Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 26: Diệt môn (Phần 1)**
**CHƯƠNG 26: DIỆT MÔN (PHẦN 1)**
Nắng chiều tại Thanh Vân Thành nhuộm một màu đỏ quạch như máu lên những bức tường thành cổ kính. Sau khi rời khỏi Vạn Bảo Các với một xấp địa đồ và những thông tin tình báo chuẩn xác nhất từ miệng của các chấp sự run rẩy, bước chân của Diệp Hư Không không hề dừng lại.
Hắn tiến thẳng về phía cổng Bắc thành. Đằng sau hắn, Tiền Đa Đa mồ hôi nhễ nhại, tay ôm khư khư cái túi chứa đầy linh thạch và linh dược vừa “ép mua” được, mặt mũi cắt không còn giọt máu. Đi bên cạnh, Lạc Thần Hi vẫn giữ vẻ thanh cao, đôi mắt xanh biếc như hồ thu không gợn sóng, nhưng thi thoảng lại lén nhìn về phía tấm lưng gầy gò nhưng thẳng tắp của thiếu niên phía trước. Nàng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang lớn dần, một loại sát ý thâm trầm không giống như cuồng phong bão tố, mà giống như một vực thẳm đen ngòm đang chầm chậm nuốt chửng ánh sáng.
“Lão đại… chúng ta thật sự đi ngay bây giờ sao?” Tiền Đa Đa nuốt nước bọt cái ực, giọng run run. “Đó là Trấn Vân Tông đấy! Ở vùng đất Hoang Khư này, họ có đến ba vị cao thủ Trúc Cơ kỳ, Tông chủ Vân Càn nghe nói đã chạm đến ngưỡng cửa Kim Đan… Hay là chúng ta về chuẩn bị thêm chút trận pháp?”
Diệp Hư Không không ngoảnh đầu, giọng nói bình thản đến đáng sợ vang lên:
“Ba năm trước, phụ thân ta vì bảo vệ bí mật về huyết mạch mà bị bọn chúng vây khốn tại Hắc Phong Lĩnh. Trấn Vân Tông không chỉ tham gia vây sát mà còn dùng hóa cốt tán khiến ông ấy tu vi tận phế, kinh mạch đứt đoạn cho đến khi lâm chung. Nợ này, chuẩn bị một khắc cũng là quá dài.”
Hắc Tử – con chó đen nhỏ đang nằm phủ phục trên vai Diệp Hư Không – bỗng hé mắt nhìn Tiền Đa Đa với vẻ khinh bỉ tột độ. Nó khẽ gừ một tiếng, như muốn nói rằng: *“Đồ nhát gan, có chủ nhân ở đây, mấy con kiến hôi kia có là gì?”*
Khoảng cách từ Thanh Vân Thành đến chân núi Trấn Vân không xa đối với người tu luyện. Khi mặt trời hoàn toàn khuất sau rặng núi, một kiến trúc hùng vĩ với những đình đài lầu các ẩn hiện trong sương mờ hiện ra trước mắt họ. Đó chính là lãnh địa của Trấn Vân Tông – kẻ đang xưng bá một phương ở vùng phụ cận này.
“Kẻ nào? Gan lớn tày đình, dám tự ý xông vào cấm địa Trấn Vân Tông ban đêm!”
Từ hai phía cửa đá của sơn môn, bốn đệ tử thủ vệ rút kiếm xông ra. Chúng thấy Diệp Hư Không trẻ tuổi, lại đi cùng một gã mập mạp nhìn là biết “bao cỏ” và một nữ tử bịt mặt, nên vẻ mặt lập tức lộ ra sự ngạo mạn thường thấy của kẻ bề trên.
Diệp Hư Không dừng bước cách sơn môn mười trượng. Hắn ngước nhìn tấm biển bằng đá thanh sa khắc ba chữ “Trấn Vân Tông” rồng bay phượng múa, trong lòng không khỏi nảy sinh một tia cười lạnh. Kiếp trước hắn là Thần Đế, một cái liếc mắt có thể hủy diệt cả một tinh cầu, vậy mà kiếp này lại phải đối mặt với một tiểu tông môn nơi hạ giới từng khinh nhờn máu mủ của mình.
“Ta tìm Vân Càn.” Diệp Hư Không mở lời, giọng điệu nhạt nhẽo như đang trò chuyện với người qua đường.
“Hỗn xược! Danh tự của Tông chủ mà một kẻ vô danh tiểu tốt như ngươi có thể gọi sao?” Tên đệ tử cầm đầu cười lạnh, mũi kiếm chỉ thẳng vào ngực hắn. “Nhìn bộ dạng ngươi cũng là kẻ có chút tu vi, nhưng ở đây không có chỗ cho ngươi làm loạn. Nữ nhân kia để lại cho tụi ta kiểm tra, còn các ngươi biến ngay lập tức!”
Ánh mắt Lạc Thần Hi chợt lạnh đi vài phần. Băng sương linh lực trong người nàng rục rịch, nhưng nàng chưa kịp ra tay thì Diệp Hư Không đã động.
Không có linh lực dao động mạnh mẽ, không có tiếng gầm rú của gió rít. Diệp Hư Không chỉ khẽ búng tay một cái.
*Oanh!*
Một vòng sóng xung kích màu đen tuyền từ đầu ngón tay hắn lan tỏa. Trong một nháy mắt, bốn tên đệ tử còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì thanh kiếm trong tay chúng đã vỡ vụn thành cát bụi. Không chỉ có kiếm, mà ngay cả bộ đạo bào, rồi đến xương cốt của chúng, tất cả như bị một loại quyền năng tối cao xóa sạch dấu vết trên đời. Chúng biến mất hoàn toàn vào không khí, ngay cả một tiếng hét cũng không kịp phát ra.
