Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 153: Vân Hiểu Nguyệt và Diệp Phi ngao du sơn thủy.**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:37:03 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 153: SƠN HÀ BẤT TẬN, TUYỆT THẾ THANH NHÀN**

Sáng sớm tại trấn nhỏ phía Đông của Thanh Vân đại lục, khi những giọt sương mai còn đang ngái ngủ đọng trên những phiến lá thuốc xanh mướt, cánh cửa gỗ của tiệm thuốc nhỏ đã khẽ kẽo kẹt mở ra. Một làn khói trắng mong manh từ lò đun thuốc lan tỏa vào không gian, mang theo mùi vị đắng chát của linh thảo hòa quyện với hương thơm thanh khiết của hoa rừng.

Diệp Phi khoác lên mình một bộ thanh y cũ kỹ, vạt áo còn vương chút tro củi. Đôi bàn tay từng nắm giữ Trấn Thiên Kiếm chém đứt quy luật của chín tầng trời, nay lại nhẹ nhàng cầm chiếc chổi tre nhỏ, chậm rãi quét đi lớp lá rụng ngoài sân. Cử chỉ của anh khoan thai đến mức dường như anh không phải đang làm một công việc tạp vụ, mà là đang thực hiện một điệu múa nhẹ nhàng giữa dòng thời gian đã ngừng chảy.

"A Phi, chàng lại dậy sớm sao?"

Một giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân vang lên từ sau hiên nhà. Vân Hiểu Nguyệt bước ra, nàng diện một chiếc váy màu trăng nhạt, mái tóc dài đơn giản búi lại bằng một chiếc trâm gỗ mà Diệp Phi tự tay tạc. Gương mặt nàng thoát tục, đôi mắt lấp lánh như mặt hồ đêm thu, nơi đó không còn sự u buồn vì mảnh vỡ linh hồn thiếu hụt, chỉ còn lại sự ấm áp vĩnh hằng.

Diệp Phi dừng chổi, nhìn người phụ nữ trước mặt, lòng bỗng dấy lên một cảm giác bình yên lạ lùng. Trải qua chín kiếp luân hồi, chiến đấu với thiên mệnh, tắm mình trong máu và lửa, cuối cùng thứ anh mong cầu nhất cũng chỉ là được nhìn thấy bóng hình nàng dưới nắng mai như thế này.

"Đã thành thói quen rồi. Huống hồ, không gian này quá mức yên tĩnh, ta đôi khi lại sợ rằng đây chỉ là một giấc mộng dài." Diệp Phi khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi và chân thành nhất từ trước đến nay.

Vân Hiểu Nguyệt bước đến bên cạnh, khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm nồng đượm. "Vô Nhai đã biến mất, Thiên Đạo đã được giải phóng, và quan trọng hơn cả là chúng ta đang ở đây. Nếu đây là mộng, em nguyện ý vĩnh viễn không tỉnh lại."

Diệp Phi buông chiếc chổi tre, nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng. "Nửa tháng qua, chúng ta đã bốc thuốc cho người trong trấn, cũng đã nghe đủ chuyện nhân gian. Hiểu Nguyệt, nàng có muốn đi xem thế giới này một chút không?"

Nàng ngước lên nhìn anh, ánh mắt đầy sự mong đợi: "Xem gì cơ?"

"Xem thế giới mà chúng ta đã dùng tất cả những gì mình có để giữ lại. Không phải từ trên cao nhìn xuống như một vị Thần Đế, mà là một đôi phu thê bình thường dạo bước giữa sơn hà."

Vân Hiểu Nguyệt khẽ gật đầu, nụ cười nàng rạng rỡ như đóa phù dung sớm nở. "Chàng đi đâu, em đi đó."

Hành trang của họ đơn giản vô cùng. Một chiếc túi vải nhỏ chứa vài bộ quần áo, một chút lương khô, và tất nhiên không thể thiếu bộ ấm trà yêu thích của Hiểu Nguyệt. Diệp Phi còn dắt theo một con lừa nhỏ màu xám, con vật này anh vừa mua lại từ một lão nông trong trấn để giúp nàng đỡ mỏi chân.

Rời khỏi trấn nhỏ, con đường mòn dẫn lối đưa họ tiến sâu vào rặng núi Thanh Vân. Linh khí ở Hạ Tam Giới bây giờ đã khác hẳn so với mười vạn năm trước. Sau khi vòng lặp luân hồi bị phá bỏ, linh khí từ Thượng Giới bắt đầu chảy tràn xuống, nuôi dưỡng vạn vật. Những ngọn núi vốn khô cằn nay lại phủ một màu xanh rì rào, tiếng suối chảy róc rách nghe như bản nhạc bất tận của tự nhiên.

Họ đi rất chậm. Diệp Phi dắt lừa, trên lưng lừa là Vân Hiểu Nguyệt đang ngân nga một điệu hát cổ xưa của Nguyệt Tộc. Thỉnh thoảng, nàng lại dừng lại để hái một bông hoa dại bên đường, hoặc hỏi anh về một loại thảo dược hiếm thấy mà anh đang chăm chú quan sát.

