Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 97: Thức tỉnh kiếp thứ 7: Pháp Sư Không Gian**
Tiếng sấm rền vang trên đỉnh Vô Vọng, từng tia chớp tím ngắt như những con mãng xà điên cuồng cào xé bầu trời Linh Hoang Giới. Mưa không rơi, nhưng sát khí đậm đặc kết lại thành những giọt sương mù huyết sắc, phủ kín vạn vật trong một bầu không khí nghẹt thở.
Ở trung tâm của đỉnh núi, một cột sáng khổng lồ xuyên thẳng lên chín tầng mây. Trong cột sáng ấy, Vân Hiểu Nguyệt bị xích bởi chín sợi “Thiên Đạo Trật Tự Toả”. Gương mặt nàng tái nhợt như tờ giấy, mái tóc dài tung bay trong cuồng phong, và từ trong sâu thẳm linh hồn nàng, những mảnh vỡ lung linh của Thái Âm Chi Thể đang dần bị rút ra, bay về phía bàn tay của Lâm Thiên Vũ.
– Diệp Phi… đừng tới đây… chạy đi!
Tiếng kêu của Hiểu Nguyệt xé tan không gian, nhưng ngay lập tức bị tiếng cười ngạo nghễ của Lâm Thiên Vũ dập tắt. Hắn đứng trên phiến đá lơ lửng, con mắt thứ ba trên trán – Thiên Mệnh Chi Nhãn – đang tỏa ra ánh sáng vàng kim chói lòa, ép cho không gian xung quanh vặn vẹo.
– Chạy? Hắn có thể chạy đi đâu? – Lâm Thiên Vũ cười lạnh, ánh mắt nhìn xuống phía dưới chân núi – Hôm nay, cả cái Linh Hoang Giới này đều là lồng giam của hắn. Diệp Phi, nhìn nữ nhân của ngươi tan biến đi! Đây chính là cái giá của kẻ dám nghịch thiên!
Dưới chân núi, Diệp Phi đang quỳ một gối trên nền đá nát vụn. Toàn thân anh nhuộm đẫm máu tươi, Trấn Thiên Kiếm cắm sâu xuống đất để giữ cho cơ thể không ngã quỵ. Xung quanh anh là thi thể của hàng trăm chấp pháp giả của Thiên Đạo Minh. Anh đã giết đến mức kiệt lực, giết đến mức đôi mắt vốn xám bạc nay đã hóa thành một màu đỏ thẫm đáng sợ.
“Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết… tầng thứ sáu… vẫn không đủ sao?” – Diệp Phi nghiến răng, thanh âm rít qua kẽ răng đầy cay đắng.
Sức mạnh của Kiếm Thánh (kiếp thứ 3) giúp anh trảm tiên diệt ma, sức mạnh của Sát Thần (kiếp thứ 2) giúp anh chống lại uy áp của vạn quân, nhưng trước mặt anh hiện tại không chỉ là Lâm Thiên Vũ, mà là sức mạnh của “Không Gian Quy Tắc” do Thiên Đạo Minh bày bố. Một vạn dặm quanh đỉnh Vô Vọng đã bị đóng băng không gian. Anh giống như một con cá mắc cạn trong đầm lầy thời gian, mỗi bước tiến lên đều bị hàng vạn sức nặng vô hình đè ép.
– Thằng nhóc… nghe lão phu nói đây!
Tiếng của Tiêu Lão vang lên trong thức hải của Diệp Phi, không còn vẻ hóm hỉnh thường ngày mà tràn đầy sự nghiêm trọng và một chút bi thương.
– Tiêu Lão? Người định làm gì? – Diệp Phi cảm thấy một luồng sức mạnh linh hồn nóng rực đang trào ra từ Luân Hồi Châu.
– Không gian xung quanh đã bị chúng dùng Thiên Đạo Khí Vận khóa chặt. Ngươi của hiện tại, dù có sức mạnh hủy thiên diệt địa cũng không thể chạm tới chúng. Chỉ có một cách duy nhất… Thức tỉnh Chuyển thứ bảy! – Tiêu Lão gằn giọng.
