Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 27: Diệt môn (Phần 2)**
Luồng linh áp rúng động thiên địa của Vân Càn giống như một tảng đá ngàn cân rơi xuống mặt nước tĩnh lặng, khiến linh khí xung quanh Trấn Vân Sơn sôi trào mãnh liệt. Giữa bầu trời đêm đen kịt, một luồng ánh sáng vàng rực bùng lên, soi sáng gương mặt già nua đang vặn vẹo vì phẫn nộ của lão tông chủ.
Vân Càn đạp không mà tới, mỗi bước đi dưới chân lão đều nổ ra một luồng khí lãng vặn vẹo không gian. Lão nhìn xuống phía dưới, nơi điện thờ tổ tiên đã hóa thành gạch vụn, nơi các đệ tử nòng cốt đang rên rỉ đau đớn, và đặc biệt là xác hai vị trưởng lão vừa bị lực lượng Hư Vô nuốt chửng một phần thân thể.
"Nghiệt súc! Ngươi rốt cuộc là kẻ nào? Tại sao lại dám ra tay độc ác, muốn tuyệt diệt đạo thống trăm năm của Trấn Vân Tông ta?"
Giọng nói của Vân Càn mang theo linh lực Kim Đan nửa bước, cuồn cuộn như sấm động, khiến những đệ tử tu vi thấp ở phía xa đều hộc máu tai, ngã lăn ra đất.
Diệp Hư Không đứng đó, tà áo hơi lay động trong gió lốc. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, đôi đồng tử thâm trầm như chứa đựng cả tinh không vô tận, lặng lẽ nhìn Vân Càn. Ánh mắt ấy không có lấy một tia run sợ, càng không có sự thù hận, chỉ có một vẻ bình thản đến đáng sợ, giống như một vị thần linh đang nhìn một hạt bụi lầm lạc.
"Đạo thống?" Diệp Hư Không nhẹ nhàng lặp lại, thanh âm của hắn không lớn nhưng lại xuyên thấu qua mọi luồng linh áp cuồng bạo. "Thứ đạo thống xây dựng trên sự bóc lột phàm nhân, lấy mạng người để luyện đan, lấy huyết cốt để khai mạch… thứ đó gọi là nhơ nhuốc, không phải đạo."
"Càn rỡ!" Vân Càn quát lớn, gương mặt đỏ bừng lên. "Thế giới này là cá lớn nuốt cá bé, phàm nhân như kiến hôi, phụng sự cho người tu hành là vinh quang của chúng! Hôm nay, lão phu sẽ dùng máu của ngươi để tế cờ tông môn!"
Nói đoạn, Vân Càn vỗ mạnh vào túi trữ vật, một thanh trường kiếm rực rỡ kim quang lao ra. Đây là Vân Hải Kiếm – linh khí cực phẩm mà lão tự hào nhất. Vân Càn kết thủ ấn, thanh kiếm lập tức hóa thành chín đạo kiếm quang khổng lồ, dàn thành trận pháp che kín bầu trời, đâm thẳng xuống phía Diệp Hư Không.
Lạc Thần Hi đứng phía sau, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt vạt áo. Nàng cảm nhận được áp lực của trận pháp này rất lớn, dù nàng là Thánh nữ Dao Trì có kiến thức sâu rộng, nhưng hiện tại tu vi của nàng đang bị áp chế bởi hàn độc, đối mặt với chiêu thức dốc toàn lực của một kẻ ở cảnh giới Kim Đan nửa bước cũng không khỏi thấy rùng mình.
"Diệp Hư Không, cẩn thận!" Nàng bất giác kêu lên.
Nhưng Diệp Hư Không lại không có ý định né tránh. Hắn đưa một bàn tay ra phía trước, năm ngón tay xòe nhẹ, giống như muốn hứng lấy trận mưa kiếm ấy.
"Quy tắc của thế giới này là mạnh được yếu thua, điều đó ngươi nói không sai." Diệp Hư Không nhàn nhạt nói. "Nhưng trong mắt ta, ngươi… mới chính là con kiến hôi ấy."
Vèo! Vèo! Vèo!
Chín đạo kiếm quang va chạm vào lòng bàn tay Diệp Hư Không. Nhưng thay vì một vụ nổ long trời lở đất, toàn bộ chúng đột nhiên khựng lại giữa không trung, cách da thịt hắn đúng một tấc. Một lớp màng đen mỏng manh như sương khói bao phủ quanh tay hắn, và ngay khi chạm vào lớp sương ấy, ánh sáng vàng kim của Vân Hải Kiếm lập tức bị xói mòn với tốc độ mắt thường cũng thấy được.
Những thanh kiếm linh lực bắt đầu hóa thành tro bụi, biến mất hoàn toàn vào cõi hư vô mà không để lại một tia gợn sóng.
"Cái gì?" Vân Càn trợn tròn mắt, tim đập loạn nhịp. "Linh lực của ta… biến mất rồi? Ngươi đã dùng thủ đoạn gì?"
"Người ở hạ giới quả nhiên ánh nhìn thật hạn hẹp." Diệp Hư Không lắc đầu thở dài. "Ngươi coi linh khí là nguồn gốc của sức mạnh, nhưng ngươi có biết linh khí vốn sinh ra từ hư không? Khi gặp lại tổ tiên của nó, nó chỉ có thể quay về trạng thái nguyên thủy nhất mà thôi."
Hắn khẽ siết chặt bàn tay lại. "Rắc" một tiếng, thanh Vân Hải Kiếm thực thể đang nằm trong tay Vân Càn đột nhiên gãy vụn, linh tính bên trong bị nuốt chửng hoàn toàn.
