tan biến. Diệp Phi thấy mình đang đứng giữa một hư không đen kịt, đối diện là chín phân thân của chính mình – đại diện cho chín kiếp luân hồi.

“Nếu ngươi có thể đối mặt với tội lỗi và nỗi đau của chính mình trong chín kiếp mà không dao động, lão phu sẽ dâng mảnh hồn này bằng cả hai tay.” – Tiếng nói của Tô Dạ Mục vang vọng từ bốn phương tám hướng.

Chín phân thân đồng loạt ra tay! Kiếp thứ nhất với quyền năng của Thần Đế; kiếp thứ hai mang theo sự tàn bạo của Sát Thần; kiếp thứ ba là những đường kiếm xé nát trời xanh của Kiếm Thánh… Mỗi một chiêu thức đều nhắm thẳng vào những sơ hở mạnh nhất và cả những điểm yếu tâm lý sâu nhất của Diệp Phi.

Diệp Phi buông Vân Hiểu Nguyệt ra, dùng linh lực bảo vệ nàng trong một lồng sáng. Anh rút Trấn Thiên Kiếm ra khỏi bao. Tiếng kiếm ngân vang như tiếng rồng ngâm đêm lạnh.

“Chín kiếp của ta, là máu và nước mắt, là hận thù và nợ nần. Các ngươi muốn dùng quá khứ để giam cầm ta sao?”
“Thiên đạo còn không cản nổi ta, huống chi là ký ức!”

Diệp Phi gầm lên, bước ra một bước, mặt đất dưới chân nứt toác. Anh không phòng thủ, mà dùng chính sức mạnh của Luân Hồi Quyết để nuốt chửng chín phân thân. Anh lấy sát ý để trị sát ý, lấy kiếm đạo để trảm kiếm đạo.

Một trận chiến kinh thiên động địa diễn ra trong thế giới tinh thần. Những vết thương từ quá khứ hiện ra trên da thịt Diệp Phi, máu chảy đầm đìa, nhưng ánh mắt anh chưa bao giờ dao động. Mỗi lần một phân thân tan biến, hơi thở của Diệp Phi lại mạnh thêm một phần, Luân Hồi Ấn trên trán anh càng hiện rõ rực rỡ.

Cuối cùng, tất cả biến mất. Diệp Phi đứng đó, tay cầm kiếm, hơi thở hổn hển nhưng sống lưng thẳng tắp như một ngọn thương chống trời.

Hư không sụp đổ, cảnh vật trở lại Thanh Trúc Lâm. Tô Dạ Mục nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy thán phục, lão lảo đảo lùi lại, khóe miệng chảy ra một vệt máu đỏ tươi. Trận pháp bị phá, lão cũng bị tổn thương không nhỏ, nhưng gương mặt lão lại hiện lên nụ cười mãn nguyện.

“Cứng cỏi, tuyệt tình với kẻ thù nhưng lại nặng tình với người cũ. Ngươi đúng là kẻ nghịch mệnh mà thiên địa này lo sợ nhất.”

Tô Dạ Mục vỗ mạnh vào bức họa. Một dải ánh sáng xanh lấp lánh như hàng triệu hạt bụi kim cương bay vút ra ngoài, lượn lờ quanh Diệp Phi một vòng rồi nhanh chóng chui tọt vào giữa chân mày của Vân Hiểu Nguyệt.

“Uỳnh!”

Một luồng khí tức mạnh mẽ phát ra từ người Vân Hiểu Nguyệt, quét sạch sương mù trong bán kính mười dặm. Tóc nàng bay múa, một đóa hoa sen màu bạc huyền ảo hiện ra dưới chân nàng. Những vết thương trên người nàng lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Vân Hiểu Nguyệt lơ lửng trên không trung, đôi mắt nàng vốn dĩ trong veo nay lại ẩn chứa những tia sáng lấp lánh như chứa đựng cả tinh hà. Ký ức về kiếp thứ nhất – lúc nàng còn là một vị tiên tử của Nguyệt Tộc viễn cổ, lúc nàng cùng Diệp Phi thề nguyện dưới gốc cây Trường Sinh – từng chút một ùa về.