– Nhưng tu vi của ta chưa đủ để chạm tới rào cản đó! Chuyển thứ bảy yêu cầu lĩnh ngộ về Hư Không, ta vẫn chưa…
– Ta sẽ giúp ngươi! – Tiêu Lão cắt ngang – Luân Hồi Châu chứa đựng căn nguyên của vạn cổ. Lão phu sẽ đốt cháy linh hồn bản nguyên của mình, cưỡng ép mở ra một kẽ hở trong quy tắc thiên địa để kéo ký ức kiếp thứ bảy của ngươi về.
– Không được! Như vậy người sẽ hồn phi phách tán! – Diệp Phi thét lên trong lòng.
– Đồ đần! Ta chỉ là một kẻ đáng lẽ phải chết từ vạn năm trước. Nếu không có ngươi, ta chỉ là một đống tro tàn vô nghĩa. Nhìn kia! – Tiêu Lão chỉ về phía Vân Hiểu Nguyệt – Nàng ấy đang tan rã. Ngươi muốn nhìn bi kịch đời thứ nhất lặp lại sao? Diệp Phi, hãy nhớ lấy, ngươi không phải là kẻ phục tùng quy luật, ngươi là kẻ định đoạt quy luật!
“Bùm!”
Một tiếng nổ chấn động phát ra từ lồng ngực Diệp Phi. Luân Hồi Châu phát ra ánh sáng bạc rực rỡ đến mức lấn át cả lôi kiếp trên trời. Tiêu Lão hóa thành một luồng thanh khí cuồn cuộn, lao thẳng vào linh hồn đang chao đảo của Diệp Phi.
– Luân hồi chuyển hóa, kiếp thứ bảy… THỨC TỈNH!
“Oanh!”
Thế giới trong mắt Diệp Phi đột nhiên sụp đổ. Những hình ảnh về máu và lửa biến mất, thay vào đó là một màu đen tuyền vĩnh hằng. Trong bóng tối đó, một bóng người mặc áo bào đen dài chấm gót, gương mặt mờ ảo, đang ngồi lặng lẽ giữa những tinh cầu tan vỡ.
*“Không gian là gì?”* – Một giọng nói vang vọng khắp linh hồn Diệp Phi. Đó là tiếng của chính anh ở kiếp thứ bảy – Thiên Không Ma Đạo Sư, kẻ được mệnh danh là Mặc Ngôn, người duy nhất có thể đi lại trong các kẽ hở của vũ trụ mà không để lại dấu vết.
*“Không gian không phải là khoảng cách. Nó không phải là dặm, là thước. Không gian chỉ là một ý niệm bị giam cầm trong nhận thức của chúng sinh.”*
Diệp Phi lẩm bẩm theo bóng hình ấy. Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Những sợi xích không gian đang trói buộc anh đột nhiên trở nên mỏng manh như tơ nhện. Anh nhìn thấy những sợi tơ bạc chằng chịt trong không khí – đó chính là kết cấu của không gian.
Ở thực tại, Lâm Thiên Vũ đột nhiên khựng lại. Hắn cảm thấy một luồng khí tức xa lạ và lạnh lẽo đang lan tỏa từ hướng Diệp Phi.
– Chuyện gì vậy? Hắn vẫn còn quân bài tẩy sao? – Lâm Thiên Vũ quát lớn – Đám chấp pháp giả, lập tức băm vằm hắn cho ta!
Hàng ngàn mũi giáo ánh sáng và kiếm khí từ không trung đổ xuống vị trí của Diệp Phi. Nhưng ngay khoảnh khắc chúng chạm vào lớp áo rách rưới của anh, cơ thể Diệp Phi đột nhiên vặn vẹo rồi biến mất như một ảo ảnh.
“Phập! Phập! Phập!”
Hàng ngàn đòn tấn công chỉ bắn vào khoảng không, cày nát mặt đất thành một hố sâu thăm thẳm.
