Hư Vô Thần Đế: Nhất Niệm Diệt Thương KhungChương 51: Thành lập Hư Vô Cung**
**Chương 51: Hư Vô Cung Lập, Vạn Giới Kinh Tâm**
Gió gào thét trên đỉnh Thiên Vân – ngọn núi cao nhất nằm ở cực Bắc của Hoang Khư Giới. Nơi đây vốn là một vùng đất chết, quanh năm mây mù lân tinh bao phủ, chướng khí độc địa bủa vây khiến ngay cả những tu sĩ Kim Đan kỳ cũng không dám đặt chân đến nửa bước. Truyền thuyết kể rằng, ngàn năm trước, nơi đây từng là chiến trường của một vị Tiên nhân ngoại giới, máu của người ấy nhỏ xuống đã biến ngọn núi xanh tươi thành một vùng phế tích vạn kiếp không siêu sinh.
Giữa màn sương xám xịt ấy, một bóng người mặc trường bào đen tuyền, vạt áo tung bay trong cuồng phong, đang lặng lẽ đứng nhìn xuống vách đá vạn trượng. Đôi mắt hắn sâu thẳm như hố đen vũ trụ, dường như có thể xuyên thấu qua mọi lớp sương mù, nhìn thấu cả quá khứ và vị lai.
Hắn chính là Diệp Hư Không.
Đứng sau lưng hắn là ba bóng dáng khác biệt: Một thiếu nữ với vẻ đẹp lạnh lùng thoát tục như sương mai ban sớm, đó là Lạc Thần Hi. Một gã mập mạp đang run rẩy thở không ra hơi, mồ hôi đầm đìa bết vào lớp áo lụa đắt tiền, không ai khác chính là Tiền Đa Đa. Và cuối cùng là một con chó đen nhỏ, trông có vẻ gầy gò nhưng ánh mắt luôn mang theo sự khinh bỉ tột độ đối với vạn vật – Thôn Thiên Thú Hắc Tử.
"Lão đại… ngươi chắc chắn… chúng ta phải lập nghiệp ở cái nơi chim không thèm ị này sao?" Tiền Đa Đa vừa thở dốc vừa lắp bắp hỏi. Gã lau mồ hôi, nhìn về phía một mảnh rừng chết khô cạnh đó. "Tài nguyên gia tộc ta dốc hết ra đây cũng chỉ để mua linh thạch giữ mạng trong cái mớ chướng khí này. Lập tông ở đây thì ai thèm gia nhập cơ chứ?"
Diệp Hư Không không quay đầu lại, giọng nói hắn thản nhiên như không: "Cái người đời gọi là chướng khí, trong mắt ta, đó chính là hỗn độn chưa được khai khẩn. Tài nguyên quý nhất không nằm ở linh mạch có sẵn, mà nằm ở quy tắc ta tự thiết lập."
Lạc Thần Hi nhìn bóng lưng của Diệp Hư Không, trái tim khẽ rung động. Từ khi đi theo thiếu niên này, nàng liên tục đi từ kinh ngạc này đến chấn động khác. Ánh mắt nàng nhìn lên đỉnh núi hoang tàn, khẽ nói: "Nơi này từng là nơi chôn xác tiên nhân, linh tính bị oán khí che mờ. Muốn thanh tẩy nơi này, dù là tu sĩ Hóa Thần cũng chưa chắc làm được."
"Hóa Thần không làm được, không có nghĩa là ta không làm được."
Diệp Hư Không đột ngột bước lên một bước, thân hình lơ lửng giữa hư không.
"Hư Vô Diệt Thế Quyết: Càn Khôn Nghịch Chuyển!"
Một tiếng quát khẽ thoát ra từ miệng hắn. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng màu đen thuần túy từ cơ thể hắn bộc phát ra. Luồng ánh sáng này không mang theo sự bùng nổ của linh lực truyền thống, mà nó mang theo một cảm giác tiêu điều, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Nơi ánh sáng đen đi qua, không gian bị vặn xoắn dữ dội. Những làn chướng khí tồn tại ngàn năm vốn là nỗi khiếp sợ của tu sĩ, nay vừa chạm vào ánh sáng đen đã ngay lập tức bị đồng hóa, tan biến vào hư không như tuyết gặp ánh mặt trời.
"Gâu!" Hắc Tử đột ngột sủa một tiếng vang dội, đôi mắt nó đỏ rực lên, hưng phấn vô cùng. Nó nhìn thấy luồng năng lượng Hư Vô đang quét sạch những thứ rác rưởi, để lộ ra những rãnh nứt không gian vốn là khởi nguyên của vạn vật.
