Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 146: Nhất chiêu diệt Thần**
**CHƯƠNG 146: NHẤT CHIÊU DIỆT THẦN**
Hư không phía trên Thần Giới lúc này không còn là một bầu trời xanh thẳm, mà là một hố đen hỗn loạn bị xé toạc bởi những luồng năng lượng kinh thiên động địa. Những mảnh vụn của Thần Điện rực rỡ một thời giờ đây chỉ còn là những hòn đá cuội trôi nổi, bị cuốn vào những dòng xoáy thời không vặn vẹo.
Đứng giữa tâm điểm của sự sụp đổ đó, Diệp Phi tóc đen bay ngược, y phục tung hoành trong gió lộng. Trấn Thiên Kiếm trong tay anh lúc này chỉ còn là một thanh sắt rỉ sét, mẻ dấu, nhưng luồng khí tức phát ra từ nó lại khiến cho quy luật của cả thế giới này phải run rẩy. Đối diện với anh, Thần Đế Vô Nhai đứng trên một tòa liên đài bằng máu, đôi mắt hắn đỏ rực như chứa đựng cả một đại dương sát ý.
"Diệp Phi! Ngươi tưởng rằng chỉ với một chút ý chí tàn dư của chín kiếp mà có thể nghịch chuyển Thiên Đạo sao?" Vô Nhai gầm lên, giọng nói vang vọng như sấm sét truyền khắp Cửu Trọng Thiên. "Ta chính là Thiên Đạo! Ta chính là Vận Mệnh! Kẻ nào chống lại ta, kẻ đó sẽ bị nghiền nát thành bụi bặm của dòng thời gian!"
Vô Nhai vung tay, "Thiên Đạo Chi Võng" khổng lồ hiện ra. Đó không phải là một tấm lưới thông thường, mà là hàng tỷ sợi xích nhân quả màu vàng kim, mỗi sợi xích đều đại diện cho vận mệnh của một sinh linh, một đại lục, hay một kỷ nguyên. Chúng chằng chịt, đan xen, tạo thành một lồng giam vô hình bao vây lấy Diệp Phi.
"Trói cho ta!"
Hàng vạn sợi xích như những con mãng xà điên cuồng lao về phía Diệp Phi. Chúng không tấn công vào da thịt, mà tấn công trực tiếp vào linh hồn và nhân quả của anh. Ở mỗi nơi sợi xích đi qua, thời gian dường như bị ngưng đệ, không gian bị bóp méo đến cực độ.
Diệp Phi nhắm mắt lại. Anh không nhìn bằng đôi mắt trần tục, mà nhìn bằng "Luân Hồi Nhãn" đã trải qua chín kiếp trầm luân.
Trong bóng tối của ý thức, anh thấy lại chính mình ở đời thứ nhất – vị Thần Đế uy chấn bát hoang nhưng cô độc. Anh thấy lại đời thứ ba – một Kiếm Thánh cuồng ngạo dâng hiến cả mạng sống cho một đường kiếm. Anh thấy lại đời thứ năm – một Đan Thần cứu rỗi nhân gian nhưng không thể cứu nổi người mình yêu nhất…
Chín kiếp người, chín nỗi đau, chín lần tuyệt vọng. Tất cả chúng giờ đây không còn là gánh nặng, mà là những mắt xích cuối cùng để hoàn thiện "Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết".
"Kiếp thứ nhất… Định vị!" Diệp Phi khẽ lầm bầm.
Phía sau lưng anh, một bóng hình mờ ảo khổng lồ xuất hiện. Đó là một nam tử mặc hoàng bào, khí thế vương giả trấn áp vạn cổ.
"Kiếp thứ hai… Phá diệt!"
Một sát thần cầm đôi huyết đao hiện ra bên trái, sát khí hóa thành thực thể nhuộm đỏ cả một vùng không gian.
"Kiếp thứ ba… Trảm tình!"
"Kiếp thứ tư… Hư vô!"
Cứ mỗi lần Diệp Phi thốt ra một lời, một ảo ảnh kiếp trước lại xuất hiện. Tám cái bóng cường đại đứng vây quanh anh, tạo thành một trận pháp cổ xưa mà ngay cả trong sử sách của Thần Giới cũng chưa từng được ghi chép. Uy áp từ tám vị đỉnh phong của các kỷ nguyên khác nhau cộng dồn lại, khiến cho Thiên Đạo Chi Võng của Vô Nhai bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt li ti.
