Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 141: Rơi vào hư vô**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:30:11 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 141: RƠI VÀO HƯ VÔ**

Tiếng gào thét của không gian bị xé rách rít lên bên tai như tiếng khóc than của hàng vạn lệ quỷ. Giữa dòng thác hỗn loạn của các khe nứt hư không, một vầng sáng bạc nhạt nhòa bao bọc lấy hai bóng người đang rơi tự do vào cõi vô định.

Vân Hiểu Nguyệt sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu, đôi môi anh đào run rẩy vì kiệt sức. Để kích hoạt bí thuật đưa cả hai thoát khỏi vòng vây của Thần Đế Vô Nhai, nàng đã thiêu đốt gần như toàn bộ nguyên thần tinh hoa của Thái Âm Chi Thể. Những sợi tóc đen nhánh của nàng bắt đầu bạc đi theo từng nhịp đập của thời gian không gian, nhưng vòng tay đang ôm chặt lấy Diệp Phi vẫn không hề nới lỏng.

“Diệp Phi… đừng ngủ… làm ơn đừng ngủ…”

Nàng thì thào, giọng nói bị tiếng gió rít của hư không nuốt chửng.

Trong vòng tay nàng, Diệp Phi giống như một pho tượng bị đập vỡ rồi dán lại bằng máu. Thanh Thiên Đạo Chi Kiếm của Vô Nhai vẫn cắm ngập trong lồng ngực anh, mỗi khi vết nứt không gian tác động, thanh kiếm lại rung lên bần bật, phát ra những tia sét màu vàng kim thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của anh. Đau đớn này không chỉ dừng lại ở thể xác; đó là sự trừng phạt của quy luật, là ý chí của Thiên Đạo muốn xóa sổ kẻ dị biệt ra khỏi dòng chảy luân hồi.

Diệp Phi cảm nhận được ý thức của mình đang tan rã. Từng mảnh ký ức của tám kiếp trước hiện về như một cuốn phim đứt đoạn. Kiếp thứ nhất vạn chúng nhìn lên, kiếp thứ ba đơn thương độc mã kiếm trảm thiên hà, kiếp thứ năm vạn dược thành linh… Tất cả những hào quang ấy giờ đây giống như những sợi xích nặng nề, lôi kéo anh chìm sâu xuống đáy vực thẳm đen ngòm.

*Sát Thần Chuyển* trong cơ thể anh đang điên cuồng bộc phát. Máu của anh không còn màu đỏ truyền thống mà chuyển sang một màu đen tím u uất. Luân Hồi Châu trong đan điền đang xoay chuyển với tốc độ cực đại, cố gắng bảo vệ lấy chút chân linh cuối cùng của chủ nhân.

“Tiểu tử! Đừng có chết ở đây! Lão phu còn chưa thấy ngươi chém rách cái Thiên Đạo giả tạo kia!” Giọng nói của Tiêu Lão vang lên đầy lo lắng trong thức hải của Diệp Phi, nhưng chính bản thân ông cũng đang mờ nhạt đi. Sự hy sinh để giúp Diệp Phi đột phá trước đó đã khiến linh hồn cổ xưa này gần như cạn kiệt.

Một cú va chạm kinh hoàng nổ ra. Vầng sáng bạc bảo vệ hai người vỡ tan thành ngàn mảnh. Vân Hiểu Nguyệt phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể nhỏ bé bị chấn văng ra xa.

“Hiểu… Nguyệt…”

Diệp Phi cố gắng đưa bàn tay đẫm máu ra, nhưng giữa kẽ hở của không gian và thời gian, một gang tấc cũng tựa thiên hà. Anh nhìn thấy nàng bị một vòng xoáy năng lượng cuốn đi, đôi mắt nàng vẫn đau đáu nhìn về phía anh, tràn ngập sự tuyệt vọng và tình yêu vĩnh cửu.

Sau đó, tất cả chìm vào bóng tối tuyệt đối.

Diệp Phi cảm thấy mình đang trôi nổi. Không có trọng lượng, không có hướng đi, thậm chí không có cả cảm giác về thời gian. Cơn đau thấu xương từ thanh kiếm của Vô Nhai đột ngột biến mất, hoặc có lẽ, anh đã vượt qua giới hạn của nỗi đau đến mức tê liệt.

Ở nơi đây, không gian là một màu xám xịt của sương mù u linh. Dưới chân anh — nếu có thể gọi là chân — là một mặt nước tĩnh lặng không một gợn sóng, phản chiếu một bầu trời không có tinh tú.

Đây chính là Hư Vô chi địa, ranh giới mỏng manh giữa sự sống, cái chết và sự tái sinh.