"Rắc! Rắc!"
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Thiên Vân Đỉnh vốn dĩ cứng ngắc như thép nguội giờ đây lại bắt đầu nứt vỡ. Nhưng thay vì đổ nát, những mảng đá đen xì rơi xuống để lộ ra lớp linh ngọc lóng lánh bên trong. Hóa ra, dưới lớp chướng khí ngàn năm là một mạch khoáng Thần cấp bị che giấu.
Diệp Hư Không vươn tay ra, Hư Vô Kiếm đột ngột xuất hiện trong lòng bàn tay. Chỉ là một thanh chuôi kiếm đen không lưỡi, nhưng khi hắn vung lên, một đường kiếm khí vô hình xé toạc bầu trời. Mây mù xám xịt bị chém đôi, ánh mặt trời chói chang lần đầu tiên sau mười thế kỷ rọi xuống đỉnh Thiên Vân.
"Tiền Đa Đa!" Diệp Hư Không hạ giọng.
"Có… có ta!" Gã mập giật nảy mình.
"Lấy ra toàn bộ 'Trấn Thiên Phù' và 'Lục Hợp Linh Thạch' mà ngươi gom được. Ta sẽ lập trận!"
Tiền Đa Đa dù nhát gan nhưng làm việc rất dứt khoát khi liên quan đến tài sản. Gã vỗ mạnh vào túi trữ vật, hàng vạn viên linh thạch thượng phẩm cùng những lá bùa vàng rực rơi ra như mưa. Diệp Hư Không một tay kết ấn, tay kia chỉ về phía trước.
Trong phút chốc, mười vạn linh thạch dưới sự điều khiển của ý niệm đã bay vào những vị trí then chốt trên đỉnh núi. Hắn dùng Hư Vô Lực làm sợi dây liên kết, vẽ lên một bức họa trận pháp khổng lồ bao trùm cả ngọn núi.
"Hư Vô Đại Trận, khởi!"
*Oành!*
Một cột sáng đen rực rỡ đâm xuyên chín tầng mây, đánh thẳng vào tầng không gian sâu nhất của Hoang Khư Giới. Từ trung tâm đỉnh núi, những cung điện bằng ngọc thạch bắt đầu trồi lên từ lòng đất theo ý chí của Diệp Hư Không. Cấu trúc của chúng không giống bất kỳ kiến trúc nào ở thế giới này – thanh thoát, tối giản nhưng toát lên vẻ uy nghiêm tuyệt đối.
Trên cổng chính của cung điện sừng sững nhất, ba chữ lớn rực lửa hiện ra, mang theo một loại đạo vận áp chế cả trời đất:
**HƯ VÔ CUNG**
Mỗi một nét chữ đều chứa đựng "Ý niệm diệt thế" của Diệp Hư Không. Kẻ nào nhìn vào nếu tâm tính không đủ vững, lập tức sẽ thấy mình như đang rơi xuống vực thẳm linh hồn.
Lạc Thần Hi nhìn khung cảnh trước mặt mà chết lặng. Trong vòng chưa đầy một nén hương, một vùng đất chết đã biến thành một tiên cảnh rạng ngời với linh khí đậm đặc đến mức hóa sương. Khả năng "Cải thiên hoán địa" này, ngay cả Dao Trì Thánh Địa cũng không thể so sánh được.
"Từ hôm nay, nơi này là nhà của chúng ta." Diệp Hư Không đáp xuống đất, sắc mặt hắn hơi tái đi vì tiêu hao lực lượng, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như dao.
Tiền Đa Đa ngây ngô đứng giữa sân cung điện, gã đưa tay chạm vào những bức tường linh ngọc, run rẩy nói: "Mẹ nó chứ… Lão đại, chúng ta giàu to rồi! Chỗ linh khí này, chỉ cần ngồi đây ngủ thôi cũng thăng cấp nhanh hơn bọn thiên tài ở ngoài kia khổ luyện. Chúng ta… chúng ta thực sự lập tông môn rồi?"
Hắc Tử bước tới khinh bỉ liếm chân gã mập một cái, rồi hiên ngang đi thẳng vào bên trong chiếm lấy một vị trí đẹp nhất để nằm sưởi nắng.
Tuy nhiên, sự huyên náo vừa dấy lên chưa được bao lâu, từ chân núi đột ngột truyền đến những tiếng xé gió dữ dội.
Hàng chục luồng ánh sáng xanh, đỏ bay tới, kèm theo đó là uy áp cuồn cuộn của tu sĩ cấp cao. Đó là những cường giả của các thế lực xung quanh, những kẻ đã bị dị tượng "Cột sáng đen xuyên mây" thu hút.
