Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 98: Đột kích kho báu Thần Điện**
**CHƯƠNG 98: ĐỘT KÍCH KHO BÁU THẦN ĐIỆN**
Sâu trong dãy dãy Thiên Khuyết của Linh Hoang Giới, sương mù vĩnh cửu bao phủ lấy những đỉnh núi nhọn hoắt như răng nanh của quái thú cổ đại. Giữa sự tĩnh lặng đến đáng sợ ấy, Phân điện thứ chín của Thiên Đạo Minh sừng sững tọa lạc, những bức tường đá trắng được khảm linh thạch phát ra ánh sáng lung linh, đối lập hoàn toàn với sự u ám của rừng già xung quanh.
Đây là một trong những huyết mạch kinh tế quan trọng nhất của Thiên Đạo Minh tại khu vực này, nơi tàng trữ lượng tài nguyên khổng lồ được thu quét từ khắp các đại lục cấp thấp.
Ở một mỏm đá khuất gió, ba bóng người đang lặng lẽ quan sát.
"Diệp tiểu tử, lão phu cảm nhận được chí ít có ba hơi thở của cường giả Hóa Thần Cảnh đang trấn giữ bên trong. Trận pháp hộ điện là 'Cửu Tinh Quy Nguyên Trận', nếu cưỡng ép phá vỡ, trong vòng mười hơi thở, các phân điện lân cận sẽ nhận được tín hiệu viện trợ thông qua truyền tống trận."
Tiếng nói của Tiêu Lão vang lên từ trong Luân Hồi Châu, mang theo sự thận trọng của một lão quái vật đã sống qua hàng vạn năm.
Diệp Phi khẽ vuốt ve chuôi kiếm gãy Trấn Thiên Kiếm bên hông, đôi mắt trầm mặc như đầm nước sâu, không chút dao động:
"Mười hơi thở là quá đủ. Nghịch Mệnh Điện vừa mới thành lập, vạn sự khởi đầu nan. Không có số linh thạch và tiên dược này, Thạch Hùng và đám thủ hạ cũ mà ta vừa tập hợp sẽ rất khó đột phá căn cơ. Chuyến này, chúng ta không chỉ lấy đồ, mà còn phải nhổ tận gốc cái gai này."
Thạch Hùng đứng bên cạnh, tấm lưng rộng như bức tường thành, đôi mắt đỏ rực lộ ra vẻ hưng phấn tột độ. Hắn liếm môi, nắm chặt thanh đại phủ rỉ sét nhưng nặng nề ngàn quân, trầm giọng nói:
"Đại ca, cứ ra lệnh đi! Lũ chó săn của Thiên Đạo Minh này, ta đã nhịn chúng quá lâu rồi. Huyết mạch Man Hoang trong ta đang gào thét đòi được uống máu!"
Diệp Phi gật đầu, khí lạnh quanh thân đột ngột ngưng tụ. Anh không thi triển công pháp kiếp này ngay lập tức mà khẽ lẩm nhẩm một câu chú ngữ cổ xưa.
"Luân Hồi Chuyển – Kiếp thứ tư: Hư Không Hành Giả, hiện!"
Đồng tử của Diệp Phi đột ngột chuyển sang màu xám bạc. Một luồng dao động không gian nhàn nhạt bao phủ lấy ba người. Đây là thần thông từ kiếp thứ tư của anh – kiếp mà anh là một sát thủ bóng đêm, kẻ có thể đi xuyên qua mọi kết giới mà không để lại vết tích.
"Đi!"
Cả ba biến mất tại chỗ, hóa thành những cái bóng mờ nhạt len lỏi giữa những khe hở của trận pháp hộ điện. Những tu sĩ tuần tra với giáp trụ sáng choang hoàn toàn không hay biết thần chết đã lướt qua vai mình.