"A Phi, chàng nhìn kìa, đỉnh núi phía trước có mây ngũ sắc bao phủ. Có lẽ nơi đó có linh thú vừa ra đời chăng?" Hiểu Nguyệt chỉ tay về phía đỉnh ngọn núi cao nhất vùng.

Diệp Phi nhìn theo, thần nhãn của anh dù đã thu liễm phần lớn, nhưng vẫn dễ dàng nhận ra đó chỉ là hiện tượng thiên nhiên do linh khí ngưng tụ quá mức tạo thành. "Đó không phải linh thú, chỉ là núi rừng đang hít thở thôi. Nhưng nếu nàng thích, chúng ta sẽ lên đó ngủ lại một đêm."

Khi nắng chiều đã ngả sang màu mật ong, họ dừng chân bên một thác nước trắng xóa như dải lụa đổ từ trên vách đá cao. Không gian mát lạnh, tiếng nước đổ ầm vang tạo nên một cảm giác hùng vĩ. Diệp Phi nhanh chóng dựng một túp lều nhỏ bằng gỗ lá, rồi đi nhặt củi khô nhóm lửa.

Vân Hiểu Nguyệt ngồi bên bờ suối, nàng đưa bàn chân nhỏ nhắn của mình xuống dòng nước mát, khẽ cười vui vẻ. Bỗng nhiên, một vài chú cá bạc nhỏ không hề sợ người, bơi đến xung quanh chân nàng, dường như cảm nhận được khí tức ôn hòa của một vị Thánh nữ năm nào.

"Nhìn này, chúng không sợ em." Nàng reo lên.

Diệp Phi mang nước đến, ngồi xuống bên cạnh. Anh nhìn những chú cá, rồi nhìn vào ảnh ngược của mình trên mặt nước suối. Từng có lúc, hình ảnh phản chiếu của anh là một vị Thần Đế lạnh lùng với mái tóc bạc trắng, mang theo gông xiềng của tám kiếp người chết thảm. Còn giờ đây, ảnh ngược chỉ là một thanh niên với đôi mắt bình thản, mái tóc đen dài xõa trên vai, đơn giản và thuần khiết.

"Vì nàng mang trong mình linh hồn tinh khôi nhất, vạn vật đều muốn được gần gũi." Diệp Phi khẽ nói, tay anh vuốt nhẹ làn tóc mây của nàng.

Đêm đó, bên bếp lửa hồng, họ ngồi tựa vào nhau ngắm bầu trời đầy sao. Ngôi sao của Luân Hồi Hải xưa kia đã tắt hẳn, nhường chỗ cho một bầu trời tự do vô định. Tiêu Lão – người vốn vẫn ẩn mình trong Luân Hồi Châu – thỉnh thoảng lại vang lên một tiếng thở dài đầy mãn nguyện trong thức hải của Diệp Phi.

"Diệp tiểu tử, cả đời lão phu theo ngươi chinh chiến, chưa bao giờ thấy cảnh nào đẹp hơn đêm nay. Thật sự không tồi, không tồi chút nào." Tiêu Lão cười hắc hắc.

"Tiêu Lão, ông cũng nên tìm cho mình một hình hài mới rồi. Chẳng lẽ định ở mãi trong Luân Hồi Châu của ta?" Diệp Phi dùng ý niệm đáp lại.

"Thôi đi, lão phu bây giờ nhàn hạ thế này, vừa được chứng kiến ngươi yêu đương, vừa được hưởng ké chút yên bình, chẳng sướng hơn sao?"

Sáng hôm sau, họ lại tiếp tục hành trình. Đi qua những cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ đến tận chân trời, đi qua những ngôi làng nhỏ nơi khói bếp chiều vương vấn. Tại một ngôi làng nọ, họ gặp một đám trẻ đang vây quanh một lão nhân mù đang kể chuyện.

Lão nhân nói về một huyền thoại của một vị Thần đã hy sinh tất cả để cứu lấy thế gian, về một thanh kiếm thần đã trảm sát bầu trời để mang lại thái bình. Diệp Phi và Vân Hiểu Nguyệt đứng ở xa, lặng lẽ lắng nghe.

"Họ nói về chàng đấy," Hiểu Nguyệt trêu đùa, tay nàng đang cầm một chiếc bánh nướng mua từ chợ đầu làng.

Diệp Phi lắc đầu cười nhạt: "Thần đã chết từ lâu rồi. Bây giờ chỉ còn lại một gã bốc thuốc và phu nhân của hắn thôi."

Dù nói vậy, nhưng anh vẫn cảm thấy một chút rung động trong lòng. Sự hy sinh của anh, những đau khổ của chín kiếp người, rốt cuộc đã hóa thành những mầm non bình yên trong ký ức của những con người này. Đó không phải là để cầu danh tiếng, mà là minh chứng cho việc định mệnh thực sự đã bị bẻ gãy.