– Biến mất rồi? – Lâm Thiên Vũ trừng lớn mắt, Thiên Mệnh Chi Nhãn điên cuồng quét qua xung quanh – Không thể nào! Không gian đã bị phong tỏa, dù là cường giả Vương Cảnh cũng không thể di chuyển tức thời!
– Ngươi gọi đây là phong tỏa sao?
Một giọng nói bình thản, lạnh lùng phát ra ngay sau lưng Lâm Thiên Vũ.
Lâm Thiên Vũ lạnh toát sống lưng, hắn quay phắt lại, bàn tay tụ tập lôi hỏa đánh ra một đòn sấm sét. Nhưng bàn tay của hắn xuyên qua cơ thể Diệp Phi như thể anh không hề tồn tại ở đây.
Diệp Phi đứng đó, nhưng dường như anh đang ở một chiều không gian khác. Ánh mắt anh lúc này không còn là màu xám bạc, cũng không phải màu đỏ thẫm, mà là một màu đen sâu thẳm của hố đen vũ trụ, thỉnh thoảng có những đốm sáng nhỏ như những vì sao vụt qua.
– Kiếp thứ bảy: Vô Định Phương Hướng. – Diệp Phi khẽ mở lời.
Cánh tay anh vươn ra, nhẹ nhàng như hái một nụ hoa, nhưng ngay lập tức xuyên qua lớp kết giới bảo vệ vạn lớp của Lâm Thiên Vũ, bóp chặt lấy cổ hắn.
– Ngươi… làm sao ngươi… – Lâm Thiên Vũ ú ớ, khuôn mặt kiêu ngạo nay chỉ còn sự kinh hoàng tột độ. Hắn nhận ra mình hoàn toàn bất lực. Tất cả những pháp bảo hộ thân, những quy tắc của Thiên Đạo đều bị bỏ qua. Diệp Phi hiện tại không phải đang chiến đấu với hắn, mà là đang đứng ở một đẳng cấp trật tự hoàn toàn khác.
– Với ngươi, khoảng cách từ đây đến chỗ Hiểu Nguyệt là một kết giới không thể vượt qua. Với ta, nó chỉ là một bước chân.
Diệp Phi vừa dứt lời, bóng dáng anh mờ đi. Một phần nghìn hơi thở sau, anh đã đứng ngay trước mặt Vân Hiểu Nguyệt ở giữa tâm của cột sáng Thiên Đạo.
– Hiểu Nguyệt, ta tới rồi. – Anh khẽ thì thầm.
Bàn tay Diệp Phi phất nhẹ, chín sợi Thiên Đạo Trật Tự Toả vốn cứng rắn hơn kim cương đột nhiên bị cắt đứt một cách ngọt xớt bởi những lưỡi dao không gian vô hình. Anh đỡ lấy cơ thể yếu ớt của nàng vào lòng.
– Diệp Phi… anh… – Vân Hiểu Nguyệt nghẹn ngào, nhìn vào đôi mắt lạ lẫm của người đàn ông trước mặt. Nàng cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ, dường như giữa thế giới đang sụp đổ này, vòng tay của anh chính là nơi duy nhất không gian không thể chạm tới.
– Đừng nói gì cả. Nghỉ ngơi đi. – Diệp Phi truyền một luồng Luân Hồi chân khí ấm áp vào người nàng, tạm thời ổn định lại linh hồn đang tan vỡ.
Phía dưới, Lâm Thiên Vũ phát điên. Hắn không thể chấp nhận việc bị một “con sâu cái kiến” từ hạ giới qua mặt như vậy.
– Tất cả quân đoàn Thiên Đạo! Khởi động Tru Thiên Trận! San phẳng toàn bộ ngọn núi này cho ta! Ta không tin hắn có thể mang theo một người mà trốn thoát khỏi sự sụp đổ của không gian!
Toàn bộ cường giả của Thiên Đạo Minh đồng loạt kết ấn. Hư không xung quanh bắt đầu sụp đổ, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ đen ngòm. Đây là chiêu “đồng quy vu tận”, xóa sổ toàn bộ một vùng diện tích khỏi bản đồ thực tại.
