Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 88: Thử thách của Ẩn sĩ**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:59:11 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 88: THỬ THÁCH CỦA ẨN SĨ**

Bầu trời Đại lục Thanh Vân chưa bao giờ sụp đổ nhanh đến thế. Những đám mây đen cuồn cuộn không phải do tích tụ hơi nước, mà là do sự phẫn nộ của các quy luật tự nhiên bị xúc phạm. Thiên Đạo không cho phép một linh hồn bị xé nát được chữa lành, bởi sự hoàn mỹ của Vân Hiểu Nguyệt chính là khởi đầu cho sự hủy diệt của trật tự mà nó dày công xây dựng.

“Ầm!!!”

Một tia lôi đình màu tím sậm, to như thân cổ thụ, từ trên cao vạn trượng bổ xuống, trực diện nhắm vào đỉnh đầu Diệp Phi. Diệp Phi không né tránh, Trấn Thiên Kiếm trong tay vung lên một đường vòng cung tuyệt mỹ. Ánh kiếm màu xám tro của Luân Hồi lực chạm vào lôi đình, tạo ra một tiếng nổ kinh thiên động địa, sóng xung kích san phẳng toàn bộ rừng trúc trong bán kính mười dặm.

Thạch Hùng đứng ở rìa kết giới, thân hình cao lớn như ngọn núi nhỏ cũng bị đẩy lùi mấy bước. Hắn gầm lên, hai nắm đấm nện vào nhau chan chát, khí huyết Man Hoang sôi sục hóa thành một bóng ảnh cự thú phía sau lưng:
“Đám chó săn! Muốn chạm vào Đại ca, bước qua xác Thạch Hùng này đã!”

Phía trên tầng không, ba vị sứ giả Thiên Đạo Minh mặc trường bào dát vàng bạc, gương mặt ẩn sau lớp mặt nạ thánh khiết, lạnh lùng nhìn xuống. Một kẻ trong số đó lên tiếng, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng từ viễn cổ:
“Diệp Phi, kẻ nghịch mệnh. Ngươi dám thu hồi tàn hồn của Thái Âm Chi Thể, là trực tiếp khiêu khích Thiên Đạo Chi Võng. Ngươi tưởng Tô Dạ Mục có thể bảo vệ ngươi mãi sao?”

Diệp Phi nhếch môi, ánh mắt anh không hề có chút rung động, chỉ có sự lạnh lẽo thấu xương. Anh cảm nhận được trong lòng mình, Vân Hiểu Nguyệt đang dần chìm vào trạng thái ngủ sâu. Mảnh hồn thứ hai đang vật lộn để dung hợp với bản thể, khiến cơ thể nàng run rẩy, mồ hôi thấm ướt trán.

Đúng lúc này, từ nơi Tô Dạ Mục vừa tan biến, bức họa “Thập Thế Luân Hồi” vốn đang rơi rụng bỗng dưng bùng phát ra hào quang rực rỡ. Bức họa không rơi xuống đất mà bay vọt lên, hóa thành một tấm màn che trời, bao phủ lấy cả Diệp Phi và Vân Hiểu Nguyệt.

Giọng nói của Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu chợt vang lên, mang theo sự nghiêm trọng chưa từng có:
“Diệp tiểu tử, Tô Dạ Mục không phải chỉ đơn giản là đi vào luân hồi. Lão đã dùng chút hơi tàn cuối cùng để thi triển ‘Mộng Cảnh Luân Hồi’. Ngươi có bảy ngày trong mộng để hoàn toàn giúp nàng ta dung hợp mảnh hồn, nếu không, khi thoát ra, nàng sẽ bị sức mạnh của chính mình phản phệ mà hồn phi phách tán. Ngoài này, cứ để lão phu và tiểu tử họ Thạch lo liệu!”

Diệp Phi khựng lại một chút, anh nhìn Vân Hiểu Nguyệt, rồi nhìn bức họa đang bao quanh mình. Anh hiểu, đây là thử thách cuối cùng mà người ẩn sĩ kia dành cho mình. Muốn có được sức mạnh nghịch thiên, phải có được tâm cảnh vạn cổ bất biến.

“Bảy ngày sao…” Diệp Phi lẩm bẩm. Anh siết chặt tay Vân Hiểu Nguyệt, rồi buông lỏng tâm thức, mặc kệ luồng sức mạnh của bức họa kéo mình vào hố đen của ký ức.

Thế giới quanh Diệp Phi sụp đổ, rồi lại tái thiết.

Khi anh mở mắt ra, hơi lạnh thấu xương của tuyết rơi đã xộc vào mũi.

Đây là **Ngày Thứ Nhất**.