"Cái gì? Ngươi dám triệu hoán linh hồn của chính mình từ các dòng thời gian khác nhau?!" Vô Nhai kinh hãi hô lên. Hắn biết Diệp Phi mạnh, nhưng không ngờ Diệp Phi lại điên cuồng đến mức dùng bản thân để tạo thành một trận pháp nghịch thiên như vậy. "Ngươi sẽ tan biến! Khi trận pháp này kết thúc, linh hồn ngươi sẽ vĩnh viễn không thể khép lại!"
"Nếu không có nàng, thế gian này có tồn tại hay không cũng chẳng nghĩa lý gì." Diệp Phi đột ngột mở mắt. Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen, mà là một màu bạc trắng tinh khiết – màu của sự khởi nguyên và kết thúc.
Ánh mắt anh hướng lên chiếc lồng giam đang nhốt Vân Hiểu Nguyệt. Nàng vẫn ở đó, mong manh như một cánh hoa trong bão tố. Sợi dây liên kết giữa hai linh hồn run rẩy. Trong cơn mê man, dường như nàng đã nghe thấy tiếng gọi của anh. Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt của nàng, rơi xuống, hóa thành một đóa hoa tuyết trắng giữa hư không xám xịt.
Chính giọt nước mắt ấy đã thổi bùng ngọn lửa cuối cùng trong lòng Diệp Phi.
"Vô Nhai, kết thúc rồi."
Diệp Phi giơ cao Trấn Thiên Kiếm. Tám bóng hình phía sau đồng loạt hòa nhập vào cơ thể anh. Mỗi lần một ảo ảnh nhập vào, xương cốt Diệp Phi lại vang lên những tiếng rắc rắc kinh người, máu từ lỗ chân lông anh phun ra nhưng ngay lập tức hóa thành kiếm ý bao quanh cơ thể.
Lúc này, Diệp Phi không còn là một người tu hành. Anh chính là Luân Hồi.
"Cửu Chuyển Quy Nhất – Vĩnh Hằng Luân Hồi Kiếm!"
Diệp Phi bước ra một bước. Bước chân này xuyên qua không gian, xuyên qua thời gian, xuyên qua cả định mệnh.
Toàn bộ linh khí của Cửu Trọng Thiên trong nháy mắt bị hút cạn. Các đại lục hạ giới bỗng dưng tối sầm lại, chúng sinh ngước nhìn lên bầu trời, cảm nhận được một luồng uy áp mà cả đời này họ không bao giờ quên được.
Một đường kiếm được chém ra.
Nó không phải là một đường kiếm nhanh nhẹn, cũng không phải một đường kiếm lộng lẫy. Nó chậm rãi như sự vận hành của các vì sao, tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu. Nhưng khi nó xuất hiện, tất cả các sợi xích của Thiên Đạo Chi Võng đều đồng loạt tan vỡ như thủy tinh gặp lửa.
Vô Nhai gào thét điên cuồng, hắn đem tất cả thần lực của mình, tất cả khí vận của Thần Giới dồn vào lòng bàn tay để tạo thành một lá chắn "Thiên Mệnh Chi Thủ".
"Ta không thể thua! Ta là chủ nhân của thế giới này! Ta là vĩnh hằng!"
Thế nhưng, đường kiếm của Diệp Phi đi qua lá chắn ấy một cách nhẹ nhàng như thể nó không tồn tại. Nhân quả của Vô Nhai bị cắt đứt. Quá khứ của hắn bị xóa bỏ. Hiện tại của hắn bị nghiền nát. Và tương lai của hắn… đã không còn nữa.
*Xoẹt.*
Tiếng động rất khẽ, nhưng lại vang lên trong linh hồn của mọi sinh linh hiện hữu.
Kiếm ý xuyên qua lồng ngực Vô Nhai. Hắn đứng sững lại, vẻ mặt kinh ngạc tột độ hiện rõ trên gương mặt đã từng rất ngạo mạn. Hắn cúi xuống nhìn vết thương, không có máu chảy ra. Từ vết chém đó, những đốm sáng trắng đang từ từ bay ra.
Thân xác hắn bắt đầu tan rã thành tro bụi.
"Ngươi… ngươi đã làm gì?" Vô Nhai run rẩy hỏi, giọng nói lúc này chỉ còn là một tiếng thì thầm đứt quãng.