Hành trình của họ kéo dài từ vùng đồng bằng màu mỡ lên đến những cao nguyên tuyết phủ. Có lúc, họ nghỉ chân trong những cổ tự u tịch giữa rừng già, có lúc lại xuôi thuyền trên những dòng sông mênh mông sông nước. Ở mỗi nơi đi qua, Diệp Phi lại dùng chút kiến thức về y thuật để cứu người, còn Vân Hiểu Nguyệt thì dùng tấm lòng nhân hậu để sưởi ấm cho những kẻ nghèo khổ.

Trên một đỉnh núi tuyết phủ quanh năm tại phía Bắc, Vân Hiểu Nguyệt nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu cái không khí lạnh buốt nhưng sảng khoái. Nàng đột ngột hỏi: "A Phi, kiếp thứ nhất… chàng có nhớ chúng ta đã từng muốn đi đâu nhất không?"

Diệp Phi hơi sững người. Ký ức về kiếp thứ nhất – kiếp khởi nguyên, nơi anh là Thần Đế cai trị vạn cõi và nàng là người con gái đã đứng chắn cho anh trước nhát kiếm phản bội của Vô Nhai. Anh nhớ mang máng về một lời hứa dưới gốc cây cổ thụ của Nguyệt Tộc.

"Ta nhớ, nàng từng nói muốn cùng ta ngắm tuyết ở Thiên Sơn."

Vân Hiểu Nguyệt mỉm cười, đôi mắt hơi nhòe lệ: "Đúng vậy, Thiên Sơn của mười vạn năm trước đã tan nát trong chiến hỏa. Nhưng ngọn núi dưới chân chúng ta bây giờ, chẳng phải cũng rất đẹp sao? Em đã đợi mười vạn năm, qua chín lần luân hồi, chỉ để được cùng chàng đứng ở nơi cao nhất, không phải để nhìn chúng sinh quỳ lạy, mà để cảm nhận hơi ấm từ bàn tay chàng."

Diệp Phi kéo nàng vào lòng, vòng tay anh siết chặt lấy bờ vai mỏng manh. Trấn Thiên Kiếm gãy vốn luôn đeo sau lưng nay đã được anh cất sâu trong không gian giới chỉ, bởi vì lúc này, anh không cần dùng kiếm để bảo vệ nàng nữa. Anh dùng chính sinh mệnh và sự tồn tại hiện tại của mình để làm khiên che cho nàng.

"Mười vạn năm tiếp theo, và vạn vạn năm sau nữa, bất kể thế giới này có xoay chuyển thế nào, ta vẫn sẽ cùng nàng đi tiếp." Diệp Phi khẽ nói bên tai nàng, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định như quy luật vũ trụ.

Gió tuyết thổi qua, rèm mây tản ra để lộ một ánh mặt trời rực rỡ phía sau chân trời. Đỉnh núi trắng xóa ánh lên sắc vàng kim, làm hiện rõ bóng dáng hai người kề vai sát cánh. Họ giống như hai điểm đen nhỏ bé giữa thiên nhiên vĩ đại, nhưng khí tức tỏa ra lại bao trùm cả sơn hà.

Bỗng nhiên, từ xa có tiếng chim hạc kêu dài. Một đàn linh hạc sải cánh bay qua đỉnh núi, chúng lượn quanh họ ba vòng như để chào mừng những vị khách không mời mà đến nhưng đầy tôn quý.

"Đi thôi, phía trước là biển lớn." Diệp Phi cầm lấy dây thừng dắt con lừa xám, thong dong bước xuống triền núi tuyết.

Vân Hiểu Nguyệt bước theo sau, tà váy nàng quét nhẹ trên lớp tuyết mới, để lại những dấu chân song hành cùng anh.

Họ đã đi qua Luân Hồi Hải âm u, đi qua Thần Giới huy hoàng đầy giả dối, đi qua chín kiếp người đầy rẫy hận thù. Nhưng cuối cùng, đích đến của hành trình ấy chẳng phải là đỉnh cao của tu vi, mà là sự giản dị của sơn thủy hữu tình này.

Phía dưới thung lũng, mùa xuân đang bắt đầu gõ cửa. Những nụ đào đã chúm chím nở, báo hiệu một sự khởi đầu mới cho không chỉ Diệp Phi, Vân Hiểu Nguyệt, mà cho cả đại lục này. Vòng lặp cũ đã đóng lại, và mỗi bước chân của họ hiện nay chính là đang viết tiếp những trang sử không có kết thúc của một thế giới tự do.

"A Phi, tối nay em muốn ăn món cá nướng chàng làm!"

"Được, ta sẽ bắt những con cá béo nhất dưới chân núi."

Tiếng cười nói xa dần theo tiếng gió. Sơn hà bất tận, nhân gian thanh thản. Mối duyên nợ vạn năm, giờ đây chỉ gói gọn trong một câu hứa của buổi chiều tà.

Và cứ thế, hai bóng hình mờ dần trong ánh hoàng hôn, hòa quyện vào vẻ đẹp vĩnh hằng của trời đất, bỏ lại sau lưng mọi phiền muộn của quá khứ, hướng tới một tương lai bình lặng mà họ đã đánh đổi bằng cả chín kiếp sinh tử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8