Dẫn đầu là một lão giả mặc trường bào xanh sẫm, khuôn mặt nham hiểm, cưỡi trên một con Thanh Lân Ưng khổng lồ. Lão chính là Trưởng lão của Thanh Sát Môn – thế lực bá chủ ở vùng lân cận này, có tu vi Nguyên Anh trung kỳ.
"Kẻ nào gan to bằng trời, dám tự ý chiếm giữ Thiên Vân Đỉnh, lập tông khai phái mà chưa qua sự đồng ý của Thanh Sát Môn chúng ta?" Lão giả quát lớn, tiếng nói mang theo linh lực làm rung chuyển cả lá cây.
Diệp Hư Không đứng trước cổng cung điện, hai tay khoanh lại, lạnh lùng nhìn đám người vừa đáp xuống.
Trưởng lão Thanh Sát Môn sau khi hạ cánh, đôi mắt lão quét qua một vòng cung điện ngọc thạch, rồi dừng lại ở những viên linh thạch thượng phẩm gắn trên tường. Sự tham lam trong mắt lão không hề che giấu.
"Ồ, nhìn xem nào, một lũ tàn binh bại tướng. Một tiểu tử Kim Đan, một nữ tử mang trọng bệnh, một gã béo và… một con chó đen gầy nhom?" Lão giả cười rộ lên, đám đệ tử phía sau cũng cười theo đắc ý. "Tông môn gì đây? Hư Vô Cung? Thật nực cười. Thiên Vân Đỉnh này từ ngàn năm qua thuộc về phạm vi quản lý của Thanh Sát Môn chúng ta. Các ngươi cút ngay bây giờ, để lại cung điện này, ta có thể tha cho một con đường sống."
Lạc Thần Hi bước lên một bước, linh khí quanh thân chớm nở lạnh lẽo như băng: "Thanh Sát Môn? Một môn phái tam lưu ở Hạ giới mà cũng dám cuồng ngôn?"
Lão giả nheo mắt nhìn Lạc Thần Hi, nhận thấy khí chất của nàng không tầm thường, nhưng lão tự tin vào tu vi Nguyên Anh của mình: "Nữ nhi khá lắm, đẹp đến mê hồn. Ngươi theo lão phu về làm tiểu thiếp, ta sẽ bảo lãnh mạng sống cho ngươi."
"Rắc!"
Không khí xung quanh Diệp Hư Không đột ngột kết băng. Hư Vô Kiếm trong tay hắn khẽ run lên, không phải vì sợ, mà vì nó đang reo vui trước khi uống máu.
"Thần Hi, lùi lại." Diệp Hư Không thản nhiên nói.
Hắn nhìn lão giả kia, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo: "Ngươi muốn lấy cung điện này?"
"Hừ, không chỉ cung điện, toàn bộ tài nguyên ngươi mang tới đây, đều thuộc về ta!" Lão giả ra lệnh: "Lên, giết tên tiểu tử kia, bắt sống nữ tử và tên mập!"
Hàng chục đệ tử Thanh Sát Môn rút kiếm lao tới, linh quang rực rỡ phủ kín cả quảng trường.
Tiền Đa Đa hét to: "Lão đại, cứu mạng! Bọn chúng tới kìa!"
Diệp Hư Không vẫn đứng yên. Khi tên đệ tử đầu tiên chỉ còn cách hắn chưa đầy ba thước, hắn mới chậm rãi đưa một ngón tay lên.
"Hư Vô Nhất Chỉ."
*Vút!*
Một tia sáng đen cực mỏng bắn ra từ đầu ngón tay hắn. Nó xuyên qua thanh kiếm của tên đệ tử kia như xuyên qua đậu phụ. Tên đệ tử đó thậm chí còn chưa kịp thét lên, cả cơ thể hắn đã ngay lập tức bị mủn ra, biến thành những hạt tro bụi lơ lửng trong không trung.
Sự tồn tại của hắn bị xóa sạch ngay lập tức. Không có máu, không có linh hồn thoát ra, tất cả đều trở về "Hư Vô".
Tất cả những người còn lại khựng người lại trong giây lát, sự sợ hãi kinh hoàng dâng lên trong mắt họ.
"Ma công! Đây là ma công gì?" Trưởng lão Thanh Sát Môn kinh hãi lùi lại, gã hét lớn: "Tất cả đồng loạt ra tay! Hắn chỉ là Kim Đan, không thể dùng chiêu đó nhiều lần!"