Phía xa xa trong màn sương, có một bóng người nhỏ bé đang ngồi lặng lẽ. Diệp Phi cảm thấy hơi thở của mình dường như vừa được khôi phục một chút. Anh lảo đảo bước đi trên mặt nước, mỗi bước chân là một vết máu đen loang lổ. Thanh Thiên Đạo Chi Kiếm vẫn cắm xuyên ngực, nhưng nó đã mất đi vẻ hào quang vàng kim, giờ đây chỉ còn là một khối sắt vụn xám xịt, bị một lực lượng vô hình kiềm tỏa.

Đến gần hơn, Diệp Phi nhận ra đó là một ông lão mù, mặc chiếc áo tơi sờn cũ, trên tay cầm một cần câu bằng trúc dài vươn ra mặt nước tĩnh lặng. Ông ta không có mồi, không có dây câu, chỉ có một cán trúc không hơn không kém.

“Lục Đạo Tiên Ông…” Diệp Phi thều thào, quỳ gục xuống mặt nước.

Ông lão không quay đầu lại, đôi mắt nhắm nghiền như đã ngủ say từ hàng vạn năm trước. Giọng ông trầm mặc như tiếng chuông cổ vang lên từ vực thẳm:

“Cửu Thế Luân Hồi Giả, ngươi lại tới đây. Lần trước gặp ta, ngươi là Thần Đế kiêu hùng của đời thứ nhất, vỗ ngực đòi thay đổi càn khôn. Lần này, ngươi lại giống như một con chó lạc nhà, thảm hại đến mức ngay cả chân linh cũng không vẹn toàn.”

Diệp Phi ho ra một búng máu đen, cười khổ: “Lão nhân gia… xem ra ta lại khiến ngài thất vọng rồi. Nhưng ít nhất… ta vẫn chưa chết.”

Lục Đạo Tiên Ông thở dài, tiếng thở dài khiến màn sương xung quanh dạt ra, lộ ra những linh hồn vỡ vụn đang trôi lững lờ dưới mặt nước. “Ngươi chưa chết, là vì thanh kiếm trong ngực ngươi. Vô Nhai muốn dùng Thiên Đạo diệt ngươi, nhưng hắn không biết rằng, Thiên Đạo vốn sinh ra từ Luân Hồi. Hắn dùng quy luật để đâm một kẻ nắm giữ bí mật của Luân Hồi, chẳng khác nào mang nước đổ vào biển cả. Thanh kiếm này không giết được ngươi, nhưng nó đang giam cầm ngươi vào một cái lồng vĩnh cửu.”

Tiên Ông cuối cùng cũng quay mặt lại. Dù đôi mắt mù lòa, Diệp Phi vẫn cảm nhận được một cái nhìn thấu tận tâm can.

“Diệp Phi, ngươi có biết tại sao 8 kiếp trước ngươi đều thất bại không?”

Diệp Phi khựng lại, đôi mắt vốn đã mờ đục bỗng bừng lên một tia thần thái. Đây là câu hỏi anh đã tự vấn chính mình suốt vạn năm qua.

“Vì Vô Nhai nham hiểm? Vì Thiên Đạo không công? Hay vì ta chưa đủ mạnh?”

Tiên Ông lắc đầu, tay gõ nhẹ vào cán trúc: “Sai rồi. Ngươi thất bại, vì ngươi luôn muốn dùng sức mạnh của 'Kiếp này' để bù đắp cho sự nuối tiếc của 'Kiếp trước'. Ngươi mang theo gánh nặng của 8 kiếp trên lưng mà bước đi, làm sao có thể nhảy lên khỏi dòng sông thời gian? Mỗi một Chuyển trong Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết, không phải là để ngươi tích lũy quyền lực, mà là để ngươi… buông bỏ.”

“Buông bỏ?” Diệp Phi nắm chặt lấy thanh kiếm trong ngực, gân xanh nổi lên đầy tay. “Lão bảo ta buông bỏ? Hiểu Nguyệt đang sống chết chưa rõ, bằng hữu của ta đang bị truy sát, mối thù của Diệp gia ở Hạ Giới, nợ máu của 8 kiếp… Lão bảo ta buông bỏ làm sao?”

“Không buông được, thì không thể 'Chuyển' thực sự.” Tiên Ông trầm giọng, đột ngột vung cán trúc lên.

*Oanh!*

Mặt nước dưới chân Diệp Phi nổ tung. Một hình ảnh hiện ra: Đó là một chiến trường cổ đại, một nam tử đứng trên đống xác chết, tay cầm Trấn Thiên Kiếm gào thét thiên không. Đó chính là Diệp Phi ở đời thứ nhất.

“Nhìn cho kỹ đi.” Tiên Ông nói. “Đời thứ nhất, ngươi vì chính nghĩa mà chết. Đời thứ hai, ngươi vì thù hận mà thành ma. Đời thứ năm, ngươi vì cứu người mà tan biến… Ngươi luân hồi chín kiếp, thực chất chỉ là đang diễn đi diễn lại một vở kịch của chính mình. Thiên Đạo không trói buộc ngươi, là tâm ngươi tự trói buộc lấy mình vào cái gọi là 'Mệnh vận'.”