Vào đến nội viện, mùi hương của tiên dược ngàn năm nồng nặc phả vào mặt. Kho tàng nằm dưới lòng đất của điện chính, được bảo vệ bởi một cánh cửa bằng huyền thiết nặng nề, trên đó có khắc phù văn của Thần Đế Vô Nhai.
"Cái phù văn này…" Diệp Phi nhìn vết khắc, trong lòng dâng lên một luồng sát ý lạnh thấu xương. "Vô Nhai, ngươi vẫn thích phô trương như vậy."
"Kẻ nào?!"
Một tiếng quát vang dội phá tan không gian tĩnh mịch. Một lão giả râu tóc trắng xóa, mặc đạo bào thêu hình mặt trời vàng bước ra từ bóng tối. Hắn là Điện chủ của Phân điện này – Mộc Đạo Nhân, một cường giả Hóa Thần Cảnh hậu kỳ.
"Chỉ là kẻ đến lấy lại những gì vốn không thuộc về các ngươi." Diệp Phi bình thản đáp, tay đã đặt lên chuôi kiếm.
Mộc Đạo Nhân nheo mắt, khi nhận ra gương mặt của Diệp Phi qua lệnh truy sát của Thiên Đạo Minh, hắn run lên vì vừa sợ vừa phấn khích:
"Diệp Phi? Ngươi là tên nghịch mệnh giả mà Thần Đế muốn bắt? Ha ha! Trời ban công lớn cho lão phu rồi! Chết đi!"
Mộc Đạo Nhân phất tay, một dải lụa vàng đầy khí thế sắc lẹm như đao phong quét tới.
"Thạch Hùng, dọn dẹp đám ruồi nhặng bên ngoài. Lão già này để ta!"
Diệp Phi quát khẽ, Trấn Thiên Kiếm rời vỏ. Không có kiếm khí hào nhoáng, không có âm thanh bùng nổ, chỉ có một đường kiếm đơn giản đến cực điểm.
"Luân Hồi Kiếm Ý – Trảm Nhân Quả!"
Đường kiếm đi xuyên qua dải lụa vàng như cắt vào không khí. Mộc Đạo Nhân biến sắc, hắn cảm thấy sợi dây liên kết giữa mình và linh khí đất trời đột ngột bị chặt đứt. Hắn vốn là cường giả Hóa Thần, nhưng dưới nhát kiếm này, tu vi của hắn như bị rơi vào hư không.
"Ngươi… ngươi làm gì vậy?" Mộc Đạo Nhân hốt hoảng lùi lại.
"Kiếp này của ngươi, nợ máu quá nhiều. Ta thay trời, trảm đứt mệnh số của ngươi!"
Diệp Phi tiến tới một bước, thanh kiếm gãy bỗng nhiên phát ra tiếng ngâm vang rền, như thể linh hồn của những nạn nhân dưới tay Thiên Đạo Minh đang thức tỉnh. Một đầu lâu xám bạc từ trên trời giáng xuống, trực tiếp nuốt chửng nguyên anh của Mộc Đạo Nhân trước khi hắn kịp tự bạo.
Cùng lúc đó, bên ngoài điện chính, Thạch Hùng đã hóa thành một tôn Chiến Thần thực thụ. Hắn không dùng linh kỹ phức tạp, mỗi một cú vung rìu đều mang theo sức mạnh nghìn vạn cân của tộc Man Hoang, đập nát những tên vệ binh của Thần Điện thành thịt vụn.
"Đến đây! Đám rác rưởi của Thiên Đạo!" Thạch Hùng gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở nóng rực làm không khí xung quanh vặn vẹo.
Khi tên vệ binh cuối cùng ngã xuống, cánh cửa kho báu cũng bị Diệp Phi dùng Trấn Thiên Kiếm chém tan tành.