"Tôi không giết anh." Diệp Phi lạnh lùng tra kiếm vào bao, mặc cho thân xác mình cũng đang chịu sự phản phệ kinh khủng từ công pháp. "Tôi chỉ đưa anh về nơi anh nên thuộc về. Trong vòng lặp này, anh chưa từng tồn tại."
"Không… không thể nào…"
Vô Nhai giơ tay ra, cố gắng níu kéo không khí, nhưng đôi bàn tay hắn đã hóa thành cát bụi ngay khi chạm vào gió. Trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn thấy lại hình ảnh mười vạn năm trước, khi hắn và Diệp Phi còn là huynh đệ kết nghĩa, cùng nhau uống rượu dưới gốc cây đào thần, cùng nhau thề nguyện bảo vệ chúng sinh.
Hắn đã quên mất lời thề ấy từ bao giờ? Hắn đã bị quyền lực và khát vọng bất tử che mờ mắt từ khi nào?
Một giọt lệ hối hận chưa kịp rơi xuống đã tan biến cùng chủ nhân của nó. Thần Đế Vô Nhai, kẻ thao túng vận mệnh suốt tám kỷ nguyên, chính thức biến mất khỏi thế gian này. Không còn dấu vết, không còn ký ức, giống như một giấc mộng dài tàn khốc vừa kết thúc khi bình minh lên.
Khi Vô Nhai tan biến, bầu trời Thần Giới vốn đầy mây đen và sấm sét bỗng nhiên im bặt. Lồng giam Thiên Đạo bao quanh Vân Hiểu Nguyệt tan vỡ thành những mảnh vụn lấp lánh như sao trời.
Thân hình nhỏ nhắn của nàng từ trên cao rơi xuống.
Diệp Phi dù hơi thở yếu ớt, tu vi đang sụt giảm thê thảm do tự hủy bỏ căn cơ để thi triển chiêu cuối, vẫn dùng chút sức lực cuối cùng lao lên. Anh dang tay đón lấy nàng vào lòng.
Hư không im lặng. Những mảnh vụn của thế giới trôi nổi xung quanh họ, tạo thành một khung cảnh hoang tàn nhưng đầy thi vị.
Vân Hiểu Nguyệt từ từ mở mắt. Trong đôi mắt ấy, nỗi buồn vạn năm dường như đã tan biến, thay vào đó là sự trong trẻo đến nao lòng. Nàng nhìn thấy gương mặt đẫm máu nhưng ấm áp của Diệp Phi, đôi môi tái nhợt khẽ cử động, giọng nói mỏng manh như gió thoảng:
"Diệp… Phi… Là chàng sao?"
Diệp Phi ôm chặt nàng vào lòng, đầu tựa vào vai nàng, những giọt nước mắt nóng hổi của một kẻ vừa giết chết Thần rơi xuống vai áo trắng của nàng.
"Là anh. Anh đã trở về rồi."
Mười vạn năm, chín kiếp luân hồi, chỉ để đổi lấy một khoảnh khắc được ôm nàng trong vòng tay mà không có xiềng xích của định mệnh.
Lúc này, ở phía xa, Lục Đạo Tiên Ông ngồi trên con thuyền hư không, lặng lẽ buông cần câu vào dòng sông thời gian đang dần phẳng lặng trở lại. Ông mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn nhưng cũng nhẹ nhõm.
Vòng lặp đã phá. Sợi dây nhân quả đã đứt.
Từ hôm nay, chúng sinh không còn sống dưới kịch bản của Thiên Đạo. Mỗi người sẽ tự viết nên vận mệnh của chính mình.
Dưới ánh bình minh đầu tiên của một kỷ nguyên mới, giữa đống đổ nát của Thần Giới, bóng dáng một nam một nữ ôm lấy nhau trở thành hình ảnh duy nhất còn sót lại của một thời đại hào hùng. Trấn Thiên Kiếm trên lưng Diệp Phi rẽ thành cát bụi, hoàn thành sứ mệnh của nó.
Kể từ nay, thế gian không còn Thần Đế, không còn Cửu Chuyển Luân Hồi Giả. Chỉ còn lại một đôi tình nhân tìm thấy nhau sau vạn năm ngăn cách.
Mây đen tan hẳn, để lộ ra những tia nắng đầu tiên sưởi ấm vùng đất vừa trải qua một cuộc thay tên đổi họ của cả vũ trụ. Một kỷ nguyên vĩnh hằng đã thực sự bắt đầu.