Diệp Phi nhìn chằm chằm vào những ảo ảnh, máu từ mắt anh chảy xuống. Mỗi hình ảnh là một lần đau, mỗi kiếp người là một lần xót xa.

“Thiên Đạo là một cỗ máy, Vô Nhai chỉ là kẻ vận hành cỗ máy đó. Muốn phá vỡ vòng lặp, ngươi không được làm một linh kiện bên trong, mà phải trở thành kẻ đứng ngoài quy luật.” Tiên Ông vung tay, một luồng ánh sáng ôn hòa bao phủ lấy Diệp Phi. “Thanh kiếm của Vô Nhai chính là 'Nhân' mà hắn gieo, giờ đây ta sẽ giúp ngươi biến nó thành 'Quả' của chính mình.”

Dưới sự tác động của Tiên Ông, thanh Thiên Đạo Chi Kiếm bắt đầu tan chảy bên trong lồng ngực Diệp Phi. Nó không còn thiêu đốt nữa, mà hòa tan vào máu, vào xương, vào cả bát chuyển ấn ký đang lờ mờ hiện ra sau lưng anh.

Diệp Phi hét lên một tiếng đau đớn đến xé lòng. Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết trong người anh tự động vận hành ở một tốc độ điên rồ.

*Cửu Chuyển đệ bát tầng: Không — Vô — Chuyển!*

Linh hồn Diệp Phi dường như vỡ vụn thành hàng tỷ hạt bụi nhỏ, hòa nhập vào màn sương hư vô. Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy mình hóa thân thành ngọn cỏ, thành hạt cát, thành một tia sét ngang trời, rồi lại thành một vị thần cai quản cửu tiêu. Anh thấy được sợi dây nhân quả dày đặc đang bao trùm lấy thế gian, nhìn thấy Vô Nhai đang ngạo nghễ trên ngai vàng, nhìn thấy Vân Hiểu Nguyệt đang bị nhốt trong một lồng giam bằng băng tinh tại Nguyệt Tộc…

“Nhớ kỹ…” Giọng của Lục Đạo Tiên Ông xa dần, hình bóng ông cũng mờ ảo như sương khói. “Đây là lần cuối ta có thể giúp ngươi. Kẻ phá vỡ vòng lặp, hoặc sẽ cứu thế, hoặc sẽ diệt thế. Diệp Phi, con đường Nghịch Thiên này, từ giờ trở đi không còn lối quay đầu.”

“Lão phu đi đây… Ván cờ luân hồi vạn năm, đến lúc phải thu quân rồi…”

Tiếng cười nhạt nhòa của Tiên Ông biến mất, không gian hư vô bắt đầu sụp đổ. Diệp Phi cảm thấy một sức hút mãnh liệt lôi kéo mình trở lại thực tại.

Anh mở trừng mắt.

Cái lạnh thấu xương ập tới. Không còn màn sương xám, không còn ông lão mù. Trước mắt anh là một hang động ngầm ẩm thấp, bên ngoài là tiếng sóng vỗ rì rào của Luân Hồi Hải.

Diệp Phi ngồi dậy, thanh kiếm xuyên tim đã biến mất, chỉ để lại một vết sẹo hình đóa hoa sen đen giữa lồng ngực. Anh đưa tay ra, Trấn Thiên Kiếm từ hư không hiện về trong tay, lúc này không còn gãy nát nữa, mà tỏa ra một luồng khí tức âm trầm, sâu thẳm như hắc ám tận cùng.

Ánh mắt Diệp Phi không còn vẻ cuồng bạo của Sát Thần, cũng không còn sự trầm uất của Luân Hồi Giả. Nó tĩnh lặng như mặt hồ trong hư vô, nhưng ẩn chứa bên trong là một sức mạnh có thể khiến trời đất phải run rẩy.

Anh nhìn về hướng Thần Giới, nơi cao nhất của Cửu Trọng Thiên.

“Vô Nhai… Thiên Đạo Chi Kiếm của ngươi, ta nhận lấy. Tiếp theo, ta sẽ dùng nó để cắt đứt đầu ngươi.”

Thân hình Diệp Phi hóa thành một luồng hắc quang, lao thẳng vào lòng biển Luân Hồi Hải cuồn cuộn. Anh biết, để hoàn thành Chuyển cuối cùng và cứu được Hiểu Nguyệt, anh cần tìm lại thứ mà anh đã đánh mất ở đời thứ nhất ngay tại đáy biển tử vong này.

Kỷ Nguyên thứ 9 đang đi đến hồi kết. Và kẻ nghênh đón sự hủy diệt, cuối cùng đã trở lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8