Vân Càn hộc ra một ngụm máu lớn, thần hồn bị phản phệ dữ dội. Lão bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Đây không phải là chiến đấu, đây là sự nghiền ép về bản chất! Kẻ thanh niên trước mặt lão rõ ràng chỉ có dao động linh khí của cảnh giới Trúc Cơ, nhưng tại sao lực lượng của hắn lại kinh khủng đến nhường này?
"Chết đi! Chết hết đi cho ta!" Vân Càn gào thét điên cuồng. Lão bắt đầu thiêu đốt huyết thọ, cả cơ thể bành trướng lên, mượn lấy sức mạnh cuối cùng của toàn bộ hộ tông trận pháp phía dưới chân núi. Những luồng khí tức màu xanh của núi rừng cuồn cuộn đổ dồn về phía lão, tạo thành một bàn tay khổng lồ bằng linh lực thiên địa, muốn bóp nát cả ngọn đồi này.
Diệp Hư Không khẽ nhếch môi, ánh mắt lần đầu tiên hiện lên một tia lạnh lẽo tột độ.
"Dùng cả ngọn núi này để bồi táng sao? Vậy ta toại nguyện cho ngươi."
Hắn bước lên một bước. Bước chân này hạ xuống, toàn bộ mặt đất đang rung chuyển bỗng chốc lặng tờ. Một cảm giác yên lặng tuyệt đối bao trùm lấy không gian, đến mức tiếng gió thổi hay tiếng lửa cháy cũng đột ngột biến mất.
Diệp Hư Không giơ tay phải lên cao quá đầu, lòng bàn tay hướng về phía đỉnh núi cao vút của Trấn Vân Tông.
"Hư Vô Thần Quyết – Đệ Nhị Thức: Chân Không Chưởng."
Không có ánh sáng chói lòa, cũng không có linh lực bùng nổ. Chỉ thấy từ bàn tay Diệp Hư Không thoát ra một khối vật chất màu đen kịt, giống như một bàn tay tử thần khổng lồ nhưng không có hình hài cố định. Nó trong suốt nhưng lại nuốt chửng mọi ánh sáng chiếu qua.
Bàn tay ấy ép xuống.
Khi nó chạm vào bàn tay linh lực của Vân Càn, bàn tay khổng lồ của lão tông chủ tan rã ngay lập tức như tuyết gặp lửa hồng. Vân Càn chỉ kịp nhìn thấy một bóng đen bao phủ lấy tầm mắt mình, lão định hét lên nhưng không gian đã không còn truyền tải được âm thanh. Cơ thể lão, linh hồn lão, tất cả tội ác và tham vọng, chỉ trong nháy mắt đã biến thành những điểm đen nhỏ li ti rồi tan biến.
Ầm…
Cả ngọn núi Trấn Vân Sơn, cao hàng nghìn trượng, vốn là biểu tượng của quyền uy suốt trăm năm qua, lúc này giống như bị một lưỡi dao vô hình của đấng sáng thế gọt phẳng.
Từ đỉnh núi kéo dài xuống chân núi, tất cả gạch đá, rừng cây, lầu các, và những kẻ tội lỗi… đều bị áp lực từ bàn tay ấy đồng hóa thành cát bụi đen. Một cái hố khổng lồ mang hình bàn tay hằn sâu vào mặt đất, bằng phẳng đến mức đáng kinh sợ. Những gì còn lại chỉ là một khoảng trống hoác, một sự tĩnh mịch của cõi chết.
Lạc Thần Hi đứng sững người, đôi môi anh đào khẽ hé mở. Nàng nhìn thấy bụi đất bay mù mịt nhưng lạ kỳ là không hề có lấy một tiếng nổ va chạm quá lớn. Đó là sự hủy diệt trong yên lặng, một sức mạnh vượt qua mọi định nghĩa về tu luyện mà nàng từng biết ở Thần giới.
Dưới ánh trăng mờ ảo sau làn bụi tán đi, Diệp Hư Không vẫn đứng đó. Ánh mắt hắn vẫn vậy, thâm trầm và trống rỗng. Hắn hạ tay xuống, luồng khí đen kịt quay trở lại và lặn sâu vào lòng bàn tay hắn như chưa từng xuất hiện.
Hắn quay người lại, nhìn về phía Lạc Thần Hi, người vẫn đang đứng như trời trồng vì kinh ngạc.
"Xong rồi." Diệp Hư Không nói, thanh âm nhẹ bẫng như vừa làm một việc vặt. "Đi thôi."
Lạc Thần Hi lắp bắp: "Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Đây không thể là công pháp của hạ giới, ngay cả Tiên giới cũng không có lực lượng tuyệt đối như thế này…"
Diệp Hư Không không trả lời câu hỏi của nàng, hắn nhìn về hướng chân trời xa xăm, nơi Cửu Tiêu đang ẩn hiện sau lớp mây mù. Trong thâm tâm hắn, một ý niệm lạnh lẽo vang lên:
*Cổ Thiên Thánh, đây chỉ là khởi đầu. Ngôi vị Thiên Đế của ngươi, hãy giữ cho chắc, vì Hư Vô này đang tìm đến.*
Hắn bước đi, bóng hình thiếu niên áo gai gầy gò dần khuất vào màn đêm, để lại sau lưng một mảnh bình địa chết chóc. Trấn Vân Tông, cái tên này từ đêm nay chính thức biến mất khỏi dòng lịch sử của Hoang Khư Giới, chỉ bởi một chưởng duy nhất của kẻ mang danh phế vật.
Gió đêm lồng lộng, thổi đi những hạt bụi đen cuối cùng của một môn phái oai hùng một thời. Chỉ còn vầng trăng khuyết lặng lẽ chứng kiến sự trỗi dậy của một vị Thần Đế vĩnh hằng.