“Phi…” – Nàng gọi tên anh, âm thanh ấy không còn là sự yếu ớt của tiểu thư khuê các, mà mang theo sự cộng hưởng linh hồn sâu sắc qua nghìn năm.

Nàng đáp xuống đất, lao vào vòng tay Diệp Phi. Hơi ấm từ cơ thể nàng đã trở lại, linh hồn nàng lúc này đã vững chắc hơn bao giờ hết, dù mới chỉ là hai mảnh vỡ.

“Cảm ơn chàng đã không từ bỏ em… qua bao nhiêu kiếp như vậy.” – Hiểu Nguyệt thì thầm, tựa đầu vào ngực anh.

Diệp Phi ôm chặt nàng, trái tim vốn đã chai sạn của vị Thần Đế nay lại run lên nhè nhẹ. Anh quay sang Tô Dạ Mục, cúi đầu một cái – một cái cúi đầu của một vị Thần dành cho một kẻ phàm nhân có tâm hồn vĩ đại.

“Ơn này, Diệp mỗ ghi nhớ.”

Tô Dạ Mục xua tay, thân hình lão bắt đầu trở nên hư ảo, hóa thành từng hạt ánh sáng hòa vào không khí:
“Họa sĩ đã vẽ xong bức tranh đẹp nhất đời mình, cũng đến lúc phải ra đi rồi. Vị tiểu hữu này, mảnh hồn thứ hai sẽ giúp nàng ấy khôi phục ký ức và một phần tu vi, nhưng nó cũng sẽ thu hút sự chú ý của những kẻ giám sát Thiên Đạo. Bọn chúng… đang đến rất gần.”

Vừa dứt lời, thân hình Tô lão tan biến hoàn toàn. Cùng lúc đó, bầu trời phía trên rừng trúc vốn đang trong xanh bỗng chốc mây đen kéo đến nghịt trời. Những tia chớp màu tím – Thiên Đạo Lôi Đình – bắt đầu oanh kích xuống kết giới bên ngoài rừng trúc.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Tiếng Thạch Hùng gầm lên vang dội từ phía xa:
“Đại ca! Bọn chó săn của Thiên Đạo Minh tìm đến rồi! Có cả Thần Tướng cấp cao của Thượng Tam Giới!”

Diệp Phi nhẹ nhàng buông Vân Hiểu Nguyệt ra, Trấn Thiên Kiếm trong tay anh bỗng chốc bốc cháy hừng hực một ngọn lửa màu tím đen. Sát khí cuồn cuộn từ người anh tỏa ra, khiến cỏ cây xung quanh đều héo úa chỉ trong chớp mắt.

“Lục Đạo, Vô Nhai… các ngươi thực sự không đợi được nữa sao?”

Diệp Phi ngước nhìn bầu trời đang rạn nứt, đôi mắt lạnh lẽo đến cực điểm:
“Hiểu Nguyệt, đứng sau lưng ta. Để ta cho bọn chúng thấy, thế nào là nỗi sợ hãi của kẻ đi qua chín kiếp luân hồi.”

Mảnh hồn thứ hai đã thu hồi, sức mạnh của Diệp Phi cũng nhờ đó mà được khai mở một tầng phong ấn nữa của kiếp thứ sáu. Lúc này, anh không còn là một tu sĩ bình thường của Linh Hoang Giới, mà là một hung thần thực sự vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ dài.

Dưới làn sấm sét kinh hoàng, Diệp Phi đạp không mà lên, thanh kiếm gãy trong tay anh tỏa ra một ánh kiếm dài hàng trăm trượng, chém thẳng vào đám mây đen đang hạ xuống.

Cuộc hành trình tìm lại bản thân và nghịch thiên cải mệnh, nay mới thực sự bước vào giai đoạn đẫm máu nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8