Diệp Phi thấy mình đang đứng trên đỉnh Tuyết Sơn của đời thứ tư. Khi đó, anh là một cô nhi tên gọi Diệp Cô Thành, thiên tài kiếm đạo vạn năm có một. Trước mặt anh, hàng vạn binh sĩ của triều đình và các tông môn đang vây khốn. Họ yêu cầu anh giao ra bí mật về trường sinh.

Trong vòng vây đó, anh thấy một bóng hình quen thuộc. Là Hiểu Nguyệt của đời thứ tư. Nàng lúc ấy chỉ là một nữ tử bình thường, không tu vi, đôi mắt tràn đầy sợ hãi nhưng vẫn kiên định đứng trước mũi kiếm của quân thù để bảo vệ anh.

“Diệp đại ca, chạy đi!” Nàng hét lên, giọng nói khàn đặc vì lạnh.

Trái tim Diệp Phi thắt lại. Đây là mộng cảnh quá khứ, là những mảnh vỡ mà Thiên Đạo dùng để tra tấn anh. Anh biết, nếu anh vung kiếm cứu nàng, anh sẽ phá vỡ quy luật của mộng cảnh và kẹt lại đây mãi mãi. Nhưng nếu anh không cứu, nỗi đau đó sẽ một lần nữa xé nát linh hồn anh.

Diệp Phi nhắm mắt lại, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt anh không còn là của Diệp Cô Thành non nớt năm xưa, mà là của Cửu Thế Luân Hồi Giả.

“Mộng là giả, nhưng nợ máu của các ngươi là thật.”

Anh bước tới, Trấn Thiên Kiếm gào thét. Anh không cứu Hiểu Nguyệt bằng cách thay đổi quá khứ, anh cứu nàng bằng cách sát phạt toàn bộ thế giới mộng cảnh này. Mỗi một nhát kiếm đâm ra, mộng cảnh lại rạn nứt một phần.

**Ngày Thứ Ba.**

Bối cảnh chuyển đến đời thứ sáu. Diệp Phi là một vương gia nắm quyền sinh sát, nhưng lại bị chính người huynh đệ tin tưởng nhất phản bội, ban cho chén rượu độc. Vân Hiểu Nguyệt kiếp đó là thê tử của anh, nàng đã uống chén rượu đó thay anh, chết trong vòng tay anh giữa cơn mưa tầm tã.

Diệp Phi đứng đó, nhìn chén rượu độc trên bàn. Nỗi uất hận của đời thứ sáu cuộn trào như thủy triều. Anh cầm chén rượu lên, không uống, mà bóp nát nó thành bụi cám.

“Phản bội ta? Thiên đạo phản ta, ta trảm thiên. Huynh đệ phản ta, ta diệt tộc. Mộng cảnh này, quá yếu ớt!”

Anh thét lớn, một tiếng rống của Thần Đế phá tan màn mưa mộng mị.

**Ngày Thứ Năm.**

Tốc độ mộng cảnh càng lúc càng nhanh. Anh đi qua những năm tháng rực rỡ nhất và cũng bi thương nhất. Mỗi ngày trong mộng, Diệp Phi lại thấy một mảnh vỡ linh hồn của Vân Hiểu Nguyệt đang dần tỏa sáng trong vòng tay mình. Nàng không còn là những hình bóng vô định trong quá khứ nữa, mà bắt đầu mang hơi thở của hiện tại.

Tuy nhiên, sức ép từ bên ngoài cũng ngày một lớn. Trong cơn mơ màng, Diệp Phi cảm nhận được cơ thể thật của mình ở rừng trúc đang gánh chịu những vết thương khủng khiếp. Thạch Hùng đã kiệt sức, Tiêu Lão đang phải tiêu hao hồn lực để duy trì kết giới.

**Ngày Thứ Bảy.**

Đây là tầng mộng cảnh cuối cùng – đời thứ nhất.

Đó là Thần Giới huy hoàng. Diệp Phi là Thần Đế tôn quý, và Vân Hiểu Nguyệt là Thái Âm Nữ Thần. Họ đứng trên đỉnh chúng sinh, tưởng chừng như vĩnh hằng. Nhưng rồi, Thần Đế Vô Nhai xuất hiện. Cuộc phản bội kinh thiên động địa diễn ra.

Diệp Phi thấy mình của đời thứ nhất đang quỳ giữa vũng máu, nhìn Vân Hiểu Nguyệt tự bạo linh hồn để ngăn cản đòn đánh chí mạng của Vô Nhai dành cho anh.

Đây là nỗi đau lớn nhất, là vết sẹo không bao giờ lành trong tâm hồn Diệp Phi.

Mộng cảnh lần này chân thực đến mức anh có thể ngửi thấy mùi máu tươi của nàng, thấy từng giọt lệ của nàng lăn dài trước khi tan biến thành hư không.