Diệp Phi đứng giữa vùng không gian đang sụp đổ, nhìn những vết nứt đen ngòm đang lan tới chân mình. Anh khẽ thở dài, trong lòng gọi một tiếng: “Tiêu Lão… người nhìn thấy chứ? Sức mạnh này… thật sự quá tịch mịch.”
Tiêu Lão không đáp lại, linh hồn của ông đã rơi vào giấc ngủ sâu sau khi thiêu đốt bản nguyên. Diệp Phi biết, anh phải kết thúc chuyện này thật nhanh để cứu Tiêu Lão.
Anh giơ một tay lên trời, lòng bàn tay hướng ra ngoài.
– Luân Hồi Chuyển Thứ Bảy: Vạn Giới Quy Nhất!
Ngay lập tức, tất cả những mảnh vụn không gian đang sụp đổ đột nhiên dừng lại. Thay vì phá hủy mọi thứ, chúng bắt đầu đảo ngược lại, tụ tụ tập vào lòng bàn tay của Diệp Phi thành một quả cầu nhỏ xíu lấp lánh ánh đen.
Cả thế giới đột ngột lặng thắt lại.
– Cái gì? Hắn… hắn nén cả một vùng không gian sụp đổ vào lòng bàn tay? – Lâm Thiên Vũ run rẩy, cả đời hắn chưa từng thấy thần thông nào nghịch thiên đến mức này.
Diệp Phi nhìn Lâm Thiên Vũ bằng ánh mắt của một vị thần nhìn xuống đám kiến cỏ.
– Trả lại cho các ngươi.
Quả cầu đen được ném ra nhẹ nhàng.
“Vút!”
Nó đi qua không gian mà không gây ra một tiếng động nào, nhưng nơi nó đi qua, mọi thứ đều bị hút vào và biến mất vĩnh viễn. Đám quân đoàn Thiên Đạo chưa kịp hét lên một tiếng đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế gian. Lâm Thiên Vũ dùng Thiên Mệnh Chi Nhãn đốt cháy toàn bộ tu vi để tạo ra một con đường máu, chấp nhận tự nổ tung một cánh tay để mượn sức mạnh của Thiên Đạo vượt qua không gian chạy trốn.
– Diệp Phi! Mối thù này… Thần Đế sẽ đòi lại! Ngươi sẽ không bao giờ thoát khỏi mạng lưới của Thiên Đạo! – Tiếng hét đầy oán hận của Lâm Thiên Vũ vang vọng trong khe nứt không gian trước khi hắn biến mất.
Diệp Phi không đuổi theo. Anh biết, hôm nay anh thức tỉnh Chuyển thứ bảy đã là kỳ tích, cơ thể anh cũng đã đạt tới giới hạn. Anh chậm rãi ngồi xuống đỉnh núi hoang tàn, ôm chặt Vân Hiểu Nguyệt trong tay.
Sấm sét trên trời dần tan biến, nhưng bầu không khí Linh Hoang Giới từ nay về sau sẽ không còn yên bình nữa.
Diệp Phi ngẩng đầu nhìn về phía Thượng Tam Giới xa xôi.
– Vô Nhai… con cờ của ngươi đã thua. Tiếp theo, sẽ tới lượt ngươi.
Gió lạnh thổi qua đỉnh Vô Vọng, bóng lưng của Diệp Phi cô độc mà vĩ đại. Anh đã nắm giữ quy luật của không gian, nhưng anh biết, con đường phía trước vẫn còn hai kiếp luân hồi nữa đang chờ đợi được thức tỉnh. Và mỗi một kiếp, cái giá phải trả sẽ còn đắt hơn rất nhiều.
Dưới ánh trăng mờ ảo, Trấn Thiên Kiếm gãy lại một lần nữa rung động, dường như nó cũng đang khát cầu máu của những vị Thần thực sự. Diệp Phi nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của Hiểu Nguyệt, bắt đầu cuộc hành trình hồi phục gian nan để tiến thẳng vào trung tâm của bão tố.
Hồi hai của bản anh hùng ca này, mới chỉ thực sự bắt đầu.