Diệp Hư Không không trả lời. Hắn nâng nhẹ chuôi kiếm không lưỡi lên, ý niệm trong đầu vận chuyển đến cực hạn. Hắn không còn muốn phí lời với những kiến hôi này.
"Vốn dĩ hôm nay là ngày vui thành lập tông môn, ta không muốn đại sát giới." Giọng Diệp Hư Không trầm mặc, lạnh lẽo thấu xương. "Nhưng các ngươi lại thích làm đá kê chân cho uy danh của Hư Vô Cung… vậy thì cứ chết đi."
"Nhất Niệm… Vạn Vật Quy Hư!"
Không có bất kỳ chuyển động hoa mỹ nào. Chỉ đơn giản là một ý niệm phát ra từ linh hồn của Thần Đế trọng sinh.
Một vòng tròn màu đen mở rộng ra từ dưới chân Diệp Hư Không, lan nhanh như chớp giật qua toàn bộ đám người của Thanh Sát Môn. Những kẻ đang đứng trên mặt đất, những kẻ đang bay trên trời, ngay cả con Thanh Lân Ưng khổng lồ kia, tất cả đột nhiên đứng khựng lại như những bức tượng đá.
Thời gian như bị ngưng đọng.
Tiếp đó, một cảnh tượng kinh hãi nhất mà Tiền Đa Đa từng thấy trong đời diễn ra. Da thịt, quần áo, vũ khí và ngay cả tiếng thét của đám người kia đều bắt đầu mờ nhạt đi, biến thành làn khói đen rồi tan biến vào bầu không khí.
Trưởng lão Thanh Sát Môn trợn trừng mắt, lão thấy tay mình biến mất, rồi cánh tay, rồi ngực… Cảm giác không phải là đau đớn, mà là sự hư vô tột cùng, như thể lão vốn dĩ chưa từng tồn tại trên thế giới này.
Chưa đầy ba nhịp thở, trên quảng trường sạch sẽ không còn sót lại một bóng người của Thanh Sát Môn. Không một vết máu, không một mảnh vụn trang phục. Cả không gian lại trở về sự tĩnh lặng đáng sợ.
Lạc Thần Hi nín thở. Nàng nhìn thấy mái tóc đen của Diệp Hư Không khẽ bay trong gió, đứng giữa cung điện lộng lẫy, hắn như vị chủ tể thực sự của cả thế giới này. Tu vi Kim Đan? Không, cảnh giới của hắn không thể dùng hệ thống thông thường để đo đạc. Một ý niệm định đoạt sinh tử, xóa sổ cả Nguyên Anh, đây là thủ đoạn của Thần.
"Tiền Đa Đa." Diệp Hư Không lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
"Dạ… dạ có em!" Tiền Đa Đa quỳ rụp xuống, chân tay run lẩy bẩy, không biết là vì sợ hay vì quá khích động.
"Sửa soạn lại thư mời. Gửi cho tất cả các gia tộc, các môn phái lớn nhỏ ở Hoang Khư Giới. Ba ngày sau, Hư Vô Cung chính thức khai môn nhận đệ tử. Kẻ nào đến bái kiến, ta ban cơ duyên. Kẻ nào chống đối…"
Diệp Hư Không nhìn về hướng phương xa, nơi có trụ sở của Thanh Sát Môn đang tọa lạc.
"Thì Thanh Sát Môn hôm nay chính là cái kết của chúng."
Hắc Tử bấy giờ mới ngáp một cái dài, dụi đầu vào chân Diệp Hư Không, ra vẻ như "Cái trò vặt vãnh này mà cũng phải nhìn lâu thế sao".
Hoang Khư Giới vốn dĩ đã yên bình quá lâu. Kể từ ngày hôm nay, dưới sự hiện diện của Hư Vô Cung, cả hạ giới này sẽ bắt đầu run rẩy. Diệp Hư Không đứng trên đỉnh Thiên Vân, tầm mắt hắn đã vượt xa khỏi Hạ giới, nhìn lên những tầng mây xanh thẳm của Cửu Tiêu.
Ở nơi đó, Cổ Thiên Thánh đang ngồi trên ngai vàng rực rỡ, hưởng thụ sự tôn sùng của vạn dân mà không hề hay biết rằng, kẻ thù lớn nhất đời hắn đang từ vực thẳm đi lên, mang theo thanh kiếm sẽ chặt đứt toàn bộ Thương Khung của hắn.
"Cổ Thiên Thánh, vị trí Thiên Đế của ngươi… hãy ngồi cho vững."
Gió lại thổi mạnh trên đỉnh Thiên Vân, mang theo cái tên của Hư Vô Cung bay đi vạn dặm. Một thời đại mới, thực sự đã bắt đầu.