Cảnh tượng bên trong khiến ngay cả một Thần Đế đời thứ nhất như Diệp Phi cũng phải khựng lại một nhịp. Linh thạch chất thành núi, tỏa ra ánh sáng rực rỡ đến lóa mắt. Những lọ đan dược lục phẩm, thất phẩm được xếp ngăn nắp trên các giá ngọc. Ở chính giữa kho báu là một gốc "Cửu Diệp Linh Chi" – linh dược chí bảo giúp cường giả đột phá vương cảnh.
"Cướp bóc chúng sinh để tư lợi, Thiên Đạo Minh quả nhiên danh bất hư truyền." Tiêu Lão tặc lưỡi. "Diệp tiểu tử, nhanh tay lên! Lão phu cảm nhận được một đạo thần niệm cực mạnh đang quét tới từ hướng kinh đô."
Diệp Phi không nói hai lời, phất tay một cái, Luân Hồi Châu tỏa ra một lực hút mãnh liệt. Như một con rồng hút nước, toàn bộ núi linh thạch và tài nguyên quý giá trong kho báu bị cuộn sạch vào trong không gian chứa đồ.
"Đi!"
Ngay khi ba người định rời đi, một tiếng sấm nổ vang trời. Một hư ảnh khổng lồ xuất hiện trên bầu trời Thiên Khuyết Sơn, cao hàng vạn trượng, tỏa ra uy áp khiến vạn vật phải quỳ lạy. Đó là thần niệm hóa thân của Thần Đế Vô Nhai.
"Nghịch tộc… ngươi dám động vào đồ của trẫm?"
Giọng nói ấy trầm đục, mang theo quy luật thời gian khiến không gian xung quanh đóng băng. Thạch Hùng cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, xương cốt kêu răng rắc.
Diệp Phi ngước mắt lên nhìn hư ảnh ấy. Gương mặt anh không chút sợ hãi, ngược lại là một nụ cười lạnh đầy ngạo nghễ:
"Vô Nhai, đây chỉ là món nợ nhỏ đầu tiên. Chẳng bao lâu nữa, ta sẽ mang quân đoàn Nghịch Mệnh san bằng Thần Điện của ngươi, lấy máu của ngươi để tế cho tám kiếp trước của ta!"
"Chết!"
Bàn tay khổng lồ từ trên mây giáng xuống, mang theo sức mạnh hủy diệt một phương đại lục.
"Hư Không Na Di!"
Diệp Phi ném ra một trận bàn cổ xưa vừa mới lấy được trong kho báu, kết hợp với thần thông kiếp thứ tư, cuốn lấy Thạch Hùng biến mất trong kẽ nứt không gian ngay trước khi bàn tay của Vô Nhai chạm đất.
"Uỳnh!"
Cả Phân điện thứ chín sụp đổ thành tro bụi, đất đá văng tung tóe, để lại một hố sâu vạn trượng trên mặt đất.
Dưới ánh trăng tàn, trên tàn tích của Thần Điện, chỉ còn lại một dòng chữ đỏ rực như máu khắc sâu vào đá cứng:
*"Nghịch mệnh giả trở lại, thiên mệnh đương trảm!"*
Ở một nơi cách đó hàng vạn dặm, giữa thung lũng bí mật, Diệp Phi ho ra một ngụm máu nhỏ do bị dư chấn của Thần Đế đánh trúng, nhưng ánh mắt anh rạng rỡ hơn bao giờ hết. Anh nhìn về phía Thạch Hùng và Luân Hồi Châu đang chứa đầy tài nguyên, khẽ nói:
"Thời gian của chúng ta không còn nhiều. Thạch Hùng, từ hôm nay, Nghịch Mệnh Điện sẽ chính thức bước ra khỏi bóng tối."
Sương đêm buông xuống, bóng lưng của ba người tan vào bóng tối, báo hiệu một cơn bão kinh thiên động địa sắp sửa càn quét khắp Linh Hoang Giới. Món nợ của chín kiếp luân hồi, rốt cuộc đã bắt đầu được thanh toán.