“Phi… sống tiếp… luân hồi sẽ đưa chúng ta gặp lại…” Giọng nói nghẹn ngào của nàng vang bên tai.

Đôi mắt Diệp Phi đỏ ngầu. Anh nhìn thấy hình ảnh Thần Đế Vô Nhai trong mộng đang cười ngạo nghễ. Kẻ đó chính là kẻ đang thống trị Thần Giới ở hiện tại.

“Ngươi muốn ta chìm đắm trong hối hận sao?” Diệp Phi lẩm bẩm, thanh Trấn Thiên Kiếm trong tay bỗng chốc hóa thành một luồng ánh sáng trắng tinh khôi.

“Tô Dạ Mục, đa tạ mộng cảnh của ông. Nhưng ông sai rồi. Ta không cần vượt qua nỗi đau này. Ta cần mang theo nó, biến nó thành ngọn lửa thiêu cháy cả Thiên Đạo!”

“Cửu Chuyển Luân Hồi – Đệ Cửu Chuyển: Mệnh Môn Khai!”

Diệp Phi không đánh vào Vô Nhai, mà anh đâm thẳng thanh kiếm vào ngực mình trong mộng cảnh. Một hành động tự sát đầy điên cuồng!

Oành!

Cả không gian mộng cảnh nổ tung. Bảy ngày rèn luyện tâm chí, bảy ngày đối mặt với cái chết của người thương, đã khiến linh hồn Diệp Phi đạt đến một độ bền bỉ kinh người. Anh không còn sợ mất đi, vì anh đã thấu hiểu quy luật của việc tìm lại.

Tại rừng trúc bên ngoài đời thực.

Bức họa “Thập Thế Luân Hồi” bốc cháy, hóa thành tro bụi.

Thạch Hùng lúc này đã đầy vết thương, quỳ một chân xuống đất, tay vẫn cầm cự phủ chống đỡ. Ba vị sứ giả Thiên Đạo Minh đã mất kiên nhẫn, họ đồng loạt kết ấn, gọi ra “Thiên Phạt Chi Kiếm” để kết liễu tất cả.

“Chết đi, những kẻ bướng bỉnh!”

Thế nhưng, khi Thiên Phạt Chi Kiếm vừa chạm vào vùng không gian nơi Diệp Phi đang ngồi, một bàn tay thon dài, trắng trẻo nhưng cứng hơn kim cương bỗng đưa ra, nhẹ nhàng kẹp lấy lưỡi kiếm khổng lồ bằng hai ngón tay.

Diệp Phi mở mắt.

Đôi đồng tử của anh không còn màu đen bình thường, mà là một vòng xoáy chín tầng, luân chuyển không ngừng như chứa đựng cả vũ trụ bao la. Phía sau lưng anh, Vân Hiểu Nguyệt từ từ đứng dậy. Khí chất của nàng đã thay đổi hoàn toàn, thanh cao, lạnh lẽo, mang theo uy áp của một vị Thần thực thụ. Đôi mắt nàng nhìn Diệp Phi, không còn sự xa lạ, mà là nỗi nhớ nhung đọng lại qua chín kiếp đời.

“Phi, thiếp đã về.” Nàng khẽ nói.

Diệp Phi mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng tràn đầy sát khí nhìn về phía ba vị sứ giả Thiên Đạo Minh đang bàng hoàng:

“Bảy ngày trong mộng dài như vạn năm. Các ngươi… đứng đợi ở đây nãy giờ, chắc cũng mệt rồi nhỉ?”

Diệp Phi búng tay một cái.

“Rắc!”

Thiên Phạt Chi Kiếm vốn là thứ tượng trưng cho quyền năng của trời đất, vậy mà lại vỡ vụn như thủy tinh dưới ngón tay anh.

Sức mạnh của kiếp thứ sáu – Tuyết Sơn Kiếm Đế, hoàn toàn thức tỉnh.

Hơi lạnh bao phủ lấy sơn cốc, biến mùa hè oi ả thành một địa ngục băng giá. Diệp Phi bước lên một bước, không trung hóa thành băng thạch nâng đỡ gót chân anh.

“Hôm nay, ta không chỉ trảm sứ giả. Ta sẽ dùng máu của các ngươi để tế bức họa của Tô lão!”

Trấn Thiên Kiếm run rẩy hung hãn, ánh kiếm dài vạn dặm xuyên thấu mây xanh, trực tiếp chém đứt luôn cả dòng chảy của sấm sét.

Trên bầu trời, những vị sứ giả vốn cao cao tại thượng, lần đầu tiên cảm nhận được một điều mà lẽ ra thần linh không được phép có.

Đó là sự sợ hãi cái chết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8