Tiền Đa Đa trố mắt nhìn, hàm răng đánh vào nhau lập cập: “Cái… cái gì thế này? Người đâu rồi?”
Diệp Hư Không bước tiếp, giẫm lên vũng tro tàn dưới đất. Mỗi bước đi của hắn, mặt đất xung quanh đều rạn nứt, không phải vì áp lực của sức mạnh vật lý, mà vì quy tắc của không gian này không thể chịu đựng nổi sự hiện diện của khí tức Hư Vô.
“Địch tấn công! Có địch tấn công!”
Tiếng chuông cảnh báo vang lên dồn dập khắp sườn núi. Hàng trăm đệ tử Trấn Vân Tông từ các phía đổ xô về phía sơn môn như ong vỡ tổ. Ánh đuốc bập bùng soi rõ những gương mặt giận dữ và sát khí đằng đằng.
Từ trên cao, ba luồng hào quang mạnh mẽ đáp xuống. Đó là ba vị trưởng lão chấp pháp của tông môn, tất cả đều đã đạt đến Trúc Cơ trung kỳ.
“Kẻ nào dám giết đệ tử bản môn ngay trước cổng sơn môn?” Trưởng lão đi đầu, một lão già gầy gò với bộ râu dài, hét lên đầy giận dữ.
Diệp Hư Không nhìn lão, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo: “Ba năm trước, ngươi là kẻ đã đâm nhát kiếm vào đan điền của Diệp Thiên đúng không?”
Lão trưởng lão khựng lại, đôi mắt nheo lại: “Diệp Thiên? Hóa ra là con trai của phế vật Diệp gia kia sao? Ngươi là Diệp Hư Không? Nghe nói ngươi đã chết trong Loạn Táng Cương rồi cơ mà?”
“Vận mệnh muốn ta chết, ta liền diệt vận mệnh. Trấn Vân Tông muốn nhà ta tan cửa nát nhà, ta liền khiến cả tông môn ngươi hóa thành hư vô.”
“Cuồng vọng!” Cả ba vị trưởng lão đồng loạt hét lên. Họ liên thủ kết ấn, linh lực thuộc tính mộc rực cháy tạo thành một trận pháp dây leo đầy gai nhọn bủa vây lấy Diệp Hư Không. Những sợi dây leo này được gia trì linh lực cường đại, có thể dễ dàng siết nát một tảng đá nghìn cân.
Lạc Thần Hi định tiến lên trợ chiến, nhưng bàn tay nàng bỗng cảm thấy một hơi ấm lạ lùng. Diệp Hư Không đã đưa tay chặn nàng lại, ánh mắt hắn không có lấy một tia gợn sóng:
“Chỗ sâu nhất của bóng tối là hư vô. Những kẻ này… không đáng để nàng bẩn tay.”
Dứt lời, Diệp Hư Không hít vào một hơi thật sâu. Hắn đưa tay phải lên, những ngón tay thuôn dài vẽ nên một đường cung trong không trung. Một tia đen kịt như mực, mỏng hơn cả sợi tơ, xuất hiện và uốn lượn xung quanh hắn.
“Hư Vô Diệt Thế Quyết – Đệ Nhất Thức: Nhất Điểm Không Vô.”
Ngón tay Diệp Hư Không khẽ chỉ về phía trước. Tia đen ấy đột ngột bành trướng thành một lỗ đen nhỏ bé chỉ bằng hạt đậu. Nhưng ngay giây phút hạt đậu đen ấy xuất hiện, toàn bộ trận pháp dây leo linh lực vốn đang hùng hổ vây sát lập tức bị hút sạch sẽ vào bên trong.
Chưa dừng lại ở đó, lỗ đen nhỏ ấy như có sự sống, nó lao nhanh về phía ba vị trưởng lão.
“Né ra!” Một kẻ hét lên kinh hoàng.
Nhưng tốc độ của nó nhanh đến mức không gian dường như bị co rút lại. Khi hạt đậu đen lướt qua ngực của một vị trưởng lão, không có máu đổ, không có xương gãy. Thay vào đó, cả một mảng lồng ngực của lão bỗng dưng mất hút, để lại một khoảng trống hoác hình tròn xuyên thấu từ trước ra sau. Lão trưởng lão ấy còn không cảm thấy đau đớn, cúi đầu nhìn cái hố trên cơ thể mình với vẻ mặt ngơ ngác, trước khi cả cơ thể tan rã từng chút một vào không trung.
“Yêu thuật! Đây là yêu thuật!” Hai kẻ còn lại rống lên vì sợ hãi, tu vi Trúc Cơ mà chúng tự hào lúc này giống như một trò đùa trẻ con trước sức mạnh hủy diệt khái niệm này.
Trong màn đêm, tiếng la hét bắt đầu bao trùm cả Trấn Vân Tông. Diệp Hư Không bước đi giữa biển lửa và sát khí, thần sắc hắn vẫn lạnh lùng và tĩnh lặng như mặt nước giếng cổ. Phía xa, trên đỉnh núi cao nhất, một luồng khí tức cường đại của Kim Đan nửa bước bỗng chốc bùng nổ, rúng động cả thương khung.
Tông chủ Trấn Vân Tông – Vân Càn – cuối cùng đã bị kinh động mà xuất quan.
Ánh mắt Diệp Hư Không nhìn lên đỉnh núi, khóe môi khẽ thốt lên hai chữ đầy sát ý:
“Bắt đầu rồi.”